Search This Blog

Wednesday, September 27, 2023

VIẾT CHO NGƯỜI CHÍ HỮU CŨ - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

VIẾT ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CHÍ HỮU CŨ.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Em Nguyễn Đình Tùng thân mến,

Em nói với anh rằng những bài viết của anh có tính thuyết phục rất cao, lý luận đâu ra đó, không ai có thể phản bác. Nhưng có điều anh em trong tổ chức bị mất tinh thần vì nhận thấy anh có vẻ bi quan, yếm thế, làm cho họ nản lòng. Có nhiều độc giả của anh cũng bày tỏ với anh như những gì em vừa nói. Không phải anh bi quan, yếm thế đâu Tùng. Anh viết lên thực trạng Việt Nam để cho những ai còn thương nước, thương nòi hiểu vấn đề, nhằm dồn hết tâm lực giải quyết bài toán Việt Nam. Nếu anh không dám nói Sự Thực, vẽ những cái bánh vẽ là đánh lừa các bạn trẻ có tâm huyết. Nếu anh bi quan, yếm thế, thì tại sao sau ba lần mổ tim, ở tuổi 84, mà anh vẫn còn cặm cụi ngồi gõ bàn phím máy vi tính, hả em?

Sáng hôm kia, đọc thấy bài viết của ông Lão Móc Nguyễn Thiếu Nhẫn có tựa đề: “HÃY ĐỨNG LÊN GIẬT SẬP MỘT NHÀ NƯỚC ĐƯỢC CAI TRỊ BỞI BẦY SÓI CÙNG HUNG, CỰC ÁC!”, anh liền viết bức thư này cho em để trình bày cùng bà con về thực trạng nước nhà. Anh không tự phụ cho rằng mình sáng suốt hơn người. Nhưng những gì anh sắp sửa viết cho em có giá trị tài liệu học tập cho các đoàn thể muốn đấu tranh chống Việt Cộng để cứu nguy dân tộc.

Muốn đưa cuộc cách mạng đến thành công, người tranh đấu phải hiểu rõ một cách thấu đáo kẻ thù của mình là ai. Câu nói của nhà cách mạng Nguyễn Thái Học “Không thành công, thì thành nhân” có tác dụng động viên thanh niên chiến đấu để trở nên người xứng đáng (thành nhân). Nhưng câu nói đó nhuốm màu sắc lãng mạn, mà quên chú ý đến kỹ thuật đấu tranh. Việt Cộng dạy cán bộ của chúng: “Đánh là phải thắng. Nếu thấy không thắng, thì không đánh”. Bởi vậy, khi tấn công một đồn của địch, Việt Cộng cho gián điệp xâm nhập vào đồn để “điều nghiên” vị trí phòng thủ, rồi lập sa bàn, tập đánh thử đôi ba lần, cho đến khi nhuần nhuyễn, thì mới xuất quân tấn công. Vậy làm cách mạng phải tính đến thành công, chứ không chỉ để thành nhân.

Tuy anh không sống dưới chế độ Việt Cộng sau năm 1954, nhưng hiểu Việt Cộng hơn những cán bộ Việt Cộng, có nhiều năm hoạt động cho Việt Cộng. Karl Marx viết ra chủ nghĩa cộng sản, có hai cuốn sách “Tư Bản Luận”“Tuyên Ngôn Cộng Sản”. Nhưng nếu không có Vladimir Lenin dùng hai cuốn sách đó để lập lên đảng cộng sản, thì hai cuốn sách của Karl Marx sẽ đóng bụi trong thư viện mà thôi. Lenin nói một câu vô cùng chí lý, mà các đoàn thể đấu tranh phải học nằm lòng: “Tổ chức! Tổ chức! Không có tổ chức là không có gì cả!” Nghĩa là lý thuyết dù hay ho đến mấy mà không có người tổ chức giỏi, thì coi như vứt đi. Sở dĩ Miền Nam thua Việt Cộng là vì không có cán bộ hết lòng. Ông Cố vấn Ngô Đình Nhu viết cuốn “Chính Đề Việt Nam” rất hay, nhưng không có cán bộ trung thành và dám sống chết với lý tưởng để thực hành, nên thua Việt Cộng!

Cái quan trọng của chủ nghĩa cộng sản là Vô Thần, không tin có Thượng Đế. Marx quan niệm loài người sở dĩ mà có là do sự tiến hóa của loài khỉ mà thành. Nhờ Vô Thần, không tin có Thượng Đế, Lenin mới dạy cho cán bộ giết người không gớm tay mà không sợ luật Nhân Quả. Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường “ngây thơ” không hiểu bản chất thú vật của cộng sản, nên mới đứng ra đọc hai bài tham luận “sửa sai” sau khi Cải Cách Ruộng Đất thất bại. Với tư cách là nhà luật học có bằng Tiến sĩ và với tư cách một Tiến sĩ Văn Chương, giáo sư Tường viết bài tham luận, vẽ một đường lối và chính sách cai trị cho nhà lãnh đạo yêu nước thương dân. Cái sai lầm của nhà trí thức Nguyễn Mạnh Tường là không nhìn ra Hồ Chí Minh là một tên ác quỷ có dã tâm tiêu diệt nòi giống Việt, vì coi trí thức không bằng cục cứt và coi nhân dân là súc vật khi áp dụng cách dạy con chó của nhà khoa học Ivan Pavlov: Ngoan ngoãn thì cho ăn, dạy không được thì bỏ đói!  Quả nhiên, sau khi đọc hai bài tham luận, Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường bị đuổi khỏi trường Đại Học ông đang giảng dạy và cấm không được dạy Pháp văn cho học trò tại tư gia. Nếu Tùng đọc cuốn sách “Kẻ bị rút phép thông công” (Un excommunié), thì mới thấy tội thương cho nhà trí thức ngây thơ! Chỉ có đảng cộng sản mới có khả năng cưỡng bức con người thành súc vật! Vì thế, khi mới vào Miền Nam, nhà văn Dương Thu Hương liền nhận ra ngày “Một chế độ man rợ đã đánh bại một nền văn minh”. Do đó, anh nói trí thức Miền Nam chạy theo cộng sản là một lũ ngu!

Từ thuở hồng hoang, con người cũng sống bầy đàn theo bản năng như thú vật. Nhưng nhờ Thượng Đế ban cho hai đặc ân: Đó là trí tuệ và tiếng nói. Nhờ có trí tuệ và tiếng nói, con người từ thời kỳ ăn lông ở lỗ tiến dần lên văn minh. Con người bắt đầu tự hỏi mình do đâu mà có? Từ câu hỏi đó, phát sinh ra tôn giáo, biết sợ sự trừng phạt của Thượng Để khi làm điều ác. Tránh làm điều ác thì xã hội mới có văn minh, đạo đức. Cộng sản không sợ làm điều ác, thì mới đưa nhân loại thành man rợ: Con tố cha, vợ tố chồng, anh em tố nhau là vì cái chủ nghĩa cộng sản vô thần.

Chủ nghĩa cộng sản của Karl Marx đẻ ra Nhà Nước biến loài người thành súc vật bằng cách triệt tiêu quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận (tiếng nói). Một câu nói để đời của nhà văn Nguyễn Tuân nổi tiếng ngang tàng, chẳng biết sợ ai, đã thổ lộ với bạn bè: “Sở dĩ tao còn sống tới ngày hôm nay, là vì tao biết sợ”. Nghĩa là muốn tồn tại dưới chế độ cộng sản thì phải chấp nhận sống hèn, ngoan ngoãn như súc vật đã thuần hóa. MC Nguyễn Ngọc Ngạn bảo rằng chế độ Việt Cộng ngày nay đã khá hơn thời bao cấp, là vì anh ta coi hạnh phúc con người là miếng ăn, chứ không phải giá trị làm người có đạo đức, có văn hóa! Mặc dầu Nguyễn Ngọc Ngạn vượt biển, có vợ con chết trên biển, mà phát biểu câu khen cộng sản như thế, nghĩa là Nguyễn Ngọc Ngạn bỏ nước ra đi, giống như kẻ tha phương cầu thực, chứ không phải vì lý tưởng tự do. Một người làm MC nổi tiếng như Nguyễn Ngọc Ngạn là người truyền thông đó Tùng, mà nói như vậy, chẳng khác nào cán bộ tuyên giáo của Việt Cộng. Chẳng hiểu Nguyễn Ngọc Ngạn nói câu khen Việt Cộng là vô tình hay là thực tâm? Bởi thế, anh đã viết một bài bày tỏ sự hoài nghi về câu nói của Nguyễn Ngọc Ngạn để cho anh ta lên tiếng xin lỗi Cộng Đồng, vì đã nói một câu vô ý thức!

Những nhà tranh đấu trong nước vì không hiểu bản chất cộng sản, nên can đảm đứng lên đòi tự do, dân chủ, nhân quyền. Hồ Chí Minh lập ra đảng Cộng sản Đông Dương không phải vì “độc lập – tự do – dân chủ” như bộ máy tuyên truyền của chúng riêu rao để nhồi nhét vào đầu óc quần chúng. Mục đích thực sự của Hồ Chí Minh là tiêu diệt nòi giống Việt Nam bằng chính sách dùng miếng ăn để kiểm soát tư tưởng, coi trí thức (bộ óc dân tộc) không bằng cục cứt như anh đã nói ở trên. Nhiều nhà trí thức tuy bằng cấp đầy mình mà đi theo Việt Cộng là vì bị “Quỷ Ám” (tức là ma đưa lối, quỷ đưa đường), chứ không thể nào dốc tâm sức phục vụ một chế độ coi mình như cục cứt. Do đó, cô giáo Trần thị Lam viết bài thơ dân Việt Nam bốn ngàn tuổi mà không chịu lớn là rất chính xác! Bốn ngàn tuổi mà không chịu lớn thì thành quái thai, chứ gì nữa?

Muốn lật đổ chế độ cộng sản chỉ có con đường duy nhất là: Bạo lực vũ trang mà thôi! Bởi vì đảng cộng sản không phải là đảng chính trị để có thể thỏa hiệp, mà là đảng cướp tệ hại hơn đảng cướp Mafia. Bởi vì đảng cướp Mafia không nhân danh “Tổ Quốc – Dân Tộc” để đi ăn cướp. Đảng cướp Mafia không làm ra luật lệ để cai trị dân và ngang nhiên ngồi trên luật pháp. Đảng cộng sản đem cả Tiểu đoàn Công An cướp đất của cựu Chiến sĩ “Bác Hồ” Đoàn văn Vươn, nhưng Đoàn văn Vươn kháng cự, thì bị bắn chết vì tội “chống lại người thi hành công vụ”. Việt Cộng là thế đấy! Chúng ăn cướp tài sản của chính người đã hy sinh xương máu cho chúng!

Bằng cớ là rất nhiều nhà tranh đấu ở trong nước đã bị tù vì cái tội “vi phạm quyền tự do dân chủ”, trong khi chế độ của chúng cực kỳ độc tài, sắt máu thì làm quái gì có tự do dân chủ? Một bọn cầm quyền ăn cắp một cách trắng trợn từ trên xuống dưới, chẳng hề có một chút xấu hổ, mà Việt Cộng còn làm ra luật “Ai nói xấu lãnh đạo là bị phạt tù”. Nếu lãnh đạo là người gương mẫu, là người tốt, trong sạch, tại sao Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đem vào lò đốt cháy rụi  những lãnh đạo biến chất, tham nhũng, ăn hối lộ? Chẳng qua Nguyễn Phú Trọng đốt lò là để thanh trừng nội bộ, diệt tay chân của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và làm theo lệnh của Tình Báo Hoa Nam mà thôi! Bọn Việt Cộng là một bè lũ đạo đức giả. Thằng ăn cắp ngồi xử người vô tội!

Về sự phân hóa người Quốc Gia thì có lẽ Tùng đã biết nhiều qua sách vở. Việt Cộng có một Ủy ban Điều nghiên, theo dõi đối tượng rất kỹ để biết địch thủ của mình là kẻ ham gái, ham tiền hay ham danh. Sau khi biết rõ bản chất con mồi, Việt Cộng bắt đầu dở thủ đoạn dụ dỗ để khai thác. Rất nhiều con mồi ngây thơ đã bị dính chấu. Một nhà sư nổi tiếng đạo cao đức trọng, mà trong một phút yếu lòng, lỡ giao cấu với một phụ nữ thơm như múi mít do Việt Cộng “bố trí”, liền bị Việt Cộng chụp ảnh hay quay phim, ắt phải làm tay sai cho Việt Cộng, dù nhà sư phải làm những điều vô đạo đức, phản Chánh Pháp, phản quyền lợi Tổ Quốc vẫn làm! Sở dĩ Trí Quang hăng say phá hoại Miền Nam, có lẽ ông ta trót bị dính chấu bởi thủ đoạn Việt Cộng?

Thủ đoạn của Việt Cộng cập nhật theo sự tiến triển của Khoa Học. Việt Cộng gửi du sinh sang Hoa Kỳ học về Điện Toán, rồi được Microsoft tuyển dụng mà không ngờ đó là gián điệp an ninh mạng của Việt Cộng. Ngày nay Việt Cộng có rất nhiều chuyên viên trẻ tài giỏi về Điện Toán, sống trà trộn trong Cộng Đồng, nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, xe sang, con cái học trường Mỹ, nhưng làm việc cho Google, Microsoft, Tic Toc … nên chúng biết mật mã Email, tài khoản của mình rất dễ dàng. Ví dụ, họ lấy mật mã Email của Bằng Phong Đặng văn Âu và viết một bài mạ lỵ Tùng thậm tệ, đưa lên Diễn đàn. Thế là Tùng lặng lẽ giận anh mà không cho anh biết để anh bào chữa. Vậy một mai, nếu Tùng có gặp trường hợp như anh kể xảy ra, thì Tùng nhớ điện thoại cho anh biết, chứ đừng âm thầm mang nỗi giận cho riêng mình.

Việt Cộng có vô số thủ đoạn đánh phá người Quốc gia, cho mục đích tiêu diệt nòi giống Việt Nam của chúng. Có cái ông lúc nào cũng xưng Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ – con trai của Cù Huy Cận, một tay sai đắc lực của tên sát nhân Hồ Chí Minh – làm bộ chống Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong nước để Mạng Lưới Nhân Quyền can thiệp với nhà cầm quyền Hoa Kỳ đưa sang Mỹ. Cù Huy Hà Vũ thừa biết Hồ Chí Minh là một tai họa khủng khiếp đối với dân tộc Việt Nam, tại sao ông Tiến sĩ Cù cứ viết bài ca ngợi Hồ Chí Minh? Đã có nhiều tài liệu chứng minh Hồ Chí Minh là Thiếu tá Hồ Quang thuộc Đệ Bát Lộ Quân của Mao Trạch Đông, thì Tiến sĩ Cù phải biết, nhưng Cù Huy Hà Vũ vẫn ca ngợi Hồ Chí Minh là vì phải chấp hành theo lệnh đảng để làm công tác đánh bóng Hồ Chí Minh là Nguyễn Sinh Cung Nguyễn Tất Thành, con trai cụ Nguyễn Sinh Sắc, chứ không phải là thằng Tàu Khựa! Thử hỏi rằng nếu có một ông Tiến sĩ Người Mỹ nào đó, viết bài ca tụng Adolf Hitler, thì có thể sống yên thân được với người Do Thái không? Nhưng Cù Huy Hà Vũ ca ngợi Hồ Chí Minh, mà vẫn ung dung vì vẫn cÒn có đứa xưng tụng tên họ Cú!

Việt Cộng tự biết hai chữ “Việt Cộng” bị nhân dân khinh bỉ. Cho nên, nếu ai gọi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là Việt Cộng, liền bị Công An bắt vào đồn tra khảo vì cái tội nói xấu lãnh tụ ngay. Ở Hải ngoại, có những đứa hoạt động cho Việt Tân, nếu ai bảo cái thằng đó là Việt Tân đấy, lập tức nó sẽ chối bai bãi, vì nó biết Việt Tân là thành phần cặn bã xã hội. Anh đã dùng suy luận để chứng minh Việt Tân là tay sai Việt Cộng, vì Mặt Trận Hoàng Cơ Minh (cha đẻ của Việt Tạn) làm nhiều điều phi pháp, bị Việt Cộng nằm vùng trong tổ chức biết, thì Việt Cộng sử dụng “blackmail” để sai khiến Mặt Trận, mà nhiều người Quốc gia vẫn không tin. Mặt Trận Kháng Chiến Chống Cộng mà mời Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu ruột Tổng Bí Thư Mười Cúc Nguyễn văn Linh – làm Tổng Tuyên Huấn của Mặt Trận là nghĩa lý quái gì? Chính Nguyễn Xuân Nghĩa thú nhận với nhà báo A. C. Thompson, người ký giả làm phim phóng sự truyền hình “Terror In Little Sài Gòn rằng Mặt Trận có cuộc họp kín để thanh toán nhà báo Đỗ Ngọc Yến – Chủ nhiệm kiêm Chủ bút Nhật báo Người Việt – nhưng nhờ sự can thiệp của Nguyễn Xuân Nghĩa, nên nhà báo Đỗ Ngọc Yến mới thoát chết! Tùng có thấy ông bà mình nói đúng không? Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Chính Nguyễn Xuân Nghĩa xác nhận Mặt Trận có toán K-9 ám sát đấy thôi!

Thư anh viết cho Tùng mà anh bảo rằng những bài anh viết của anh rất có giá trị tài liệu học tập cho các tổ chức thực tình Chống Cộng. Không phải anh tự phụ, nhưng sự hiểu biết của anh về bản chất Việt Cộng do Hồ Chí Minh (một người Tàu giả dạng) lập ra đảng cộng sản là để tiêu diệt nòi giống Việt Nam và thủ đoạn của Việt Cộng là thiên hình vạn trạng, giống như ma quỷ vì chúng thấy mình mà mình không thấy chúng. Cho nên Chính quyền Việt Cộng, dù lòng dân oán ghét, bất tài, bất lực, tham ô, nhưng vẫn đứng vững, vì Việt Cộng là con ký sinh (parasite) sống bám vào Trung Cộng. Bởi vậy, Việt Nam Cộng Hòa chỉ lật đổ được Việt Cộng, khi nào Trung Cộng vì bị đại họa thiên tai hay bị đại chiến thế giới hủy diệt toàn bộ Trung Cộng thì nước Việt Nam mới hết bị Trung Cộng khống chế. Đó là lý do lâu nay anh cứ viết bài kêu gọi người Việt Chống Cộng phải giúp Tổng thống Donald Trump trở lại Tòa Bạch Ốc. Hai đảng chính trị có bề dày Chống Cộng như Đại Việt và Quốc Dân Đảng đều là hai xác chết rồi mà chưa chôn, vì hoàn toàn bất động trước tình thế nước Mỹ đang bị bọn phản quốc đánh phá. Do đó, anh đã viết Kiến Nghị với lời lẽ rất tha thiết để mời những nhân vật mệnh danh là NIỀM TỰ HÀO CỦA CỘNG ĐỒNG, như nữ Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh, Luật sư Đinh Việt – tác giả Đạo luật Patriot dưới thời Tổng thống Bush Con – Tướng Lương Xuân Việt đã về hưu đứng ra lãnh đạo Cộng Đồng, nhưng cả ba NIỀM HÃNH DIỆN CỦA CỘNG ĐỒNG đều im lặng, không hề có một chút văn hóa ứng xử để trả lời thỉnh cầu của một người lính già 84 tuổi đã có một thời đem mạng sống bảo vệ quê hương.

Khi Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh cùng với cô Lữ Anh Thư – một thành viên cao cấp của đảng Việt Tân, cũng là con gái Trung Tướng Lữ Lan – kết hợp nhau bênh vực bà Chủ báo Hoàng Dược Thảo bị tờ Nhật báo Người Việt kiện, nữ Khoa Học Gia đã tuyên bố một câu như sau: “Chúng ta không thể để mặc cho các quan toà thiên vị lộng hành mà không phản ứng. Chúng ta lại càng không thể bỏ mặc cho các cá nhân phải tranh đấu đơn độc một mình. Dương Ngọc Ánh rất quan tâm đến chính nghĩa của người Việt quốc gia đang bị đánh phá, và mong mỏi cộng đồng Việt Nam hải ngoại cùng sát cánh để đối phó.  Nước Mỹ đang bị các Quan Tòa của phe Dân Chủ lộng hành, kiện Tổng thống vào những tội mà ông không hề phạm. Câu tuyên bố của bà Dương Nguyệt Ánh “Chúng ta lại càng không thể bỏ mặc cho các cá nhân phải tranh đấu đơn độc một mình” là quá đúng với thái độ phải có của người có lương tri. Cho nên, anh mới viết thư để thỉnh cầu “NIỀM HÃNH DIỆN CỦA CỘNG ĐỒNG” có đầy đủ uy tín đứng ra lãnh đạo cuộc đấu tranh này là vì anh lạc quan, tin tưởng ở họ. Nhưng tất cả những nhân vật danh tiếng, không có một người nào đáp lại kỳ vọng của mình, thì anh xin hỏi Tùng làm sao có thể vui? Các em trách anh bị quan, yếm thế, không thắp lên ngọn lửa tin yêu, hy vọng là không đúng. Anh đã lấy câu “Tận nhân lực, (để) tri thiên mạng” của người xưa dạy mình. Nhưng gặp phải sự hờ hững của “NIỀM TỰ HÀO CỦA CỘNG ĐỒNG”, thì anh còn biết nói gì bây giờ?

Nhà văn Lão Móc Nguyễn Thiếu Nhẫn hôm trước đưa lên bài viết “Hãy đứng lên giật sập Nhà Nước Việt Cộng”, nhưng hôm sau ông Post lên bài: “Đàn Gảy Tai Trâu”. Phải chăng vì ông biết dù viết ra cả triệu bài hùng hồn giống như bài “Hịch Tướng Sĩ” của Đức Trần Hưng Đạo, cũng không thể nào lay chuyển được con người Việt Nam vốn bị Việt Tân lừa đảo. Mang thân phận làm Người Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản, nhưng Người Việt Nam rất sợ đụng chạm đến sự lừa đảo của băng đảng Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh sẽ bị chúng lôi ra bôi nhọ. Sự sợ hãi kéo dài quá lâu, trở thành quán tính, nên ngại nói đến vấn đề chính trị. Ngay cả những nhà văn có tiếng Chống Cộng như Phạm Tín An Ninh cũng không hề dám lột mặt nạ Việt Tân, vì sợ Việt Tân bôi nhọ thanh danh, nên đã quên lời dạy “văn dĩ tải đạo” của người xưa?

Cái thế võ bôi nhọ của Việt Tân rất giống sự bôi nhọ của Việt Cộng. Ai nói lên điều công chính đều bị Việt Tân bôi tro trát trấu vào mặt, để không còn ai dám đụng đến chúng. Do đó, các đoàn thể Chống Cộng ở Hải Ngoại chỉ hoạt động có tính trách trình diễn, vờ ra cái điều Chống Cộng để đánh lừa lương tâm thôi, chứ không dám đi vào thực chất!

Trong nước có Linh Mục Đặng Hữu Nam – họ Đặng, quê Nghệ An – với anh, dù bị sống dưới chế độ kìm kẹp của Việt Cộng, nhưng vẫn hùng dũng lên tiếng chống lại bọn cầm quyền vô đạo. Trái lại những Linh Mục đang sống ở Mỹ rất sợ nói đến chính trị. Trong khi đó, hai ngàn năm trước Chúa Jesus Christ xuống trần gian để chống lại Bọn Giả Hình và Bọn Thu Thuế, đích thực Ngài là nhà Cách Mạng, nhà Chính Trị mà các Linh Mục không chịu hiểu. Các Linh Mục luôn luôn giảng lời Chúa mà không dám sống như Chúa, thật là buồn!

Đây là những gì Linh Mục Đặng Hữu Nam nói công khai trong nước: “Đảng thì chỉ tay, Quốc Hội thì dơ tay! Chính phủ thì phủi tay! Nhân sĩ thì cụt tay! Doanh nghiệp thì ngửa tay! Công An thì còng tay! Tội phạm thì ngoặc tay! Côn đồ thì ra tay! Báo chí thì chùn tay! Quan chức thì đầy tay! Nhân dân thì trắng tay! Tôn giáo thì bó tay!” Đấy Tùng xem! Linh Mục Đặng Hữu Nam đang sống giữa lòng chế độ, mà dám nói lên thực trạng thê thảm của đất nước một cách chính xác như thế, thì Linh Mục Đặng Hữu Nam xứng đáng là người con của Chúa Jesus chứ gì nữa? Còn các Linh mục ở Hải ngoại có lẽ quen được ăn sung mặc sướng thì không dám cùng Chúa vác Thánh Giá để nói lên SỰ THẬT. Các Cha tránh nói SỰ THẬT, vì sợ Việt Cộng, Việt Tân bôi nhọ, mà chỉ giảng lời Kinh của Chúa để làm Cha thiên hạ mà thôi!

Hôm qua Chúa Nhật, ngày 24 tháng 9 năm 2023, anh đi Nhà thờ Trung Tâm Công Giáo tại thành phố Westminster. Anh là tân tòng, nên được phép lên nói cảm tưởng vì sao anh theo Đạo Chúa, nhưng được dặn đi dặn lại là đừng đề cập đến vấn đề chính trị và chỉ được nói trong vòng ba phút mà thôi! Anh hứa anh chỉ nói một phút thôi và không đề cập đến chính trị, để tránh làm phiền lòng giáo dân. Đây là những gì anh nói: “Ngày xưa, người ta bảo theo Đạo để có gạo mà ăn. Còn ngày nay tôi theo Chúa là để cùng Chúa vác Thánh giá, chứ không cầu xin gia đạo yên vui, con cái đỗ đạt thành bác sĩ, giáo sư Đại học. Nói tới đó, anh hỏi quý đạo hữu tôi đã nói hết một phút hay chưa? Có tiếng vỗ tay trong cử tọa, vì anh nói anh theo Đạo là để cùng Chúa vác Thánh Giá. Có một bà bước tới gần anh, nắm tay anh và nói: “Ông nói đúng quá!”. Anh trả lời: “Xin cám ơn!”, nhưng trong thâm tâm anh tự hỏi: “Tôi nói đúng quá. Tại sao lại hạn chế tôi chỉ được nói ba phút và không được đề cập đến vấn đề chính trị?”

Em Nguyễn Đình Tùng quý mến,

Anh đã từng được nhiều lần mời lên Diễn đàn phát biểu cảm tưởng. Nhưng lúc nào anh cũng nói vắn tắt, vì anh rất rõ văn hóa của cử tọa Việt Nam là không bao giờ biết giữ im lặng để nghe diễn giả nói gì. Nhiều học giả nói với giọng lè nhè rất dể buồn ngủ, thính giả ồn ào như cái chợ, nhưng ông ta vẫn kiên nhẫn tiếp tục nói tràng giang đại hải, bất kể thính giả có nghe hay không.

Hoàng Đế Napoléon của nước Pháp từng nói: “Người dân bị chìm đóng trong đau khổ, không phải vì tội ác của kẻ xấu gây ra, mà vì sự im lặng của những người tốt”. Hoàng Đế Napoléon nói đúng! Anh chê trí thức Việt Nam quá ươn hèn, vì Trí Quang tố giác Chính phủ Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo là láo lếu, mà không có một ông Bộ trưởng Phật giáo, Tướng lĩnh Phật giáo nào lên tiếng, thì nước mất là phải. Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh làm Kháng Chiến Bịp, tuyên bố có 10 ngàn quân và 36 Tổ chức tham gia mà không có ông Trí thức nào, ông Tướng nào lên tiếng. Cho nên Cộng Đồng nát bét như ngày hôm nay. Cái bọn Việt Tân lừa đảo vẫn tiếp tục lừa đảo được là vì Cộng Đồng nhũn như con chi chi.

Với cái Cộng Đồng được sống trong tự do, mà thụ động, chẳng có gân cốt, chỉ biết hưởng thụ, thì nòi giống phải bị diệt vong là đương nhiên thôi! Hồn Thiêng Sông Núi cũng sẽ phiêu diêu nơi chốn khác, chứ không thể nào tụ lại trên đất nước Việt Nam, vì sự thờ ơ, lãnh đạm của dân Nam. Hoạt động chỉ nặng phần hình thức. Lòng tự ái cá nhân thì rất to, nhưng lòng Tự Ái Dân Tộc thì dường như không có, vì không biết NHỤC!

Anh sẽ về Houston, Texas thăm bà con. Anh nhờ Tùng nhắn cho anh em biết để muốn có thắc mắc điều gì, anh sẽ giải đáp tường tận. Anh sẽ viết cho Tùng nhiều thư nữa để đời sau biết anh em ta đã bị sống vào một thời đại vô cảm “sống chết mặc bay!”. Anh viết thay cho những nhà trí thức trong nước không dám nói SỰ THẤT về cái đảng Cộng Sản do anh Tàu Khựa Hồ Chí Minh dựng lên.

Bằng Phong Đặng văn Âu. Ngày 26 tháng 9 năm 2023. Telephone: 714 – 276 - 5600

 

Saturday, September 23, 2023

THƯ VIẾT CHO HÀ SĨ PHU - NGÀY 23 THÁNG 9 NĂM 2023

 

Anh Hà Sĩ Phu thân mến,

Được tin anh cho hay anh vừa bị tai nạn xe hơi, vừa bị đột quỵ, cho nên thân già da cóc ở tuổi 84 (cùng tuổi với tôi) không còn sử dụng bàn phím computer để viết lên tư tưởng của mình, thì tôi khá buồn cho Việt Nam và cho anh.

Hàng tuần mỗi Thứ Bảy đài Radio Dallas ở Tiểu bang Texas phỏng vấn tôi vào lúc 2 giờ 30 (giờ địa phương California) đến 3 giờ có tựa đề "Cười Hay Mếu". 

Hôm nay, Thứ Bảy Ngày 23 tháng 9, tôi trả lời phỏng vấn của đài Radio Dallas một câu hỏi như sau: "bác nghĩ gì về chuyến đi của ông Joe Biden đến Việt Nam và bày tỏ với đảng cộng sản rằng khi xưa hai ta là kẻ thù, thì ngày nay trở thành đối tác chiến lược? Ông Joe Biden có vẻ ca tụng kẻ thù cũ, bác nghĩ sao?"

Tôi trả lời: "Tổng thống Joe Biden là người đọc bài giống như vẹt do các phụ tá soạn sẵn. Đố ai biết được trong thâm tâm của Tổng thống Joe Biden nghĩ gì. Bằng cớ ông Joe họp báo cho phép 5 ký giả đặt câu hỏi. Nhưng ông Joe không nhớ ông đã để tên của năm ký giả ở chỗ nào, nên ông rất lúng túng. Sau khi ông Joe lí nhí trả lời báo chí một câu hỏi có vẻ lung tung, thì nhân viên phụ tá chạy ra chấm dứt cuộc họp bào và dìu ông Joe rời bục họp báo".

Câu hỏi tiếp theo của đài Radio Dallas: "Liệu chúng ta có thể kỳ vọng gì ở nền ngoại giao của Mỹ và Việt Nam được nâng lên tầm chiến lược?". Đây là câu trả lời của tôi: "Việt Cộng là con ký sinh (Parasite) sống bám vào Trung Cộng, thì Việt Cộng muốn hành động gì với nước khác, Việt Cộng phải xin phép Trung Cộng. Bác đoán rằng đảng Việt Nam phải xin phép đàn anh cho đàn em giả bộ bắt tay "đối tác chiến lược với Mỹ" để an lòng nhân dân. Bản thân đàn em vẫn một lòng một dạ trung thành với đại ca". Việt Cộng là vua mưu mẹo, cam phận hèn để ngồi lâu trên chiếc ghế quyền lực bằng mọi giá. Việt Cộng biết dân Việt Nam rất muốn Chính quyền Việt Cộng đi với Mỹ để thoát lệ thuộc Trung Cộng, thì nay Cụ Trong phải giả bộ đối tác chiến lược mà thôi!

Tại sao Việt Cộng biết dân Việt Nam mê Mỹ? Bởi vì ngay cả những đảng viên lớn tiếng hô hào chống Mỹ cứu nước như Nguyễn Công Khế -- Tổng Biên Tập báo Thanh Niên -- bây giờ cũng sang ở Mỹ và chụp hình khoe cuộc sống tự do. Ngoài ra, hàng ngày người dân Sài Gòn xếp hàng dài trước Lãnh sự Quán Mỹ nằm trên đường Nguyễn Du để xin đi Mỹ, thì biết dân muốn gì, nên đảng phải giả bộ thân Mỹ cứu nước cho dân an lòng, không nổi dậy lật đổ chúng.

Dĩ nhiên, nền Ngoại giao của Mỹ là không bao giờ có bạn bè vĩnh cửu và không bao giờ có kẻ thù truyền kiếp là đúng. Bởi vì bất cứ nhà lãnh đạo nào cũng phải biết thương dân mình, chứ mắc mớ gì mà phải thương dân nước khác. 

Người Chống Cộng phải hiểu thật rõ điều cơ bản này: "Việt Cộng là con Virus nhân tạo cực kỳ độc do Hồ Chí Minh (một người Tàu) đẻ ra để xâm nhập vào cơ thể dân Việt nhằm tàn phá lục phủ ngũ tạng dân ta. Nhưng đối với Trung Cộng, thì Việt Cộng là loài ký sinh bám vào Trung Cộng. Cho nên khi nào Trung Cộng chết (do đại họa thiên tai hay bom nguyên tử) thì Việt Cộng mới chết.

Những nhà tranh đấu không hiểu bản chất Việt Cộng, cứ ngang nhiên tranh đấu một cách kiên cường thì không bao giờ thoát khỏi bàn tay sắt máu của Việt Cộng. Bằng cớ là Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang đã bỏ cả cuộc đời để phục vụ lợi ích Đảng đều chết một cách thê thảm.

Trường Chính Đặng Xuân Khu đã khẳng định: "Đảng ta cướp Chính quyền bằng bạo lực, thì đảng ta phải dùng bạo lực để giữ Chính quyền bằng mọi giá." Về sau các Tổng Bí thư còn tuyên bố mạnh bạo hơn: "Thà mất nước, chứ không thà mất đảng". Dù tỏ ra một lòng một dạ trung thành với Trung Cộng, nhưng Trung Cộng vẫn không tin. Cho nên Trung Cộng bắt buộc Việt Cộng phải nhường những Đặc Khu Kinh tế dành riêng cho Trung Cộng, không một người Việt Nam được bén mảng đến. Những công nhân Tàu làm việc trong các đặc khu đều là quân nhân giả dạng công nhân, để phòng khi dân chúng Việt Nam không chịu đàn áp thì những công nhân Tàu sẽ mặc quân phục với súng ống và xe tăng đàn áp, giống như đã đàn áp dân Tàu tại Thiên An Môn. Bạch thư của Trung Cộng đã viết sau năm 1979 sau khi xua quân sang tàn phá Bắc Việt: "Bọn Việt Nam có tính phản bội, không thể tin tưởng được".

Nếu lãnh đạo Việt Cộng thực sự yêu nước thì đâu có coi dân như súc vật sau khi hoàn thành cuộc xâm lăng? Nếu lãnh đạo Việt Cộng thực sự yêu nước, thực sự hòa hợp hòa giải với dân, thì với tiền bạc và chất xám của Hải Ngoại là tài sản quý báu để làm cho Việt Nam thành một con rồng bay lên. Vì Việt Cộng là con Virus đục khoét cơ thể Việt Nam, nên chúng gửi cán bộ ra Hải ngoại để chia rẽ Cộng Đồng.

Không phải tôi chủ quan đâu, anh Hà Sĩ Phu ạ! Nhận định rất sát với bản chất của Việt Cộng trên thực tế.

Tôi đọc bài thơ tứ tuyệt của anh có tựa đề “Hãy Chờ Đấy” tặng nhà Tranh Đấu Đoan Trang ngồi đánh đàn như sau:

“Có đánh gì đâu, chỉ đánh … đàn,

Mà sao bao kẻ thấy nguy nan?

Bởi thân bồ liễu thành Trưng Triệu,

Thì kẻ hôn quân phải … tàn.”

Đó là ước mơ, là khát vọng của toàn dân Việt. Nhưng như trên tôi đã nói, dù cho Nguyễn Phú Trọng muốn thoát Trung hay nhân dân Việt Nam muốn nổi dậy, thì Trung Cộng sẽ một lần nữa xua quân sang Việt Nam để dạy cho dân ta một bài học như năm 1979.

Tôi không bi quan đâu anh Hà Sĩ Phu! Lăng mộ Hồ Chí Minh là hòn đá tảng đè bẹp long mạch của Việt Nam mất rồi! Chừng nào Hà Nội thú thực Hồ Chí Minh là một người Tàu giả trang Nguyễn Sinh Cung, thì dân ta mới có chút hy vọng.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

 

Monday, September 18, 2023

THƯ THỨ NHẤT GỬI TIẾN SĨ STEPHEN YOUNG - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

THƯ GỬI TIẾN SĨ STEPHEN B. YOUNG,

PHÓ VIỆN TRƯỞNG LUẬT KHOA HARVARD.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Kính thưa Giáo sư Stephen B. Young,

Tôi đã viết nhiều thư gửi đến ông vì biết ông từng đến Việt Nam để giúp Việt Nam Cộng Hòa xây dựng Dân chủ. Tôi còn biết ông có vợ Việt Nam, nói tiếng Việt giỏi như người Việt Nam có học và rất yêu thương dân tộc Việt Nam. Và ông từng trở lại Việt Nam sau năm 1975, gặp gỡ ông Nguyễn Đình Huy để bàn tính việc đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa nước Việt Nam, vì câu khẩu hiệu của Tổng Bí Thư Nguyễn văn Linh đưa ra: “Đổi mới hay là chết”.

Tôi vừa đọc bài “Mỹ Ngụy” hồi đó hay “Hán Ngụy” bây giờ? do ông viết bằng Việt ngữ , nên vội viết một bức thư để gửi đến ông, nhằm nói lên dự kiến của tôi: “Nòi giống Việt Nam sẽ bị diệt chủng” “Ngày Tận Thế nhất định sẽ xảy ra”. Nếu xét thấy không đúng, xin Giáo sư vui lòng soi sáng cho trí tuệ của tôi, thì tôi đội ơn Giáo sư vô cùng.

Tôi là người luôn luôn tự đặt câu hỏi “Tại sao nước Việt Nam mình ra nông nỗi này”, mỗi khi tôi bắn hàng vạn viên đạn xuống đầu địch để yểm trợ đồn bót của quân bạn bị Việt Cộng tấn công. Tôi xin nói rõ để ông hiểu. Tôi bay loại phi cơ AC- 47 chống biển người, trang bị ba cây súng Minigun 6 nòng. Mỗi lần bóp cò trong một phút, thì có 6000 viên đạn thoát ra khỏi nòng. Nếu bắn cả ba cây súng một lúc, sẽ có 18.000 viên đạn thoát ra khỏi nòng. Chúng tôi luân phiên bao vùng túc trực trên bầu trời Saigon và Cần Thơ từ khi hoàng hôn xuống đến khi bình minh ló dạng. Nơi nào bị địch tấn công, chúng tôi được điều động bay đến đó để giải vây cho quân bạn. Có khi một đêm bay hai phi xuất. Là loại phi cơ Vận tải Dakota được cải biên thành phi cơ võ trang, nên xoay trở rất nặng nề, dễ bị phòng không địch bắn hạ. Nhất là khi Việt Cộng được Liên Xô viện trợ loại hỏa tiễn tầm nhiệt SA-7 rất nguy hiểm, vì độ chính xác rất cao.

Tôi đã công khai nêu lên câu hỏi “Tại sao dân Việt Nam ra nông nỗi này” nhiều lần, với ước mong có một nhà thông thái Việt Nam nào đó cũng quan tâm như mình, thì lên tiếng giải đáp thắc mắc. Chờ mãi không thấy nhà thông thái nào động tĩnh, tôi bèn tự giải đoán, để nhà thông thái nào thấy tôi sai, thì lên tiếng chỉ dạy cho tôi, tôi sẽ đội ơn vô cùng.

Tôi nhớ tới câu tổ tiên dạy: “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”, thì có lẽ dân Việt mình mới ra nông nỗi này là tại vì luật Nhân Quả?

Kính thưa Giáo sư Stephen B. Young,

Cái dân tộc Việt Nam lạ lắm giáo sư ạ! Mình tự giải đáp thắc mắc mà nếu có điều sai sót thì bậc trí thức lên tiếng sửa sai để mình được học hỏi thêm. Nhưng không có trí thức nào nghiêm chỉnh lên tiếng sửa sai, mà chỉ thấy một lũ đầu đường xó chợ, đầu trâu mặt ngựa nhào ra, dùng nặc danh tàn tệ chửi tôi là người hỗn láo xúc phạm tổ tiên, khinh bỉ dân tộc. Ban đầu, tôi khá bực mình vì sự bất động của trí thức để cho bọn vô giáo dục lộng hành. Nhưng dần dần nghiệm ra rằng có lẽ vì Luật Nhân Quả, cho nên nền văn hóa, giáo dục Việt Nam mới trở nên suy đồi đến thế?

Trong nước, có cô giáo Trần thị Lam ở Hà Tĩnh làm bài thơ “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh?” như dưới đây:

Đất nước mình ngộ quá phải không anh?
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn!
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm,
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh?
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ,
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ,
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh?
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc,
Rừng đã hết và biển thì đang chết,
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh?
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải?
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…!

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh?
Anh không biết em làm sao biết được!
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…?

Tiếp theo đó, có một nữ doanh gia trẻ tên là Hân Phan viết đoản văn có tựa đề “Người Việt Nam Hèn Hạ”, mà không có chữ Việt Nam nào được viết hoa (Capital). Dưới đây là đoản văn:

“Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa.

Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.

Cách đây đã lâu, tôi đọc “Người Trung Quốc Xấu Xí” của ông Bá Dương (Đài Loan), chưa bàn tới hay/ dở/ đúng/ sai của nội dung cuốn sách gây tranh cãi ầm ĩ đó, tôi chỉ nhớ lại cảm giác giật mình của tôi khi đó. Khi tôi đọc lướt qua vài trang sách. Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà từ lâu nó cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết thế giới đã từng có những cuốn “Người Mỹ Xấu X픓Người Nhật Bản Xấu Xí”, rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ mình trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” và nhìn đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu thực sự chúng ta có những tố chất đó, nếu thực sự chúng ta là những người như thế, sao kết quả chúng ta hiện nay lại là một đất nước như thế này?

Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi cử nhân khoe rằng mình có quay cóp một cách hoàn toàn không có chút tự trọng (đó là được hỏi, còn báo chí không cần hỏi vẫn có những hình ảnh phao thi trắng cả trường thi! Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong đó còn có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi thì năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng “thần tượng Su-Ju” của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng của gia đình, nhà trường, xã hội – những nền tảng đã cho nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận được với Suju danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn lòng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng. Một dân tộc gì đã sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế thừa như thế?

Con nít nó học cha anh mà ra, chúng ta đã nuôi dạy trẻ con thành ra như thế sao? Đừng ai đổ thừa cho ai. Vì trường học đổ cho cha mẹ, cha mẹ đổ cho xã hội, xã hội đổ cho cha mẹ và nhà trường. Tóm lại, đừng đổ nữa. Hãy biết hốt về mình đi! Tất cả chúng ta là người lớn, chúng ta đều có lỗi.

Bởi người lớn có hơn gì? Một xã hội mà người ta đang sẵn lòng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất kể lương tri. Làm quan thì chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối trước ngoại bang để duy trì sự thống trị trước nhân dân. Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường và trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có,… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu. Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm”. Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình”. Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường. Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất. Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Đơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân và gia đình nó – nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này? Đừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ Đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động”.

Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị Cảnh Sát Giao Thông thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết.

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh và ức hiếp bên dưới.
Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?!

Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.

Bọn công bộc đó đã đẩy hai mẹ con người phụ nữ nọ phải dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân ở giữa đường để đòi lại công bằng. Vì trong tay họ còn có gì để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ có ai thèm đoái tới? Bọn công bộc đó đã đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng một cơ quan công quyền vì không còn sức để chịu đựng chúng…

Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Đáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.

Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện.

Kẻ không lương thiện có những phản ứng tàn độc hơn, hoặc biến hẳn sang một trạng thái sống khác, như một sự kết tinh cao cấp hơn của một xã hội đương nhiên sẽ sản sinh ra nó.  Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.

Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.

Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.

Tôi đọc tin bọn chủ và lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.

Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.

Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị một đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp!

… còn rất nhiều tin.

Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế?

Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó.

Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc”.

Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa. Vì hãy quên những hình tượng cách mạng cao đẹp trong văn chương hay cả âm nhạc của miền Bắc thời chiến tranh đi! Đó không phải là văn chương, nó là thuốc pháo, tìm cách dẫn dắt, thôi thúc người ta chém giết và chết. Không hơn không kém.

Các bạn có tìm kiếm giống tôi không? Và các bạn có tìm thấy không? Hay đầy rẫy xung quanh chúng ta chỉ có 3 loại:

* Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.

* Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nỗi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?

* Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên một tiếng đàn, rồi thôi!

Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.

Còn những thứ hổ lốn lai căng phát trên TV, bán ngoài sạp báo mỗi ngày, tôi không dám kể tới, vì đó là nỗi kinh hoàng mà nếu phân tích thêm, chỉ muốn vứt cái đầu mình đi, không cần suy nghĩ nữa làm gì cho mệt óc.

Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi?

Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản.

Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản.

Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!

Nghe nói cụ Tản Đà có câu:

“Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn!

Cho nên quân ấy mới làm quan.”

Những gì độc ác, bẩn thỉu của cộng sản, những người khác đã nói đầy cả ra rồi, tôi nghĩ mình cũng không cần nhắc lại.

Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?

Ngoài sự cấu kết quyền lực – quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?

Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin mà cộng sản triệt để nhồi nhét từ khi họ nắm được dân tộc này đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ,… Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục,… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ không dám làm?

Còn những kẻ yếu không có niềm tin là có Phật, có Chúa, có Thánh Allah luôn soi sáng mình, giúp đỡ mình, ngự trị trong mình, thì họ còn biết dựa vào đâu để tìm lại niềm lạc quan mà sống? Mà tranh đấu để tự tìm lấy giá trị sống thiêng liêng mà đấng tạo hóa đã ban cho mỗi chúng ta?

Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?

Giữa sự hỗn loạn và hoang vu ấy, cái ác sẽ luôn luôn ngự trị, kẻ có sức mạnh sẽ luôn trấn áp chúng ta. Chúng ta  những kẻ được đến trường nhưng thật ra thất học, những kẻ nghĩ mình lương thiện nhưng thật ra không có lương tri, những kẻ đủ ăn mặc nhưng thật sự chưa hề nếm mùi vị hạnh phúc, những kẻ đọc sách – nghe nhạc mỗi ngày nhưng không biết đó chẳng phải là nghệ thuật đích thực – một nền nghệ thuật có thể soi sáng tâm hồn ta chứ không phải ru ta ngủ trong quên lãng. Những kẻ hoang mang không biết tin ai, không hiểu nên làm gì cho đúng. Lúc đó, lúc hỗn loạn và hoang vu đó, anh cộng sản xuất hiện và nói: Đời chúng mày chỉ cần độc lập – tự do – hạnh phúc.

Chúng ta tưởng thế là hay ho lắm! Dù nền độc lập này có mang lại tự do không? Có hạnh phúc không? Hay chúng ta đang cúi đầu nô dịch cho ai đây? Chúng ta thực chất đang sống thế nào đây? Và đang để lại cho con cháu chúng ta di sản gì?

Chúng ta đeo bám theo họ, quên cả chính bản thân mình, một con người, cần phải sống sao cho đúng nghĩa, đúng phẩm cách, hành động đúng theo những gì mà một con người có lương tri cần phải hành động. 

Bạn có đang tự hào vì mình là người việt nam không? Hỡi những con người ấu trĩ mang trong mình một đinh ninh sắt đá là tôi rất tự hào vì tôi là người việt nam “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” đã từng đấu tranh thắng Mỹ, các bạn không thấy điều đó nó hết thời rồi à? Ta thắng Mỹ để có một xã hội phồn vinh, một dân tộc được tôn trọng. Chứ còn thắng Tàu, thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng khắp nơi… Mà ngày nay những kẻ ta từng thắng đó, nó coi chúng ta còn không hơn con chó thì cái chiến thắng đó nhắc tới làm chi cho thêm nhục?

Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Đông”, “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn”... để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Đĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

Còn dân việt nam thì sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa.

Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.

*

 *         *

Bổ sung:

Sau khi bài này được upload, tôi nhận được khá nhiều comments và cả message. Không biết phải đánh giá như thế nào về những comments hỏi ngược lại tôi với một thái độ khinh khỉnh, qua nhiều câu chữ khác nhau, nhưng đại khái cùng 1 ý: “Vậy bạn có hèn không?”. He he...

Tôi chỉ muốn nhấn mạnh lại một điều, suốt cả bài viết, tôi không gọi những người hèn là “các bạn”, tôi gọi là “chúng ta”. Như vậy có dễ hiểu hơn chưa nhỉ?

Tôi không thích tự nhận hay gán ghép. Tôi chỉ nói lên những suy nghĩ của mình, còn đánh giá tôi hay đánh giá chính mình, các bạn cứ tự làm lấy. Thiết nghĩ, đâu cần phải tranh luận chuyện ai hèn, ai không hèn ở đây! Biết hay không biết mới là quan trọng. Mà cái sự khổ sở để đi từ cái “không biết/ chưa biết” đến cái “biết” nó sẽ là một quá trình gian nan mà mỗi người phải tự thân trải nghiệm. Không ai giúp ai được đâu. Và tôi hiểu, cái “biết” của tôi nó cũng chỉ giới hạn trong tầm nhân sinh quan nhỏ bé của cá nhân tôi mà thôi. Còn bạn, hãy tiếp tục giữ lấy niềm lạc quan của bạn. Con cừu vẫn có được niềm hạnh phúc mỗi ngày được gặm cỏ non, uống nước suối, ngắm bầu trời xanh, chờ đến ngày xẻ thịt mà! Đúng không? Hạnh phúc vẫn khắp quanh ta! Những con cừu không biết “tự sướng”, không biết “thủ dâm tinh thần” thì quả thực là ngu còn hơn... cừu! He he...

*

*           *

Bổ sung tiếp:

“... Ông bảo xã hội nào cũng có những điều bẩn thỉu. Tôi công nhận điều ấy. Nhưng xã hội bẩn thỉu nhất ông có biết là xã hội nào không? Là xã hội mà thằng ăn cắp không cho rằng nó phạm pháp, nó đang làm điều xấu, người lương thiện thì run sợ, thằng bất lương lại coi việc nó làm là bình thường và kẻ vô liêm sỉ như ông thì vênh vang tự đắc: ta là số đông. Chính là xã hội này đây...” (trích comment của khongnoibiet).

TỰ DO PHẢI TRANH ĐẤU BẰNG XƯƠNG MÁU VÀ CẢ TÍNH MẠNG

 Chỉ cần đọc bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam và đoản văn của nữ doanh gia Hân Phan, ta có thể mường tượng ra rằng rồi đây nòi giống sẽ không còn. Vì ngu nên bốn ngàn tuổi mà không chịu lớn và hèn hạ thì nòi giống sẽ bị ngoại bang đồng hóa thôi!

Nòi giống Việt Nam đâu có ngu và hèn, vì từng là “châu chấu đá xe, tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe nghiêng” và có vị đại anh hùng Trần Bình Trọng thét lớn vào mặt quân thù “Ta thà làm quỷ nước Nam, còn hơn làm vương đất Bắc” thì có thể nào ngu và hèn được?

Thế mà trở nên ngu và hèn là thế nào? À phải rồi! Tại vì “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”!

Từ lâu, tôi đã thầm nghĩ đến vua chúa Nhà Nguyễn đã tru diệt chủng tộc Chàm, nhưng chưa dám mạnh dạn nói ra. Cho đến khi đọc mẩu chuyện ngắn “Thư gửi cố nhân” của Giáo sư Lê Tuyên trong cuốn kỷ yếu của Trường Đại Học Sư Phạm Huế, thì tôi viết ra để nếu có nhà thông thái nào phản biện, đưa ra nguyên nhân nào khác có tính thuyết phục hơn, khiến nòi giống Việt Nam trở nên ngu và hèn, thì mình thay đổi cái quan định luận “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” mấy hồi?!

Nhân dịp đọc bài viết của Giáo sư Lê Tuyên có tựa đề “Thư gửi cố nhân” đăng trên đặc san Đại Học Sư Phạm Huế kể chuyện ông và ba người bạn đi thăm Nhà Thờ Công Giáo ở Tây Ban Nha, được một vị Linh mục cho biết “nước Việt Nam đã bị dân tộc Chàm chiếm lại từ Nam chí Bắc, nên chẳng còn nước Việt Nam đâu nữa mà về“, thì tôi càng vững tin hơn về thuyết Nhân Quả mà tôi nghĩ đến.

Nhận thấy ngang đây thư viết đã khá dài. Thư sau viết tiếp, tôi sẽ chép lại mẩu chuyện của Thầy Lê Tuyên và bàn luận về thuyết Nhân Quả để chia sẻ với Tiến sĩ Stephen B. Young. Xin Giáo sư dành chút thời giờ để đọc và để soi sáng cho tôi.

Trân trọng cám ơn Giáo sư.

Ghi chú: Những gì tôi viết hôm nay là để mai sau nếu có nhà nhân chủng học nào đó muốn tìm hiểu tại sao nòi giống Việt Nam không còn, thì cứ đọc bài viết của tôi là đủ biết, để đỡ mất công tìm tòi.

Bằng Phong Đặng văn Âu, Thành phố Westminster, Quận Cam, California, Hoa Kỳ.

Ngày 18 tháng 9 năm 2023. Điện thoại số: 714 – 276 – 5600.