Search This Blog

Monday, June 19, 2023

TRẢ LƠI THƯ ĐỘC GIÀ - BÀI SỐ 2

 

https://khongquanc130.blogspot.com/2023/06/tra-loi-thu-oc-gia-bai-so-2.html

 

 

TRẢ LỜI THẮC MẮC CỦA ĐỘC GIẢ.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Có một độc giả gửi Email cho tôi với câu như sau: “Chẳng biết cái ông Âu này thông thái tới bao nhiêu mà ai ông cũng chê ngu?”. Tôi cho đây là một câu hỏi rất hay để tôi trả lời nỗi ấm ức của một số người nhưng không nói ra. Tâm lý người đời, mỗi khi bị mắng ngu, thì nổi giận là tự nhiên.

Mỗi khi tôi viết lên điều gì, tôi đã tự hỏi nếu độc giả thắc mắc, thì mình phải có câu trả lời thẳng thắn, không tìm cách ngụy biện hay nói lấy được. Còn đối với người dùng những thậm từ thô lỗ, tôi không trả lời, bởi lẽ tôi khinh kẻ thiếu giáo dục. Bài viết của tôi thường dài, vì tôi phải dẫn chứng sự kiện để chứng minh.

Theo suy nghĩ của tôi, sở dĩ Hồ Chí Minh có thể thực hiện chủ nghĩa cộng sản thành công là vì trí thức Việt Nam ngu. Bố của tôi được một người bạn đồng nghiệp – bác sĩ Lê Đình Thám – dụ dỗ tham gia vào đảng cộng sản. Bố tôi hỏi: “Bọn cộng sản chủ trương ‘Vô Gia đình – Vô Tổ quốc – Vô tôn giáo’, mà anh rủ tôi tham gia là nghĩa làm sao? Giả dụ đánh đuổi Thực dân Pháp xong, thì đất nước còn có cái gì để phục vụ? Hơn nữa, thêm cái chủ trương chuyên chính vô sản, mà nếu cộng sản giành được độc lập, thì cả nước đi ăn trộm để sống hay sao? Anh Thám không nhớ ông bà mình dạy bần cùng thì sinh đạo tặc à”? Bố của tôi chỉ là một bác sĩ chuyên ngành chữa bệnh, chứ chẳng phải thông thái như Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường có hai bằng Tiến sĩ lúc 22 tuổi hoặc nhà lý luận triết học Trần Đức Thảo xuất thân trường Đại học danh tiếng Sorbonne ở Pháp. Giá như các nhà thông thái Việt Nam có những câu hỏi “common sense” như bố của tôi, thì dân Việt Nam mình đâu có bị cộng sản đày đọa cho tới ngày hôm nay?!

Bạn có thấy không? Qua mẩu chuyện tôi nêu ở trên, tôi mới dám nói ngươi Việt Nam nào có bằng cấp càng cao càng ngu. Cái ngu của tầng lớp trí thức như Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo kéo theo cái ngu của toàn dân,vì người dân Việt Nam có thói quen đặt hoàn toàn niềm tin vào tầng lớp trí thức. Cái dốt của người không biết chữ, chúng ta còn có thể dạy được. Cái ngu của người có bằng cấp, chúng ta vô phương mở trí óc họ, vì tự phụ với cái bằng to đùng của họ. Cái ngu của tầng lớp trí thức Việt Nam không những chỉ ngu trong một thời gian ngắn. Cái ngu của trí thức Việt Nam thuộc loại triền miên cực kỳ ngu.

Năm 1954, thế lực quốc tế chia nước Việt Nam ra làm đôi. Miền Bắc thuộc phe cộng sản. Miền Nam thuộc phe tự do. Người Mỹ đã giúp phương tiện di chuyển gần 1 triệu dân Miền Bắc vào Miền Nam để được hưởng tự do. Dân Việt Nam vốn quyến luyến làng mạc, lũy tre xanh, mồ mả tổ tiên, nhưng đành bỏ xứ sở ra đi, để đến một nơi phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất, chứng tỏ họ khiếp sợ cái ác, cái tàn bạo của cộng sản trong Cải Cách Ruộng Đất đến dường nào? Thế mà vẫn có thành phần trí thức phía Nam Vĩ tuyến 17, được chế độ Miền Nam ưu đãi, lại lén lút, bí mật làm tay sai cho cộng sản. Vậy tôi nói cái ngu của trí thức Việt Nam không đúng hay sao?

Năm 1960, mấy sĩ quan được Thực dân Pháp đào tạo như Vương văn Đông, Trần Đình Lan, làm cuộc đảo chánh lật đổ chính quyền Ngô Đình Diệm. Loại vũ biền, phản phúc, như Tư Lệnh Nhảy Dù Nguyễn Chánh Thi tham gia cuộc đảo chánh, thì còn có thể hiểu được. Cái mà tôi không thể hiểu được là những nhà trí thức như đại văn hào Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, bác sĩ Phan Quang Đán (Chủ tịch Sinh viên Công giáo thời học ở Mỹ), Luật sư Hoàng Cơ Thụy cũng tham gia cuộc đảo chánh do Thực dân Pháp xúi giục là cái nghĩa lý gì? Có phải mấy ông trí thức đó muốn Thực dân Pháp trở lại cai trị dân Việt Nam một lần nữa hay không? Đầu óc họ để ở đâu mà không thấy mình tham gia đảo chánh phi pháp trong thể chế Dân Chủ? Ở đây, tôi xin kể cho bạn thấy một điểm son của chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Bác sĩ Phan Quang Đán tưởng cuộc đảo chánh thành công, ông vội vã lên đài phát thanh đọc bản cáo trạng hài tội chế độ độc tài gia đình trị. Không ngờ cuộc đảo chánh thất bại, bác sĩ Phan Quang Đán bị chính quyền bắt giam. Dù không hề bị Công An đánh đập, bác sĩ đã khóc sướt mướt, thú nhận mình sai lầm, xin Tổng thống Diệm tha thứ. Công An đem cuộn băng ghi âm trình cho bác sĩ Trần Kim Tuyến, đề nghị phát thanh lời thú tội của bác sĩ Phan Quang Đán cho đồng bào biết cái hèn của trí thức. Nhưng Tổng thống Ngô Đình Diệm và ông Cố vấn Ngô Đình Nhu gạt đi, không muốn làm nhục trí thức. Tổng thống Diệm và ông Cố vấn Nhu bảo rằng Miền Bắc trù dập trí thức, coi trí thức không bằng cục phân. Nếu chúng ta làm nhục bác sĩ Phan Quang Đán thì mình chẳng hơn chế độ cộng sản. Sự tử tế của hai anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm không làm cho người trí thức quý trọng. Vậy mong gì thức tỉnh được dân đen bị Việt Cộng tuyên truyền?

Tôi đồng ý với nền Giáo dục của Miền Nam là nhân bản, khai phóng. Nhưng thiếu sót trong vấn đề giáo dục học sinh, sinh viên về hiểm họa cộng sản. Cho nên học sinh, sinh viên Việt Nam rất dốt về chính trị. Tại sao tôi dám bảo học sinh Việt Nam dốt về chính trị? Đây là câu trả: Là người tị nạn cộng sản (tức là tị nạn chính trị), nhưng các trường danh tiếng như Chu văn An, Petrus Ký, Quốc Học, Đồng Khánh, Gia Long, Trưng Vương mỗi khi họp mặt nhau thường né tránh nói đến vấn đề chính trị! Các Hội đoàn Quân Đội cũng thế! Trong khi cộng sản tấn công Cộng Đồng chúng ta bằng những đòn chính trị núp dưới chiêu bài văn hóa, như Về Nguồn, Hợp Lưu, Giao Điểm mà chỉ có vài ba người lên tiếng, còn hầu hết im lặng vì ngại đụng chạm Chính trị!

Tôi nói rằng ở Mỹ, Chùa mọc ra như nấm, mà không có trường đào tạo Sư, ắt phải sử dụng Sư Quốc Doanh từ trong nước xuất cảng ra. Sư Quốc Doanh tức là Sư Công An. Mọi người đều nhìn nhận lời cảnh báo của tôi là chính xác. Nhưng vẫn nhiều nhà trí thức Việt vào Chùa lạy Sư Quốc Doanh như điên. Trốn chạy cộng sản, lại vào Chùa lạy Sư Quốc Doanh là nghĩa làm sao?

Học sinh Việt Nam phần lớn chỉ lo chăm học, thi đậu để kiếm việc làm nuôi thân, mà không biết một chút gì về hiểm họa cộng sản. Vì thế Việt Cộng mới có thể thi hành kế hoạch học sinh vận, sinh viên vận là thế! Năm 1959, cụ Hoàng văn Chí biên soạn cuốn sách “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc”, mô tả sự ngược đãi khủng khiếp của Hồ Chí Minh đối với giới trí thức, văn nghệ sĩ từng lên chiến khu tham gia cùng đảng để chống Pháp. Nếu Bộ Quốc gia Giáo dục VNCH đưa cuốn sách của Cụ Chí vào chương trình dạy cho học sinh, sinh viên thì những sinh viên bồng bột như Trần Vàng Sao đã không đi theo cộng sản để cuối cùng viết bài thơ “Tau Chửi” mạt sát cái chủ nghĩa cộng sản khốn nạn thì đã muộn. Trần Vàng Sao (tên thật Nguyễn Đính) ở Huế là một thanh niên yêu nước nhiệt huyết, bị cộng sản nằm vùng dụ dỗ. Khi sáng mắt, anh ta viết bài thơ Tau Chửi để nguyền rủa cái chế độ chó đẻ. (Vào Google, đánh máy chữ Tau Chửi sẽ thấy).

Giá mà các trí thức chịu đọc cuốn sách của Cụ Hoàng văn Chí như tôi, thì họ không đến nỗi ngu xuẩn làm tay sai cho cộng sản để bị mang cái nhục “Ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản”.

Sở dĩ Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh tổ chức Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam, mà có nhiều trí thức tham gia là vì trí thức ngu. Nếu người nào chỉ có suy nghĩ một chút, thì thấy ngay đó là một tổ chức dỏm, vì không ai làm kháng chiến khi chưa xây dựng nòng cốt mà đã vội phát động quần chúng để thu tiền. Theo nguyên tắc, đảng đẻ ra Mặt Trận, chứ không bao giờ lập Mặt Trận xong, thì mới đẻ ra đảng Việt Tân. Những chối cãi của Việt Tân không có giá trị khả tín, vì Hoàng Cơ Minh đã đền tội trên đất Thái Lan từ năm 1987, mà vẫn đều đều có thư của Chiến hữu Chủ tịch gửi lời thăm đồng báo Quốc Ngoại, đến năm 2001 mới thú nhận. Với lại đấu tranh cách mạng bạo lực chống kẻ thù nguy hiểm như cộng sản mà rầm rộ, phô trương chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này. Tôi đã kín đáo khuyên người bạn mang cấp bậc Trung tá Nhảy Dù Lê Hồng có kinh nghiệm chiến trường, đừng theo về Chiến Khu mà chết toi mạng vô duyên. Nhưng anh ấy vẫn đi, có lẽ vì được phong Tướng? Bên Không Quân có Đại tá Vũ Thượng V. hăng hái tham gia, giữ chức Xứ Bộ trưởng 109, đã giận tôi, vì tôi nói Mặt Trận Hoàng Cơ Minh là dỏm.  Về sau Mặt Trận vỡ, ông cảm thấy hối hận, thì đã muộn.

Khi biết mấy ông Tướng ở San Jose đẩy Giáo sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh ra làm Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ, tôi khuyên ông đừng nhận lời vì tôi biết đó là ý đồ của Việt Tân muốn sử dụng Tập thể Chiến sĩ làm Ngoại Vi, giống như Mặt Trận Tổ Quốc của Việt Cộng. Nhưng ông Vinh vẫn không thèm nghe. Khi Tướng Kỳ về Việt Nam, Giáo sư Vinh viết một bản Tuyên Cáo đòi loại ông Kỳ ra khỏi Cộng Đồng Tị Nạn, mà lại dại dột chê ông Kỳ “không có căn bản học vấn, nên giữ chức Thủ tướng không lâu”. Phần lớn các Tướng Việt Nam và nhiều sĩ quan khác đều có trình độ học vấn như Tướng Kỳ, mà ông Vinh chửi ông Kỳ như thế thì chẳng khác nào ông chửi cả Tập thể Chiến sĩ dưới quyền lãnh đạo của ông đều là thành phần không có căn bản học vấn? Cho nên, đâu phải cứ có bằng Tiến sĩ mà không ngu? Tôi viết bài nhận xét bản Tuyên Cáo của Giáo sư bằng lời lẽ nhã nhặn. Giáo sư không nhận ra cái ngu của mình, lại viết cái Email chửi “Đặng văn Âu là một thằng Côn Đồ, một đứa Đểu Cáng”. Tôi không đáp trả hay phản pháo, chỉ buồn vì không ngờ nền giáo dục Việt Nam ngày nay xuống cấp đến thế!

Bạn độc giả thắc mắc thân mến,

Tôi xin thuật mẩu chuyện bên lề cho vui:

Một hôm nghe điện thoại reo, tôi nhấc máy lên, đầu dây bên kia, có tiếng nói:

–  Tôi là Nghị sĩ Lê Phước Sang. Cho tôi gặp anh Bằng Phong Đặng văn Âu.

–  Dạ thưa tôi đây ạ! Ông Nghị sĩ có điều chi dạy bảo?

– Tôi muốn tới thăm anh Bằng Phong được không?

–  Mời ông Nghị sĩ đến chơi. Rất hân hạnh được thù tiếp ông Nghị sĩ.

Chừng 15 phút sau, có một người lái xe chở ông Nghị sĩ đến nhà tôi. Tuy ông hơn tôi đến 8 tuổi, nhưng xem ra ông còn tráng kiện lắm. Da mặt đỏ hồng, có vẻ ông được bà vợ tẩm bổ sâm nhung? Tôi mời ông ngồi, lấy tách nước trà ra mời ông và hỏi:

–  Ông Nghị sĩ có việc gì quan trọng mà phải đích thân đến viếng nhà Bằng Phong?

Ông đáp:

– Tôi đã đọc nhiều bài viết của ông Âu. Tôi nhận thấy ông Âu là người bộc trực, có kiến thức rộng, viết tới đâu dẫn chứng tới đó, nên rất thuyết phục độc giả. Tôi muốn mời ông tham gia Hội Đồng Lãnh Đạo để hướng dẫn Cộng Đồng trong công tác Chống Cộng.

Tôi giật nẩy mình:

  Ông Nghị sĩ thương thì nói vậy. Tôi đâu có tài cáng gì mà dám cả gan ngồi vào Hội Đồng Lãnh Đạo? Tôi từng thú nhận với độc giả nhiều lần rằng tôi không phải là nhà văn, vì tự biết mình không có văn tài. Tôi cũng không phải là nhà báo, vì chưa từng được đào tạo qua trường lớp. Tôi chỉ là anh nhà bình, chẳng còn súng thì dùng ngòi bút chống lại bọn con buôn chính trị để bảo vệ Chính Nghĩa Quốc Gia mà thôi!

Cuộc trò chuyện giữa ông Nghị sĩ và tôi chẳng đi đến đâu, vì tôi nhất định từ chối lời mời của ông. Phải công nhận ông Nghị sĩ Lê Phước Sang là người làm chính trị rất kiên trì. Ông lại một lần nữa tới nhà mời tôi đi ăn và cố sức thuyết phục tôi tham gia. Dù được ông Nghị sĩ cho ăn ở tiệm ăn sang, tôi vẫn từ chối vì mấy chữ Hội Đồng Lãnh Đạo làm tôi ớn lạnh. Tại sao độc giả biết không? Tại vì sau khi mất nước, người Việt tị nạn bị rơi tình trạng cá đối bằng đầu, cá mè một lứa, chẳng ai chịu nghe ai, mà lập ra cái Hội Đồng Lãnh Đạo thì sẽ bị thiên hạ cười cho thối mũi hay sao? Tôi không dại gì làm cái việc tào lao ấy.

Một lần nữa ông Nghị sĩ đến viếng nhà tôi và nói:

  Tôi đến gặp ông Âu lần này để nói lên điều ấm ức của tôi. Bắt chước Lưu Bị tam cố thảo lưu mời Khổng Minh, bữa nay tôi đến mời ông Âu thêm một lần nữa, mà ông vẫn khước từ thì tôi không biết ăn làm sao nói làm sao với anh em, vì tôi hứa hẹn với họ thế nào cũng mời được ông Âu tham gia cho bằng được.

Nghe ông Thượng Nghị sĩ nói câu khích tướng ấy, tôi vội vàng đáp:

 Ông Nghị sĩ ạ! Chẳng phải tôi cao ngạo mà từ chối lời mời tha thiết của ông Nghị sĩ. Tôi chỉ sợ tính khí tôi bộc trực, nghe sự gì trái tai là tôi lên tiếng, sẽ làm cho nhiều người mất vui. Nhưng ông Nghị sĩ đã nói thế, thì tôi sẽ đi dự một lần xem sao, kẻo mang tiếng làm phách.

Nghị sĩ Lê Phước Sang nghe tôi nói thế, đưa tay bắt tay tôi, lộ vẻ vui mừng.

Nơi họp là ngôi Chùa của Hòa thượng Thích Minh Tuyên. Vừa tới nơi, Luật sư Đinh Thạch Bích chạy ra bắt tay, oang oang giới thiệu:

   Đây là nhà văn Bằng Phong Đặng văn Âu, bạn của tôi. Đừng anh nào bút chiến với anh Bằng Phong, vì sẽ thua đấy!

Tôi giật mình, vội cải chính ngay:

  Anh Đinh Thạch Bích có tính đùa dai. Anh nói giỡn đấy! Tôi là cái thá gì mà bút chiến với ai. Tôi chỉ trao đổi một cách hòa nhã, lịch sự thôi mà! Anh giới thiệu tôi kiểu ấy, anh em thêm ghét tôi. Xin quý vị đừng nghe lời ông Luật sư ưa đùa dai.

Chừng 15 phút sau, buổi họp bắt đầu. Bàn chủ tọa đặt trên cao, gồm có Thích Minh Tuyên ngồi giữa, bên mặt là Nghị sĩ Trần Quang Thuận, bên trái là Nghị sĩ Lê Phước Sang, Hai dãy bàn đặt ở dưới thấp, thẳng góc với bàn Chủ tọa, gồm chừng 30 người tham dự, kể cả nhân vật tên tuổi như Thủ tướng Nguyễn Hữu Chánh của Chính phủ lâm thời. Nghị sĩ Lê Phước Sang bảo ông Tiến sĩ Hà Thế Ruyệt đọc bản Cương Lĩnh mà các ông đã duyệt từ hôm qua. Tiến sĩ Ruyệt bắt đầu đọc với giọng đều đều chừng 20 phát mà mới chỉ được chừng hơn mười trang của một xấp giấy dày. Tôi chịu đựng hết nổi, đưa tay lên ra dầu “Time out” và nói: “Stop!” Mọi người trong phòng họp có vẻ ngạc nhiên, tôi lên tiếng:

  Nghe nói Nghị sĩ Lê Phước Sang mời đến họp để bàn tính thành lập Hội Đồng Lãnh Đạo, Tiến sĩ Hà Thế Ruyệt đọc cái bản cương lĩnh, mà theo tôi, nó giống như tài liệu huấn luyện cán bộ xã ấp. Nếu hôm nào quý vị ra mắt Cộng Đồng với cái bản cương lĩnh như thế, thì không khỏi bị đồng bào chê cười.

Luật sư Đinh Thạch Bích ngồi cạnh bên phải tôi nói với Tiến sĩ Ruyệt:

  Tôi đã nói với cậu hôm qua rồi. Đọc cái bản cương lĩnh này thì sẽ có người không đồng ý. Cậu không nghe lời tôi, nên bị anh Bằng Phong phản đối là phải.

Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy ngồi cạnh bên trái tôi cũng nói:

   Tôi cũng thấy nó hơi kỳ, kỳ nhưng chưa dám nói thì anh Bằng Phong nói, tôi rất đồng ý với anh Bằng Phong.

Thế là cuộc họp chưa bàn tính gì, đã chấm dứt ngang, vì sự lên tiếng của tôi. Do tham dự cuộc họp, lần đầu tiên tôi biết mặt ông Nguyễn Hữu Chánh, Tướng Lê văn Tư, nhà báo Nguyễn Tú A ... và một số nhân vật tôi không nhớ tên.

Tôi tường thuật câu chuyện này để nói với ông bạn độc giả thắc mắc rằng trong phòng họp có ông Tướng, ông Tiến sĩ, ông Luật sư, nhưng chẳng ai nhìn ra cái bản cương lĩnh do Tiến sĩ Hà Thế Ruyệt đọc là quá ấu trĩ. Tôi xin phép ra về. Nghị sĩ Lê Phước Sang chạy theo, nài nỉ tôi ở lại dùng cơm. Ông còn dạy tôi cách làm chính trị là phải mềm mỏng, kiên nhẫn. Tôi mỉm cười đáp:

  Tôi không biết làm chính trị đâu ông Nghị sĩ. Lúc tới đây, tôi thấy có sự hiện diện của Nghị sĩ Trần Quang Thuận là tôi đã thấy không ổn rồi. Bởi vì, làm sao tôi có thể ngồi với ông Thuận – một phát ngôn viên chính thức của Trí Quang – mà tôi đã từng viết thư hỏi ông để ông xác nhận Thích Quảng Đức tự thiêu hay bị nướng? Nhưng ông Thuận không trả lời.

Về sau, tôi không nghe thấy tăm hơi Hội đồng Lãnh đạo đâu cả. Đấy! Một ông Thượng Nghị sĩ có bằng Tiến sĩ, Viện trưởng Viện Đại Học Hòa Hảo mà chấp nhận cho ông Tiến sĩ Hà Thế Ruyệt đọc trước mặt những thành viên chuẩn bị thành lập Hội Đồng Lãnh Đạo cái Cương Lĩnh không đáng làm tài liệu học tập cho cán bộ xã ấp, thì tôi tuy chỉ là một quân nhân – võ biền, ít học – làm sao có thể khẩu phục, tâm phục? Chúng ta đang gặp cuộc khủng hoảng vì không ai có đủ cái tâm và cái tầm để lãnh đạo một phòng tuyến phi cộng sản ở Hải Ngoại. Từ khi ông Hoàng Cơ Minh lập ra cái Mặt Trận giống như lập đoàn hát Cải Lương, mà thiên hạ ùn ùn hưởng ứng, trong đó cả trí thức lẫn sĩ quan cao cấp, thì tôi cảm thấy tội nghiệp cho cái dân tộc mình. Thảo nào Hồ Chí Minh lừa được cả nước là vậy. Tôi có nhận xét thế này: “Người Việt Nam thông minh, học giỏi các môn, ngoại trừ môn chính trị. Do nhận thức chính trị so le, nên khó có sự đoàn kết. Đặc biệt tự ái cá nhân thì to, nhưng tự ái dân tộc thì không có”. Tôi ý thức Sự Thật này, nên những gì tôi viết là để cho thế hệ mai sau hiểu rằng Việt Nam ta đã có một thời sa sút như thế! Chỉ có biết chửi, chứ không biết tranh luận.

Tôi có nhận nhiều thư thắc mắc của độc giả. Xin quý vị chờ, tôi sẽ lần lượt trả lời. Tôi chẳng làm điều gì khuất tất, chẳng mưu cầu bất cứ điều gì cho bản thân. Cho nên, tôi cứ thẳng thắn trả lời, chẳng có điều gì phải ấp úng hay che giấu. Tôi không hề mơ có chiếc chiếu trên Văn Đàn, dù chiếu rách

Cám ơn độc giả đã gửi thư thắc mắc đến tôi. Lúc nào rỗi, cứ việc điện thoại cho tôi nhé!

Bằng Phong Đặng văn Âu, Ngày Quân Lực 19 tháng 6 năm 2023

10200 Bolsa Avenue. Thành phố Westminster, California 92683.

Telephone: 714 – 276 – 5600  Email Address: bangphongdva033@gmail.com

 

Saturday, June 17, 2023

XIN HỎI ANH TRẦN PHONG VŨ - BẰNG PHONG

 

Thưa anh Trần Phong Vũ,

Anh là nhà hoạt động có uy tín trong Cộng Đồng Giáo Dân Kitô, tôi xin hỏi anh một điều:

Sau khi nghe Đức Hồng Y Vigano tuyên bố Hoa Kỳ đang có cuộc chiến tranh tôn giáo, nhưng Ngài không xác định Tôn giáo nào đánh tôn giáo nào. Tôi mất một thời gian dài để tìm hiểu và nghiên cứu. Tôi nhận thấy tôn giáo từ hơn hai ngàn năm trước đã không nhìn nhận Chúa Jesus Christ là Đấng Cứu Thế, đã áp lực Tổng trấn Philatô phải đóng đinh Ngài lên cây Thánh giá. Vậy thì, tôi kết luận cuộc chiến tranh tôn giáo đang xảy ra ở Hoa Kỳ là cuộc chiến của tôn giáo không chấp nhận Chúa Jesus chống lại tín đồ tôn thờ Chúa Jesus.

Nhận thấy đảng Dân Chủ và Rino tấn công Tổng thống Donald bằng những thủ đoạn phi pháp, bẩn thỉu không khác gì cộng sản, tôi bèn viết một Kiến Nghị gửi cho những người Mỹ gốc Việt như bà Dương Nguyệt Ánh, Luật sư Đinh Việt, Tướng Lương Xuân Việt, Đại tá Hùng Cao đứng ra lãnh đạo quần chúng tị nạn cộng sản để lập một Phong trào Yểm trợ Tài chánh cho Tổng thống Donald Trump. Nhưng bốn nhân vật danh tiếng đó im lặng, không một lời phản hồi. Tôi bèn viết một Thỉnh Nguyện Thư kính gửi đồng đạo Kito để vận đồng quần chúng lập Phong Trào Yểm Trợ Tổng thống Donald Trump.

Tôi nhắc đến năm 1963, Việt Cộng đội lốt nhà sư tấn công chính phủ Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo, mà trong Nội các có tới 4/5 Bộ trưởng là Phật giáo và trong Quân Đội cũng có 4/5 Tướng lĩnh là Phật giáo, mà không có vị Bộ trưởng hay Tướng lãnh lên tiếng chống lại sự vu khống của những tên Việt Cộng đội lốt nhà sư, khiến cho Việt Nam Cộng Hòa bị mất vào tay cộng sản năm 1975.

Vậy người Kitô giáo thấy rõ đạo của mình đang có kẻ âm mưu hạ bệ, mà mình khoanh tay đứng nhìn là không đúng với người có đức tin vào Chúa Jesus. Thư được gửi đến nhiều Diễn Đàn, nhưng chẳng có một hồi âm nào. Có lẽ các tín hữu cho rằng tôi làm việc tào lao?

Sáng nay có một tín hữu Kitô gọi điện thoại an ủi tôi như thế này: "Anh Bằng Phong Đặng văn Âu đừng lo lắng quá đáng, mà lao tâm khổ trí. Hãy để cho Chúa làm việc!" Tôi trả lời: "Tôi là một tân tòng, rất biết trời cao đất dày, mà cả gan viết thư cho các đồng đạo, là vì Chúa sai tôi viết Kiến Nghị và viết Thỉnh Nguyện Thư, chứ không phải tôi tự động viết. Chúa sai tôi viết thư, ấy là Chúa đang làm việc sai bảo đấy chứ". 

Tôi xin hỏi anh Trần Phong Vũ rằng câu trả lời của tôi có đúng không? Nếu Chúa không sai bảo, thì tôi đâu dám mạo muội làm cái công việc to tát như vậy?

Xem chừng từ nay đến ngày bầu cử Tổng thống năm 2024, Tổng thống Donald Trump sẽ còn hứng chịu nhiều ngón đòn độc địa của bọn phản quốc. Nước Mỹ mà theo chủ nghĩa xã hội, thì những người tị nạn cộng sản sẽ bị tống vào Trại Học Tập Cải tạo (Trại Tập Trung) hay Vùng Kinh Tế mới ngay! Anh tin tôi đi! 

Người ta bảo: "Tận nhân lực, tri thiên mạng". Tôi đã tận lực làm việc theo lời Chúa dạy là chống lại bọn tà ma, quỷ quái. Chúng ta có muốn đồng hành với Tổng thống Donald Trump hay không, là tự lo liệu lấy.

Chúc anh Trần Phong Vũ bình an và mong anh cho một lời chỉ giáo.

Thân ái,

Bằng Phong Đặng văn Âu

--

Wednesday, June 14, 2023

VẤN ĐỀ CỦA CHÚNG TA - NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG BIẾT NHỤC

 

VẤN ĐỀ CỦA CHÚNG TA:

DÂN VIỆT NAM KHÔNG BIẾT NHỤC!

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Cháu Nguyễn Thanh Tú thân mến,

Chú là người viết hay nói điều gì là có suy nghĩ bằng luận lý, chứ không bao giờ viết hay nói điều gì một cách bừa bãi, vô trách nhiệm. Chú là người duy nhất dám nói trí thức Việt Nam ngu và hèn. Tiến sĩ Mai Thanh Truyết gửi cho chú một cái Email trách chú nói như thế là vơ đũa cả nắm. Chú trả lời: “Tôi cố tình nói như thế, nhưng cho tới nay chưa có nhà trí thức nào công khai lên tiếng phản bác. Tức là họ nhìn nhận chú nói đúng!” Có kẻ vô danh (không dám ra mặt) bảo rằng tại vì người trí thức khinh chú, nên không thèm trả lời. Nếu cái kẻ chê chú, mà dám ra mặt, chú sẽ giảng ngay cho anh ta để hiểu rằng tại sao chú khinh trí thức. Tiếc rằng cái kẻ chê chú giấu mặt, thì đâu phải là trí thức, tội gì chú phải mất công giảng giải? Cô giáo Trần thị Lam làm bài thơ “Bốn ngàn tuổi mà dân ta không chịu lớn” đấy thôi! Đâu có người trí thức nào phản bác hay phản đối ý nghĩa của bài thơ ấy đâu?

Cháu nên nhớ rằng tất cả mọi sự xảy ra trên đời đều có nguyên nhân của nó. Nếu nhà báo Việt Nam không ngu và không hèn trước cái chết của Bố cháu, thì đời nào cháu phải cất công đi tìm công lý cho cha? Chú công khai ra mặt ủng hộ cháu, dù chú đã biết trước bọn băng đảng Việt Tân sẽ dùng lời hỗn láo mất dạy chửi chú. Trước kia chú đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng, đã từng bị bọn Mặt Trận dọa bắn, dọa giết, chú còn không sợ, thì sự bôi nhọ, hỗn láo của phường vô lại ăn thua gì? Điều quan trọng ở đời, khi biết hành động của mình là chính đáng thì cứ làm. Nếu không dám hành động, thì tình nguyện đi lính đánh giặc làm gì? Lính kiểng à?

Bố cháu là người làm báo can đảm, có lương tri nên dám viết lên Sự Thật. Nếu Mặt Trận do ông Hoàng Cơ Minh lập ra có chính nghĩa đàng hoàng, thì đâu cần cho người đến thương lượng, bằng lòng trả một số tiền lớn để Bố cháu im miệng? Bố cháu tuy nghèo, đông con (theo lời Hoàng Cơ Định), nhưng không chịu nhận tiền, cứ tiếp tục phanh phui Sự Thật, thì sau đó Bố cháu bị bắn chết. Vậy Mặt Trận là nghi phạm chứ gì nữa? Cái hèn của người làm báo là không có phản ứng lên tiếng để vận động đồng bào yêu cầu FBI điều tra tìm ra thủ phạm. Và cái ngu của người làm báo là không thấy được quân khủng bố giết ký giả Đạm Phong viết Sự Thật, tới khi mình muốn viết Sự Thật thì đâu dám viết? Cho nên, loại nhà báo hèn, thì chỉ viết láo để ăn tiền mà thôi! Chú bảo đảm rằng nếu đồng bào làm to chuyện về cái chết oan khiên của Bố cháu, các nhà báo Mỹ sẽ nhảy vào tiếp tay, chắc chắn FBI sẽ phải làm cuộc điều tra. Căn bệnh của người Việt Nam là hèn, vô cảm, sống chết mặc bay, ưa yên thân để đừng ai đụng đến mình. Nhưng lại có tính bầy đàn, a dua một cách mù quáng. Trung tá Nhảy Dù Lê Hồng (Bí danh Đặng Quốc Hiền) tới chào chỉa tay chú trước khi lên đường về Khu chiến, chú khuyên đừng đi mà chết toi mạng. Chỉ cần một chút xíu thông minh, thì thấy cái Mặt Trận của ông Minh là nhảm nhí. Bởi vì đấu tranh bạo lực chống kẻ thù cần bảo mật tối đa, chứ không ai đánh trống khua chiêng ầm ỉ giống như phường tuồng cả. Thế mà không ông Tướng nào, ông trí thức nào can ngăn ông Minh, cứ lạnh lùng nhìn thuộc cấp của mình bị ông Tướng Hải Quân dụ vào chỗ chết một cách ngu xuẩn. Chưa làm nên cơm cháu gì, mới bị vạch trần cái tội bịp, vội vàng sử dụng bọn côn đồ để bịt miệng nhà báo can đảm nói lên Sự Thật, vậy Mặt Trận đâu có chính nghĩa? Đó là đảng cướp, chứ đâu phải đảng Cách Mạng? Phần lớn đồng bào mình ngu và hèn, nên băng đảng Việt Tân mới tồn tại tới ngày hôm nay, dù chiếc mặt nạ Mặt Trận lừa đảo đã rớt xuống. Người đồng bào nào nói mình không ngu, không hèn cứ việc công khai lên tiếng, tôi sẽ trả lời?

Cái người Việt Nam của mình lạ lắm, cháu Tú ạ! Hành động ngu, nhưng hễ ai nói tới thì sửng cồ giận dữ hoặc chửi tục. Hằng năm, bọn Việt Tân lập bàn thờ tưởng niệm Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh – một Tướng cướp đi lừa Niềm Tin của đồng bào – có mấy cụ già mặc áo thụng, đội khăn đóng sì sụp đứng lên quỳ xuống lạy và mấy ông sĩ quan mặc đại bạch phục, đeo dây biểu chương trên vai và đeo huy chương trước ngực, nghiêm chào một cách cung kính mà không tự cảm thấy nhục và không ý thức hành động lạy tên Tướng cướp ra lệnh giết Bố cháu là làm tấy lên nỗi đau của gia đình cháu. Tại sao không có một ai lên tiếng về hành động của các cụ già và mấy ông sĩ quan đứng nghiêm chào một ông Tướng làm Kháng Chiến Bịp, để mất Niềm Tin vào chính nghĩa giải phóng dân tộc, thì khác chi làm trò giễu dở? Phải chi có lãnh tụ cách mạng của Đại Việt, Quốc Dân Đảng bày tỏ thái độ với trò giễu dở đó, để đồng bào tỉnh cơn mê, thì cháu đâu phải bỏ công đi tìm công lý cho Bố và đóng cọc những cái vòi bạch tuộc Việt Tân, để bị chúng chửi?

Chú nghĩ Tú nói đúng! Cháu ca ngợi Võ Nguyên Giáp thì có khác gì mấy cụ già, mấy ông sĩ quan làm lễ tưởng niệm Tướng Hoàng Cơ Minh ? Sở dĩ cháu không còn quan tâm đến Ngày Ba Mươi Tháng Tư là vì các chú, các bác chỉ biết than với khóc, chứ không tìm cách rửa hận, chú nghĩ cháu nói cũng phải. Nếu các bác, các chú thực tình yêu nước, thương dân thì đời nào để yên cho băng đảng Việt Tân xé nát Cộng Đồng như ngày hôm nay? Sự lừa đảo của anh em nhà Hoàng Cơ Minh cũng đáng hận lắm chứ! Tại sao không HẬN? Các bác không thấy công lao của cháu đã đóng cọc những cái vòi bạch tuộc của Việt Tân là một thành quả đáng khen ngợi và khích lệ hay sao? Nếu cháu có “lỡ lời” khen ông Đại tướng Võ Nguyên Giáp vài câu, đâu đã bằng cái tội Tướng Minh đi lừa đồng bào làm mất Chính Nghĩa, còn kéo theo mấy chục người yêu nước nhẹ dạ bị thanh toán trong rừng, vì thấy mình ngu làm chuyện vô vọng?

Chú đã chuyển cho cháu xem những Email của những người ủng hộ việc làm của cháu. Họ khen cháu còn trẻ, nhưng khá mưu lược, như việc đăng ký với cơ quan Chính phủ, cháu là chủ nhân đảng Việt Tân, để cho Việt Tân kiện cháu ra tòa, thì cháu mới có thể lột mặt nạ lừa đảo của băng đảng. Trong cách xử thế, trò tiểu xảo hay thủ đoạn là dành cho bọn tiểu nhân, mưu lược là dành cho bậc chính nhân quân tử có trí tuệ, không dở trò bẩn, trò hèn mà vẫn đạt được mục đích. Chú khen cháu là người có trí tuệ cao hơn rất nhiều người. Cái việc “chọc giận” đồng bào rất có hiệu quả. Bởi vì có làm như thế, cháu mới biết thêm đặc tính của Cộng Đồng: Trước cái chết oan khiên của Bố cháu, Cộng Đồng bình thản. Cháu đi tìm công lý cho Bố cháu, chỉ có vài người như chú Lão Móc, chú Dần … đứng ra bênh vực cháu, hầu hết đều quay mặt làm ngơ để ... chờ dịp chửi!

Chú kể cho Tú nghe chuyện này: Nhận thấy có một số phần tử thường nhai đi nhai lại cái câu “Quốc Gia hưng vong, thất phu hữu trách” như con vẹt, nhân dịp ngồi cùng bàn với Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng và nhạc sĩ Cung Tiến (cũng có bằng Tiến sĩ) trong buổi Hải Quân tổ chức thuyết trình tại nhà hàng Paracels trên đường Brookhurst, thành phố Westminster, về cuộc chiến đấu hào hùng của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa chống Trung Cộng tại hai hòn đảo Trường Sa, Hoàng Sa, chú cố tình nói một câu để dò xem phản ứng của hai ông Tiến sĩ ra sao, như sau: “Cái bất hạnh của dân tộc Việt Nam là người nào có học vị càng cao, thì càng ngu và càng hèn”. Hai ông Tiến sĩ nghe câu nói đó của chú, chỉ nhìn nhau mà không nói một lời nào. Chú cố tình “vơ đũa cả nắm” chê trí thức Việt Nam ngu và tồi với hy vọng có ông trí thức nào nóng mặt, lên tiếng để có cuộc tranh luận với họ chơi cho vui. Chú còn cam kết rằng nếu hai ông Tiến sĩ không đồng ý, chú sẽ chứng minh cho thấy.

Năm 2003, nghe tin đảng Việt Tân đưa ông Cựu Đại tá Nguyễn Xuân Vinh – nguyên Tư Lệnh Không Quân – ra làm Chủ tịch Tập thể Chiến Sĩ, chú gọi điện thoại khuyên ông đừng nhận lời, vì đó là âm mưu của băng đảng Việt Tân muốn dùng Tập thể Chiến sĩ làm ngoai vi cho họ. Khi làm Chủ bút đặc san Lý Tưởng của Không Quân, chú có hỏi ông Cựu Tư Lệnh KQ Trần văn Minh rằng chú mời Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh cộng tác thì có gì trở ngại không? Sở dĩ chú phải hỏi ý kiến ông Cựu Tư Lệnh Trần văn Minh, vì ông là Chủ bút tờ Lý Tưởng ở San José vừa đình bản, nhưng ông không mời Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh cộng tác. Tướng Minh cho chú biết Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh là người Cựu Tư Lệnh KQ, nhưng chẳng khi nào quan tâm gì đến anh em Không Quân cả, vì sau năm 1975, anh em KQ đến tị nạn ở Mỹ, mà ông Vinh không hề có một lời thăm hỏi.  Nếu “toa” (chữ “toa” Tướng Minh thường dùng mỗi khi nói chuyện với chú) muốn mời ông Vinh cộng tác là tùy “toa”. Với chủ trương “inclusive”, chú nêu câu “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè” làm phương châm, nên chú đã mời Giáo sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh cộng tác. Thời bấy giờ, máy vi tính chưa có “software” tiếng Việt, chú phải bỏ dấu bằng tay với bút mực đen. Giáo sư Vinh thường viết bài để khoe thành tích của mình ở Đại Học, chứ không viết bài nào dùng kinh nghiệm của mình sống lâu trên đất Mỹ để hướng dẫn tuổi trẻ Việt Nam lớn lên tại Mỹ. Độc giả gửi thư đến tòa báo than phiền nên chấm dứt đăng những bài nói về “cái tôi” của Giáo sư Vinh. Chú bèn đề nghị Giáo sư nên viết những bài tham luận để hướng dẫn giới trẻ. Giáo sư Vinh đồng ý, với điều kiện chú phải sửa bài cho Giáo sư vì Giáo sư không quen viết văn tham luận. Chú vâng lời. Mỗi khi đánh máy xong bài viết đã sửa, chú phải gửi cho Giáo sư Vinh xem để biết ông hài lòng hay là không. Tình nghĩa hai bên đối đãi với nhau như bát nước đầy. Cho nên, khi xuất bản cuốn truyện “Theo Ánh Tinh Cầu”, Giáo sư Vinh đã không tiếc lời ca ngợi chú là một người luôn luôn tận tình với anh em đồng đội.

Năm 2004, Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ về Việt Nam, đài RFA do ký giả Nam Nguyên (?) phỏng vấn Giáo sư Vinh về việc Tướng Kỳ đi Việt Nam. Giáo sư Vinh đã không tiếc lời mạt sát Tướng Kỳ trên làn sóng và cứ lặp đi lặp lại câu “Nguyễn Cao Kỳ trước kia là thuộc cấp của tôi”. Sau khi nghe cuộc phỏng vấn đó, chú đã gọi cho Giáo sư Vinh để hỏi tại sao ông không đợi Tướng Kỳ trở lại Mỹ, rồi nhân danh Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ, Giáo sư triệu tập một phiên họp khoáng đại để yêu cầu Tướng Kỳ phải điều trần trước anh em Cựu Quân nhân về mục đích chuyến đi, thì có phải vừa chững chạc, vừa đúng phong cách của một “leader” hơn không? Giáo sư đáp bằng giọng hằn học: “Chiều nay, tôi sẽ viết một bản Tuyên Cáo để hài tội ông Kỳ nghiêm khắc hơn”.

Quả nhiên, hôm sau chú đọc bản Tuyên Cáo của ông Chủ tịch  Tập Thể đòi đuổi ông Kỳ ra khỏi Cộng Đồng Tị Nạn bằng một giọng văn hằn học với nhiều sơ hở. Giáo sư Vinh chê Tướng Kỳ không có căn bản học vấn, nên giữ chức Thủ tướng không được lâu. Chú liền viết bài “Đôi Điều Nhận Xét Về Bản Tuyên Cáo” của Giáo sư Vinh về Tướng Kỳ như dưới đây:

https://khongquanc130.blogspot.com/2023/06/oi-ieu-nhan-xet-ban-tuyen-cao-cua-giao.html

Cháu nên mở đường link ra đọc để nhận xét những gì chú phản bác đều bằng lời lẽ lễ độ, đúng phong cách con nhà, không hề có một lời miệt thị hạ cấp. Thế nhưng, sau đó Giáo sư Vinh đã viết một cái Email gửi cho Đại tá Không Quân Đặng văn Hậu, Giám đốc Trường Chỉ huy Tham Mưu Không Quân như sau: “Đặng văn Âu là một tên côn đồ, một thằng đểu cáng”. Đại tá Hậu chuyển cái Email đó cho chú. Từng bị bọn đầu đường xó chợ, vô giáo dục chửi một cách hỗn láo, chú chẳng có phản ứng. Nhưng không ngờ ông Tiến sĩ từng ca ngợi mình mà có thể chửi mình như thế, chú hoàn toàn thất vọng. Chú viết một Email cho ông Cựu Tư Lệnh: “Thưa Giáo sư, tôi được Đại tá Hậu chuyển cho xem cái Email của ông Tư Lệnh mạt sát tôi rất nặng lời. Tôi không tin nó xuất phát từ Giáo sư, bởi vì đó không thể là ngôn ngữ của một Tư Lệnh KQ và của một Giáo sư Đại Học từng được nhận giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc. Tôi nghi ngờ một kẻ xấu nào đó ăn cắp “password” của Giáo sư, rồi giả danh Giáo sư để mạ lỵ tôi. Tôi muốn Giáo sư xác nhận Email đó không phải của Giáo sư gửi đi khắp nơi, tôi sẽ giúp Giáo sư tìm ra ai là người giả danh Giáo sư. Nếu Giáo sư không trả lời, tôi cũng “check IP” để tìm nguồn, thì biết Email kia là của Giáo sư hay của một kẻ giả danh. Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh im lặng.

Cháu Nguyễn Thanh Tú thân mến,

Khi sinh hoạt với các bạn trẻ, chú dặn dò họ như thế này: “Nếu các em muốn dấn thân vào còn đường tranh đấu cho quyền làm người của dân tộc, các em phải tự coi mình là chiến sĩ vô danh, có sứ mệnh thiêng liêng, cao cả hơn người đi tu. Bởi vì người đi tu sẽ được phong chức Thượng Tọa hay Linh Mục. Các em là những người đi tu giữa chợ, phải chấp nhận tiếng thị phi”. Chú đem câu chuyện của Đức Thích Ca bị một tên Bà La Môn chửi bới rất nặng lời. Ngài Thích Ca đứng yên nghe cho tới khi tên Bà La Môn ngưng chửi, Ngài từ tốn nói: “Nhà ngươi muốn cho ta một vật gì mà ta không nhận, tức là vật đó vẫn là của ngươi. Nãy giờ ngươi chửi ta bằng những lời lẽ thô tục, mà ta không nhận, tức là những lời đó vẫn là của ngươi, hiểu không?” Nói xong, Ngài Thích Ca lặng lẽ bỏ đi. Các em phải luôn luôn hành động quang minh, trung trực, cái chí cho  thành, cái tâm cho chính, thì dù ai nói ngả nói nghiêng, các em vẫn vững như kiềng ba chân. Vì đã dạy dỗ các em như thế, chú luôn luôn ghi rõ bút hiệu, tên thật, địa chỉ nhà, địa chỉ Email và số điện thoại dưới mỗi bài viết. Nếu ai không đồng ý quan điểm với chú, họ có quyền trực tiếp lên tiếng phản bác một cách công khai với tên thật và số điện thoại, thì chú mới trả lời. Nếu không, chú cho vào sọt rác, chứ không mất thời giờ đôi co với bọn nặc danh, dùng lời lẽ đầu đường xó chợ phỉ báng. Chú đã theo thuyết “Tri Hành Hợp Nhất” của Vương Dương Minh một cách trung thành và nghiêm chỉnh. Cho nên tâm tư của chú rất thanh thản, vì không mưu cầu tư lợi cho bản thân, luôn luôn lắng nghe những ai phê bình xây dựng có cùng chí hướng với mình để học hỏi. Chú không bao giờ sử dụng nặc danh để chứng tỏ mình là người đường đường chính chính. Mặc dầu bị Giáo sư Vinh chửi một cách thậm tệ, nhưng lúc nào chú cũng “thưa Giáo sư” đàng hoàng để chứng tỏ mình con nhà gia giáo. Học vấn không cao, nhưng có tư cách!

Chú rất tâm đắc với câu nói: “Nếu bạn nghĩ rằng bạn có thể làm thẳng cái đuôi con chó, thì bạn mới có thể thay đổi bản chất của người Việt Nam” (quên tên tác giả). Do đó, chú không bao giờ có ảo tưởng hay nuôi tham vọng mình có thể “cải tạo” những con người không có nhân cách. Chú viết để người đời sau hiểu rằng dân tộc Việt đã có một thời như thế. Trước đây, chú từng viết nhiều bài với tựa đề “Thời của bọn làm bạc giả”, “Thời của bọn giết người”. Gần đây, chú viết bài “Củ cải, nói phải cũng phải nghe” để mô tả người có địa vị xã hội, nhưng không bằng cái củ cải.

Người thứ nhất không bằng cái củ cải là Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh. Chú khuyên ông đừng làm Kháng Chiến một cách nóng vội, phải âm thầm tìm người thực sự yêu nước, có chí hướng, đào tạo cán bộ thuần thục, ẩn nhẩn chờ thời cho đến khi gặp hoàn cảnh thuận lợi thì mới phát động quần chúng. Đó là nguyên tắc cơ bản để tiến hành cuộc cách mạng bạo lực mà bất cứ ai có một chút trình độ nhân thức đều hiểu. Ngay cả lập đoàn hát Cải lương cũng cần có đạo diễn, tài tử có khả năng. Còn kết nạp người bừa bãi theo cái kiểu vơ bèo gạt tép, quý hồ đa bất quý hồ tinh, thì nhất định đưa đến thất bại và làm mất niềm tin của đồng bào. Ông Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh không nghe lời chú. Quả nhiên, ông làm ô danh Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Khi chú lên tiếng những việc làm sai trái của đảng Việt Tân, chú liền bị bọn đầu trộm đuôi cướp chửi chú rất bẩn. Chú nói thằng: “Nếu chúng mày bôi nhọ, mạ lỵ ông mà cứu được giang sơn Việt Nam, thì ông sẵn sàng để cho chúng mày tha hồ”. Có một điều rất lạ, băng đảng Kháng Chiến bịp đã rơi mặt nạ, nhưng tới nay vẫn còn có đứa đủ can đảm cù nhầy bênh vực. Chú không thể hiểu nổi.

Người thứ hai không bằng cái củ cải là Giáo sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh. Trong tác phẩm “Đời Phi Công”, ông Vinh tường thuật một buổi dạ tiệc của giới thượng lưu ở Sài Gòn. Khách lần lượt tự giới thiệu: Tôi là bác sĩ X, tôi là giáo sư Y, tôi là Kỹ sư Z … Đến lượt Giáo sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh tự giới thiệu: “Tôi là người phi công của đất nước”. Chao ôi! Thực là tuyệt vời! “Phi công của Đất Nước”, chứ không phải tài xế lái máy bay! Tuy chú được xếp loại miễn thi hành nghĩa vụ quân sự, vì có Mẹ già và hai anh trai bị lính của Võ Nguyên Giáp tàn sát trong chiến dịch Ôn Như Hầu, tấn công Đông Dương Đại Học Xá, Hà Nội. Lúc bấy giờ Việt Minh đổ tội cho hai đảng Đại Việt và Quốc Dân Đảng thanh toán lẫn nhau. Dù được miễn dịch, chú tình nguyện gia nhập Không Quân để làm người “Phi Công của Đất Nước” giống như ông Nguyễn Xuân Vinh. Bởi vì học lên cao, ra trường cũng chỉ đi dạy học hoặc học Y khoa làm ông bác sĩ mở phòng mạch kiếm nhiều tiền, chú không ham. Câu khẩu hiệu quảng cáo tuyển mộ Không Quân thời bấy giờ là: “Phi công là một ngành học uyên bác, một kiếp sống hải hồ và một cuộc đời ngang dọc” làm cho chú hào hứng, vì đó là sở nguyện của một chàng thanh niên có máu lãng mạn như chú. Tiếc rằng ông Nguyễn Xuân Vinh không sống như một người “Phi công của Đất Nước” vì thiếu chất hào hùng, trượng phu, quân tử. Khi lên làm Tư Lệnh Quân Chủng, ông có hành động trả thù cấp dưới một cách nhỏ mọn. Năm 30 tuổi, ông Vinh trở thành Tư Lệnh Không Quân, nhờ sự tiến cử của Quân Ủy Cần Lao – Giám đốc An Ninh Quân Đội Đỗ Mậu – dù nghề bay còn non, chưa được xác định hành quân. Hành động Giáo sư Vinh mang cặp lon Đại tá đến tư gia ân nhân Đỗ Mậu để được gắn lên vai, là chỉ hạng người có tư cách thấp kém mới làm mà thôi! Chú cảnh báo cho ông biết Tập thể Chiến sĩ là ngoại vi của Việt Tân, nhưng ông vẫn nhận làm Chủ tịch, là một sự háo danh rất tầm thường. Chú có biết một ông bác sĩ từ bên Montreal, Canada bay sang California cố gắng thuyết phục ông Vinh nhận chức Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ. Trung tá Lê văn Trang bỏ ra cả trăm ngàn đô-la cho Tập thể hoạt động. Thế mới kinh!

Chú cảm thấy thương tội cho những anh chiến sĩ đọc Tuyên Cáo của ông Vinh chửi ông Kỳ không có căn bản học vấn, tức là chửi luôn cái trình độ học vấn thấp kém của mình, mà vẫn cúi đầu phục vụ trong Tập Thể là vì không biết nhục.

Trước năm 1975, khi nghe Tổng thống Nguyễn văn Thiệu tuyên bố trên đài: “Hoa Kỳ viện trợ cho ta 700 triệu đô-la, thì ta đánh theo kiểu 700 triệu đô-la; còn nếu Hoa Kỳ viện trợ cho ta 500 triệu đô-la, thì ta đánh theo kiểu 500 triệu đô-la”. Chú than: “Trời đất ơi, tại sao Tổng thống tuyên bố một câu vụng về đến như vậy? Tổng thống nói như vậy, thì chẳng khác nào anh em binh sĩ dưới quyền Tổng thống đều là lính đánh thuê hay sao?” Nói thật với cháu Tú, chú cảm thấy nhục vô cùng, nhưng vẫn cắn răng chiến đấu cho tới giờ phút cuối cùng.

Trong chiến tranh, Quân Đội cần bắp thịt. Khi chiến tranh chấm dứt, Tập thể Chiến sĩ cần trái tim và bộ óc. Trái tim để một lòng trung trinh với lý tưởng mà mình đã chiến đấu. Bộ óc để đủ thông minh, đủ khả năng lý luận để đấu tranh với kẻ thù trên mặt trận văn hóa, tư tưởng. Do đó, tuy bị Giáo sư Vinh mắng mỏ mình là “thằng côn đồ, đứa đểu cáng”, nhưng chú vẫn Email cho ông Chủ tịch Tập Thể đề nghị ông phải thực hiện một tờ báo để có một cơ quan ngôn luận nhằm chống lại luận điệu tuyên truyền của địch, như bọn Giao Điểm, Hợp Lưu. Nhưng ông im lặng. Tới khi đọc câu trả lời của ký giả Tuyết Lan phỏng vấn ông Chủ tịch, sau hai năm hoạt động, Tập thể đã tạo được thành tích gì? Ông đáp: “Chưa có một Quân Lực nào trên thế giới có thể sánh với Quân lực VNCH. Dù mất nước đã 30 năm, nhưng mỗi lần họp mặt nhau, đa số anh em vẫn mặc quân phục, vẫn giương cao ngọn cờ Quốc gia”. Chú cảm thấy choáng váng. Té ra hoạt động của Tập thể Chiến sĩ chỉ có thế, mà gọi là thành tích, không Quân Lực của nước khác có thể so sánh à?

Một hôm chú đề nghị với một sĩ quan thân với Chủ tịch Nguyễn Xuân Vinh để nói ông nên phái một hai sĩ quan đứng ra kiểm soát tài chánh của tổ chức gây quỹ yểm trợ Chiến sĩ để tránh họ mượn danh nghĩa Quân Đội để làm tiền phi pháp. Ông Vinh gửi ra một Email cho rằng đề nghị của chú là quái đản. Chú liền viết Email trả lời: “Tuy tôi không có căn bản học vấn và cấp bậc kêm hơn Tư Lệnh, nhưng chúng ta thử làm một cuộc “debate” để đồng bào làm trọng tài đánh giá ai đúng, ai sai”. Ông cựu Tư Lệnh cũng im lặng.

Thảo nào ông vua viết phiếm Sức Mấy Đinh Từ Thức khen anh em cựu Quân nhân ngày nay chỉ chăm lo “kéo cờ lên, hạ cờ xuống, phủ cờ, xếp cờ” là phải! Là một người lính cứ miệt mài chuyện nước nhà, chú đọc câu khen của nhà báo Sức Mấy, mà cảm thấy đau trong lòng, giống nỗi đau của cháu phải chứng kiến hoạt cảnh mấy cụ già đội khăn đóng, mặc áo thụng và mấy ông Quân nhân mặc đại bạch phục, đeo dây biểu chương trên vai, với huy chương trước ngực để sì sụp lạy và chào kính di ảnh Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh!

Năm 2015, Khóa 14 Võ Bị Đà Lạt tổ chức họp mặt tại Westminster, chú được Trung tá Cao Xuân Lê mời tới tới dự. Đang ngồi nghe văn nghệ, bỗng có người đến bàn, đưa tay chào kính và nói: “Chào người hùng Bằng Phong Đặng văn Âu”. Nhìn kỹ, chú nhận ra đó là Tướng Lê Minh Đảo, Tư Lệnh Sư Đoàn 18 BB. Chú vội đứng lên lễ phép chào ông và nói “Ông Tướng làm em tổn thọ!” Tướng Đảo nói bên tai chú: “Anh đọc nhiều bài viết của Bằng Phong. Anh rất thích. Giá như khi đến Mỹ, anh gặp Bằng Phong sớm, thì anh đâu có nhận lời tham gia Tập thể Chiến sĩ do ông Vinh làm Chủ tịch? Em viết bài phản bác bản Tuyên Cáo của ông Vinh đòi đuổi ông Kỳ ra khỏi Cộng Đồng Tị Nạn hay quá”. Nói xong, ông Tướng nâng ly rượu để mừng cuộc gặp gỡ bất ngờ. Ông Tướng Đảo rất có tinh thần huynh đệ chi binh và rất nghệ sĩ. Chưa kịp gặp ông Tướng trở lại theo lời hứa hẹn, ông Tướng đã qua đời. Thật là đáng tiếc!

Chú thường nghe người ta nói tới thế hệ hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa, tức là họ hy vọng lớp con cháu kế tục sự nghiệp đấu tranh cho Chính Nghĩa Quốc Gia. Chú đọc thấy Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh viết:“Chúng ta không thể để mặc cho các quan toà thiên vị lộng hành mà không phản ứng. Chúng ta lại càng không thể bỏ mặc cho các cá nhân phải tranh đấu đơn độc một mình. Dương Ngọc Ánh rất quan tâm đến chính nghĩa của người Việt quốc gia đang bị đánh phá, và mong mỏi cộng đồng Việt Nam hải ngoại cùng sát cánh để đối phó.” trong vụ bà ủng hộ nhà báo Đào Nương Hoàng Dược Thảo bị tờ báo Người Việt kiện. Vốn ngưỡng mộ tài năng của nhà khoa học làm rạng danh giống nòi, lại thêm ký giả Hoa Kỳ lừng danh George Will viết bài ca ngợi bà quá tuyệt, rồi đọc thấy câu tuyên bố hùng hồn của bà ở trên, chú càng ngưỡng mộ bà hơn. Nhất là đọc bức thư bà trả lời nhà văn Phan Nhật Nam, chú càng cảm thấy bà là người phụ nữ Việt Nam có bản lĩnh, hơn xa nhà khoa học Nguyễn Xuân Vinh lỗ mãn với chú.

Nhận thấy tình hình nước Mỹ rất nguy kịch. Nhà bình luận Vũ Linh và nhiều cây bút sắc sảo viết bài ủng hộ Tổng thống Donald Trump, đánh bạt những anh bác sĩ, luật sư ngu xuẩn ủng hộ Joe Biden – một ông già ngớ ngẩn – chú nhận thấy như thế chưa đủ. Người Việt mình cần phải có hành động cụ thể hơn. Chú bèn mạo muội viết cái Kiến Nghị với lời lẽ hết sức lịch sự, hết sức lễ phép để đề nghị những nhà trí thức đã thành danh trên đất Mỹ đứng ra lãnh đạo đồng bào Việt Nam thành lập một Phong Trào Yểm trợ Tài chánh cho Tổng thống Donald Trump, chống lại bọn Deep State. Chú tin tưởng những người như Khoa Học gia Dương Nguyệt Ánh, Giáo sư Đinh Việt, Tướng Lương Xuân Việt, Đại tá Hùng Cao xứng đáng trong vai trò lãnh đạo, vì họ có uy tín hơn Tướng Hoàng Cơ Minh và Khoa học gia Nguyễn Xuân Vinh. Vả lại Cụ Phạm Ngọc Lũy kêu gọi yểm trợ Kháng Chiến Bịp còn được đồng bào hăm hở tham gia. Huống chi cái việc Yểm trợ Tổng thống Donald Trump là quá chính đáng, nhất định Phong trào sẽ thành công. Chú thấp thỏm đợi sự trả lời, nhưng tới nay vẫn chưa nhận được một chữ hồi âm nào. Té ra từ lời nói tiến tới việc làm, khó quá cháu nhỉ?  Nếu họ từ chối Kiến Nghị của chú, ít nhất họ cũng có vài chữ hồi âm để cho một lão già 83 tuổi của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đỡ tủi thân thì hay biết mấy! Hèn chi cháu không còn quan tâm đến ngày Quốc Hận 30 tháng Tư là rất phải.

Chú nghĩ đồng bào Việt Nam mình tị nạn cộng sản, đã nhập Quốc tịch Hoa Kỳ mà thành lập Phong trào Yểm trợ vị Tổng thống Chống Cộng, cương quyết làm cho nước Mỹ giàu mạnh, là một hành động quá hợp lý để chứng tỏ người Việt Nam đi tị nạn cộng sản là thật, chứ không phải là cái loại tha phương cầu thực, phường giá áo túi cơm, chỉ biết lo làm giàu cho bản thân, đi xem Paris By Night và dự tiệc tôm hùm của tỷ phú Hoàng Kiều để bị Hoàng Kiều nhục mạ!

Mai sau, nếu chú cao hứng muốn lưu lại một chút gì cho con cháu, chú sẽ bắt chước mấy ông nhà văn ưa xuất bản sách để ra mắt, chú sẽ ghi câu nói bất hủ của Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh vào lời tựa để con cháu của chú noi gương. Đặc biệt, chú sẽ dạy cho con cháu thuyết “Tri Hành Hợp Nhất” của Vương Dương Minh để sống cho đúng lời nói đi đôi với việc làm, để thiên hạ khỏi chê cười!

Cháu cô đơn đi tìm công lý cho cha, đồng thời trừ gian diệt bạo luôn thể, đồng bào không tiếp tay, còn chửi. Chú đã già vẫn miệt mài, lầm lũi với quê hương, nòi giống, tuy không nuôi mộng đội đá vá trời, mà chỉ vì không chấp nhận cái chủ nghĩa cộng sản SÚC VẬT HÓA CON NGƯỜI. Hai ngày nữa, tức là ngày 16 tháng, nhà lãnh tụ Nguyễn Thái Học và 13 vị anh hùng dân tộc lên đoạn đầu đài. Chú viết cho cháu thư này là để nhắc nhở cháu luôn luôn giữ tấm lòng phải thành, chí hướng phải chính thì chẳng có gì trên đời phải sợ ai cả. Chú sẽ viết cho Tú vài ba bức thư nữa để cháu hiểu thêm tâm tính của Người Việt Nam là như thế! Chửi là giỏi, chứ cần ra tay làm việc đại nghĩa thì tảng lờ, coi như là chuyện của thiên hạ!

 Chú chúc cháu chân cứng đá mềm.

Bằng Phong Đặng văn Âu, Ngày 14 tháng 6 năm 2023

10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA. 92683

Email Address: bangphongdva033@gmail.com  Telephone: 714 – 276 – 5600

 

 

 

 


Sunday, June 11, 2023

ĐÔI ĐIỀU NHẬN XÉT BẢN TUYÊN CÁO CỦA GIÁO SƯ NGUYỄN XUÂN VINH

 

ĐÔI ĐIỀU NHẬN XÉT VỀ:

BẢN TUYÊN CÁO CỦA G. S. NGUYỄN XUÂN VINH

Chủ Tịch Hội Đồng Đại Diện Tập Thể Chiến Sĩ/VNCH Hải Ngoại

KHÔNG QUÂN BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

Những ai đã nghe lời phê phán của giáo sư Nguyễn Xuân Vinh về Tướng Nguyễn Cao Kỳ trên đài phát thanh Á Châu Tự Do (Radio Free Asia) truyền đi khắp thế giới vào ngày 16 tháng 1 năm 2004 và đã đọc bản tuyên cáo của giáo sư được loan tải vào ngày 17 tháng 1 năm 2004, đều nhận thấy khẩu khí của người nói và văn từ của người viết tuyên cáo là một. Một mình giáo sư nói và viết, chứ không có sự cố vấn, bàn bạc của Tập Thể. Do đó, Tập Thể không chịu trách nhiệm về những lời lẽ và nội dung Bản Tuyên Cáo.

So sánh lời lẽ trong bản tuyên cáo của giáo sư và lời lẽ trong bản tuyên cáo của Chủ Tịch Tổng Hội Cựu Chiến Sĩ, ngườ i ta thấy ông Trương Như Phùng mặc dầu chống đối Tướng Kỳ nhưng vẫn giữ được nhân cách.

Nhiều anh em Không Quân gọi điện thoại hỏi cảm tưởng của tôi về lời phê phán của giáo sư trên đài phát thanh, tôi chỉ đáp vỏn vẹn: buồn! Tôi buồn và tiếc vì tôi đã nhiều lần viết bài khen ngợi giáo sư trên giai phẩm Lý Tưởng. Tôi liền gọi điện thoại khuyên giáo sư không nên dùng lời lẽ nặng nề giữa người anh em với nhau, khi sự việc chưa biết ngã ngũ ra sao; hãy chờ, rồi phản ứng cũng chưa muộn. Nghe tôi nói, giáo sư nổi giận, cáu kỉnh đáp: “Tôi sẽ viết một bản tuyên cáo với lời lẽ nặng nề hơn!”

“Nếu giáo sư ra tuyên cáo, tôi sẽ lên tiếng” . Tôi thưa.

Giáo sư thách thức: “Anh có giỏi thì lê n tiếng đi !”.

Nay tôi lên tiếng.

Sở dĩ tôi thưa với giáo sư như thế là để thức tỉnh giáo sư, để ít nhất giáo sư sẽ thảo luận với các thành viên trong Tập Thể của giáo sư trước khi phổ biến tuyên cáo. Tôi nghĩ thế nào trong Tập Thể cũng có nhiều người bình tĩnh và sáng suốt hơn để lời lẽ trong tuyên cáo xứng đáng hơn. Giáo sư Giận nên mất khôn.

Giận là một trạng thái của thất tình, lục dục, rất hợp lẽ tự nhiên của người thế tục. Nhưng Cái Giận của giáo sư biểu hiện NỘ KHÍ như người nổi cơn "tam bành"; chứ không phải Cái Giận CHÍNH KHÍ vì Đại Nghĩa như:

“Bà Trưng quê ở Châu Phong;

GIẬN người tham bạo, thù chồng chẳng quên…”

Người viết xin nêu ra từng điểm trong Tuyên Cáo để chứng minh những nhận xét của mình:

1/ Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh cậy mình có văn bằng Tiến Sĩ, lớn tiếng miệt thị ông Nguyễn Cao Kỳ không có căn bản học vấn. Thiết tưởng người nào học càng cao, càng khiêm tốn vì tự biết biển học mênh mông. Đa số anh em quân nhân tác chiến trong Quân Lực VNCH, căn bản học vấn cũng chỉ tầm cỡ Tướng Nguyễn Cao Kỳ. Vì giận, vô tình giáo sư đã miệt thị cả Tập Thể.

2/ Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh thóa mạ ông Nguyễn Cao Kỳ không có kiến thức chuyên môn về tổ chức và lãnh đạo Không Quân. Điều đó không đúng. Khi Không Quân Việt Nam được chuyển giao từ Không Quân Pháp, ông Nguyễn Cao Kỳ là người nắm quyền chỉ huy Liên Phi Đoàn Vận Tải cho đến khi nền Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đổ. Đệ Nhất Phi Đoàn Khu Trục về tay ông Huỳnh Hữu Hiền và Đệ Nhất Phi Đoàn Quan Sát về tay ông Nguyễn Ngọc Loan (hai vị sĩ quan chỉ huy sáng giá hơn). Trong khi ấy giáo sư Nguyễn Xuân Vinh chỉ được giao cho làm giảng viên địa huấn của Căn Cứ Huấn Luyện Nha Trang. Phải chăng giáo sư ôm Cái Giận chưa nguôi từ thuở đó cho đến nay mới bộc phát?

Lúc làm Tư Lệnh, giáo sư đã cho An Ninh Quân Đội bắt năm (5) phi hành đoàn vi phạm kỷ luật bay ở ngoại quốc về . Giáo sư ra lệnh ông Kỳ mang năm (5) phi hành đoàn ấy lên trình diện. Giáo sư đã “xỉ vả” ông Kỳ trước sự hiện diện năm (5) phi hành đoàn kia để làm nhục ông Kỳ. Giáo sư nghĩ rằng hành động như thế là lãnh đạo chỉ huy giỏi ư? (Một số người trong năm phi hành đoàn ấy lá Trung tá Nguyễn Quế Sơn, hiện sống trên đất Hoa Kỳ này).

Ngoài ra, ông Kỳ đã từng tốt nghiệp Air Command Staff (Trường Chỉ Huy và Tham Mưu của một quốc gia tiên tiến nhất thế giới) ở Hoa Kỳ. Trong khi giáo sư chưa từng chỉ huy đơn vị nào mà phút chốc bỗng làm Tư Lệnh Quân Chủng thì tự cho mình là thiên tài chăng?

3/ Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh mạt sát ông Nguyễn Cao Kỳ có tính tình phản phúc. Phải chăng ý giáo sư muốn nói ông Nguyễn Cao Kỳ tham gia cuộc đảo chánh lật đổ chế độ Tổng Thống Ngô Đình Diệm là phản phúc? Vì nóng giận, giáo sư đã kết tội tất cả những nhà lãnh đạo (chủ mưu đảo chánh) của nền Đệ Nhị Cộng Hòa từ Tổng Thống Thiệu đến Tướng Đỗ Mậu (người ban ơn cho giáo sư) đều là kẻ phản phúc? Giáo sư có còn nhớ ai là người đã ra lệnh Bộ Quốc Phòng hủy bản cáo thị tầm nã về tội đào ngũ của giáo sư để mời giáo sư về nước làm Tổng Trưởng Thông Tin? Giáo sư đã về nước, nhưng vì thấy tình thế quá khó khăn nên giáo sư đã quay trở lại Mỹ. Nếu giáo sư biết ông Kỳ vốn có tính phản phúc, tại sao lại về? Nhỡ ông ta “phản phúc” trở mặt, bắt nhốt giáo sư thì sao? Mặc dầu Tư Lệnh Nguyễn Xuân Vinh đối đãi không tử tế với thuộc cấp Nguyễn Cao Kỳ, nhưng khi ông Kỳ làm Thủ Tướng thì ông Kỳ biết gác mối hiềm riêng, biết đặt quyền lợi đất nước lên trên, để mời người “tài” Nguyễn Xuân Vinh ra giúp nước. Sự bao dung, lòng độ lượng của “người không có căn bản học vấn” Nguyễn Cao Kỳ không đủ sức cảm hóa nhà văn Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh là điều đáng buồn và đáng tiếc!

4/ Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh phê phán ông Nguyễn Cao Kỳ có tính tình ngược ngạo. Có lẽ tại ông Kỳ khinh thượng cấp, vì thượng cấp thăng quan tiến chức bằng cửa hậu, chứ không bằng thành tích chiến đấu? Giáo sư chỉ biết bay chập chững mà “trị vì” ở ngôi vị cầm đầu Quân chủng Không Quân, tất nhiên thuộc cấp không phục! Từ những miệt thị, thóa mạ, mạt sát, phê phán đó, giáo sư kết luận: “Ông Kỳ đã không đứng vững lâu dài ở những cương vị chỉ huy và lãnh đạo”. Vì nóng giận, giáo sư dạy toán Nguyễn Xuân Vinh đã đưa ra đáp số không đúng với thực tế . Ông Nguyễn Cao Kỳ làm Chỉ Huy Trưởng Liên Phi Đoàn Vận Tải rất lâu. Chỉ có thời gian ông làm Tư Lệnh KQ không lâu, vì bị các tướng lãnh đẩy ra làm Thủ Tướng. Ý giáo sư muốn nói ông Kỳ phải ngồi lâu trên chiếc ghế Thủ Tướng như ông Phạm văn Đồng của cộng sản thì mới xứng đáng là người có tài chỉ huy?

5/ Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh bêu rếu ông Nguyễn Cao Kỳ bất tài nên bị khánh kiệt tài sản. Làm Thủ Tướng và Phó Tổng Thống, Nguyễn cao Kỳ không ăn cắp của công thì làm gì có tài sản để khánh kiệt? Đồng lương quân nhân (từ Lính đến Tướng) mà chưa chết đói là mừng rồi! Quân nhân nào giàu có, mới nên đặt dấu hỏi. Vì nóng giận, giáo sư tấn công vào điểm son của đối thủ, khiến người đọc nhìn thấy sự mất quân bình tâm trí của giáo sư.

6/ Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh mạt sát ông Kỳ hèn nhát và vô liêm sỉ. Khi làm Chỉ Huy Trưởng Liên Phi Đoàn, ông Kỳ đã bay rất nhiều phi vụ bí mật trong đêm tối thả dù Biệt Kích ngoài Bắc Vĩ Tuyến 17, có phi hành đoàn đã hy sinh mà không được chính quyền công khai nhìn nhận. Khi làm Tư Lệnh Không Quân, ông Kỳ đã bay oanh tạc Bắc Việt. Một vị Tư Lệnh “bước nhảy vọt” như giáo sư chưa từng đổ mồ hôi (khoan nói đổ máu) trong chiến trận với anh em thì không nên lên giọng chê kẻ khác hèn. Nếu giáo sư có những thành tích như ông Kỳ, chắc giáo sư huyênh hoang biết chừng nào?

Ngoại trừ những anh em trẻ, trong Không Quân ai cũng biết giáo sư nhờ tham gia Đảng Cầm Quyền và “khéo ăn ở ” với Cậu Cẩn cùng Đại Tá Đỗ Mậu (Quân Ủy Đảng) mà từ một ông Thiếu Úy giảng viên địa huấn của Căn Cứ Huấn Luyện Nha Trang được thăng lên Trung Tá Quyền Tư Lệnh trong vòng hai năm (1955 - 1957). Dưới trào Cụ Diệm, lên được một lon là trầy da tróc vẩy. Liệu giáo sư còn nhớ cái ngày giáo sư mang cặp lon đến tư gia ông Đỗ Mậu để được “ân nhân” gắn lon? Hành động kín đáo bày tỏ lòng biết ơn ấy, giáo sư gọi là gì? Bên Bộ Binh, phần lớn những vị Tư Lệnh Sư Đoàn đều đã phải trải qua các giai đoạn chỉ huy Trung Đội, Đại Đội, Tiểu Đoàn, Trung Đoàn. Giáo sư làm Tư Lệnh mà chưa từng làm Trưởng Phi Cơ, Phi Đội Trưởng, Phi Đoàn Trưởng bao giờ mà lên làm Tư Lệnh Quân chủng ngày thì gọi là “Bước Nhảy Vọt” là quá đúng phải không? Khi có quyền, giáo sư đã báo thù Tướng Nguyễn Ngọc Oánh ra sao, các đàn anh Không Quân thời bấy giờ đều biết và đều khinh cái tiểu tâm của giáo sư. Giáo sư nên nhìn lại bản thân trước khi mắng mỏ người khác hèn nhát và vô liêm sỉ.

7/ Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh kết tội ông Kỳ xưng tụng chế độ độc tài, độc đảng mà quên rằng chính giáo sư đã “cài đặt” các đảng viên trong hệ thống độc đảng (Cần Lao) vào bộ máy Quân Chủng khi làm Tư Lệnh. Do đó mới có phi công Phạm Phú Quốc và Nguyễn văn Cử “nổi loạn” vì bất mãn chế độ. Giáo sư đã đem cả Bộ Tư Lệnh KQ ra bến Bạch Đằng làm lễ tạ lỗi Tổng Thống để giữ địa vị của mình. Hành động “chuộc tội” đó , đến nay vẫn còn được anh em nhắc nhở một cách “thán phục” trong lúc trà dư tửu hậu. Thuộc cấp của giáo sư nào tội tình gì? Giáo sư đã biến Quân Chủng thành công cụ của chế độ, chứ không phải là công cụ Quốc Gia để bảo vệ Tổ Quốc!

8/ Sau khi nêu rõ những “tệ hại” của Tướng Nguyễn Cao Kỳ, giáo sư Nguyễn Xuân Vinh long trọng tuyên bố “loại trừ Tướng Nguyễn Cao Kỳ ra khỏi hàng ngũ Người Việt Quốc Gia” tỵ nạn cộng sản. Giáo sư Vinh không phải là người tị nạn, giáo sư là người bỏ nước không về (đào ngũ) khi Quốc Gia hãy còn chiến đấu. Người “không tị nạn”, “đào ngũ ” đòi loại trừ “người tị nạn” nghe ra không ổn chút nào!

9/ Có lẽ không mấy hãnh diện với chức vị Đại Tá Tư Lệnh Không Quân, ông Chủ Tịch Tập Thể phải ký trước tên của mình cái tước hiệu Giáo Sư bằng hai chữ tắt "G.S." để chứng tỏ mình đứng trên hàng tướng lãnh trong Tập Thể. Chắc chắn Tập Thể không phải là Viện Đại Học!

Trên đây là 9 điểm nhận xét khái quát của một người lính Không Quân vốn “không có căn bản học vấn” đã trót có thời khen ngợi giáo sư để “trưng bày” tấm gương hiếu học cho giới trẻ. Giáo sư đã bị cái “Nộ Khí” lấn áp cái “Thông Tuệ” của ông Tiến Sĩ và để lộ cái “Bản Chất” thấp hèn. Trước kia giáo sư nổi danh nhờ cuốn “Đời Phi Công”; ngày nay giáo sư chôn vùi tên tuổi vì cái “Bản Tuyên Cáo”. Thật đáng tiếc cho một đời người! “Giận cá chém thớt”, giáo sư miệt thị ông Nguyễn Cao Kỳ chỉ giỏi tài bay bổng mà “không có căn bản học vấn” làm cho mấy anh phi công “bay giỏi” của KQVNCH chạnh lòng! Bởi vì căn bản học vấn của họ cũng chỉ bằng ông Kỳ là cùng, nhưng họ rất hãnh diện!

Vì tư thù, giáo sư Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh ý thức rằng tên tuổi cá nhân mình không đủ uy tín để rửa hận, nên phải sử dụng bảng hiệu “Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa” để hạ đối thủ là một việc làm thiếu tự tin và thiếu quang minh chính đại của kẻ nuôi giấc mộng đội đá vá trời.

Mấy ngày trôi qua, chắc cơn “Thịnh Nộ” của giáo sư đã lắng, ngưởi viết tin rằng giáo sư đang bị lương tâm dầy vò. Chúng ta từng đòi hỏi người cộng sản Việt Nam đứng ra tạ tội với nhân dân vì những lỗi lầm của họ trong quá khứ. Tôi đề nghị giáo sư hãy can đảm công khai nhìn nhận sự Nóng Giận của mình đã làm mất Trí Khôn tối thiểu thì anh em Không Quân sẽ tha thứ, vì chủ trương của người Không Quân có lòng bao dung và độ lượng luôn luôn là: Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạ n Bè”.

Nhân dịp đầu năm Giáp Thân, người viết xin cầu chúc giáo sư dồi dào sức khỏe, đạt được những thành tựu hằng mơ ước và thân tâm thường an lạc; đặc biệt biết kiểm soát và đè nén cơn THỊNH NỘ một chút, nếu còn muốn làm việc lớn.

KHÔNG QUÂN BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU