Search This Blog

Thursday, March 14, 2024

CÁI CHẾT CỦA HOÀNG CƠ MINH - NGUYỄN TOÀN

 

Những Sự Thật về cái chết của Hoàng Cơ Minh

 

 - Hoàng Cơ Minh đã chết như thế nào ?

- Các tướng Thái khai thác “dịch vụ kháng chiến” ra sao ?

- Ai chủ trương Khủng Bố người làm báo ?

- Nhóm Nguyễn Đồng Sơn và những mưu đồ mới.

 

Nguyễn Toàn

 

Trước khi nói đến cái chết của ông Hoàng Cơ Minh, thiết tưởng cần phải lội ngược lại thời gian, khi “Mặt Trận” được thành lập, và những hoạt động của nó, để từ đó đưa đến cái chết tăm tối của người đứng đầu tổ chức từng được xảo thuật tuyên truyền của “Mặt trận” đưa lên cao như một vị anh hùng dân tộc.

 

Từ Thu Tiền Ở Hải Ngoại, Đến “Chiến Khu Quốc Nội”

 

Thật ra, vào năm 1982, khi hai ông Hoàng Cơ Minh và Phạm Văn Liễu dựng ra “Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam” (MTQGTNGPVN), thì nhóm này chỉ đưa được có 8 (tám) người về Thái Lan. Nhưng, nhờ biết cướp thời cơ lúc tinh thần người Việt lưu vong đang lên cao, và nhất là nhờ những xảo thuật tuyên truyền lừa bịp như mấy phút phim video “Đông Tiến” dàn cảnh ở Thái Lan, “Mặt Trận” đã đưa “uy tín” của “Chủ tịch Hoàng Cơ Minh” và phe nhóm lên rất cao.

 

Trong khi “chiến khu quốc nội” chỉ có trên phim video, thì tại hải ngoại, “Phong Trào Yểm Trợ Kháng Chiến” do ông Phạm Ngọc Lũy chủ xướng tha hồ thu góp tiền bạc, các “cán bộ lãnh đạo Mặt Trận” trở thành những “quan lớn phục quốc” và hách dịch. Đoàn viên “Mặt Trận” thì vênh váo, làm như là sắp giải phóng được đất nước tới nơi và sắp đè đầu, cưỡi cổ thiên hạ. Đây là giai đoạn cực thịnh của nhóm Minh-Liễu, vì đã thành công trong việc đánh lừa được đa số người Việt tỵ nạn, khiến một số ít người phát giác được trò lừa bịp của “Mặt Trận” có nói lên cũng không mấy ai tin, mà còn bị chụp mũ là Việt cộng, hoặc bị khủng bố…

 

Năm 1983, ông Hoàng Cơ Minh từ “chiến khu quốc nội” về Hoa Kỳ với chiếc khăn rằn quàng cổ để mở “Đại Hội Chính Nghĩa”, tuyên bố là đã “thống hợp được 36 (ba mươi sáu) tổ chức kháng chiến gồm 10,000 (mười ngàn) tay súng ở quốc nội”, nhưng sự thật “chiến khu” này chỉ là một mảnh rừng ở Buntharit, thuộc tỉnh Uborn, được viên tướng Thái Sút-Sai, Tư lệnh đơn vị 309 Tình báo làm ngơ cho sử dụng với số tiền “trà nước” lúc đầu khoảng 2,000/ 3,000 đô la Mỹ, và phải đóng “hụi chết” hàng tháng từ  một tới ba ngàn Mỹ kim, chưa kể quà cáp biếu xén các bà tướng, bà tá “nước bạn”.

 

“Chiến khu” này, chính là nơi đã được nhóm Minh-Liễu dùng để khai sinh “MTQGTNGPVN” vào ngày 8.3.1982, công bố “Cương lĩnh chính trị” kêu gọi “người người nổi dậy, nhà nhà thành công chiến đấu chống lại bạo quyền cộng sản”. Tuy trình diễn rình rang và hô hào đao to búa lớn như vậy, nhưng thực ra như trên đã nói, cán bộ nòng cốt của “Mặt Trận” tại “chiến khu” không quá 8 (tám) người (trong đó, có Hoàng Cơ Minh, Lê H., Nguyễn kim H., Nguyễn Trọng H. Lạc), còn các “kháng chiến quân” xuất hiện trong video hầu hết là… thuê của Thái Lan!

 

Tàn Ác và Sắt Máu

 

Tuy số cán bộ của “Mặt Trận” tại “chiến khu” đếm không đủ mười đầu ngón tay, nhưng Hoàng Cơ Minh đã phong tướng… không quân cho tả hữu. Cựu Trung tá Nhảy dù Lê H., bí danh Đặng Quốc Hiền, được phong “Tướng Tư lệnh Lực lượng Kháng chiến”, cựu Đại tá Dương Văn Tư (gia nhập “Mặt Trận” từ trại tỵ nạn Thái Lan) được phong “Tướng Tư lệnh Chiến khu (ở Uborn), ông cựu Trung úy Phòng 7 Bộ Tham Mưu Nguyễn Trọng H., bí danh Huy, được thăng “Đại tá Tư lệnh phó Lực lượng Vũ trang. Huy có một Album hình ảnh “Lễ Tuyên Bố Cương Lĩnh Mặt Trận” và sinh hoạt ở “chiến khu” đem vào các trại tỵ nạn để tuyên truyền và tuyển mộ quân.

 

Trong thời gian 1982-1983, có hai người Việt làm việc cho Tòa Đại Sứ Mỹ ở Bangkok là các ông V. và N., đã giúp nhóm Hoàng Cơ Minh rất nhiều. Tuy nhiên, sau một thời gian sôi nổi lúc đầu, những người có mặt tại Thái Lan đã thấy rõ hơn ai hết chân tướng của phe nhóm Hoàng Cơ Minh, nên ai có thể xa lánh dược, thì xa lánh, ai bị “kẹt” thì bất bình và bất mãn. Để trấn áp các sự phản kháng và ngăn chận “đào ngũ” Hoàng Cơ Minh đã cho thi hành kỷ luật thép, và hơn thế nữa, đã dùng sự tàn ác sắt máu đối với những người bất tuân phục. Không kể một số thanh niên vô danh theo “Mặt Trận” từ các trại tỵ nạn, sau đó, đã bị thủ tiêu vì định bỏ “chiến khu”, còn những cái chết bí ẩn của một số người được dư luận biết đến. Được nói tới nhiều nhất là cái chết của Kỹ sư Ngô Chí (Trí) Dũng, một thanh niên trí thức đầy nhiệt huyết đã bỏ đời sống êm ấm tiện nghi ở Nhật Bản đi theo “Mặt Trận”, người đóng góp rất nhiều cho “Mặt Trận” và cũng là người đã nuôi dưỡng “Chủ tịch Hoàng Cơ Minh” lúc còn bôn ba… ăn nhờ ở đậu tại Nhật. Ông Dũng đã tới sống tại “chiến khu” và rồi không biết chuyện gì đã xẩy ra, mà sau đó, ông Dũng bị giết chết hết sức bất ngờ, xác được vùi ở một khu rừng chồi tại Buntharit. Một người khác là bác sĩ Nguyễn Hữu Nhiều, một cựu sĩ quan trợ y trong QLVNCH được “Mặt Trận” tuyển mộ tại trại tỵ nạn, và thăng chức bác sĩ. Ông Nhiều đã bị “Mặt Trận” xử tử. Chưa kể Đại tá Dương Văn Tư chết vì bệnh hoạn và thiếu dinh dưỡng, ít nhất cũng có ba người bị thủ tiêu tại “chiến khu” trong một thời gian ngắn.

 

Cái chết của Hoàng Cơ Minh

 

Vào năm 1985, khi tại Hoa Kỳ, cánh Phạm Văn Liễu, Trần Minh Công tách ra khỏi “Mặt Trận” và những mánh lới lừa bịp nhằm moi tiền đồng bào được chính các thủ phạm vạch áo cho người xem lưng, thì cũng là lúc tại Thái Lan, nhà cầm quyền nước này làm khó dễ, trục xuất toàn bộ nhóm Hoàng Cơ Minh về Mỹ (trong đó có Hoàng Cơ Minh, Nguyễn Kim H. Nguyễn Trọng H…). Thật ra, Hoàng Cơ Minh không mấy khi có mặt tại Thái Lan. Thỉnh thoảng Hoàng Cơ Minh có qua Thái Lan, nhưng thường ở căn nhà tại khu Sảm-Sẻn, được gọi là “Hậu trạm”, chứ ít khi ông ta xuất hiện tại “chiến khu”.

 

Khi xảy ra vụ các “chiến hữu” chia ra hai phe bôi mặt đá nhau vì ăn chia không đồng đều và “Mặt Trận” đang trên đà tan rã thì Hoàng Cơ Minh ở luôn tại San Jose, Bắc California, thỉnh thoảng tới họp với các “xứ bộ” còn trung thành để làm ra vẻ “Mặt Trận” vẫn còn mạnh lắm. Ông ta mặc đồ lớn, chứ không còn mặc áo bà ba, cuốn khăn rằn ở cổ nữa!

 

Trong khi đó, “chiến khu quốc nội” tại Thái Lan lâm cảnh rắn không đầu, và bị “đuổi nhà” nên tự động tan rã, và còn một ít người vì lý do này hay lý do khác phải sống chết với “Mặt Trận” thì di chuyển lên vùng Udon.

 

Gần cuối năm 1987, sau khi tạm “củng cố hàng ngũ” còn lại ở quốc ngoại, Hoàng Cơ Minh lại vận động đút lót để được trở lại “quốc nội Thái Lan” nhưng vừa đặt chân đến đất Thái, ông ta đã nhận được lệnh của viên tướng Svet, Tư lệnh vùng biên giới, bắt phải đổi căn cứ lên miền Bắc Thái. Hoàng Cơ Minh không còn cách nào khác hơn là phải tuân lệnh viên tướng Thái này, một lần nữa phải di chuyển căn cứ từ Udon lên Bắc Thái với dự định lập căn cứ mới tại khu Bukdahan, sát biên giới Thái-Lào. Chính trong cuộc di hành này, mà Hoàng Cơ Minh đã bị một số “kháng chiến quân” bắn chết. Bốn người trong số “kháng chiến quân” từng bị Hoàng Cơ Minh bỏ rơi ở Thái Lan từ năm 1985,  với sự xúi dục của tên Lưu Tuấn Hùng đã bất ngờ rút súng bắn sả vào Hoàng Cơ Minh trong lúc đang đi dọc đường. Cần mở một dấu ngoặc ở đây để nói thêm về Lưu Tuấn Hùng. Y là một tên gián điệp Việt cộng dưới quyền điều khiển của Trung tá  công an Việt Cộng “Việt Dũng” thuộc “Sở công an TP Hồ chí Minh”, được gửi đi vượt biên với ý đồ trường kỳ mai phục hoạt động trong các lực lượng chống cộng ở hải ngoại. Năm 1983, Lưu Tuấn Hùng được cựu Trung tá Nguyễn văn H. người từ trại tỵ nạn Sikiew ra làm việc cho cơ quan tình báo Hoa Kỳ ở Aranya Prathet đưa ra khỏi trại để điều tra và định dùng y xâm nhập Việt Nam, nhưng rồi kế hoạch không được thực hiện. Hùng được trả về trại Sikiew. (Ông NVH hiện cư ngụ ở Virginia. Vài tháng sau, người ta thấy Nguyễn Kim H. và Nguyễn Trọng H. đến trại tiếp xúc với Lưu Tuấn Hùng và kết nạp y làm “Đại diện Mặt Trận” tại Sikiew. Hắn đã mua chuộc được sự tín nhiệm của Hoàng Cơ Minh và được ông này sử dụng làm “tùy viên”. Chính Lưu Tuấn Hùng đã xúi dục bốn người khác giết chết Hoàng Cơ Minh để đoạt hai ký lô vàng mà ông này mang theo định để đút lót các viên chức Thái trong việc lập lại “chiến khu” mới.

 

Sau khi Hoàng Cơ Minh “chết”, nhóm người đi theo ông ta (độ 60 người) sợ bị Thái Lan bắt trừng trị, nên không còn con đường nào khác hơn là tạm thời vượt sông Mekong kéo nhau sang Nam Lào, không may lọt vào ổ phục kích của Lào Cộng, bị sát hại một số, còn một số bị bắt làm tù binh Việt Nam, trong số này có cả Lưu Tuấn Hùng. Bởi vậy, người biết chuyện không hề ngạc nhiên khi được tin  “Tòa án nhân dân TP Hồ chí Minh” chỉ xử Lưu Tuấn Hùng tù treo! Một chế độ cộng sản sắt máu không bao giờ xử án treo kẻ đã vượt biên trốn ra khỏi nước, gia nhập lực lượng kháng chiến và trở về chống phá chúng bằng vũ khí. Trừ khi kẻ ấy là người của chúng cài vào. Chi tiết về cái chết của Hoàng Cơ Minh đã được một số sĩ quan cao cấp Thái, trong đó, có Đại tá Thamasak  thuộc Lực Lượng Đặc Nhiệm 80 ở vùng biên giới Prachinburi, xác nhận với kẻ viết bài này.

 

Nhóm Nguyễn Đồng Sơn và những mưu đồ mới:

 

Sau khi Hoàng Cơ Minh chết, MTQGTHGPVN không dám công bố tin tức này, vì sợ “Mặt Trận” tan rã và hơn nữa sợ nội bộ sẽ xâu xé nhau để giành giựt tiền bạc vì nhờ số tiền bịp bợm quyên góp được của đồng bào khắp nơi trong mấy năm, “Mặt Trận” đã sử dụng để kinh tài dưới nhiều hình thức như:

 

Hệ thống Phở Hòa, hệ thống Phở Bằng, hệ thống tàu đánh cá, hệ thống xuất nhập cảng hàng Á châu (nhất là thực phẩm), tiệm bida, mua nhà cho thuê… sau nhiều năm đã sinh lợi rất nhiều.

 

Vào tháng 5.1988 vừa qua, Nguyễn K.H., bí danh Nguyễn Kim, “Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hải Ngoại MTQGTNGPVN” đã cùng N.X.N, bí danh Nguyễn Đồng Sơn, trở lại Thái Lan (nhờ móc nối với một sĩ quan cấp tướng của Thái, đút lót tiền nhiều để xin được đỡ đầu) để vận động lập lại “chiến khu quốc nội mới” và sẽ tiếp tục xin phép vào các trại biên giới (các trại đang bị Thái chèn ép bắt giam và đòi trả về Việt Nam) để tuyển mộ người (những người trong các trại này đang sống trong tình trạng tuyệt vọng, dễ bị quyến dụ đi theo).

 

Với sự đút lót và vận động của Sơn-Kim, viên sĩ quan cấp tướng của Thái Lan đang định thúc ép nhóm “kháng chiến” của Thái Quang Trung phải sáp nhập với nhóm của Sơn-Kim để thành lập lại trại Bukdahan. Sau khi đã có trại mới, có một ít quân, họ sẽ xúi dục những người này bịa ra câu chuyện chiến đấu ác liệt với cộng sản và nhân đó, sẽ công bố cái chết của Hoàng Cơ Minh. Họ cũng đã chuẩn bị đưa phó Đề Đốc Hải quân Đinh M.H. lên làm “Chủ tịch Mặt Trận.

 

Tông tích Nguyễn Đồng Sơn không còn lạ gì đối với các tổ chức chống cộng ở hải ngoại, cũng như với cơ quan an ninh Thái Lan. Y là cháu ruột của  Nguyễn Xuân Cúc, bí danh Mười Cúc, tức Nguyễn Văn Linh, đang là chúa trùm đảng cộng sản Việt Nam.

 

Trước 30.4.1975, Nguyễn Đồng Sơn cùng cánh với Nguyễn văn Hảo. Sau khi cộng sản chiếm đoạt miền Nam, Nguyễn Đồng Sơn cũng đã cùng Hảo giúp cho Việt cộng tiếp thu của cải và “quản lý” kinh tế miền Nam, sau đó, cả hai được Việt cộng cho rời Việt Nam sang Pháp theo đường chính thức. Năm 1983, Nguyễn Đồng sơn đã sang Hoa Kỳ tìm cách xâm nhập “Mặt Trận” và mua được lòng tin cậy của mấy anh em Hoàng Cơ Minh.

 

Nhóm Thái Quang Trung (con của cụ Thái Văn Kiểm) tuy có nhận sự trợ giúp của Tầu Cộng, nhưng các “kháng chiến quân” sống tại căn cứ Bukdahan cũng rất thiếu thốn cực khổ, và không có tiền mặt để đút lót cho tướng, tá Thái Lan, nên có thể phải nhập với “Mặt Trận” của Sơn-Kim để có thêm phương tiện và nhân sự hầu làm vừa lòng các tướng tá Thái Lan, để được yên, bằng cách canh chừng biên giới và xâm nhập lãnh thổ Đông Dương thâu thập tin tức tình báo cho Thái. Nếu dự định này thành tựu thì sau Hoàng Cơ Minh, “Mặt Trận” của Kim-Sơn sẽ trình diễn một màn lừa bịp thứ hai.

 

Tiếp tục Khủng bố

 

Từ ngày “Mặt Trận” ra đời đã xảy ra nhiều vụ Khủng Bố nhắm vào các phần tử Quốc Gia, đặc biệt là những người cầm bút, trong giới người Việt lưu vong tại Mỹ. Từ đe dọa, đến ám sát, đốt nhà… Những người bị Khủng bố đều có chung một “tội” là không chịu hùa theo đồng lõa với những trò lừa bịp của “Mặt Trận”, nên dù không tìm ra thủ phạm, dư luận vẫn biết ai đã chủ mưu những vụ này.

 

Một hôm vào trung tuần tháng 5.1988, nhân dịp Sơn và Kim đến Bangkok, nhờ tình cờ nghe được câu chuyện trao đổi giữa hai đoàn viên “Mặt Trận”, kẻ viết bài này càng tin thêm là dư luận đã không sai lầm.

 

Hôm ấy, kẻ viết bài này đang ngồi trong một Snack bar ở đường Sukhumvit, Bangkok, một nơi dành cho người ngoại quốc du hí, thì gặp hai người Á châu có đeo huy hiệu “Mặt Trận” trên ve áo vest. Người viết tảng lờ như không biết họ là người Việt Nam, ngồi tán tiếng Thái với cô cashier, trong khi vẫn lắng nghe và để ý dò xét hai người này. Một trong hai người dè dặt đưa mắt nhìn người viết rồi nói gì đó với bạn đồng hành. Sau đó, một người giả bộ cầm điếu thuốc lá sang hỏi người viết xin mồi lửa bằng tiếng Việt. Người viết cũng phải đóng kịch bằng cách ngẩn tò te như không hiểu hắn nói gì và hỏi lại bằng một tràng tiếng Thái:

- Tôi không hiểu ông nói gì? Tôi là người Thái. Bộ ông là người Nhật hả? Tôi không biết tiếng Nhật.

 

Y cười, nói với tôi bằng tiếng Anh:

- Ồ xin lỗi ông, tôi nghĩ ông là người Nhật như chúng tôi.

 

Từ đó, hai người không e ngại tôi nữa. Họ thản nhiên nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt nho nhỏ. Trong bar, ngoại trừ tôi và hai người đó là Á châu cùng với cô cashier duyên dáng người Thái, còn khách toàn là Tây phương; vì vậy, hai người này không phải e dè gì cả. Nhưng họ không biết một điều tối hệ trọng là ở Bangkok có rất nhiều gián điệp của nhiều quốc gia Tây phương và của cả cộng sản nữa, và rất nhiều người biết tiếng Việt, nghe, viết, nói cả tiếng Việt rất giỏi. Có nhiều người nếu không gặp mặt, nhìn họ nói mà chỉ nghe qua vách thì sẽ nghĩ là hai người Việt đang nói chuyện với nhau.

 

Sau khi nói những chuyện tầm phào, bá vơ, chuyện chơi bời du hí ở các động sang trọng của thủ đô Bangkok, nơi rất nổi tiếng về các món ăn chơi ở vùng Đông Nam Á, hai người vừa uống bia Singha (loại bia đen của Thái rất nặng), vừa trò chuyện. Một người hỏi:

- Tại sao không làm luôn thằng Nguyễn Thanh Hoàng của tờ Văn Nghệ Tiền Phong cho rồi?

- Tại sao phải làm thằng Nguyễn Thanh Hoàng?

- Tên này liên tiếp chửi bới, bôi nhọ và lật tẩy Mặt Trận. Nếu không “dứt” thì sẽ tai hại rất nhiều, vì y nắm được rất nhiều tài liệu về hoạt động của Mặt Trận.

- Vậy sao mình không dứt bọn nó cho rồi.

- Bây giờ chưa được. Vì bứt dây động rừng ông biết không? Biết đâu bọn nó đã nhờ cảnh sát bảo vệ, mình cựa quậy bây giờ là nát xương…

 

Kháng Chiến Phục Quốc Hay Giữ Dưa?

 

Như trên đã trình bày, chính sách Thái Lan từ trước tới nay đối với các tổ chức kháng chiến chống cộng sản Việt Nam, là mở cửa cho bất cứ người nào có khả năng về nhân sự, tài chánh, và tổ chức để gây dựng một “chiến khu” ở vùng biên giới Thái-Miên hoặc Thái-Lào. Áp dụng chính sách này, Thái Lan có hai điều lợi: Thứ nhất, là họ có một đơn vị biên phòng ngăn cản Việt cộng mà không phải trả lương. Thứ hai, là họ có thể sử dụng những lực lượng kháng chiến Việt-Miên-Lào để trả giá với Việt cộng. Nếu Việt cộng tấn công mạnh sang đất Thái, họ sẽ có cớ để mặc cả bằng cách dọa dẫm sẽ yểm trợ các lực lượng kháng chiến của cả ba nước Đông Dương mạnh hơn… Dù sao thì người Thái vẫn có lợi, đó là chưa kể đến cái lợi về tài chánh do lực lượng có căn cứ ở biên giới Thái phải yểm trợ cho kháng chiến của mình qua tay của người Thái. Kháng chiến đã trở thành một dịch vụ sinh lợi cho các vị tướng lãnh Thái, Tư lệnh các đơn vị được phép yểm trợ cho từng tổ chức kháng chiến. Thí dụ: đơn vị 309 tình Báo Biên Giới trực thuộc Bộ tư Lệnh quân Đội Hoàng gia Thái Lan đỡ đầu cho “Mặt Trận” của Hoàng Cơ Minh. Họ đã che chở cho nhóm Hoàng Cơ Minh và trực tiếp chỉ huy những người lãnh đạo lực lượng Hoàng Cơ Minh. Tư lệnh của đơn vị 309 Tình Báo là tướng Sút-Sai, một người đã được hưởng khá nhiều tiền của nhóm Hoàng Cơ Minh qua trương mục ở Ngân Hàng Quân Đội. Ngoài số tiền “thuê” mảnh đất rừng ở Buntharit, tỉnh Uborn, phải đóng lần đầu cho vị tướng này (khoảng từ 20,000 đến 30,000 dollas); hàng tháng “Mặt Trận” lại phải đóng “hụi chết” cho các vị tướng Thái, khi thì 1000 đô la, khi 2-3000 vô kể. Ngoài ra còn phải quà cáp biếu xén bà tướng, và các vị Đại tá, Trung tá… Đơn vị 315 Tình Báo Biên Giới Thái là cha đỡ đầu cho nhóm kháng chiến của ông Lê Quốc Túy.

 

Những đơn vị kháng chiến trở thành những tiền đồn cho Thái Lan và tùy theo các đơn vị Thái đỡ đầu, các lực lượng kháng chiến Việt Nam còn phải làm công tác tình báo, trinh sát vào nội địa Lào, Miên để thu thập tin tức tình báo. Vì thế, khi nhìn hình ảnh các kháng chiến quân người Việt Nam, người ta thấy mặc quân phục Thái, đội mũ của lực lượng biên phòng Thái, nhiều người đã tưởng rằng đây là đơn vị của Thái Lan, và không ai nghĩ rằng đó là những người bị giới hạn cư ngụ trong những vùng đèo heo hút gió, không có quyền đi ra khỏi khu vực trú đóng. Thỉnh thoảng mới có một, hai người được người Thái chở vào các thị xã để mua bán, hoặc liên lạc với “hậu trạm” đặt tại Bangkok.

 

Lực lượng kháng chiến nào cũng có “hậu trạm” đặt tại Bangkok. Khi thì đặt tại nhà một vị tướng Thái, có số điện thoại để liên lạc viễn liên về Hoa Kỳ và các “hậu trạm' này đều thuê hộp thư ở bưu điện để liên lạc với các tổ chức yểm trợ tại Hoa Kỳ hoặc các nước khác.

 

Cũng có khi thì “hậu trạm” được các sĩ quan Thái của đơn vị đỡ đầu thuê cho ở một căn nhà bên ngoài thuộc khu an toàn, và thường là nhà của các sĩ quan cao cấp Thái để bảo đảm an toàn; tất nhiên cũng có đầy đủ tiện nghi và phương tiện để liên lạc đi các nơi. Trung bình giá một căn cứ (là một cánh rừng thuộc các tỉnh Đông Bắc Thái Lan giáp ranh giới Miên, Lào), các lực lượng kháng chiến Việt Nam trả cho các vị tướng Thái vào khoảng 20,000 đến 30,000 Mỹ kim… mỗi tháng, lại phải đóng tiền “thuê rừng” cho vị tướng vào khoảng 2,000 đến 3,000 dollars. Số tiền này hoàn toàn vào túi riêng của vị tướng. Khi vui thì họ cho ở, phật ý thì họ đuổi.

 

Trên thực tế, chính quyền Thái chưa bao giờ chính thức yểm trợ các tổ chức kháng chiến Việt Nam, các nhân vật lãnh đạo các tổ chức kháng chiến chỉ được sự che chở ngầm của quân đội Thái và các tướng chỉ huy đơn vị đỡ đầu. Vì vậy, tình trạng của các đơn vị kháng chiến rất mong manh, nhất là anh em từ các trại tỵ nạn nhập vào. Họ bị sống bơ vơ trong các căn nhà lá nằm cheo leo trong những rừng núi hoang vu mà tình trạng tiện nghi rất là thiếu thốn, sinh hoạt hàng ngày cũng vô cùng eo hẹp. Đối với một số những cán bộ lãnh đạo đã có quốc tịch ở các quốc gia tạm dung như Pháp, Úc… thì tình trạng khá hơn, vì khi ông tướng Thái không bằng lòng vì một lý do nào đó (như nộp tiền hàng tháng trễ), thì họ chỉ trục xuất các cán bộ lãnh đạo này ra khỏi nước Thái; còn những người ở các trại tỵ nạn ra thì đi cũng không xong, mà ở cũng không chẳng được, tình trạng này thật là vô cùng bi đát. Người nào liều lĩnh trốn đi một cách bất hợp pháp, nếu người Thái bắt được sẽ bị đánh đập dã man, nếu không thì lọt vào tay cộng sản. Đằng nào cũng… chết!!!

 

Mấy năm nay, các tổ chức kháng chiến có căn cứ ở Thái Lan cứ quanh quẩn dậm chân ở biên giới Đông Dương, vừa nuôi béo các ông tướng, bà tướng Thái Lan bằng những đồng tiền thu góp của đồng bào ta ở hải ngoại, vừa đóng vai trò “giữ dưa” canh đất không lương cho “nước bạn”.

 

Đây là chiếc thùng không đáy sẽ khiến cho chúng ta lao tâm khổ trí, hao tài, tổn sức vì nó. Nhưng nếu bỏ đi thì cũng không đành lòng, vì còn đâu cơ hội mong manh giải phóng quê hương? Và niềm tin mù mờ kia sẽ lụi tàn theo năm tháng và quên lãng với thời gian; rồi những cám dỗ xa hoa của đời sống tiện nghi ở nước tạm dung sẽ làm chúng ta không còn thiết tha với chuyện đấu tranh gian khổ. Một khi ngọn lửa đấu tranh đã thực sự lụi tàn, chỉ còn là những tro than lạnh lẽo, thì làm sao chúng ta có thể khơi lại cho bùng cháy dữ dội để thiêu đốt bọn quỷ dữ cộng sản Việt Nam.

 

Tệ hơn nữa, có những nhóm người bất lương với các ý đồ đen tối, đã lợi dụng những “chiến khu” ở Thái Lan, để lừa bịp đồng bào, vơ vét tiền bạc của những người dễ tin - Khủng Bố những ai dám nói thật, biến kháng chiến thành trò hề, và đẩy lùi giấc mơ phục quốc ngày một thêm xa!!!

 

 

Nguyễn Toàn 

Bài này đã đăng trên Văn Nghệ Tiền Phong trang 25 26-27 và  88-89 số 303, từ ngày 1 đến 15 tháng 9 năm 1988. 

 

Wednesday, March 13, 2024

HẬU SINH KHẢ ÚY - BA BÀI LUẬN VĂN XUẤT SẮC

 

Anh Hà Sĩ Phu thân mến,

Sáng nay thức dậy, tôi mở computer nghe ba bài luận văn của các em học sinh trong nước ở bậc Trung Học. Tôi tiếc cho ba em bị sinh ra dưới mái trường Xã hội Chủ nghĩa. Cái chủ nghĩa làm thui chột tài năng của Đất Nước. Tôi gửi đường link để mở ra nghe cho biết.

1/ Một bài của em học sinh người H'mông phản bác nhà văn Tô Hoài viết về tình yêu trai gái của người dân vùng cao. Trước hết, em khen nhà văn có tài, nhưng mắc bệnh chủ quan, vì qua một chuyến đi thì làm sao biết một cách thấu đáo nét đặc biệt của một sắc tộc.

2/ Một bài bàn về đường lối giáo dục của UNESCO là có chủ đích riêng của giới “tinh hoa” (Elite) biến nhân loại thành một đàn gà để có một xã hội ổn định, dễ cai trị. Tuy em học sinh đang ở trong nước, nhưng khá am tường ý đồ của giới “tinh hoa”. Tôi từng viết nhiều bài liên quan đến một chủng tộc cực kỳ thông minh, cực kỳ giỏi làm giàu đang lãnh đạo nước Mỹ, nhưng chống Chúa Jesus từ 2 ngàn năm. (Lãnh đạo nước Mỹ, tức là lãnh đạo thế giới). Tuy không ra mặt lãnh đạo, nhưng cái chủng tộc thông minh đó đang sử dụng đảng Dân Chủ và bọn RINO để biến nhân dân Mỹ thành đàn cừu ngoan ngoãn. Một hình thức áp đặt chủ nghĩa xã hội (cộng sản) tân thời. Ở Mỹ, có một vài đứa có bằng Tiến sĩ, Luật sư, Bác sĩ, nhưng thuộc loại ngu dốt, nên không nhìn thấy ý đồ của giới "Elite". Chúng đã ngu, nhưng không chịu học!

3/ Một bài của em học sinh phản bác lại chủ nghĩa vô thần hết sức tinh tế. Tôi dùng chữ “tinh tế” là vì phải viết khôn khéo thì mới không bị bọn cầm quyền Nguyễn Phú Trọng bắt bỏ tù. Tôi cảm phục sự thông minh của em học sinh này. Vô thần là quyền lựa chọn cá nhân, nhưng đem vô thần áp đặt lên toàn dân, thì xã hội biến thành địa ngục trần gian.

Những bài luận của các em vượt lên trên tầm hiểu biết của thầy, cô giáo. Các em cũng biết điều đó, nên không quan tâm đến điểm của thầy cô cho.

Tôi vẫn nghĩ dân tộc mình bị lời nguyền rủa của một dân tộc bị hủy diệt, nên dân tộc ta bị cai trị bởi một tập đoàn không tim, không óc. Tôi gửi anh cái Clip này để thấy rằng nếu tập đoàn tay sai Trung Cộng hiện nay cáo chung, thì nước Việt Nam sẽ trở thành một CON RỒNG của Á Châu.

Dưới đây là ba bài luận của ba em học sinh trong nước. Anh Hà Sĩ Phu cố dành thời giờ để nghe:

https://www.youtube.com/watch?v=gCaGNrkpG4w

 

Sunday, March 10, 2024

VIẾT CHO BỐ MẸ TỪ MẶT ĐƯỜNG DẬY SÓNG- NANCY NGUYỄN

 

Nancy Nguyễn “trên mặt đường dậy sóng” (ảnh Facebook NN)

 

Thưa ba, thưa mẹ, 

Con cám ơn ba mẹ đã đưa hộ chiếu cho con dù không hề ủng hộ chuyến đi đầy mạo hiểm này của con. Con cám ơn ba mẹ vẫn luôn cho phép con làm điều con muốn dù điều đó trái với nguyện vọng của ba mẹ. Con biết ba mẹ ở nhà trông tin con trên mọi chặng đường. Con viết thư này gởi ba mẹ, và cũng gởi các bậc làm cha làm mẹ có con tham gia vào việc nước.

Con biết các ba mẹ rất lo lắng cho chúng con. Nhưng thưa ba mẹ, chúng con sinh ra trong lòng dân tộc như những chiếc lá nở ra trên cành. Mỗi một chúng con là một cá thể tách biệt, nhưng có một điểm chung là đều nhận một nguồn nhựa sống chảy từ cội rễ của ngàn năm, tuôn qua hùng sử, và đổ vào tâm hồn chúng con cái mà chúng con gọi bằng hai tiếng thiêng liêng: Việt Nam.

Không có dân tộc, con người ta như những chiếc lá được bỏ vào tủ lạnh, vẫn sẽ xanh tốt, đôi khi còn lâu hơn khi liền cành, nhưng có phải là đang sống?

Tất cả chúng ta đều biết dân tộc này đang phải đối mặt với hoạ diệt vong, và con cám ơn ba mẹ, dù lo lắng khôn nguôi, vẫn cho phép con thắp lên một ngọn nến, thay vì ngồi nguyền rủa bóng đêm. Chúng con hứa sẽ cố gắng giữ gìn bản thân cách tốt nhất có thể.

Con là một trong số những đứa đứng ra phát động xuống đường, con không thể chỉ ngồi chốn an toàn mà xúi người khác xung phong. Con cảm ơn ba mẹ đã cảm thông mà cho phép con về đứng bên cạnh các bạn con. Chúng con cần nhau trong những tháng ngày này. Thời khắc này con thuộc về mặt đường Sài Gòn chứ không phải căn nhà ấm êm nơi đất khách.

Lời cuối, thưa ba mẹ, tuy khiêm tốn, trong cuộc sống, con cũng đã có chút thành công, nay con xin phép ba mẹ cho con thành nhân. Con cảm ơn ba mẹ.

 18/5/2016

Viết từ mặt đường dậy sóng.

Sunday, February 25, 2024

BÈ LŨ PHẢN BỘI ĐÁNG KHINH - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 


BÈ LŨ PHẢN BỘI ĐÁNG KHINH !

Bằng Phong Đặng văn Âu

Năm 1954, vua Bảo Đại mời ông Ngô Đình Diệm từ Mỹ sang Pháp để trao nhiệm vụ lãnh đạo Miền Nam chống lại Hồ Chí Minh làm tay sai Liên Xô và Trung Cộng nhuộm đỏ thế giới. Ban đầu, ông Ngô Đình Diệm không dám nhận, vì thấy tình hình quá khó khăn. Vua Bảo Đại liền nêu lên vấn đề trách nhiệm và lòng trung thành của một thần dân đối với các Tiên Đế và đối với Quốc gia Dân tộc, ông Ngô Đình Diệm đành nhận lời.

Từ một vùng đất tan nát vì chiến tranh, lòng người ly tán vì những phe đảng, tôn giáo xâu xé lẫn nhau, ông Diệm và ông Nhu đã biến đống rác Sài Gòn gồm có nhà chứa điếm Bình Khang và hai sòng bạc Kim Chung, Đại Thế Giới trở thành Hòn Ngọc Viễn Đông. Nhiều lãnh tụ Châu Á thời bấy giờ đều mơ ước Quốc gia họ được như Sài Gòn.

Nhưng vào năm 1960, hai tên sĩ quan Tình Báo là Vương văn Đông, Trần Đình Lan nghe lời xúi giục của Thực Dân Pháp làm cuộc đảo chính lật đổ chính quyền Thủ tướng Ngô Đình Diệm. Điều đáng buồn và đáng xấu hổ cho nòi giống là có những phần tử mệnh danh Quốc gia yêu nước, nhưng lại chạy theo Thực Dân làm phản.

Năm 1963, tên Việt Cộng Trí Quang đội lốt Thầy Chùa phát động cuộc đấu tranh bình đẳng tôn giáo, chống Chính quyền Tổng thống Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo. Thời bấy giờ trong Nội Các, có ¾ Bộ trưởng là Phật giáo, trong Quân Đội có ¾ Tướng lĩnh là Phật giáo. Chùa chiền hư nát vì chiến tranh được trùng tu. Nơi nào Phật tử có nhu cầu tu tập đều được xây chùa mới. Phật giáo được phát triển Khuôn Hội, Gia Đình Phật Tử và trường Bồ Đề được tự do mở, giảng dạy học sinh mà không phải trình trước “giáo án” như dưới thời đô hộ của Việt Cộng.

Câu hỏi đặt ra: Vũ văn Mẫu được Tổng thống Ngô Đình Diệm rất kính trọng và trao chức vụ Bộ trưởng để lãnh đạo chính sách Ngoại Giao. Nếu Chính Quyền Ngô Đình Diệm thực sự đàn áp Phật giáo, tại sao Vũ văn Mẫu không từ chức để phản đối, mà phải đợi Trí Quang làm phản, thì mới cạo trọc đầu, từ chức, rồi sang Ấn Độ hành hương? Theo tôi, Vũ văn Mẫu là một tên Ngụy Trí thức đáng khinh, vì vừa phản quốc, vừa phản đạo Phật.

Những ông Bộ trưởng Phật giáo, những ông Tướng lĩnh Phật giáo được Tổng thống Ngô Đình Diệm tin dùng, cũng là một phường hèn hạ đáng khinh, vì không có một ông Bộ trưởng, Tướng lĩnh Phật giáo nào công khai lên tiếng chứng minh chế độ Tổng thống Ngô Đình Diệm không hề có nạn kỳ thị Phật giáo. Vì nếu thực sự có nạn kỳ thị, thì làm sao có đa số thành phần Nội các và thành phần Tướng lĩnh là tín đồ Phật giáo?

Đặc biệt Đỗ Mậu, nguyên lính Khố Xanh, từng kéo xe cho Thượng thư Ngô Đình Diệm, rất được Tổng thống tin dùng và giao trách nhiệm Giám đốc An Ninh Quân Đội để theo dõi gián điệp Việt Cộng chui vào tổ chức Quân Đội. Thế mà Đỗ Mậu lại là người đi móc nối các Tướng lĩnh phản phúc làm cuộc đảo chính, lật đổ một vị Tổng thống yêu nước, yêu dân có công biến đống rác Sài Gòn thành Hòn Ngọc Viễn Đông và xây nên nền dân chủ nhân bản hãy còn phôi thai?

Những Tướng lĩnh được Tổng thống Diệm đặt hết niềm tin vào lòng yêu nước như Trần Thiện Khiêm, Tôn Thất Đính, Trần văn Đôn, Mai Hữu Xuân … trao trọng trách chỉ huy những vị trí quan trọng để bảo vệ chế độ, lại là những tên tráo trở, phản bội. Phải chi bọn người này bị chế độ bạc đãi, trù dập mà sinh lòng phản bội, thì còn hiểu được. Xin hỏi các anh em chiến sĩ sau cuộc đảo chánh 1963, có còn tự hào vì phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bị chỉ huy bởi những Tướng lĩnh phản bội như Trần Thiện Khiêm, Nguyễn văn Thiệu. (Đại tá Nguyễn văn Thiệu được Tổng thống tin tưởng để giao chức Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bô Binh gần Thủ đô để bảo vệ Saigon khi có cuộc binh biến, nhưng Đại tá Thiệu lại ngã phía đảo chính, phản chế độ).

Khi xưa, Công chúa Mỵ Nương làm nội ứng, Vua Hùng Vương mất mạng, mất nước vào tay Triệu Đà, là một tấm gương tầy liếp. Tại sao các nhà trí thức, Bộ trưởng, Tướng lĩnh không trông vào tấm gương đó để làm bài học, mà lại phản bội để cho nước mất vào tay giặc, để cho thế hệ quân nhân hậu sinh như chúng tôi bị kẻ thù đày ải, nhục mạ, chết đói, chết khát nơi chốn lao tù rừng thiên nước độc?

Đỗ Mậu là tên Tướng đáng khinh, vì không hối hận về hành vi phản chế độ, phản đạo Phật. Trái lại, khi thoát được sang xứ tự do, Đỗ Mậu viết Hồi Ký “Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi”, tự đánh bóng số mệnh của mình là “Sinh vi Tướng, tử vi Thần”, khiến cho ký giả Tú Rua Lê Triết châm biếm: “Sinh vi Tướng Cướp, tử vi Thần Trùng”, làm cho ông Tướng Đỗ Mậu giận căm gan, mặc dầu ngày nào cũng bày đặt tụng kinh, niệm Phật!

Quân Lính Việt Nam Cộng Hòa đánh giặc rất chì, rất dũng cảm, nhưng thua trận vì bị chỉ huy bởi các ông Tướng phản phúc! Những ông Tướng thi đua nhau đảo chính, chỉnh lý sau khi hai ông Diệm, Nhu không còn, là những người phản phúc làm mất nước, rất đáng khinh! Nghĩ mà thương cho những ông Tướng oai hùng Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Phạm văn Phú, Trần văn Hai bị phục vụ dưới quyền lãnh đạo của các ông Tướng phản chế độ Cộng Hòa!

Tình trạng mất dân chủ đang diễn ra trên đất nước Hoa Kỳ, một đất nước Giàu về Kinh tế và Mạnh về Quân Sự, rất giống Việt Nam Cộng Hòa trong quá khứ, là tự thắt cổ mình bằng sự phản bội! Ông Donald J. Trump là một doanh gia vừa giàu, vừa nổi tiếng làm Showbiz (tên ông được khắc ở Walk of Fame Hollywood). Từ năm 1995, trả lời cuộc phỏng vấn của Larry King, Oprah Winfrey, ông Trump đã tỏ ra ưu tư trước tương lai nước Mỹ. Ông mong muốn có một nhà lãnh đạo nào đó vừa có tâm, vừa có tầm để thấy được mối nguy trước mắt của Mỹ, để đứng ra cứu nước, cứu dân. Có lẽ, ông Trump đã thấy sự tác hại của Deep State dùng tiền bạc để sai khiến chính trị gia của Mỹ, nên ông mới bày tỏ mối ưu tư như thế?

Larry King lẫn Oprah Winfrey đều hỏi tại sao chính ông không dấn thân cứu nước? Ông Trump trả lời vắn tắt: “I am happy with my job” (Tôi hạnh phúc với công việc tôi đang làm). Có lẽ chờ mãi không thấy ai là người đứng ra cứu nước, năm 2015 ông Trump mới tuyên bố ra tranh cử chức Tổng thống. Lúc bấy giờ, ai nấy đều tin rằng ông Trump ra tranh cử để có cái danh hiệu “President Candidate”, nhằm ghi thêm chức tước trong bản tiểu sử của mình. Người ta nghĩ vậy cũng đúng, bởi vì làm sao ông Trump chưa hề tranh cử một chức vụ chính trị nào, có thể đấu lại những Nghị sĩ, Thống Đốc đầy kinh nghiệm trong Đảng để được đề cử chống lại đảng Dân Chủ?

Kế tiếp, không ai nghĩ ông tỷ phú Donald J. Trump chẳng có kinh nghiệm chính trị, có thể đắc cử Tổng thống, vì đối thủ của ông là Bà Cựu Nghị sĩ, cựu Bộ trưởng dày kinh nghiệm chính trị và dày thủ đoạn mánh mung. Nhưng ông Trump đã thắng vẻ vang. Có một số tờ báo viết ông Trump được Chúa chọn để cứu nước Mỹ! Tôi cũng nghĩ vậy, bởi vì nếu không có ông Trump xuất hiện, thì nhân dân Mỹ sẽ chết từ từ như những con ếch trong nồi nước lạnh đang bị đun trên bếp cho đến khi nước lên đến độ sôi, nếu bà Hillary đắc cử. Ông Trời quả có mắt!

Trước đây tôi đã viết mấy bài nói về Deep State thực sự lãnh đạo nước Mỹ từ thập niên 60’. Tỷ phú George Soros là một người Hung Gia Lợi gốc Do Thái, nhập tịch Hoa Kỳ năm 1961. Tỷ phú George Soros là người có tư tưởng cộng sản (tức là tư tưởng chống Chúa Jesus) có ảnh hưởng lớn trên chính trường Hoa Kỳ, vì dùng tiền mua Truyền thông và Chính trị gia để làm tay sai. Khi tư tưởng Liberal (thực chất là cộng sản) gieo vào đầu óc giới trí thức, chính trị gia và quần chúng đủ chín mùi, George Soros bèn chọn ông Da Đen Barack Hussein Obama gốc Hồi giáo, có tư tưởng Mác-xít lên làm Tổng thống. Tại sao Soros dùng người Da Đen? Là để lấy hết phiếu cử trị Da Đen và để nếu đối thủ Da Trắng công kích chính sách, đường lối của Obama, thì đổ tội cho đối thủ bị hội chứng kỳ thị Da Đen! Mấy ông bà chính trị gia Da Trắng rất sợ bị chụp mũ kỳ thị chủng tộc.

Kỹ thuật xâm nhập của Việt Cộng là cấy người vào phe địch để chui sâu trèo cao. Đảng Dân Chủ đang học sách dùng "củi đậu nấu đậu" của Việt Cộng. Đảng Cộng Hòa Mỹ cũng bị nội tuyến giống như thời Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa để thừa cơ tạo phản.

Xin nêu một trường hợp thứ nhất. Đó là Nghị sĩ Cộng Hòa Jeff Sessions, Tiểu bang Alabama, Chủ tịch Ủy ban Tư Pháp Thượng Viện, đã sớm sủa ủng hộ (endorse) Ứng cử viên Donald Trump. Bất cứ nơi nào Donald Trump đến vận động tranh cử, Jeff Sessions đều có mặt. Trong các cuộc trả lời phỏng vấn của đài Truyền hình, ông Jeff đều tâng bốc, ca ngợi ông Trump là người hùng đứng ra cứu nguy nước Mỹ. Sau khi ông Trump đắc cử Tổng thống, ông Jeff đòi cho bằng được giữ chức Bộ trưởng Tư Pháp. Tất nhiên Tổng thống Donald Trump chấp thuận, vì ông Jeff từng là Attorney General của Tiểu bang Alabama, vừa là đương kim Chủ tịch Ủy ban Tư Pháp Thượng Viện, vừa là kẻ hết sức trung thành với mình, thì làm sao nỡ từ chối? Không ngờ Jeff Sessions của Tổng thống Donald Trump giống như một Đỗ Mậu của Tổng thống Ngô Đình Diệm!

Jeff Sessions đòi cho kỳ được chức Bộ trưởng Tư Pháp là có dự mưu để lãnh đạo FBI nhằm bao che tội lỗi của Hillary xóa hơn 30 ngàn Email và đập bỏ tất cả dụng cụ computer nhằm đánh đổ nền Dân Chủ trong sáng (transparent) truyền thống của nước Mỹ. Giám đốc Jim Comey không truy tố Hillary Clinton, nhưng Sessions im lặng. Jeff Sessions cử Robert Mueller (Nguyên Giám đốc FBI) làm Special Counsel để điều tra Tổng thống Trump có thông đồng với Nga hay không. Mặc dầu Mueller biết vụ thông đồng với Nga là do bà Clinton giàn dựng (Jeff Sessions cũng biết), nhưng cả hai vẫn cứ bày đặt mở cuộc điều tra, làm tốn kém tiền thuế của dân gần 40 triệu đô-la. Jeff Sessions, Jim Comey, Robert Mueller đều là RINO nằm vùng trong đảng khá lâu. Tổng thống Bush Con, Mitt Romney cũng là RINO vì im lặng trước sự tàn phá của Deep State!

Bọn Dân Chủ và bọn RINO (đảng Cộng hòa phản bội) vì trót ăn tiền của Deep State, đã tấn công Tổng thống Donald Trump nhiều đòn rất bẩn thỉu, rất hạ cấp , giống như mấy ông Tướng Việt Nam Cộng Hòa ăn tiền của CIA đảo chính Tổng thống Diệm vậy.

Xin nêu trường hợp thứ hai: Bà Elizabeth Cheney (Con gái Phó Tổng thống Dick Cheney, dưới thời Tổng thống Bush Con) là một nhân vật cao cấp trong hàng lãnh đạo của đảng Cộng Hòa, kịch liệt chống Tổng thống Donald Trump – một vị lãnh đạo yêu nước, trung thành với lý tưởng “IN GOD WE TRUST” – bằng những thủ đoạn hết sức tồi bại mà không biết xấu hổ. Người làm chính trị, lãnh đạo Quốc gia mà mất khả năng biết xấu hổ, Quốc gia sẽ tiêu vong là đương nhiên!

Thưa quý độc giả,

Nếu kể ra cho hết sự phản bội của chính trị gia Dân Chủ và Cộng Hòa thì nhiều vô số kể. Hiện nay, đảng Dân Chủ và RINO dùng mọi thủ đoạn đánh phá đất nước của họ không khác gì bọn Trí thức, bọn Tướng lĩnh thời Đệ Nhất Cộng Hòa phản bội Tổng thống Ngô Đình Diệm, liên tục đảo chính, chỉnh lý, lên đường, xuống đường như trẩy Hội, đã đưa đến mất nước.

Tổng thống Joe Biden, đảng Dân Chủ dù ngu đến mấy cũng hiểu được rằng đường lối đối nội, đối ngoại của đảng tuân theo chỉ thị của Deep State là phản bội nhân dân. Bởi vì chủ trương mở toang cửa biên giới cho phần tử bất hảo tràn vào là một hình thức mời kẻ thù đến xâm lăng, thì còn gì gọi là an cư lạc nghiệp? Tình trạng người Da Đen lâu nay có hơn 90% đứng với đảng Dân Chủ, mà nay họ  nhiệt liệt ủng hộ Phong trào MAGA của Tổng thống Trump, thì phải hiểu người dân muốn gì. Mới đây, Nghiệp đoàn Trucker luôn luôn ủng hộ, bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ, mà ngày nay hàng ngàn tài xế lái xe Truck về New York phản đối Tòa Án New York chơi bẩn, buộc tội Tổng thống Donald Trump một cách phi lý, thì Tổng thống Joe Biden, các quan Tòa Tối Cao Pháp Viện, Nghị sĩ, Dân biểu phải thấy sự sục sôi của quần chúng trước tình hình đất nước.

Hiện tượng Deep State (Nhà Nước Ngầm) đánh phá nước Mỹ là quá rõ ràng, không có một phương cách hay lý lẽ gì có thể bào chữa để che đậy. Chỉ có những đứa nào ngu lắm hoặc mắt mù mới không thấy dã tâm của Deep State!

Tôi tin rằng trí thức, chính trị gia Hoa Kỳ phản bội lý tưởng “IN GOD WE TRUST”, ngoan ngoan chịu sự sai khiến của Deep State là vì họ đã bị Deep State chụp cái vòng Kim-Cô trên đầu, giống như bọn cầm quyền Bắc Bộ phủ đã bị Tình Báo Hoa Nam của Trung Cộng chụp cái vòng Kim-Cô lên đầu. Hoặc cha con Hoàng Cơ Định và băng đảng Việt Tân bị Việt Cộng chụp cái vòng Kim-Cô lên đầu để phá hoại sự đoàn kết của Cộng Đồng.

Hôm qua, ngày 24 tháng 2 năm 2024, tôi nghe bà Cựu Đại sứ Liên Hiệp Quốc Nikki Haley đọc bài diễn văn sau khi thất cử ở Tiểu bang South Carolina, mà cảm thấy lợm giọng: 

https://www.youtube.com/watch?v=D3P_eaJymmE

Mời quý độc giả lắng nghe vào 4 phút 33 giây để khinh bỉ một chính trị gia Cộng Hòa ra tranh chức lãnh đạo đất nước. Ở phút ấy, bà Haley kêu gọi cử tri đảng Cộng Hòa hãy bỏ phiếu cho Joe Biden tiếp tục làm Tổng thống. Bởi vì nếu Donald Trump đắc cử làm Tổng thống vào năm 2024 là một tai họa cho nước Mỹ và cho Thế giới!

Thưa độc giả,

Nghe bà Nikky Haley tuyên bố câu nói khốn nạn đó, tôi liên tưởng ông Tướng Đỗ Mậu viết sách mạt sát Tổng thống Ngô Đình Diệm. Thực là xấu hổ làm dân của một nước có một bọn phản bội vô liêm sỉ.

Càng ngày càng có các sắc dân thiểu số như Da Đen, Latino từng ủng hộ đảng Dân Chủ trước kia, mà ngày nay phất cờ hô vang “We love Trump! vang dội, tôi cảm thấy buồn vì đây là cơ hội bằng vàng giúp cho hai đảng Đại Việt, Quốc Dân Đảng có bề dày Chống Cộng, đứng ra lãnh đạo quần chúng ủng hộ một lãnh tụ Chống Cộng dứt khoát, mà lại nằm im như những cái xác chết không chịu đem đi chôn. Ông Trump xứng đáng là một lãnh tụ tài ba hơn cả Tổng thống Ronald Reagan, vì những thành quả trong 4 năm cầm quyền của ông chưa có vị Tổng thống nào từ thời John Kenney đến nay đã làm được như ông Trump. Hành động dời Tòa Đại sứ từ Tel Aviv đến cố đô Jerusalem của Do Thái là hành động hết sức ca đảm. Và buộc các Quốc gia Ả Rập và Do Thái (kẻ thù không đội trời chung) ký hiệp ước Hòa Bình Abraham chung sống, là đủ chứng tỏ uy tín lãnh đạo của ông Trump rất cao. Chẳng cần ai tuyên dương tên tuổi, thanh danh, Tổng thống Donald Trump đương nhiên được hậu thế sẽ mãi mãi khắc ghi.

Vừa rồi bọn Truyền thông đăng tin cuộc thăm dò các sử gia (thực hay giả) đánh giá Joe Biden đứng vào hàng thứ 14, Obama hàng thứ 7 trong bảng xếp hạng Tổng thống có công với lịch sử. Còn Tổng thống Donald Trump đứng hạng áp chót, tôi cảm thấy khinh bỉ bọn sử gia của Mỹ (nếu tin báo đăng cuộc thăm dò là có thật). Giống như ngày nay vẫn còn có đứa suy tôn Hồ Chí Minh và hỗn láo với Tổng thống Ngô Đình Diệm đều là một bọn người đáng bị phỉ nhổ vào mặt.

Tôi khinh bọn trí thức Miền Nam, tướng lĩnh VNCH phản bội bao nhiêu, thì tôi khinh bọn Tướng lĩnh, trí thức Mỹ bấy nhiêu, nếu họ không thấy đảng Dân Chủ và RINO làm tay sai cho Nhà Nước Ngầm để hủy hoại nước Mỹ. Một Quốc gia có danh xưng “One Nation Under God”, bây giờ lại có những cái đứa phản bội quỳ mọp trước đồng tiền, phản bội Tổ Quốc, tôn thờ “One Nation Under Money” thì nước trước sau gì Nước Mỹ cũng phải bị sụp mất mà thôi!

Joe Biden là một chính trị gia bất tài, gian lận, ăn hối lộ, khả ố (vì gặp đàn bà nào cũng ôm hôn), nói trước quên sau, ngớ ngẩn, té lên té xuống, nhưng trong đảng Dân Chủ không có ai ra tranh làm ứng cử viên năm 2024, thì đủ biết cái đám chính trị gia kia là một lũ tồi, bị đồng tiền sai khiến mà trở nên ngoan ngoãn như những con cún chẳng còn nhân cách. Bà Nikky Haley trơ trẽn kêu gọi cử tri Cộng Hòa ở South Carolina hãy bầu cho Joe Biden, thì thế nào ông Luong Nguyen sẽ cho ăn đồ dơ, giống như bấy lâu nay ông đã cho bọn Người Vẹt “chửi ông Trump, nịnh ông Joe” cho ăn đồ dơ.

Bà Tulsi Gabbard, một Thiếu tá trong Army Reserve ở Hawaii, một Dân biểu từng tranh chức Ứng viên Tổng thống trong đảng Dân Chủ vào năm 2020, là một sĩ quan có lòng yêu nước và có lòng tự trọng. Bà đã chia tay đảng Dân Chủ, vì thấy đảng Dân Chủ làm tay sai cho Deep State để phá hoại Quốc gia. Tôi kính trọng Thiếu tá Tulsi Gabbard, không tham tiền, không tham chức Dân Biểu. Tôi đánh giá bà Gabbard cao và tôi khinh Bush Con, Mitt Romney, vì bà công khai dõng dạc ủng hộ Tổng thống Donald Trump và Phong trào MAGA đích thực đấu tranh cho an ninh, thịnh vượng của nước Mỹ. Sống ở đời, điều quan trọng nhất là vấn đề tư cách. Những cái đứa phản bội, dù nó ở chức vụ nào, đều đáng khinh. Nếu những người yêu nước chân thành mà không đoàn kết với nhau tiêu diệt đứa phản phúc thì mất nước, mất nòi giống chỉ còn là vấn đề thời gian. Joe Biden, Nancy Pelosi là Công giáo dòng, bây giờ phản Chúa, đi quỳ lạy tên tội phạm George Floyd như lạy ông Thánh, mà nhân dân Mỹ vẫn bầu cho hai kẻ phản bội đó làm Tổng thống, làm Dân Biểu thì nước Mỹ hoàn toàn bị bọn Nhà Nước Ngầm (Deep State) thống trị, nền Cộng Hòa sẽ vĩnh viễn cáo chung.

Mời quý vị nghe bà Tulsi Gabbard:

https://www.youtube.com/watch?v=J7RH_Lz58Ro

Tôi hy vọng người Mỹ yêu giá trị văn minh nước Mỹ, yêu Chúa hãy thức tỉnh, đừng để bị bọn Truyền Thông phản quốc đầu độc, giống như dân Việt đã bị đầu độc, mà chôn vùi cuộc đời trong Hỏa Ngục.

Bằng Phong Đặng văn Âu. Telephone: 714 – 276 – 5600. 

 

Friday, February 23, 2024

ĐẶT CÂU HỎI CHO NGƯỜI CHỐNG TT DONALD TRUMP

 

CÂU HỎI ĐẶT RA CHO NGƯỜI

ỦNG HỘ BIDEN VÀ CHỐNG TRUMP.

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU.

Dưới thời Việt Nam Cộng Hòa, có một số phần tử công dân sống trên phần đất Miền Nam đã âm thầm hoặc công khai làm tay sai Việt Cộng, chống lại cuộc chiến đấu của quân dân yêu nước bảo vệ lãnh thổ. Chính những phần tử công dân phản bội bị gọi là “ăn cơm Quốc gia, thờ ma cộng sản” này đã làm cho Miền Nam rơi vào tay cộng sản. Hàng triệu người phải bỏ nước ra đi tị nạn cộng sản, vì không thể sống dưới gót giày của bọn cầm quyền man rợ.

Trước kia, nền chính trị lưỡng đảng của Hoa Kỳ hoạt động giống như cái quả lắc đồng hồ, lúc sang trái, lúc sang phải, đều có lúc ở giữa (trung điểm). Nhưng ngày nay, Deep State đã sử dụng đảng Dân Chủ và RINO làm tay sai để đẩy chính trị Mỹ tuốt luốt sang trái (cực tả) và có hành vi thấp kém, đê hèn giống như cộng sản. Chính vì vậy mà tôi phải viết đôi điều dưới đây.

Hiện nay nhân dân Hoa Kỳ phải đối đầu với một Chính quyền đang âm mưu đẩy chế độ tự do dân chủ đi vào con đường xã hội chủ nghĩa bằng biện pháp tiêu diệt một lãnh tụ đã mang lại an ninh lãnh thổ (ngăn cấm sự xâm nhập của phần tử bất hợp pháp tràn qua biên giới), mang lại thịnh vượng vì giảm thuế, giảm giá năng lượng, giảm giá thực phẩm, giảm giá hàng tiêu dùng và giảm số lượng người thất nghiệp. Quan trọng hơn hết, cựu quân nhân hy sinh xương máu cho đất nước, không phải chờ đợi lâu để được khám nghiệm, vì “Veteran Hospital” bị quá tải. Cựu Quân nhân mắc bệnh có quyền đi khám tại bệnh viện tư, rồi sẽ được Chính quyền bồi hoàn (refund) sau.

Tổng thống Donald Trump, một vị lãnh tụ về nội trị đã mang lại an cư lạc nghiệp cho dân và về đối ngoại thì được cả thù lẫn bạn kính nể, chỉ trong bốn năm cầm quyền. Đặc biệt, ông đã chấm dứt tình trạng “tối huệ quốc” (most favored nation) của Trung Cộng. Đạt những thành quả trông thấy trước mắt, chắc chắn ông Trump phải được dân  bầu để tiếp tục hưởng sự no ấm, đúng không? Chỉ có những phần tử muốn Hoa Kỳ bị lụn bại để rơi vào chế độ cộng sản, mới không bầu cho ông Donald Trump. Không thể viện cớ sống trong chế độ tự do, muốn bầu cho đảng nào là quyền của mỗi cá nhân. Bởi vì nói như thế thì chẳng khác nào từ chối ăn cơm, mà chỉ muốn ăn ... 

Nhưng Tổng thống Donald Trump đã thất cử trước một đối thủ mắc bệnh đạo văn, nằm dưới hầm nhà (basement) vì sức khỏe yếu kém, mỗi lần xuất hiện thì chỉ có lèo tèo người tham dự. Thế mà Joe Biden có tới 81,282,916 phiếu bầu năm 2020, trong khi đó Barack Hussein Obama, một ông Da Đen được hầu hết truyền thông đánh bóng, mà chỉ được 69,498,516 phiếu vào năm 2008. Hơn tới 3,784,400 phiếu!

Dưới sự cai trị của Joe Biden chưa đầy 4 năm, số người nhập cư bất hợp pháp gồm đủ mọi thành phần tràn vào hơn 6 triệu người, được hưởng miễn phí an sinh xã hội, y tế, gia cư. Giá nhiên liệu tăng, giá thực phẩm tăng, giá hàng tiêu dùng tăng, giá thuê nhà tăng, nạn thất nghiệp tăng và an ninh sụt giảm. Báo chí thì trở thành cơ quan tuyên truyền cho Nhà Nước, luật pháp thì thiên vị, đứng về phía tội phạm. Trước tình trạng xuống cấp về đạo đức, sụt giảm an sinh xã hội, những người Việt đích thực tị nạn đều lo âu cho tương lai con cái. Chỉ có bọn người “ăn cơm Mỹ chống Mỹ” (giống như thời trước ăn cơm Quốc gia thờ ma cộng sản như xưa) mới mở mồm chửi Tổng thống Donald Trump mà thôi. Thử hỏi cái bọn người phản phúc ấy có đáng phỉ nhổ vào mặt hay là không?

Ông Luong Nguyen nhận thấy không thể giáo hóa lũ người vô lại, phản phúc ấy, nên ông đã cho bọn người vô lại ấy ăn cái thứ hiếm thấy ở ngoài đường, như bên Việt Nam.

Một con sâu đủ làm rầu nồi canh. Bây giờ Cộng Đồng Việt Nam có nhiều sâu quá, mà chẳng có cách gì diệt được, thì Cộng Đồng đành phải bát nháo là đương nhiên.

Một đàn cừu còn có con đầu đàn. Một Tập thể Người Việt Tị nạn Cộng sản mà tại sao không sản sinh được một người đầu đàn? Có phải bởi vì ông Tướng Hải Quân Hoàng Cơ Minh làm Kháng Chiến Bịp, hễ có ai cất lên tiếng nói công chính, thì bị ngay một bầy chó điên sủa ầm ỹ, nên chẳng còn có ai làm được gì? Do đó, người ủng hộ Tổng thống Donald Trump thì đông, nhưng ô hợp thì không thể thành một khối keo sơn để thành sức mạnh!

Người tị nạn cộng sản phải sống cho ra tư cách của người tị nạn, chứ không thể làm cái thứ RINO (Refugee In Name Only), chỉ biết ăn bám là hèn hạ vô cùng.

Nếu đám vô lại ủng hộ Tổng thống Joe Biden chứng minh được thành tích giúp nước giúp dân thì hãy mở miệng. Nhược bằng không thể chứng minh thì hãy câm cái mồm lại để nòi giống Việt Nam đỡ nhục.

Đó là vài lời chân thành tôi xin thưa với đồng hương.

Bằng Phong Đặng văn Âu. Telephone 714 – 276 – 5600.

Ngày 23 tháng 2 năm 2024

 

Tuesday, February 20, 2024

TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM ĐỌC DIỄN VĂN TRƯỚC LƯỠNG VIỆN QUỐC HỘI HÒA KỲ NĂM 1957

 

TT Ngô Đình Diệm đọc diễn văn trước lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ năm 1957.


Thật là một vinh dự hiếm có cho tôi khi hôm nay có cơ hội phát biểu với quý vị. Phát biểu với quý vị trong tòa nhà Quốc hội này, nơi đã hun đúc nên số phận của một trong những quốc gia lớn trên thế giới.

Tôi tự hào mang đến quý vị dân biểu lỗi lạc của nước Cộng hòa Hoa Kỳ cao quý những lời chúc huynh đệ tốt đẹp nhất từ nhân dân Việt Nam. Tôi cũng mang đến đây sự bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc của nhân dân Việt Nam về sự giúp đỡ tinh thần và vật chất của nhân dân Hoa Kỳ. Nhân dân chúng tôi nhận thức được tầm quan trọng rất lớn lẫn ý nghĩa sâu sắc của sự trợ giúp này.

Kể từ khi kết thúc cuộc chiến tranh vừa qua, khi Châu Á phá tung xiềng xích, lương tâm của thế giới cuối cùng đã bừng tỉnh trước sự phát triển sâu sắc và tất yếu- sự ra đời của Châu Á độc lập. Từ đấy, nhận thức này đã đưa đến sự lên án bằng những lời lẽ cụ thể nhất chế độ bóc lột cũ mà, trong quá khứ, đã chi phối quan hệ giữa Đông và Tây.

Hiện nay thay thế vào đấy là những nỗ lực bền bỉ nhằm xác lập phương thức hợp tác quốc tế mới, thích hợp hơn với những nhu cầu thực sự của thế giới và với triết lý mới của Châu Á.

Chính cuộc chiến đấu giành độc lập, chính ý thức càng ngày càng sâu sắc của các dân tộc thuộc địa rằng nguồn gốc của sự nghèo khổ của họ là sự cản trở một cách có hệ thống sự phát triển kỹ thuật, cùng với tinh thần dân tộc và xã hội ngày càng cao, tất cả đã kết hợp lại để tạo ra sự thay đổi toàn diện sâu sắc trong tâm trạng Châu Á và tất cả điều này đã cho dân chúng Châu Á sự năng động không thể nào cưỡng lại được.

Nhân dân không còn cam phận

Nhân dân Châu Á – vốn đã tủi nhục từ lâu trong nguyện vọng dân tộc của mình, nhân phẩm của họ đã bị tổn thương – giờ đây không còn cam phận và thụ động như trong quá khứ. Hiện giờ họ háo hức bồn chồn. Họ khao khát giảm bớt sự lạc hậu quá lớn về kỹ thuật. Họ đòi hỏi mạnh mẽ sự phát triễn kinh tế cấp bách và nhanh chóng, nền tảng tốt đẹp duy nhất cho sự độc lập chính trị dân chủ.


TổngThống Eisenhower và Ngoại Trưởng Dulles đón TT Ngô Đình Diệm tại Sân bay Washington National Airport (Wikepedia)

Các nhà lãnh đạo Châu Á – dù ý thức hệ của họ là gì chăng nữa - tất cả đều đối mặt với sự cấp bách bi kịch của những vấn đề xã hội và kinh tế. Dưới áp lực mạnh mẽ của nhân dân mình, họ buộc lòng chấp nhận kế hoạch kinh tế. Kế hoạch như thế nhất định gây ra những hậu quả chính trị nghiêm trọng.

Chính vì lý do này chủ đề chính của các cuộc tranh luận chính trị trong nước ở các quốc gia Châu Á đều tập trung vào mức độ kế hoạch cần thiết, phương pháp cần phải có để tạo ra những kết quả thực tế cấp bách.

Phải chăng mọi thứ nên được kế hoạch? Hay sự kế hoạch chỉ nên giới hạn vào các khu vực thiết yếu? Phải chăng nên chấp nhận những phương pháp dân chủ hay những phương pháp toàn trị tàn bạo?

Chính trong cuộc tranh luận này - ở tại nhiều nước không may bị ảnh hưởng bởi những lời hứa hẹn giả dối nhưng quyến rũ của chủ nghĩa Phát xít và chủ nghĩa cộng sản - những nỗ lực đang nhằm gìn giữ nền dân chủ tự do qua viện trợ từ các nước công nghiệp Tây phương đóng vai trò rất quan trọng. Vì danh dự của con người, Hoa Kỳ đã đóng góp quan trọng nhất vào mục đích này.

Kính thưa quý vị trong Quốc hội, qua những điểm chính và khái quát chung, những điều này là những vấn đề các nước Châu Á đang đối mặt. Những điều này là những mục tiêu phải đạt được và là những phương cách phải được đề xuất. Những điều này cũng là những áp lực và cám dỗ trong nước mà các nhà lãnh đạo Châu Á đối mặt.


               TT Ngô Đình Diệm được đón tiếp tại New York ngày 13/5/1957 

Khu vực nhạy cảm

Ở lục địa Châu Á rộng lớn, Việt Nam nhận thức mình ở khu vực nhạy cảm nhất. Mặc dù Việt Nam đối mặt với những vấn đề chung của các nước Châu Á khác, nhưng do vị trí địa lý chính trị nhạy cảm của mình những vấn đề của Việt Nam nghiêm trọng hơn rất nhiều.

Nằm ở một trong những điểm tiếp cận chiến lược những nguyên liệu quan trọng của Đông Nam Á - sở hữu những nguyên liệu này mang tính chất rất quyết định - bị cản trở phát triễn bởi một trăm năm đô hộ nước ngoài, bị cạn kiệt bởi mười lăm năm chiến tranh và tàn phá, nửa miền bắc của lãnh thổ Việt Nam lại rơi vào tay Cộng sản, Việt Nam tự do hiện ở trong hoàn cảnh bị đe dọa và nghiêm trọng hơn các nước Châu Á khác.

Bằng sự hy sinh to lớn của con người và nhờ vào viện trợ từ nhân dân Mỹ hào phóng, trong thời gian kỷ lục, Việt Nam tự do đã khắc phục thành công những hỗn loạn do chiến tranh và hiệp định Geneva tạo ra. Sự kiến thiết và ổn định quốc gia mà đã đạt được ấy đã giúp hội nhập hơn 860.000 người tỵ nạn vào nền kinh tế của 11 triệu người khác ở Việt Nam tự do và đã giúp thông qua những cải cách chính trị và kinh tế quan trọng.

Tuy nhiên, vào lúc tất cả Châu Á đang chuyển từ nền văn minh này sang nền văn minh khác, vào thời điểm khi tất cả các vấn đề quan trọng đều nảy sinh cùng một lúc đối với các nhà lãnh đạo và đều dường như đòi hỏi giải quyết cấp bách, vào lúc khi tất cả đều phải được thực hiện trong bầu không khí căng thẳng cách mạng ngày càng cao, hơn các quốc gia khác, Việt Nam càng thấy cần thiết phải thông qua một số nguyên tắc, đường lối chỉ đạo hành động nào đấy, không chỉ để bảo vệ mình khỏi những cám dỗ toàn trị mà còn, trước hết, để giúp cho mình đạt được độc lập thay vì hỗn loạn, để bảo vệ hòa bình mà không hy sinh độc lập, để đạt được tiến bộ kinh tế mà không hy sinh các quyền tự do của con người.

Trích dẫn học thuyết năm 1956

Chính vì những lý do này – dựa vào các cội nguồn văn hóa Châu Á, và trong truyền thống dân chủ Việt Nam của chúng tôi – tôi đã có danh dự định rõ học thuyết này trong thông điệp đọc trước Quốc hội Lập hiến vào ngày 17 tháng 4 năm 1956. Tôi xin mạn phép trích dẫn từ thông điệp ấy những đoạn ý nghĩa nhất, vì chúng tạo thành nền tảng của Hiến Pháp chúng tôi.

Tôi trích:

“Trong hoàn cảnh những lực lượng trấn áp vật chất và chính trị quá mạnh thường xuyên đe dọa chúng ta, chúng ta cảm thấy, hơn các dân tộc khác, nhu cầu rất quan trọng đặt cuộc sống chính trị của chúng ta trên một nền tảng vững chắc và thúc đẩy một cách rất chính xác những bước kế tiếp trong hành động của mình theo những đường lối mà sẽ chắc chắn tạo ra mức độ tiến bộ dân chủ lớn nhất.

(Vỗ tay.)

“Điều này chỉ có thể là duy linh, đường lối ấy con người theo đuổi trong hiện thực mật thiết của họ cũng như trong cuộc sống cộng đồng của họ, trong nghề nghiệp của họ cũng như trong sự theo đuổi tự do sự hoàn thiện trí tuệ, đạo đức, và tinh thần.

“Vì thế, chúng ta khẳng định niềm tin của mình vào giá trị tuyệt đối của con người - nhân phẩm của họ có trước xã hội và số phận của họ lớn hơn thời gian.

(Vỗ tay.)

“Chúng ta khẳng định mục đích chính đáng duy nhất của nhà nước là bảo vệ quyền tồn tại, quyền phát triễn tự do cuộc sống trí tuệ, đạo đức và tinh thần căn bản của con người.

“Chúng ta khẳng định dân chủ không phải là hạnh phúc vật chất cũng không phải là quyền lực tối cao của thành viên. Dân chủ về cơ bản là một nỗ lực trường tồn nhằm tìm ra những phương tiện chính trị đúng để đảm bảo cho tất cả mọi công dân quyền phát triển tự do và quyền sáng kiến, trách nhiệm, và cuộc sống tinh thần cao nhất.”

(Vỗ tay.)

Chủ đề phát triển

Chúng tôi tin chắc rằng với những nguyên tắc chỉ đạo này như là chủ đề trọng tâm cho sự phát triển các thể chế chính trị của mình, Việt Nam sẽ có thể tạo ra chế độ chính trị và kinh tế mà không phải là một hệ thống đóng kín nhưng là hệ thống mở, càng ngày càng mở rộng cho đến khi nào hệ thống đạt đến các phương diện tự do của con người.

Việt Nam Cộng Hòa, nền cộng hòa non trẻ nhất ở Châu Á, chẳng bao lâu nữa sẽ tròn hai tuổi. Nền cộng hòa của chúng tôi sinh ra từ trong vô vàn đau khổ. Nền cộng hòa ấy đang can đảm đương đầu với cuộc cạnh tranh kinh tế với những người cộng sản, cho dù hoàn cảnh khó khăn và nghiêm trọng, mà mỗi ngày lại càng trở nên phức tạp hơn.

Việt Nam, tuy nhiên, có lý do chính đáng để tin tưởng và hy vọng. Nhân dân Việt Nam thông minh, tháo vát và can đảm. Họ cũng có thêm được sức mạnh nhờ sự giúp đỡ vật chất và tinh thần họ nhận được từ thế giới tự do, đặc biệt sự giúp đỡ từ nhân dân Mỹ.

Trong hoàn cảnh căng thẳng quốc tế và áp lực cộng sản ở Đông Nam Á ngày càng gia tăng, tôi không thể nào lập lại biết bao nhiêu lần cho đủ lòng biết ơn sâu sắc của nhân dân Việt Nam trước sự giúp đỡ của Mỹ và nhân dân Việt Nam ý thức rất cao về tầm quan trọng, ý nghĩa sâu sắc, và số lượng của sự giúp đỡ này.

Quả thực, chưa bao giờ lúc nào trong lịch sử những cuộc xung đột phát sinh giữa các dân tộc lại quan hệ cấp bách như thế đến nền văn minh như những cuộc xung đột ngày nay.

Sự đóng góp kịp thời của Hoa Kỳ 

Chính qua những đóng góp kịp thời và đầy đủ cho sự kiến thiết cuộc sống kinh tế và kỹ thuật của chúng tôi - nhờ đấy tạo ra mức sống cao hơn-thế giới tự do, dưới sự lãnh đạo của Hoa Kỳ, đang khẳng định sự thành công của hệ thống hợp tác quốc tế mới.

Hành động này đã góp phần bảo vệ Đông Nam Á và ngăn cản những nguyên liệu trong vùng này không rơi vào tay Cộng sản.

Mặc dù nền kinh tế chúng tôi bị thiệt hại nặng nề do chiến tranh, tàn phá, và chủ nghĩa thực dân, nhưng bây giờ nhân dân Việt Nam đang tăng gia đóng góp vào quốc gia mình. Cách đây vài tháng Quốc hội Lập hiến đã bỏ phiếu thông qua nhiều thuế mới và cao hơn nhằm mang lại thu nhập cần thiết cho ngân sách quốc gia. Mới đây sắc lịnh quân dịch quốc gia đã được ban hành và cách đây hai tháng chúng tôi đã đưa ra bản tuyên bố toàn diện về chính sách nhằm mục đích khích lệ đầu tư tư nhân từ nước ngoài.

Chính trên bình diện đạo đức cao cả này chúng tôi bày tỏ lòng biết ơn sự giúp đỡ rộng rãi và quên mình mà chúng tôi đã nhận được từ nhân dân Hoa Kỳ. Chính trên cũng bình diện này quyền lợi của Việt Nam hoàn toàn giống với quyền lợi của nhân dân thế giới tự do.

(Vỗ tay.)

Chính trên bình diện này cuộc chiến đấu của các bạn và cuộc chiến đấu của chúng tôi đều chỉ là một và giống nhau. Chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu chống lại chủ nghĩa cộng sản.

(Vỗ tay.)

Chính trong niềm xác tín này và chính trong sự ghi nhớ sâu sắc và không bao giờ phai nhạt trong lòng về việc nhân dân và chính phủ Hoa Kỳ đã theo dõi những nỗ lực của chúng tôi với tất cả sự thấu hiểu cảm thông chí tình tôi xin kết thúc, và lần nữa tôi cảm ơn Tổng thống, Chủ tịch Hạ Viện và quý vị trong Quốc hội về vinh dự đã dành cho tôi và cảm ơn quý vị đã ân cần lắng nghe.

(Mọi người đứng lên vỗ tay.)1. New York Times ngày 10 tháng 5, 1957. Tựa đề của New York Times2. Thư viện Quốc hội Hoa Kỳ- HeinOnline -103 Congressional Record 6699 1957 & 103 Congressional Record 6700 1957

Trần Quốc Việt dịch