Search This Blog

Saturday, July 16, 2022

NÓI CHUYỆN NGHIÊM CHỈNH VỚI NGƯỜI CHỐNG CỘNG

 ĐÔI ĐIỀU NGHIÊM CHỈNH NÓI VỚI NGƯỜI CHỐNG CỘNG.

Bằng Phong Đặng văn Âu

Chúng ta là Con Người hơn loài vật ở chỗ có bộ óc và tiếng nói, đúng không? Chúng ta tự hào nòi giống Việt Nam có bốn ngàn năm Văn Hóa, đúng không? Vậy trước sự nguy vong của Tổ Quốc do Cộng Sản gây nên, tại sao chúng ta không dùng ngôn ngữ có văn hóa để thảo luận với nhau trong tinh thần tương thân tương ái để kẻ thù không coi ta là cái thứ man di, mọi rợ? Bà Mẹ Việt Nam đang cần những người con có giáo dục, có văn hóa, có khả năng đối đầu với mưu toan diệt chủng của Việt Cộng. Bà Mẹ Việt Nam không cần đến loại Chống Cộng “trình diễn” và lại càng  không cần đến bọn đầu đường xó chợ.

Trước đây, tôi có viết thư hỏi Tiến sĩ Xã hội học Trần Quang Thuận tại sao ông là phát ngôn viên chính thức của Trí Quang, người đóng vai trò lớn trong việc giật sập chế độ Việt Nam, mà ông không ở lại Đất Nước để hưởng thành quả cách mạng? Tại sao ông biết dưới sự đô hộ của đảng cộng sản, nước Việt Nam đã biến thành địa ngục trần gian, khiến cho hàng triệu người phải bỏ nước ra đi, mà ông lại hô hào Về Nguồn? Tôi viết bằng một lối hành văn nghiêm chỉnh, không mạ lỵ, không châm biếm. Lẽ ra một người có học như Trần Quang Thuận đã góp phần vào cuộc sụp đổ Miền Nam, phải trả lời để xác minh lập trường, quan điểm của ông ra sao trong tư cách người tỵ nạn cộng sản. Ông im lặng, vậy có phải ông Thuận đến nước Mỹ là có công tác do đảng Cộng sản giao phó?

Khi ông Trần Quang Thuận qua đời, tôi thấy có rất nhiều Nghị sĩ, Dân biểu VNCH đăng báo chia buồn với lời lẽ rất thống thiết. Tôi đã điện thoại cho một số Dân biểu và Nghị sĩ mà tôi quen để hỏi tại sao các ông lại chia buồn một người có công lớn với Việt Cộng: Giật sập chế độ VNCH! Vị nào cũng chối và bảo rằng không biết ai đã đưa tên họ vào danh sách Phân Ưu! Tôi khinh những ông Nghị sĩ, Dân biểu bị người ta “tự động” đưa tên mình vào danh sách Phân Ưu mà im lặng.

Nghị sĩ Lê Phước Sang nói với tôi: “Thôi anh Bằng Phong à! Ông bà mình nói nghĩa tử là nghĩa tận thì mình cũng phải tỏ ra bao dung với người vừa mới nằm xuống”. Câu nói của Nghị sĩ Lê Phước Sang làm tôi nhớ đến năm 1969, Hồ Chí Minh chết, Dân biểu Hồ Hữu Tường đề nghị thành lập một phái đoàn ra Hà Nội điếu tang. Lúc bấy giờ, tôi không thấy bất cứ nhà trí thức nào phê bình Dân biểu Hồ Hữu Tường làm chuyện ruồi bu! Năm 1968 Hồ Chí Minh đọc mật hiệu để cho quân xâm lăng Bắc Việt phát động cuộc xâm lăng Miền Nam, giết chết hàng chục ngàn người vô tội, tại sao Miền Nam lại phải gửi phái đoàn đi phúng điếu một tên sát nhân? Chỉ có Dân biểu Hồ Hữu Tường mắc bệnh tâm thần hay sao đó, mới đưa ra một đề nghị quái đản như thế? Lời đề nghị quái đản của Dân biểu của Hồ Hữu Tường, mà Nghị sĩ, Dân biểu, Tướng lãnh, trí thức đều im lặng, thử hỏi người chiến sĩ chiến đấu ngoài tiền tuyến còn có lòng dạ nào để hăng say chiến đấu không? Chiến đấu cho ai?

Khi trên Diễn Đàn có tin Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh – Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ – phải bị đưa vào “Hospice”, có lẽ tôi là một trong những người đầu tiên dâng lời cầu nguyện xin Ơn Trên phù hộ cho Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh tai qua nạn khỏi. Cho tới khi Luật sư Lê Duy San lên tiếng phản bác Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh không đào ngũ thì tôi mới góp ý bằng cách đem chuyện Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ mời Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh tham gia Nội Các, nên ra lệnh Trung tá Vũ Đức Vinh đến Bộ Quốc Phòng thu hồi cái cáo thị tầm nã, thì Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh mới về nước một cách hợp pháp. Sự kiện này, tôi đã viết vào năm 2004 khi Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh viết Tuyên Cáo loại Nguyễn Cao Kỳ ra khỏi Cộng Đồng Tị Nạn Cộng Sản. Năm 2004, Đại tá Nguyễn Xuân Vinh và Trung tá Vũ Đức Vinh lúc bấy giờ hãy còn sống, còn khỏe mạnh, tại sao Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh và Trung tá Vũ Đức Vinh không lên tiếng? Vừa rồi, tôi viết một bức thư tâm tình với Đại tá Đào Huy Ngọc – Chánh Văn phòng của Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ – một nhân chứng lịch sử cuối cùng còn sống để cho mọi người hiểu rằng tôi không bịa chuyện.

Tôi viết: “Luật sư Lê Duy San phản bác Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh không đào ngũ, thì cũng đúng”, bởi vì Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ ra lệnh thu hồi tờ giấy “Cáo thị tầm nã” thì Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đâu còn ở trong tình trạng đào ngũ nữa? Vậy thì cái việc Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đào ngũ hay không đào ngũ đâu còn là vấn đề nữa để bận tâm, đúng không?

Bây giờ, tôi xin nói chuyện trước mắt. Năm 1954, Việt Cộng giả bộ tập kết về Hà Nội, nhưng Lê Duẩn và một số thành phần cốt cán lén lút quay lại để xây dựng hạ tầng cơ sở nhằm lật đổ Chính quyền Ngô Đình Diệm. Sau Tháng Tư năm 1975, Việt Cộng đã chiếm trọn lãnh thổ Việt Nam, nhưng chúng vẫn cảm thấy bất an. Chúng cho nhân viên Tình Báo trà trộn trong đoàn người tị nạn, cũng nhằm mục đích xây dựng hạ tầng cơ sở tại Hải ngoại như thời năm 1954. Từ lâu, tôi đã viết nhiều bài nghi ngờ Việt Cộng đã xâm nhập trong Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh, giống Cụ Phạm Ngọc Lũy – Thuyền trưởng tàu Trường Xuân, Chủ tịch Phong trào Yểm trợ Kháng Chiến – viết trong Hồi Ký của Cụ, cũng bày tỏ mối nghi ngờ như tôi.

Tại sao tôi nghi ngờ ư? Bởi vì đó là kỹ thuật của Việt Cộng luôn luôn sử dụng để chống phá cái phe chúng gọi là địch, bắt buộc chúng phải chui sâu trèo cao vào tổ chức địch, để sử dụng địch cho mục tiêu của chúng. Chắc chắn gián điệp Việt Cộng đã nằm trong Mặt Trận thì chúng phải biết Mặt Trận có làm chuyện phi pháp. Từ đó chúng làm “blackmail” (chantage) để sai khiến Mặt Trận phải làm việc theo chỉ thị của chúng.

Mặt trận đã tan rã do tranh chấp giữa ông Hoàng Cơ Minh và ông Phạm văn Liễu. Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh đã chết từ năm 1987 trên đất Thái, đã được tờ báo Bangkok Post đăng tin và trong nước cũng đăng tin. Tại sao Mặt Trận phải giấu thông tin cho tới năm 2001 mới tiết lộ. Tôi hoạt động trong Mặt Trận Việt Nam Tự Do của Cụ Hà Thúc Ký biết tin Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh đã chết từ năm 1987. Phía bên giáo sư Nguyễn Ngọc Huy cũng biết tin về cái chết của Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh. Vậy tại sao Mặt Trận ngâm cái tin Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh chết cho tới 14 năm sau mới tiết lộ? Có người nói rằng Mặt Trận giấu tin Phó Đề Đốc chết là để tiếp tục thâu tiền yểm trợ Kháng Chiến. Điều đó chỉ đúng một phần. Cái phần quan trọng là phải cần thời gian để kiện toàn đảng Việt Tân và lập ra cái gọi là Tập thể Chiến sĩ để nắm lấy các cựu Quân Nhân. Việt Cộng biến Tập thể Chiến sĩ là một hình thức của Mặt Trận Tổ Quốc.

Vì đa số người tị nạn đến Mỹ là Quân nhân. Về sau có thêm những anh em H.O. đầy lòng căm phẫn Việt Cộng thì rất nguy hiểm. Phải tìm cách “nhốt” cái đám đó lại, để chỉ làm một việc duy nhất là mặc quân phục để “thượng cờ lên, hạ cờ xuống, phủ cờ, xếp cờ” như nhà báo Sức Mấy Đinh Từ Thức châm biếm trước đây mà thôi. Từ những chiến sĩ oai hùng chinh Nam phạt Bắc, trở thành Đại Đội Chung Sự chỉ lo việc ma chay, hiếu hỉ, thì còn có gì buồn hơn?

Tại sao Tập thể Chiến sĩ phải bị lãnh đạo bởi một người như Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh mà không phải là một ông Tướng nào khác? Tại sao trong Tập thể có nhiều gửi thư yêu cầu Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh từ chức mà Giáo sư cứ nắm lấy cái chức Chủ Tịch? Chức Chủ Tịch đâu có lãnh lương tiên gì, mà phải bám lấy? Nên nhớ rằng mỗi khi Việt Cộng thi hành một công tác gì đều luôn luôn “điều nghiên” đối tượng rất kỹ. Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh được nổi tiếng là người “văn võ toàn tài”, có bằng cấp Tiến sĩ thì rất dễ thu hút cái đám trí thức coi trọng bằng cấp. Hơn nữa, Giáo sư mắc chứng bệnh háo danh rất nặng, thì kẻ địch rất dễ cài vào một con mồi giỏi tài tâng bốc để đối tượng ngất ngây. Tôi rất ghét chạm vào đời tư người khác. Vì thế, tôi không bao giờ đụng đến đời tư của bất cứ ai. Tôi chỉ lên tiếng khi thấy những kẻ lợi dụng sự Chống Cộng để nổi danh hoặc để làm tiền phi pháp mà thôi. Ngay cả cái việc bà Phiến Đan dùng cựu học sinh Trường Nữ Trung Học Gia Long để tổ chức vinh danh Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh là một người “văn võ toàn tài” tôi cũng im lặng. Chỉ có những anh em Không Quân trẻ mới không biết gì nhiều về sự nghiệp bay bổng của Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh. Còn tất cả những Không Quân thời trước đều biết Tư lệnh Nguyễn Xuân Vinh tuy là Tư Lệnh Không Quân, nhưng chưa hề được xác định Hành Quân. Theo luật lệ, một người phi công sau khi ra trường, phải trải qua thời gian huấn luyện nữa để xác định Hành Quân. Giống như một sinh viên Luật sau khi ra trường phải thực tập trong một Văn phòng Luật sư thì mới được coi là Luật sư để hành nghề. Một phi công chưa xác định Hành Quân thì không thể coi là Văn Võ Toàn Tài. Giáo sư đưa tay ra nhận tấm "Plaque" và cái danh hiệu đó không đúng. Người có lòng tự trọng không ai làm vậy!

Cuộc chiến giữa Quốc – Cộng luôn luôn là cuộc chiến Tình Báo và Tuyên Truyền. Năm 1960, Việt Cộng lập và Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam và chọn một nhân vật trí thức uy tín của Miền Nam để làm Chủ tịch. Luật sư Nguyễn Hữu Thọ là một trí thức danh tiếng của Miền Nam, không làm chính trị, đã được Việt Cộng đưa lên làm Chủ tịch bù nhìn, mà tất cả kế hoạch phá hoại Miền Nam đều nằm trong tay “Anh Hai Xe Ngựa”. Danh từ “Anh Hai Xe Ngựa” phải là người hoạt động trong giới Tình Báo thì mới biết.

Luật sư Nguyễn Hữu Thọ một hôm được một cô sinh viên Luật rất xinh đẹp mới ra trường, xin đến tập sự. Chính cô sinh viên xinh đẹp này là con mồi đưa Luật sư Thọ vào cạm bẫy ái tình mà Luật sư không hề hay biết. Giống như Đại tá Nhảy Dù Nguyễn Chánh Thi thất bại cuộc đảo chánh lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm, chạy sang tị nạn bên Nam Vang cũng được một cô gái xinh đẹp đến phục vụ “người hùng” và giới thiệu cho ông Đại tá Nhảy Dù một “người Cậu” để đàm đạo cho đỡ buồn. Năm 1963, Mỹ, một số Tướng lãnh và Phật giáo Ấn Quang đảo chánh Tổng thống Diệm thành công, Đại tá Nguyễn Chánh Thi trở về Việt Nam được lên chức Thiếu tướng và đưa “Ông Sáu” về làm quản gia cho mình. Nhờ Tình Báo Hoa Kỳ dò biết tại tư dinh của Tướng Nguyễn Chánh Thi có tín hiệu truyền tin đánh ra Hà Nội, thì mới khám phá “Ông Sáu” là tình báo viên cao cấp Việt Cộng.

Ngay trong Tổng thống phủ, Nguyễn Ngọc Nhạ là điệp viên Việt Cộng, đồng thời là Cố vấn Chính trị của ông Nguyễn văn Thiệu. Đáng lý ra Tướng Nguyễn Khắc Bình phải liên lạc với các cựu nhân viên Tình Báo của mình để xây dựng một mạng lưới Tình Báo nhằm chống lại sự xâm nhập của Việt Cộng. Tiếc thay! Tướng Nguyễn Khắc Bình lại là tay chân bộ hạ của Việt Tân, được cư dân ở San Jose phong cho cái chức “người ném đá không cần giấu tay”!

Lập ra tổ chức Tập thể Chiến sĩ là để đấu tranh chống lại Việt Cộng thi hành Nghị Quyết 36. Tôi đã bao lần gọi điện thoại hối thúc ông Chủ tịch Nguyễn Xuân Vinh phải có một cơ quan ngôn luận để chống lại sự tuyên truyền của Việt Cộng, nhưng ông không làm. Tại sao? Nên nhớ ông Nguyễn Xuân Vinh từng làm việc ở Nha Tâm Lý Chiến dưới quyền Trung tá Nguyễn văn Châu, chắc chắn ông phải biết tờ báo là lợi khí để chống lại luận điệu tuyên truyền của địch. Hãy hỏi tại sao ông không làm? Có phải tại vì băng đảng Việt Tân không cho ông làm? Bởi vì một khi Tập thể Chiến sĩ chính thức lên tiếng phản bác lời tuyên bố của bà Luật sư Trần Kiều Ngọc “Em không chống Cộng, em chỉ chống Cái Ác” hay phản bác ông Tổng Giám đốc Trúc Hồ tuyên bố: “Đòi lật đổ chế độ Việt Cộng là sai! Chỉ xin nhân quyền thôi” thì kế hoạch thi hành Nghị Quyết 36 của Việt Cộng sẽ coi như mất hiệu lực?

Với tư cách là người trải nghiệm chiến lược Việt Cộng, tôi viết một bức thư tâm tình cho Luật sư Trần Kiều Ngọc, liền bị ngay mấy tên “Dư luận viên” của Việt Tân nhào ra mạt sát tôi thậm tệ. Đó là chiến thuật bôi nhọ của Việt Cộng đã dùng trước năm 1975 để cho không còn ai có uy tín với quần chúng. Ngày nay Việt Tân rập khuôn sử dụng chiến thuật bôi nhọ ấy rất hiệu quả để làm im tiếng những người Chống Cộng, nhưng chết nhát! Đáng lý ra các vị đang lãnh đạo Đại Việt, Quốc Dân Đảng thấy Tập thể Chiến sĩ VNCH nằm yên trước hiện tượng Trần Kiều Ngọc, Trúc Hồ, là phải hành động để chống lại Nghị Quyết 36 của Việt Cộng thì mới không làm buồn lòng Cụ Trương Tử Anh, Cụ Nguyễn Thái Học nơi suối vàng.

Tôi bị mất nước, nên chẳng còn gì để mất. Mặc cho bọn đầu đường xó chợ, bọn du thủ du thực mạ lỵ. Tôi tự biết mình là ai, nên vẫn lên tiếng một cách nghiêm chỉnh, lịch sự để ít nhất tôi không hổ thẹn làm một người tha phương cầu thực, giá áo túi cơm vì quay lưng lại trước nỗi thống khổ của đồng bào mình trong nước đang bị Việt Cộng biến thành súc vật. Nếu ai còn lương tri, thì còn lên tiếng để đừng cho bọn giả hình, bọn làm bạc giả và bọn xài bạc giả có thể cấu kết nhau làm ô nhục giống nòi. Tôi nghĩ đến việc Dân biểu Hồ Hữu Tường đòi ra Hà Nội làm lễ điếu tang cho Hồ Chí Minh mà không một Nghị sĩ nào, Dân biểu nào, nhà lãnh đạo Chính trị nào, nhà lãnh đạo Tôn giáo nào hay ông Tướng nào, ông Trí thức nào lên tiếng, thì cũng giống Tiến sĩ Trần Quang Thuận – phát ngôn viên chính thức của Trí Quang – đã được tiễn đưa về nơi an nghỉ cuối cùng một cách long trọng mà lại có một số ông Dân Biểu, Nghị sĩ đăng báo phân ưu vậy. Cái câu “nghĩa tử là nghĩa tận” đang là cái đạo lý của Việt Nam nhằm biện minh cho Trí Quang khi chết, vẫn được nhiều phụ nữ Huế xếp hàng hai bên đường lăn lộn khóc than cũng là bình thường thôi! Và Tiến sĩ Cao Huy Thuần, Thái Kim Lan vô tư phong Bồ Tát cho Trí Quang một cách thoải mái.

Theo nhận định của tôi, các đoàn thể Chống Cộng chỉ đặt nặng phần hình thức, mà không nghĩ đến Việt Cộng sử dụng Nghị Quyết 36 là có mục đích tiêu diệt nòi giống Lạc Hồng. Bởi vì hễ ai cất lên tiếng nói công chính, đàng hoàng, tử tế liền bị một tập đoàn đầu trâu mặt ngựa nhào ra chửi bới ngay. Từ đó, mới nảy sinh ra một nền “văn chương phải đạo” để được yên thân của các ông nghệ sĩ làm văn hóa!

Tôi bảo đảm rằng không một tổ chức nào, không một đoàn thể nào trong Cộng Đồng có bản lĩnh để chống lại thủ đoạn của Việt Cộng, vì quá thiếu vắng người can đảm chống lại sự bôi bẩn của phường vô lại. Nếu tình hình này kéo dài, chắc chắn nòi giống Việt Nam sẽ tiêu, vì Văn Hóa rồi đây sẽ không còn! Nếu tôi nói sai, xin quý vị hãy công khai lên tiếng. Một dân tộc không còn Văn Hóa thì dân tộc đó nhất định sẽ biến mất trên hành tinh này.

Tôi xin nói cho các nhà Chống Cộng hiểu rằng cái việc “đóng băng” Tập thể Chiến sĩ là ý đồ của Việt Cộng để thi hành Nghị Quyết 36 mà tôi đã cảnh báo từ lâu, nhưng chẳng ai thèm lưu tâm. Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh – Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ – chỉ giỏi môn toán, chứ không biết gì về thủ đoạn Việt Cộng. Ông đã bị bà Phiến Đan dẫn dắt mà không hay biết đó thôi! Mỹ nhân kế đã được bọn Tàu sử dụng cả hàng chục thế kỷ trước, đến nay vẫn còn hiệu lực!

Luật sư Nguyễn Hữu Thọ trong giờ lâm chung mới than: “Bọn Việt Cộng đểu thật”! Giống như Phạm Xuân Ẩn lúc gần chết mới trối trăn với vợ con “Đừng chôn Ba gần mả mấy thằng Việt Cộng”!

Bằng Phong Đặng văn Âu, ngày 16 tháng 7 năm 2022.

10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA.92683.

Telephone: 714 – 276 – 5600.

Email Address: bangphongdva033@gmail.com

Saturday, July 9, 2022

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU - PILOT LIFE

 https://mail.google.com/mail/u/0?ui=2&ik=097d11ac0b&attid=0.1&permmsgid=msg-f:1737897535246997946&th=181e4099bc6c99ba&view=att&disp=safe


Friday, July 8, 2022

KHÔNG CÒN LÀ MỐI NGUY CƠ - BÀI SỐ 6 - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

Bài Thứ Sáu

KHÔNG CÒN LÀ MỐI NGUY CƠ.

Bằng Phong Đặng văn Âu

Lời mở đầu : Nhận thấy Họa Diệt Chủng nòi giống Việt Nam không còn là nguy cơ, mà nó đang trên đà hiện thực, người viết xin dẫn chứng những sự kiện để giải thích tại sao mình quan niệm như thế. Người viết dành quyền phản biện cho quý vị thức giả. Tác giả sẽ viết làm nhiều kỳ, kính mong quý độc giả quan tâm vui lòng kiên nhẫn theo dõi.

*********************************************

Hôm nay, tôi xin viết tiếp bài thứ sáu của chủ đề “KHÔNG CÒN LÀ MỐI NGUY CƠ”.

Như tôi đã thưa: Việt Nam mắc phải căn bệnh rất trầm kha. Không thể ra sau vườn hái một mớ lá, rồi mang vào nhà xông là khỏi bệnh. Cần phải mổ xẻ để định bệnh thì mới chính xác. Mà mổ xẻ, tất nhiên gây đau đớn! Viết để lý giải bằng sự kiện với mục đích tìm hiểu vì sao nước ta ra nông nỗi này, chứ tôi không hề đả kích cá nhân, đảng phái hay tôn giáo nào.

Tuy tôi không có cơ duyên làm người thân cận của Tướng Kỳ, khi ông đang cầm quyền. Nhưng tôi có cơ duyên quen biết với những nhân vật làm việc trực tiếp với ông khi ông làm Thủ tướng, như: Đại sứ Bùi Diễm, Giáo sư Nguyễn Ngọc Linh, Đại tá Quân Y Nguyễn Tấn Hồng làm Bộ trưởng Thanh Niên trong Nội Các Nguyễn Cao Kỳ, Trung tá KQ Vũ Đức Vinh, (Tổng Cục trưởng Tổng Cục Truyền Thanh), Trung tá KQ Nguyễn Khoa Dánh, Luật sư Đinh Trịnh Chính (Đại Việt), Cố vấn Chính trị Như Phong Lê văn Tiến và nhiều người nữa, nên tôi biết những gì đã xảy ra vào thời kỳ Tướng Kỳ cầm quyền. Vì luôn luôn quan tâm đến Đất Nước, tôi thường đặt câu hỏi với họ để tìm hiểu những vấn đề liên quan đến lịch sử. Sau ngày tang thương của Đất Nước, ra hải ngoại, tôi mới có dịp gần gũi  Tướng Kỳ, nên tôi đã hỏi ông để kiểm chứng về những nguồn tin mà những người đã phục vụ trong Chính phủ của ông cung cấp cho tôi biết.

Sau khi gây nên cuộc Biến Động Miền Trung thất bại và mất uy tín vì Tướng Kỳ đã cho đồng bào thấy sự kiện tuyệt thực hơn bốn mươi ngày mà vẫn béo tốt, da dẻ hồng hào, Trí Quang không còn tiếp tục đấu tranh kiểu lùa Phật tử xuống đường nữa. Trí Quang đổi chiến lược, đòi hỏi Đại sứ Cabot Lodge buộc Tướng Kỳ tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để viết Hiến Pháp nhằm trao quyền lại cho dân sự. Tướng Kỳ nói với Đại sứ Cabot Lodge rằng đây là một trò hề của Trí Quang có mục đích giải tán Nội Các Chiến tranh và cài người của của Trí Quang vào Quốc Hội. Cabot Lodge nói rằng ông ta cũng hiểu âm mưu đó của Trí Quang, nhưng Miền Nam cần có Hiến Pháp của một Quốc gia Dân Chủ để sự viện trợ của Chính phủ Hoa Kỳ cho Việt Nam mới được quần chúng Hoa Kỳ ủng hộ. Cabot Lodge hay bất cứ ông Đại sứ nào của Hoa Kỳ đều có bổn phận bắt buộc Miền Nam phải có nền dân chủ (dù là dân chủ hình thức) thì mới có chính nghĩa để chống lại độc tài cộng sản. Đòi hỏi Miền Nam phải có dân chủ là nguyên nhân cái chết của Miền Nam.

Thực sự, Trí Quang chẳng có mưu mô hay tài cán gì. Tất cả sách lược, chiến lược hành động của Trí Quang đều do Bộ Chính trị Cộng sản đứng đàn sau chỉ đạo. Biết âm mưu của Trí Quang, nhưng Tướng Kỳ vẫn tổ chức bầu cử để chiều theo yêu cầu của Đại sứ Cabot Lodge. Cuộc bầu cử Quốc hội Lập Hiến đã diễn ra ngày 11 tháng 9 năm 1966.

Tôi có thể nói mà không sợ sai lầm rằng tại Việt Nam. Phật giáo chiếm đa số, nhưng không có người Phật tử trí thức đích thực, vì họ không áp dụng lời dạy “BI – TRÍ – DŨNG” của Đức Phật. Sau khi vu khống cho chế độ Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo và đã hoàn thành cuộc lật đổ, Trí Quang vẫn tiếp tục xách động đệ tử biểu tình để lật đổ các chính quyền kế nhiệm thì ai ai cũng thấy Trí Quang có mưu đồ tiếp tay với quân xâm lược Việt Cộng. Thế mà không một trí thức Phật giáo nào nghiêm khắc lên tiếng để ngăn cản hành vi phản đạo Phật, phản Quốc Gia của Trí Quang. Biết đường lối tranh đấu của Trí Quang là phản Đạo Phật, phản Quốc Gia mà không dám lên tiếng, thì rõ ràng người trí thức Phật giáo hèn, đã đánh mất chữ DŨNG của Nhà Phật.

Tôi cũng có thể nói mà không sợ sai lầm rằng tại Việt Nam có đông khoa bảng, nhưng hiếm có KẺ SĨ, tức là trí thức. Ngoại trưởng Vũ văn Mẫu cạo trọc đầu, a dua theo hầu Trí Quang là thái độ của một chính khách cơ hội. Cái việc Trí Quang liên tục xách động quần chúng biểu tình, gây xáo trộn tại hậu phương là có mục đích làm nản lòng chiến sĩ ngoài mặt trận. Thế mà Vũ văn Mẫu vẫn được đi dạy ở Trường Luật, thì làm sao có thể đào tạo thanh niên biết nghĩa vụ công dân trong thời chiến? Thứ chính trị gia hoạt đầu như Vũ văn Mẫu có xứng đáng làm thụ ủy Liên danh Hoa Sen đại diện Phật giáo để được bầu làm Thượng Nghị sĩ Việt Nam Cộng Hòa? Tướng Kỳ rất chính xác, khi đánh giá Trí Quang đòi hỏi Chính phủ phải tổ chức bầu Quốc Hội là một trò hề. Tướng Trần văn Đôn, người Sài Gòn, ra tranh cử Dân biểu tại Quảng Ngãi thì ông có đại diện cho dân Quảng Ngãi không? Đinh văn Đệ một cán bộ cộng sản nằm vùng là người đại diện cho Mặt trận Giải phóng Miền Nam hay cho nhân dân Việt Nam Cộng Hòa ư?

Bộ Giáo dục của Việt Nam Cộng Hòa nhượng bộ sự đòi hỏi của các Giáo sư khuynh tả muốn Tự Trị Đại học giống như Đại Học ở các nước dân chủ Tây phương là có ý đồ thể hiện âm mưu của Việt cộng, vì Việt Cộng xâm lăng Miền Nam không phải chỉ thuần trên mặt trận Quân Sự, mà còn cả mặt trận Giáo Dục, Văn Hóa và Tôn Giáo. Vì Tự Trị Đại Học, nên Đại Học Huế mới có thể là hang ổ của Việt Cộng. Giáo sư Lý Chánh Trung có tư tưởng cộng sản, mà vẫn được dạy môn Đạo Đức Học ở Đại học Văn khoa, thì làm sao sinh viên không bị ảnh hưởng tư tưởng cộng sản?

Giáo sư dạy triết Nguyễn văn Trung viết: Người trí thức không phải là người có kiến thức Đại học hoặc sau Đại học, mà là người có kiến thức chuyên sâu nhờ đọc sách và kinh nghiệm tiếp xúc. Thực ra, điều cốt yếu đáng nói không phải là vốn kiến thức, mà là thái độ trí thức đối với các vốn ấy và, nhất là, đối với những vấn đề cuộc sống trước mặt đặt ra”. Bằng Phong tôi là quân nhân miệt mài trong lửa đạn, tuy không có văn bằng Đại Học, nhưng chịu khó đọc sách, nên hiểu rất rõ ý nghĩa của cuộc chiến mà mình tham gia. Vì thế, tôi đã công khai lên tiếng phản đối vị Chỉ huy Không Đoàn lấy tên chiến dịch “Kỳ Duyên Mai” là sai. Tuy không muốn được xem là người trí thức, nhưng tôi nhận thấy mình phải có trách nhiệm lên tiếng bất cứ điều gì phương hại đến lý tưởng đấu tranh của người Quốc Gia.

Năm sau 1967, Nội Các Chiến tranh tổ chức bầu cử Tổng thống, Thượng Viện và Hạ Viện. Trung tướng Nguyễn văn Thiệu – Chủ tịch Ủy Ban Lãnh đạo Quốc gia – và Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ – Chủ tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung ương – đều nạp đơn tranh cử Tổng thống. Lo sợ hai ứng cử viên gốc quân nhân cùng ra tranh cử Tổng thống thì e rằng khó thắng ứng cử viên dân sự, Hội Đồng Quân Lực họp để lấy quyết định sẽ ủng hộ một ứng cử viên Quân Đội mà thôi. Hoặc Tướng Thiệu, hoặc Tướng Kỳ. Đa số Tướng lãnh ủng hộ Tướng Kỳ, vì họ thấy thành tích của Tướng Kỳ trong hai năm cầm quyền. Suốt thời gian ở vai trò Chủ tịch Ủy ban Lãnh đạo Quốc gia, Tướng Thiệu chỉ âm thầm đi lập đảng Dân Chủ và để mặc cho Tướng Kỳ tả xung hữu đột, nên Tướng lãnh không “mặn mà” với Tướng Thiệu. Biết Quân Đội không ủng hộ mình, Tướng Thiệu tuyên bố với báo chí một câu bất hủ: “Làm chính trị là phải lì, dù chỉ đạt được một lá phiếu của vợ tôi, tôi vẫn ra tranh cử”.

Vì mục đích danh chánh ngôn thuận, Hội Đồng Quân Lực họp để lấy quyết định chọn ông Tướng nào đại diện Quân Đội. Tướng Nguyễn Cao Kỳ cùng ông Nguyễn văn Lộc thuộc đạo Cao Đài đứng phó, thành một Liên danh. Tướng Nguyễn văn Thiệu chọn ông Trình Quốc Khánh thuộc Phật giáo Hòa Hảo đứng phó thành một liên danh. Trong khi Hội Đồng Quân Lực họp, Tướng Thiệu và Tướng Kỳ ngồi ở phòng ngoài để chờ nghe kết quả. Dường như đã biết trước cuộc họp của Hội đồng Quân Lực chỉ có tính hình thức, nên khi Đại tướng Cao văn Viên mở cửa ra đón hai vị vào nghe Quyết Định, Tướng Thiệu bỗng nhiên đổ gục xuống và đôi mắt đỏ hoe khóc. Tướng Kỳ cảm thấy xót xa trước sự mong muốn được làm Tổng thống quá độ của Tướng Thiệu. Vì thế, khi vừa bước chân vào Hội trường, Tướng Kỳ tuyên bố:

Vì tình đoàn kết Quân Đội, tôi nhường Tướng Thiệu ra tranh cử, còn tôi trở về với anh em Không Quân. Sau 8 năm hết nhiệm kỳ làm Tổng thống của Tướng Thiệu, tôi cũng hãy còn trẻ để tranh cử Tổng thống, đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo Quốc Gia.

Thiếu tướng Trần văn Minh – Quyền Tư lệnh Không Quân – đứng lên nói:

  Xin tất cả anh em trong phòng họp cho một tràng pháo tay để hoan hô tinh thần đoàn kết của Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ.

Sau tràng pháo tay vừa dứt, Trung tướng Hoàng Xuân Lãm – Tư lệnh Vùng I Chiến thuật – bước lên bục và phát biểu:

  Nếu anh Kỳ đã thương Quân Đội, nhường chức Tổng thống cho anh Thiệu, thì hãy thương cho trót. Tôi đề nghị anh Kỳ đứng phó cho anh Thiệu, thì mới mong thắng Luật sư Trương Đình Du. Nếu anh Kỳ không đồng ý, tôi xin trả cặp lon Trung tướng này cho Quân Đội và trở về đi dạy học. (Trung tướng Hoàng Xuân Lãm có gốc làm thầy giáo).

Một lần nữa, cả Hội trường đồng loạt vỗ tay, như thể áp lực Tướng Kỳ làm theo lời yêu cầu của Tướng Hoàng Xuân Lãm. Tướng Kỳ đành làm theo ý muốn của các Tướng lãnh.

Để đáp lại thiện chí của Tướng Kỳ, Tướng Thiệu cam kết trao chức Thủ tướng Chính phủ cho ông Nguyễn văn Lộc, người đứng phó của Liên danh Nguyễn Cao Kỳ. Nhưng Trung tướng Nguyễn Đức Thắng chưa đủ tin vào thiện chí của Tướng Thiệu, nên ông yêu cầu Đại Hội đồng thành lập cơ chế Quân Ủy Trung Ương gồm các Tư lệnh Quân Đoàn, Tư lệnh các Quân Binh Chủng làm thành viên và Tướng Nguyễn Cao Kỳ sẽ là Chủ tịch Quân Ủy. Trung tướng Thiệu cũng tình nguyện làm thành viên và đặt bút ký. Cơ chế Quân Ủy sẽ hoạt động giống như Bộ Chính trị Cộng sản, Tổng thống và Thủ tướng phải tuân hành theo Nghị Quyết của Quân Ủy về vấn đề Ngoại giao và Quốc phòng. Chỉ bằng mấy giọt nước mắt và đổ gục người xuống, giống như Lưu Bị đánh rơi ly rượu trước mặt Tào Tháo, Tướng Thiệu đạt được chức Tổng thống, quyền hành trùm thiên hạ!

Thái độ Trung tướng Nguyễn văn Thiệu hoan hỉ tình nguyện làm một thành viên trong Quân Ủy và chấp nhận thi hành chủ trương, đường lối của Quân Ủy làm cho toàn thể Tướng lãnh quá đỗi vui mừng. Chưa bao giờ tình Chiến Hữu tỏ ra thấm thiết đến mức đó. Hội nghị kết thúc trong tinh thần đoàn kết hân hoan. Ai nấy đều hy vọng Quân Đội sẽ làm nên lịch sử!

Tướng Kỳ trở về Phòng Hành Quân Chiến Cuộc (War Room) của Bộ Tư lệnh Không Quân. Đại tá Lưu Kim Cương được tin Tướng Kỳ nhường cho Trung tướng Nguyễn văn Thiệu đại diện Quân Đội ra tranh cử Tổng thống, ông tức tối đập đầu vào tường đến sưng cả trán. (Anh Nguyễn Quốc Phiên, cựu phi công của Biệt Đoàn 83, hiện còn sống tại Thành phố Westminster, Quận Cam, là người chứng kiến sự kiện này).

Nửa giờ sau, William Colby Trưởng cơ sở tình báo CIA ở Saigon vào Tân Sơn Nhất, xin gặp Tướng Kỳ. Ông Colby nói:

  Tôi được lệnh của Tòa Bạch Ốc, Bộ Ngoại giao và Pentagon phải yểm trợ phương tiện Tướng Nguyễn Cao Kỳ tối đa để thắng cuộc tranh cử Tổng thống. Nay nghe tin Thiếu tướng Kỳ rút lui, nhường cho Tướng Nguyễn văn Thiệu, tôi phải vào đây để đề nghị Tướng Kỳ rút lại quyết định đáng tiếc ấy.

Tướng Kỳ bình thản đáp:

   Chúng tôi người Việt Nam, theo truyền thống Văn hóa Phương Đông,  tôn trọng lời cam kết. Tôi không thể thay đổi quyết định giống như đứa con nít.

  Nhưng thưa Thiếu tướng. Đây là vấn đề trọng đại của Quốc gia của Ngài, chứ không phải là chuyện trẻ con. Xin Thiếu tướng hãy nhớ điều đó!

Có lẽ vì tự ái dân tộc, Tướng Kỳ đã coi câu nói của ông William Colby là một sự xúc phạm, nên ông gay gắt hỏi:

  Ông Giám đốc Tình Báo hãy cho tôi biết, người Mỹ lãnh đạo đất nước Việt Nam hay người Việt Nam lãnh đạo Việt Nam? Chúng tôi  người Việt Nam có quyền tự quyết định vận mệnh đất nước chúng tôi không?

Sau câu hỏi của Tướng Kỳ, ông William Colby nhún vai, nói một câu ngắn ngủi “It’ s up to you, General!” và quay gót ra khỏi Phòng Hành Quân Chiến Cuộc mà không một lời từ biệt.

(Ghi chú của người viết: "Tổng thống Ngô Đình Diệm và Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ đều mắc phải căn bệnh "Tự Ái Dân Tộc", trong khi nước mình Chống Cộng với hai bàn tay trắng, nên hỏng việc lớn. Có thể do nỗi oan cừu?)

Kết quả cuộc bầu cử Tổng thống, Liên danh Thiệu Kỳ đắc cử 38% và Liên Danh Trương Đình Du về hạng nhì, nhờ được Phật giáo Ấn Quang và Mặt Trận Giải phóng Miền Nam ủng hộ, vì chủ trương hòa bình bằng mọi giá với Hà Nội. Đấy là nhờ có Tướng Nguyễn Cao Kỳ đương kim Thủ tướng đứng chung Liên danh với Tướng Thiệu thì mới đắc cử 38%. Nếu không có ông Kỳ đứng phó, chưa chắc Tướng Thiệu đã trở thành Tổng thống. Ngoài phố, mấy ông chính trị gia “salon” ngồi ở Givral hoặc Brodard bàn tán nhảm nhí “Kỳ phải nhường chức Tổng thống cho Thiệu là vì Đại sứ Ellsworth Bunker không ưa Nguyễn Cao Kỳ” là hoàn toàn thất thiệt.

Chẳng bao lâu sau, Tổng thống Nguyễn văn Thiệu hủy bỏ lời cam kết, thay Thủ tướng Nguyễn văn Lộc bằng Trung tướng Trần Thiện Khiêm. Đồng thời Tổng thống Nguyễn văn  Thiệu lấy tư cách Tổng Tư lệnh Quân Đội giải tán Quân Ủy Trung Ương. Trung tướng Nguyễn Đức Thắng tức giận, vào tận Dinh Độc Lập yêu cầu Tướng Thiệu đến Tổng Tham mưu để giải thích với các thành viên Quân Ủy, tại sao ông không giữ lời cam kết? Tướng Thiệu lắc đầu và nói rằng tôi đến Tổng Tham Mưu để bị các anh bắt à? Tướng Thắng đùng đùng nổi giận, xắn tay áo như thể định đánh nhau với Tướng Thiệu:

  Anh là Trung tướng, tôi cũng là Trung tướng. Chẳng qua, Nguyễn Cao Kỳ nhường cái chức Tổng thống cho anh và được các Tướng lãnh chấp thuận. Nếu không, giờ này chỉ là viên Tướng hồi hưu giống như Dương văn Minh, Trần văn Đôn, Tôn Thất Đính mà thôi!

Tôi hy vọng Tướng Nguyễn Đức Thắng còn sống và còn minh mẫn để có thể xác minh những gì ông đã to tiếng với Tổng thống Nguyễn văn Thiệu.

Đó là sự kiện đã xảy ra vào thời Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa. Sự thiếu sót của Nội Các Nguyễn Cao Kỳ là không thành lập ban lịch sử để ghi lịch trình công tác hàng ngày giống như các Tổng thống Hoa Kỳ. Đáng lý ra công tác này, Trung tá Không Quân Vũ Đức Vinh Tổng Cục trưởng Cục Truyền Thanh phải đề cử người đảm nhiệm, thì hôm nay tôi không cần phải làm công việc này.

Anh Đỗ Văn, cựu bỉnh bút của đài BBC, trong dịp ngồi ăn phở với Tướng Kỳ, đã hỏi Tướng Kỳ: “Tại sao anh nhường chức Tổng thống cho Thiệu?”. Ông Kỳ đáp: “Thấy Thiệu say mê cái chức Tổng thống quá sức, tôi thương tâm, nhường cho lũy. Còn tôi, tôi coi cái chức Tổng thống không hơn bát phở”. Chắc chắn các ông phóng viên đài BBC có thể liên lạc với ông Đỗ Văn đang ở Luân Đôn để kiểm chứng, tôi không nói sai. Về phần tôi, tôi hỏi Tướng Kỳ rằng ông có nhận thấy ông có lỗi với đồng bào Miền Nam không? Tại sao ông trao quyền lãnh đạo đất nước cho một người từng có quá khứ phản bội? Đại tá Nguyễn văn Thiệu phải được Tổng thống Ngô Đình Diệm tín nhiệm lắm thì mới trao chức Tư lệnh Sư đoàn V Bộ binh đóng gần Thủ Đô cho ông, để cứu giá trong trường hợp có Binh biến. Nhưng cái ngày gọi là Cách Mạng 1 Tháng 11 năm 1963, Đại tá Nguyễn văn Thiệu kéo quân về Sài Gòn, nhưng ngả theo phe phản loạn đảo chính! Tướng Thiệu đã phản Tổng thống Diệm. Ông Thiệu đã tuyên thệ vào đảng Đại Việt, rồi bỏ đảng và đi lập đảng Dân Chủ là một người phản đảng. Thiếu tướng có biết mình đã trao quyền lực Quốc Gia cho  một người có máu phản không? Thiếu tướng Kỳ buồn bã đáp:

  Trong bao năm nay, tôi sống trong sự ân hận, hối tiếc, vì đã nhầm người để trao trách nhiệm lãnh đạo Quốc dân. Tôi không tiếc vì mất chức Tổng thống, tôi hối tiếc vì mình có lỗi với anh em Quân Đội và đồng bào mình. Có lẽ giờ phút đó, tôi bị ma đưa lối quỷ đưa đường?”.

Từng ở cạnh ông, từng bàn bạc việc nước với ông, tôi tin rằng Tướng Kỳ nói những lời thú tội ấy là thành thật. Trong lịch sử dưới đời Nhà Trần, các vua Cha khi về già thì trao chức cho con và lên làm Thái Thượng Hoàng. Tôi chưa từng thấy đời vua nào trong lịch sử Việt Nam có vị Hoàng Tử tự ý nhường ngôi cho anh em. 

Xin hẹn độc giả bài viết tới.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA. 92683

Email Address: bangphongdva033@gmail.com

Telephone: 714 – 276 – 5600

 

Thursday, June 30, 2022

KHÔNG CÒN LÀ MỐI NGUY CƠ - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU - BÀI SỐ NĂM

 

https://khongquanc130.blogspot.com/2022/06/khong-con-la-moi-nguy-co-bang-phong-ang_50.html

Bài Thứ Năm

KHÔNG CÒN LÀ MỐI NGUY CƠ.

Bằng Phong Đặng văn Âu

Lời mở đầu : Nhận thấy Họa Diệt Chủng nòi giống Việt Nam không còn là nguy cơ, mà nó đang trên đà hiện thực, người viết xin dẫn chứng những sự kiện để giải thích tại sao mình quan niệm như thế. Người viết dành quyền phản biện cho quý vị thức giả. Bài viết sẽ thực hiện nhiều kỳ, kính mong quý độc giả quan tâm vui lòng kiên nhẫn theo dõi.

 

************************************************************************

 

Năm 1948, Tổng thống Harry Truman yêu cầu những Quốc gia Đồng minh phải chuẩn bị chấm dứt chế độ thuộc địa để Quốc Tế Cộng Sản không thể có lý do hô hào giải phóng các dân tộc bị trị. Để thực hiện yêu cầu của Tổng thống Harry Truman, nước Anh lo đào tạo những nhà Hành chính (Administrator) bản địa có khả năng điều hành việc nước để trao trả độc lập. Nhà tranh đấu bất bạo động giành độc lập cho Ấn Độ – Mahatma Gandhi – thành công là nhờ Thực Dân Anh đã có chủ trương thực tâm trao trả độc lập. Sự cai trị của Thực Dân Anh khôn ngoan, nên không có thuộc địa nào của Anh bị rơi vào tay cộng sản.

Nếu Thực Dân Pháp cũng có cách cai trị khôn ngoan như Anh Quốc, đối xử với nhà cách mạng Phan Chu Trinh như Anh Quốc đối xử với Mahatma Gandhi, thì nhà cách mạng Phan Chu Trinh cũng sẽ được nhân dân Việt Nam phong Thánh. Bởi vì Cụ Phan Chu Trinh cũng chủ trương tranh đấu bất bạo động và chấp nhận độc lập trong Khối Liên Pháp.  Nhưng Thực Dân Pháp tham lam, nhất định bám lấy thuộc địa, bỏ tù chung thân Cụ Phan Chu Trinh và thẳng tay đàn áp đẫm máu phong trào chống sưu cao thuế nặng. Đó là nguyên nhân vì sao Hồ Chí Minh mới có thể lôi cuốn những thanh niên trí thức yêu nước tham gia Việt Minh, mà không biết đấy là một tổ chức cộng sản trá hình. Ngoài ra, Mặt Trận Bình Dân của Pháp có xu hướng xã hội chủ nghĩa do Léon Blum cầm đầu là cơ hội bằng vàng cho Hồ Chí Minh phát triển tổ chức đảng. Trong khi đó lãnh tụ Đại Việt, lãnh tụ Quốc Dân Đảng vừa bị Thực dân Pháp đàn áp vừa bị Hồ Chí Minh thủ tiêu.

Cùng một lúc, nước Pháp phải đối phó mặt trận Bắc Phi gồm những quốc gia như Maroc, Tunisie, Algérie và mặt trận Đông Dương gồm ba nước Việt Miên Lào. Dần dần nước Pháp bị kiệt quệ. Sau trận Điện Biên Phủ, nước ta bị chia đôi, Hoa Kỳ nhảy vào, dùng Miền Nam làm cái nút chặn, ngăn cản sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản tới các quốc gia vùng Đông Nam Á. Hoa Kỳ tưởng rằng dân tộc Việt Nam giống như dân tộc Nhật, Hoa Kỳ có thể biến một Quốc gia Quân chủ thành một Quốc gia Dân chủ. Nhưng Hoa Kỳ đã lầm, vì Việt Nam là quốc gia bị đô hộ lâu dài (80 năm), bị chính sách chia để trị của Thực dân, những cán bộ Hành Chính và Quân Sự đều do Thực dân đào tạo, thì không thể giúp cho bất cứ nhà lãnh đạo Việt Nam nào muốn xây dựng chế độ dân chủ! Tôi xin nói rõ điều này để độc giả đừng hiểu lầm.

Đông đảo thanh niên trí thức Việt Nam yêu nước vì khát khao độc lập mà tham gia Việt Minh. Tới khi Việt Minh ló mòi cộng sản, thì thanh niên yêu nước không thể rút chân ra được, đành làm tay sai cho bọn Hồ Chí Minh phục vụ Quốc tế Cộng sản. Còn những quân nhân, công chức làm việc cho Pháp đều mang mặc cảm làm tay sai cho Thực Dân, thì khó lòng giương cao ngọn cờ độc lập. Do sự oái oăm của lịch sử, hai phía đều làm tay sai mà vô tình cứ ngỡ mình đang chiến đấu vì lý tưởng cao đẹp! Nỗi bất hạnh của dân mình là ở chỗ đó!

Hồ Chí Minh được các cơ quan Tình Báo như KGB của Nga, Stasi của Đông Đức, Hoa Nam của Trung Cộng đào tạo để thực hiện cuộc cách mạng (!) cướp chính quyền . Trong khi đó, những nhà ái quốc như Nguyễn Thái Học, Trương Tử Anh, Lý Đông A, Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ do lòng yêu nước mà đi làm cách mạng, chứ không được ai huấn luyện kỹ thuật đấu tranh cách mạng, mà lại vừa bị Thực Dân đàn áp, vừa bị một kẻ thù cực kỳ hung ác, gian manh là Việt Cộng thủ tiêu.

Do yêu cầu của vua Bảo Đại, ông Ngô Đình Diệm về nước với hai bàn tay trắng. Quyền hành vẫn còn nằm trong tay Thực dân Pháp. Tới tháng 7 năm 1955 ông Diệm mới lấy lại được chủ quyền. Cán bộ hành chính và quân sự có tiền sử làm việc cho Thực Dân Pháp với nếp sống và tác phong “tối sâm-banh, sáng sữa bò” thì làm sao có thể làm cách mạng để xây dựng một chế độ dân chủ?

Mời quý độc giả xem cái “Clip": https://www.youtube.com/watch?v=vm5VEcDzi2U để biết tất cả Tướng Lãnh VNCH đều từ Quân Đội Quốc Gia do Pháp thành lập. Họ chưa hề chỉ huy trận đánh nào, mà được Tổng thống Ngô Đình Diệm bổ nhiệm vào chức vụ như Tư Lệnh Quân Khu, Tư Lệnh Sư Đoàn, vì nhu cầu thời thế, là vượt quá khả năng của họ. Thủ tướng Ngô Đình Diệm đành phải dùng những ông Tây con như Tướng Trần văn Đôn, hoặc những nhân vật chẳng phải là Tây Con, nhưng chẳng có ý thức Quốc – Cộng để hết lòng chiến đấu.

Những thương gia ở Huế như nhà thầu khoán Nguyễn đắc Phương, nhà buôn Nguyễn văn Yến không phải là Việt Cộng, nhưng đều bị Việt Cộng ép buộc làm kinh tài cho chúng, khiến cho Đoàn Công tác Đặc biệt Miền Trung của ông Cố vấn Ngô Đình Cẩn không bắt, không được! Việt Cộng phao tin đồn Mật Vụ của Cậu Cẩn giết người để đoạt của! Quần chúng không biết rõ sự việc, lại bị Việt Cộng tuyên truyền “Cậu Cẩn” là hung thần Miền Trung, thì cứ thế mà tin theo!  Từ đó, Cậu Cẩn bị gán cho cái danh hiệu: “Hung Thần Miền Trung” là do Việt Cộng tuyên truyền.

Hoa Kỳ đã phạm một sai lầm rất lớn khi yêu cầu Tổng thống Ngô Đình Diệm xây dựng chế độ Dân Chủ. Muốn kiến tạo thành công một chế độ dân chủ để chống lại chủ nghĩa cộng sản, trước hết Chính quyền phải thiết lập một chế độ Cảnh Sát, Công An trị gồm có những cán bộ tình báo, phản gián rất lành nghề và tuyệt đối trung thành với Lý tưởng Quốc gia để tiêu diệt bọn gián điệp cộng sản chui vào bộ máy Chính Quyền và dạy cho dân hiểu cộng sản là con rắn độc, không thể chung sống với chúng. Tôi viết ra điều này, thế nào cũng làm cho các nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền cho rằng tôi là loại người cực đoan, quá khích. Không! Thực tế đã chứng minh giữa ta và cộng sản là một mất, một còn. Không thể cho phép cộng sản hoạt động như một đảng chính trị, vì có cộng sản là không có dân chủ. Bằng cớ nước Mỹ có nền dân chủ lâu đời, mà bắt tay giao du với Trung Cộng, thì nền dân chủ của Mỹ bị phá sản như ta đã chứng kiến trong cuộc bầu cử năm  2020 vừa qua.

Những con cưng của Tổng thống Diệm phản bội là vì họ không có ý thức Quốc Gia và không hiểu nếu cộng sản thắng thì họ sẽ chết. Cũng vậy, những trí thức như Lê Khắc Quyến, Dương Quỳnh Hoa, Chu Phạm Ngọc Sơn, Ngô Bá Thành, Trương Như Tảng, Châu Tâm Luân, Lê Hiếu Đằng … hoạt động cho cộng sản đều là một lũ ngu si đần độn. Nếu chỉ có một chút xíu thông minh, bọn mệnh danh trí thức này chỉ cần quan sát mỗi khi có cuộc giao tranh giữa lính Cộng Hòa và lính Việt Cộng, dân chúng chạy về phía nào thì biết bên nào là chính nghĩa, bên nào là phi nghĩa. Một kẻ thất học còn biết, cần gì phải có cái bằng Tiến Sĩ? Bọn trí thức này trở nên ngu là vị bị quỷ ám!

Sau khi chế độ Ngô Đình Diệm bị giật sập, Miền Nam xảy ra nạn Kiêu Binh, Kiêu Tăng tưởng chừng như vô phương chấm dứt. Tướng Nguyễn Cao Kỳ bị đẩy ra làm Thủ Tướng do Tướng Nguyễn văn Thiệu và Tướng Nguyễn Chánh Thi mưu mô bàn tính nhau. Ai nấy đều cho rằng Tướng Kỳ quá trẻ, một tay ăn chơi, không có kinh nghiệm chính trị, thì chỉ “ba bảy hăm mốt ngày” là sụp đổ. Nhưng ngược lại, tình thế dần dần ổn định: Phật giáo Ấn Quang không dám lùa đạo hữu xuống đường và không một ông Tướng nào còn dám âm mưu đảo chánh. Chỉ bằng một thái độ cương quyết, quả cảm, không sợ chết, Tướng Nguyễn Cao Kỳ đã dẹp bọn Kiêu Tăng, bọn Tướng lãnh tạo phản một cách êm thấm. Và bọn gian thương Ba Tàu ở Chợ Lớn cũng không dám sử dụng môn võ “đầu cơ tích trữ” bóp nghẹt bao tử của dân nghèo.

Theo nhận định của nhà báo thân Cộng Fallaci: Nguyễn Cao Kỳ đáng... là lãnh tụ của một vùng đất thiếu lãnh tụ một cách đau đớn”. Qúy vị sẽ nhận thấy điều đó khi ngỡ ngàng lắng nghe ông ta khoảng hơn 10 phút. Tướng Kỳ không phải là một anh chàng ngố, ông ta có điều muốn nói, và ông nói huỵch toẹt mà không sợ vạ miệng.”

Độc giả hãy bỏ ra ngoài tinh thần phe phái, hãy lấy lương tâm vô tư, trong sáng để xét xem một chàng phi công Việt Nam nổi tiếng ăn chơi, có phải là một thứ vô tài, bất tướng, ăn hại đái nát? Dẹp cơn Biến Động Miền Trung mà trước đó ba vị Tướng Lục Quân đã thất bại, Tướng Kỳ đã tái lập trật tự một cách êm thấm không đổ máu, chẳng là một kỳ công hay sao? Theo tôi, Tướng Kỳ đã sai lầm vì đã không đưa những sĩ quan chống Chính quyền Trung ương ra Tòa Án Mặt Trận để giữ sự nghiêm minh của phép nước!

Giả thiết rằng Tướng Kỳ cũng thất bại trong vụ dẹp loạn như ba ông Tướng Nguyễn văn Chuân, Huỳnh văn Cao, Tôn Thất Đính và Phong Trào Nhân Dân Cứu Quốc của bác sĩ Lê Khắc Quyến đạt được mục đích dâng Miền Trung cho Việt Cộng, liệu Trường Đại Học Y Khoa Huế có tồn tại để đào tạo những bác sĩ danh giá và giàu sang như ngày nay?

Trí Quang thất bại trong cuộc bạo loạn Miền Trung, Phong trào Nhân Dân Cứu Quốc của Bác sĩ Lê Khắc Quyến cũng tàn lụi.

Trí Quang bị Tướng Loan dẫn độ về Saigon. Lo ngại Tướng Kỳ đối xử mạnh tay với Trí Quang, Đại sứ Henry Cabot Lodge dặn dò Tướng Kỳ: “Xin ông Tướng đừng sử dụng biện pháp mạnh để Trí Quang có cớ mà phát động bạo loạn thêm nữa”. Tướng Kỳ vui vẻ đáp: “Xin ông Đại sứ đừng lo! Tôi đã có cách”. Tướng Kỳ bảo sĩ quan tùy viên ra bệnh viện Duy Tân, mời bác sĩ Nguyễn Duy Tài vào Tân Sơn Nhất trình diện ông.

–  Ngày mai ông Trí Quang đến tuyệt thực tại công viên Alexandre de Rhode gần nhà thương của anh. Tôi giao cho anh trách nhiệm buổi tối mang Trí Quang vào nằm phòng lạnh, lo tẩm bổ sâm nhung cho Thầy béo tốt, da dẻ hồng hào. Nếu anh không làm được việc đó, tôi đóng cửa bệnh viện của anh.

Bác sĩ Nguyễn Duy Tài vâng dạ, rồi ra về, nghĩ cách làm sao cho Trí Quang lên cân, béo tốt. Sau hơn 40 ngày tuyệt thực, tình trạng sức khỏe của Trí Quang không một chút suy giảm. Trái lại, da dẻ của ông hồng hào, làn môi bớt thâm hơn trước. Lúc bấy giờ quần chúng Phật tử biết rằng vị Thầy khả kính của mình bày trò tuyệt thực là bịp. Ngồi kiết già tuyệt thực chán chê hơn 40 ngày, thấy chẳng có tác dụng với quần chúng, Thầy lặng lẽ cuốn chiếu, trở về Chùa để nhận lãnh mệnh lệnh mới của Trung Ương Cục Miền Nam.

Ông Đại sứ Cabot Lodge đích thân vào tư dinh Tướng Kỳ ở Tân Sơn Nhất để bày tỏ sự cảm phục cách hành xử khôn ngoan của Tướng Kỳ làm cho Trí Quang mất uy tín với đồng đạo. Ai dám bảo Tướng Kỳ là kẻ vũ biền it học, không có mưu trí? (Ở đây tôi xin nhấn mạnh một điều: Kể từ khi sự kiện ngoạn mục của Tướng Kỳ đối với Trí Quang, Đại sứ Mỹ như Henry Cabot Lodge, Ellsworth Bunker thường xuyên đến tư dinh Tướng Kỳ để tham khảo ý kiến).       

Vũ văn Mẫu là người có bằng cấp to, nhưng là một nhà chính trị bất lương, cơ hội (opportunist), được Tổng thống Ngô Đình Diệm trong vọng, lại ngu dốt chạy đi làm đầy tớ cho Trí Quang, bày trò xuống tóc để ủng hộ cuộc đấu tranh vì Đạo Pháp của Trí Quang. Loại trí thức như Vũ văn Mẫu rất đáng khinh vì không đủ trí tuệ để nhìn thấy Trí Quang là một tên tay sai đắc lực của Việt Cộng. Các Tướng lãnh, các Chính khách thời bấy giờ đều tỏ ra nể sợ Trí Quang thì cũng là loại hèn và ngu dốt. Chỉ có Tướng Kỳ mới có thể làm cho Trí Quang bẽ mặt, nên tự ý chấm dứt cái trò Xuống Đường đấu tranh vì Đạo Pháp!

Vào giai đoạn cực kỳ khó khăn của đất nước, Tướng Thiệu và Tướng Thi không dám nhận lời đề nghị của Tướng Kỳ để làm Thủ tướng, vì sợ thất bại. Trong khi đó Tướng Kỳ, một quân nhân trẻ tuổi, không có kinh nghiệm chính trị, chỉ có lòng yêu nước và lòng quả cảm, dám nói dám làm, đã khiến cho các nhà sư trong Khối Phật giáo Ấn Quang chấm dứt cuộc tranh đấu bạo loạn; nạn các Tướng đảo chánh, chỉnh lý cũng ngưng, gian thương Ba Tàu Chợ Lớn cũng không còn dám khuynh đảo thị trường, giới lao động và quân nhân lạc quan tin tưởng nhờ những biện pháp hữu sản hóa dân nghèo. Đặc biệt, triệt hạ cuộc Biến Động Miền Trung trong hòa bình là thành tích đáng ghi nhớ nhất. Đó là những sự kiện thực sự đã xảy ra. Người viết không bịa chuyện để tâng bốc ông Kỳ như một số độc giả lầm tưởng. Tuy không phải là nhà sử học, nhưng tôi đang viết những vấn đề liên quan đến lịch sử, dựa trên sự kiện mà tôi có may mắn biết đến.

Tướng Kỳ ý thức rằng việc Chống Cộng là nhiệm vụ của các Quốc gia Tự Do, chứ không riêng gì Hoa Kỳ hay Việt Nam. Vì thế, khi nhận lãnh chức vụ Thủ tướng, tuy ông Kỳ vẫn lưu giữ Cụ Trần văn Đỗ làm Bộ trưởng Ngoai giao trong Chính phủ Phan Huy Quát, nhưng phần lớn công tác vận động Ngoại giao đều do Tướng Kỳ đích thân đảm nhiệm bằng những chuyến công du các nước.

Tướng Kỳ công du Đài Loan, Thống Chế Tưởng Giới Thạch sau khi đàm đạo với Tướng Kỳ, vị Thống Chế già rất tâm đắc, tặng thanh bảo kiếm khắc bốn chữ “Uy Dũng Tướng Quân” tượng trưng cho quyền lực lãnh đạo Quốc Gia với hy vọng Tướng Kỳ sẽ là người kế thừa sự nghiệp Chống Cộng của mình. Thủ tướng Tunku Abdul Rahman Mã Lai đề nghị Quốc vương Mã Lai phong cho Tướng Kỳ chức TUN, giống chức Bá Tước của nước Pháp. Trong cuộc họp của Khối Liên Phòng Đông Nam Á (ASEAN giống NATO của Âu Châu) tại Phi Luật Tân, các nguyên thủ Quốc gia đều mặc quốc phục truyền thống của nước chủ nhà. Riêng Tổng thống Đại Hàn Phác Chính Hy và Tướng Kỳ vẫn mặc y phục của nước mình. Tổng thống Phác Chính Hy tỏ ra tâm đắc, nói: “You are Number One!”. Tướng Kỳ vội chữa: “No! General Thiệu is Number One”. Tổng thống Phác Chính Hy vẫn khăng khăng lặp lại: “No! No! You are Number One!” Tức là Tổng thống Phác vẫn đánh giá Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ mới thực sự là người Số 1 lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa.

Năm 1966, Thủ tướng Harold Holt gửi thư mời Tướng Kỳ sang thăm viếng nước Úc. Tòa Đại sứ Mỹ ở Saigon khuyên Tướng Kỳ không nên đi, vì Phong trào Chống Chiến Tranh ở Úc rất mạnh. Nhưng Tướng Kỳ vẫn đi để chứng tỏ mình là người có bản lĩnh, dám đương đầu với thử thách. Thủ tướng Holt ra đón Tướng Kỳ tại sân bay Melbourne. Lãnh tụ đối lập Arthur Caldwell, chừng 60 tuổi, là một người chống chiến tranh Việt Nam dữ dội nhất. Ông ta đã huy động 100 ngàn dân Úc biểu tình chống Nguyễn Cao Kỳ bằng những khẩu hiệu “Child Killer”, “Farcist” “War Monger” dọc bên đường từ phi trường đến địa điểm họp báo. Thủ tướng Holt ngồi chung xe với Tướng Kỳ. Tướng Kỳ yêu cầu tài xế dừng xe lại, bước xuống xe và đi thẳng tới đoàn người biểu tình. Nhân viên bảo vệ an ninh bị một phen lên ruột, vì lo sợ tính mạng của vị khách đặc biệt của nước mình. Tướng Kỳ giải thích với người chống đối rằng nước Việt Nam đang bị xâm lăng bởi cộng sản. Ông là lãnh tụ của Quốc gia bị xâm lăng, thì phải chiến đấu để bảo vệ Tổ Quốc và Tự Do. Quý vị có thấy cuộc chiến đấu của chúng tôi là chính đáng không? Xin những người Úc bạn với dân tộc Việt Nam hãy yêu cầu cộng sản Miền Bắc buông súng, ngưng cuộc xâm lăng, hòa bình lập tức được tái lập ngay. Chỉ bày tỏ một cách giản dị như vậy, người Úc hiểu ngay và đoàn biểu tình không còn la hét nữa. Thủ tướng Holt khen Tướng Kỳ là một người rất can đảm và thông minh, đã hóa giải cuộc biểu tình bằng mấy câu nói ngắn ngủi.

Tới địa điểm họp báo với 500 phóng viên chờ sẵn, tướng Kỳ ung dung bước vào phòng hội với dáng vẻ rất tự tin. Một nhà báo hỏi: “Ông Thủ tướng nghĩ thế nào về những lời kết tội “Child Killer”, “War Monger”, “Farcist” của Dân biểu Caldwell? Ông Kỳ mỉm cười, rồi thong thả đáp: “Như các bạn biết, tôi là người Á Châu được dạy câu ‘Kính Lão Đắc Thọ’, nên tôi coi Cụ Caldwell giống như Người Ông của mình. Ông ta có nói gì về tôi, tôi vẫn kính trọng ông ấy”. Không khí căng thẳng của Hội trường bỗng nhiên trở nên lắng dịu, qua câu trả lời rất dí dỏm phản ảnh nếp văn hóa Á Châu. Hôm sau, báo chí Úc vẽ bức tranh hí họa anh chàng trẻ Nguyễn Cao Kỳ đẩy xe lăn cho cụ già Arthur Caldwell. Điều đáng nói là lãnh tụ Arthur Caldwell bị thất cử vào cuộc bầu cử sau đó và sự sự nghiệp chính trị của Cụ cũng đi vào bóng tối.

Một nhà báo cộng sản nói rằng Tướng Kỳ chỉ là Thủ tướng của Saigon, vì các tỉnh của Miền Nam đã được Miền Bắc giải phóng. Tướng Kỳ ngỏ lời mời người ký giả theo chuyến bay của ông về Saigon để biết sự thật. Chính Quyền sẽ dành cho ký giả quyền đi bất cứ nơi nào trên mảnh đất Miền Nam mà ký giả muốn. Sau chuyến đi Việt Nam, thăm viếng các nơi một cách thong thả, người ký giả cộng sản trở về Úc và tuyên bố bỏ đảng, vì đảng cộng sản Úc nói láo!

Viên chức làm công tác truyền thông của nền Đệ Nhất lẫn Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa rất bết, vì không cung cấp đầy đủ thông tin cho quần chúng biết thành quả của Tổng thống Ngô Đình Diệm, cũng như của Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ. Vì thế, Việt Cộng mới có thể lợi dụng để tuyên truyền. Tôi tin rằng những quân nhân từng chiến đấu dũng cảm dưới cờ cũng không biết hề biết những sự kiện mà tôi nêu trên.

Mời độc giả kiên nhẫn đọc những bài viết tiếp theo để tôi chứng minh nước Việt Nam đã mất vào tay Việt Cộng và nòi giống Việt Nam rồi cũng không còn.

Bằng Phong Đặng văn Âu, ngày 30 tháng 6 năm 2022.

Địa chỉ nhà: 10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA.92683.

Địa chỉ Email: bangphongdva033@gmail.com

Điện thoại: 714 – 276 – 5600.