Search This Blog

Tuesday, November 1, 2022

THƯ VIẾT CHO ANH THÉP ĐEN ĐẶNG CHÍ BÌNH

 


On Sat, Oct 29, 2022 at 9:36 PM Dang Chi Binh <
dcbinh33@gmail.com> wrote:

         Xin chào người em cùng họ Đặng.

       Bằng Phong ơi ! Đã lâu tâm trạng của anh được những phút giây lạ kỳ, khi viết mail: Vừa hân hạnh  vui mừng biết ơn, vừa buồn trách trong lòng.. Chỉ vì tuổi già, một mắt mà đọc Bài viết tuyệt vời  " Cái giá phải trả" của em.  Anh xin tóm lược:  Hôm nay A/C tham dự Lễ giỗ cụ Ngô tại nhà thờ lớn St Gregory(Cách nhà 20 miles) Tử 2-4 PM. Về đến nhà. 6-7 PM cơm nước. Khi lên phòng khách Mở computer thấy Bài của em. Dài như thế. (Mắt nhìn không rõ chữ, 90 tuổi) Anh phải đọc đến 2 lần.  Xin tóm gọn:Thú thực: Anh hơi lúng túng:  Anh vào lục tìm trong đống thư độc giả (hơn 700) Khắp nơi cả trong nước. ca ngợi Thép Đen.  Có mấy ý hay. giống nhau:Như của nhà văn Thăng Long  ( Vũ Huy Quang 74 tuổi, chết 2017 CA).

     "Cái giá phải trả"đến với người đọc, giống như bát cơm đến với người đói, người ấy ngấu nghiến ăn ngay, và chỉ biết cám ơn.  

       Anh đã đọc say mê.. Ý tưởng sâu sắc , Xin cám ơn em và anh không ngờ, em của anh tuyệt vời. Em còn làm nhiều việc lớn hơn nữa cho dân tộc . Cho anh thăm hỏi Bình Phong Hoa Hồng.dcb.  

       1 AM 30/10/22. Xin cảm thông cho ông già, một mắt nhé !

 

HỒI ÂM THƯ CỦA

THÉP ĐEN ĐẶNG CHÍ BÌNH.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Thưa anh Thép Đen Đặng Chí Bình quý mến,

Đọc thư anh viết, em vô cùng cảm động. Năm nay, anh đã 90 tuổi, mắt đã mờ, chân đã chậm. Một năm bị ngã hai ba lần, vô ra bệnh viện thường xuyên. Mỗi lần điện thoại cho em, anh đều than sức khỏe suy giảm. Tuy kém tuổi anh, tuy không bị giam hãm trong lao tù, nhưng bản thân em cũng cảm thấy mầu thời gian đã tàn phá cơ thể mình. Em khuyên anh, động viên anh, nhưng kỳ thực em cũng động viên chính mình: “Mặc kệ! Trời cho sống ngày nào hay ngày đó. Hãy sống hết mình để tạ ơn Trời đã sinh ra mình.”

Mỗi lần nhận bài viết của em, anh thường dành rất nhiều thời gian đọc đi đọc lại hai ba lần vì quá tâm đắc với nỗi lòng của thằng em luôn luôn tha thiết đến chuyện nước nhà, mặc dù mắt mũi kèm nhèm. Anh thường xuyên hoặc gọi điện thoại hoặc gửi Email chia sẻ tâm tư của thằng em, làm cho thằng em này hết sức cảm động là vì thế!

Thưa anh Thép Đen Đặng Chí Bình,

Có lẽ anh chẳng sung sướng gì vì được người đời vinh danh là “người tù kiệt xuất”, phải không anh? Khi nhảy ra khỏi lòng phi cơ, cánh dù mở rộng, em tin chắc rằng trong lòng anh đang có nỗi khát khao: “Cầu xin Chúa cho con hoàn thành sứ mạng, để tiêu diệt loài quỷ đỏ đang dầy xéo quê hương.” Nhưng anh nào biết anh đang tham gia vào cuộc chiến không thể thắng? Anh đâu có biết chung quanh nhà lãnh đạo đầy lòng yêu nước và nhân ái là một “một bọn lai căng và một lũ bội tình”? Nếu biết Miền Nam sẽ thua, thì đời nào anh chịu xả thân để phí đời trai, phải không anh?

Khi đang ở trong nhà tù của địch ở Miền Bắc, nghe tin Tổng thống Ngô Đình Diệm bị bọn phản tướng hạ sát, anh đã ngã quỵ, không còn tha thiết sống nữa. Anh toan tự quyên sinh mấy lần, nhưng anh không chết, vì Chúa chưa cho anh chết! Vâng! Anh phải sống! Anh phải sống! Sống để làm chứng nhân cho một giai đoạn lịch sử đau buồn.

Khác với tâm trạng của anh khi nhảy dù xuống đất địch, em thấy Miền Nam sẽ thua. Thấy thua nhưng hàng ngày vẫn ra phi cơ thi hành phi vụ chạm mặt với tử thần! Anh sẽ hỏi tại sao em biết trước Miền Nam sẽ thua?

Dưới đây là câu trả lời của em:

Thứ nhất, sau khi giết hai anh em ông Diệm, cái gọi là Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng dưới sự lãnh đạo của Dương văn Minh lập tức cho mở lại các tiệm “dancing” để các ông Tướng nhảy đầm thâu đêm suốt sáng.

Thứ  hai, Việt Cộng thi hành sách lược của Mao Trạch Đông “lấy nông thôn bao vây thành thị” để thôn tính Miền Nam, mà Dương văn Minh ra lệnh hủy 16 ngàn Ấp Chiến Lược, mạng lưới phòng thủ bảo vệ nông thôn, thì rõ ràng Dương văn Minh là công cụ của Việt Cộng.

Thứ ba, song song với việc phá hệ thống phòng thủ của Miền Nam, Trí Quang liên tục xách động quần chúng biểu tình tại thủ đô và các thành phố dưới danh nghĩa đấu tranh vì Đạo Pháp là có ý đồ dâng Miền Nam cho Việt Cộng. Chỉ có người nào vô tư, thây kệ đất nước ra sao thì ra, mới không thấy Dương văn Minh là tên phản quốc, Trí Quang là tên phản Đạo. Còn em thấy được điều đó, nhưng chỉ là một con tép riu trong cái cỗ máy khổng lồ, thì em làm được gì?

Việc làm bán nước của Dương văn Minh là quá rõ ràng mà không ông Tướng nào trong cái gọi là “Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng” lên tiếng ngăn chặn, xin hỏi họ có xứng đáng mang trên vai cặp lon Tướng để chỉ huy cấp dưới chống quân giặc hay không?

Việc làm của Trí Quang có tính cách phá hoại nền tảng đạo lý của đấng Chí Tôn mà không có một trí thức Phật giáo nào lên tiếng can ngăn, xin hỏi người theo Đạo Phật có thực sự là Phật tử hay không?

Thích Tâm Châu tỏ dấu không đồng ý với đường lối đấu tranh bạo động của Trí Quang, liền có một đĩa máu, một cây dao và bức thư hăm dọa mạng sống đặt trên đầu giường. Qua hành động sắt máu của Trí Quang đối với người đồng đạo từng là Chủ tịch Ủy ban Liên phái bảo vệ Phật giáo ta phải hiểu ngay rằng nếu Tổng thống Ngô Đình Diệm là Phật tử đi nữa, mà có quyết tâm chống lại sự xâm lăng của Việt Cộng, thì Trí Quang tay sai của Việt Cộng cũng lật đổ. Nói tóm lại, cái trò đổ tội Tổng thống Ngô Đình Diệm là độc tài gia đình trị và cái trò đấu tranh bảo vệ Đạo Pháp của mấy tên Việt Cộng đội lốt thầy Chùa là lếu láo. Các Tướng lãnh và  trí thức Phật giáo không có phản ứng, vì tất cả đều ngu và hèn. Nếu thấy anh em nhà ông Diệm thực sự là có tội, tại sao các ông Tướng đảo chánh không đưa họ ra tòa để luận tội? Tại sao không có ông Tướng dám nhận mình đã ra tay giết hai tên “tội đồ” để quần chúng suy tôn anh hùng, mà anh Tướng nào cũng chối mình không phải là người ra lệnh giết anh em ông Diệm? Vì thế, họ mới bị Tổng thống Lyndon B. Johnson mắng là một lũ côn đồ mà không biết nhục. Còn tự xưng mình là Phật tử, tại sao không có cái tinh thần vô úy và đức từ bi của Phật để lên tiếng chống lại cái việc đem Thầy Chùa đi thiêu là man rợ? Các ông Sư tranh đấu đã Nướng Thầy Quảng Đức, chứ đâu phải là tự thiêu?

Anh Thép Đen ở trong tù, không biết sự xáo trộn ở Miền Nam. Thời bấy giờ Sư và Tướng là những Sứ Quân giống như thời Đinh Bộ Lĩnh. Tinh thần chiến đấu của anh quân nhân đều sa sút vì các vụ đảo chánh, chỉnh lý xảy ra liên tục và bọn Việt Cộng đội lốt Phật giáo luân phiên làm loạn.

Tướng lãnh bất lực, trao Chính quyền cho dân sự. Cụ Phan Khắc Sửu, một trí thức từng ở tù ở Côn Đảo làm Quốc trưởng và bác sĩ Phan Huy Quát từng tham gia Chính phủ Trần Trọng Kim, từng giữ các chức Bộ trưởng Quốc phòng, Bộ trưởng Giáo dục đảm nhiệm chức Thủ tướng. Người dân tỏ ra hy vọng, vì tin tưởng hai nhà chính trị lão thành sẽ ổn định tình hình, để các ông Tướng dồn sức lực vào cuộc diệt Cộng. Thế nhưng, chẳng bao lâu cuộc khủng hoảng giữa hai ông chính trị gia lão thành xảy ra, phải trao quyền hành lại cho Quân Đội… Khi dân chúng Sài Gòn nghe tin trên đài phát thanh Thủ tướng Phan Huy Quát trao lại quyền lãnh đạo đất nước cho Quân Đội, thì sự ê chề càng lớn lao hơn. Tại sao anh Thép Đen biết không? Tại vì mấy ông Tướng đảo chánh năm 1963 đã làm cho Miền Nam tan hoang. Nay quyền hành trở lại vào tay các ông Tướng thì tình trạng đã nát càng thêm nát mà thôi. Lại thêm có tin Quân Đội đề cử một ông Tướng trẻ Không Quân Nguyễn Cao Kỳ một tay chơi khét tiếng, không có một chút kinh nghiệm chính trị làm Thủ tướng. Các ông chính trị gia phòng trà (salon) có dịp kháo nhau: “Nguyễn Cao Kỳ giỏi lắm giữ chức Thủ tướng ba bảy hăm mốt ngày là xuống giống như Nguyễn Khánh mà thôi".

Không ngờ anh Tướng Không Quân nổi tiếng ăn chơi lại trụ được hơn hai năm và thể hiện được nhiều kỳ tích. Thứ nhất, chấm dứt việc làm loạn của những ông Sư chuyên viên xách động quần chúng biểu tình. Thứ hai, dẹp các đại gian thương Ba Tàu trong Chợ Lớn. Thứ ba, hữu sản hóa dân nghèo sống bằng nghề lái xe taxi.

Nhưng phải kể đến kỳ tích lớn lao hơn của Nguyễn Cao Kỳ là dẹp cuộc Biến Động Miền Trung do ông Tướng Nguyễn Chánh Thi từng tham gia đảo chánh năm 1960 với hai tên sĩ quan tay sai của Pháp là Trần Đình Lan và Vương văn Đông, thì năm 1966 vì nghe lời xúi giục của Trí Quang, âm mưu lật đổ Chính quyền Trung Ương và đòi lập Miền Trung làm Khu Tự Trị. Tướng Bắc Kỳ Nguyễn cao Kỳ khôn khéo lựa chọn ba ông Tướng gốc Miền Trung là Nguyễn văn Chuân, Huỳnh văn Cao, Tôn Thất Đính ra Huế dẹp loạn để khỏi bị Trí Quang (miệng lưỡi Việt Cộng) đổ cho cái tội Bắc Kỳ chống Trung Kỳ! Ba ông Tướng Bộ binh đều thất bại. Tệ hơn nữa, Tướng Tôn Thất Đính nhảy sang phe làm loạn để chống Chính quyền Trung Ương. Thử hỏi một người được Tổng thống Ngô Đình Diệm tin tưởng, cùng một lúc giao phó ba chức vụ: Tư Lệnh Vùng III Chiến thuật, Tổng trấn Sài Gòn Gia Định, Tư lệnh Biệt Khu Thủ Đô. Đường binh nghiệp của Tôn Thất Đính lên nhanh là nhờ sự tiến cử của Đỗ Mậu. Ông Đỗ Mậu nguyên là lính Khố Xanh của Triều Nguyễn, được quan Tổng Đốc Ngô Đình Khôi biệt phái sang kéo xe cho Thượng thư Bộ Lại Ngô Đình Diệm. Đỗ Mậu người Quảng Bình, cùng quê với Tổng thống Ngô Đình Diệm, từng phục vụ Thượng thư Ngô Đình Diệm một cách trung thành, nên được ông Diệm khi về nước tin dùng, xem là kẻ tâm phúc của mình, giao cho Đỗ Mậu làm Giám đốc An ninh Quân Đội kiêm nhiệm chức lãnh đạo Quân Ủy Trung Ương của đảng Cần Lao. Tổng thống Diệm đều chấp thuận những quân nhân do Đỗ Mậu tiến cử. Không ngờ Đỗ Mậu là tên phản bội. Chính Đỗ Mậu là người đi móc nối với các sĩ quan nắm giữ vai trò chủ yếu từng được Đỗ Mậu tiến cử để làm cuộc đảo chánh năm 1963 lật đổ chế độ.

Sau khi dẹp yên cuộc nổi loạn ở Miền Trung, Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập hiến, khai sinh nền Đệ Nhị Cộng Hòa. Qua năm 1967, cuộc Tổng Tuyển cử bầu Tổng thống và lưỡng viện Quốc Hội. Nhờ đạt được thành tích chấm dứt các cuộc biểu tình của bọn Việt Cộng đội lốt Phật giáo, dẹp bọn gian thương Chợ Lớn khuấy đảo thị trường, giải quyết cuộc Biến Động Miền Trung một cách khôn ngoan, không gây đổ máu, tinh thần binh sĩ bắt đầu vững tin vào sự lãnh đạo của Nguyễn Cao Kỳ. Các Tướng lãnh Tư lệnh Vùng, các Tướng Tư lệnh Quân Binh Chủng đều ủng hộ Tướng Kỳ đại diện Quân Đội ra tranh chức Tổng thống.

Nhưng trong “khoảnh khắc sự thông minh đi vắng”, Tướng Nguyễn Cao Kỳ đã nhường cho Tướng Nguyễn văn Thiệu đại diện Quân Đội tranh chức Tổng thống. Ở đây em xin giải thích cho anh Thép Đen hiểu ý nghĩa của mấy chữ “khoảnh khắc sự thông minh đi vắng” là gì.

Nhà bác học thông thái bậc nhất thế giới Albert Einstein yêu cầu người thợ mộc đục hai cái lỗ: một lớn một nhỏ nơi cửa phòng làm việc để con mèo mẹ to xác hơn chui vào lỗ lớn, con mèo con chui vào lỗ nhỏ để chơi đùa với ông. Người thợ mộc nói chỉ cần đục một lỗ lớn là đủ, đâu cần gì tới hai lỗ. Einstein vò đầu, bứt tai suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu mình yêu cầu ông thợ mộc đục hai lỗ là thừa, vì chỉ cần một lỗ đủ lớn cho con mèo mẹ và mèo con chui qua là được. Nhà bác học cực kỳ thông minh, nhưng đôi lúc trở nên ngu, cho đến khi ông thợ mộc giải thích thì mới hiểu. Ông Nguyễn Cao Kỳ là người đã gặt hái được những thành quả vượt bực trong hai năm làm Thủ tướng, được anh em Tướng lãnh tín nhiệm cử mình làm đại diện Quân Đội, nhưng tự động nhường cho ông Nguyễn văn Thiệu và chấp nhận vị trí Phó, là vì trong phút chốc trở nên ngu (xin lỗi). Anh Thép Đen đã hiểu tại sao em bảo ông Kỳ nhường chức Tổng thống cho Tướng Nguyễn văn Thiệu để lãnh đạo Quốc gia là ngu chưa? Tại vì ông Thiệu là một người có máu phản thì làm sao có cái tâm vì đất nước để lãnh đạo?!

Thứ nhất, ông Thiệu được Tổng thống Diệm tín cẩn, giao cho làm Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh đóng gần Sài Gòn là có mục đích bảo vệ Thu Đô khi có đảo chánh. Nhưng năm 1963, ông Thiệu kéo quân về Sài Gòn thay vì dẹp đảo chánh, thì ông Thiệu trở mặt theo phe phản loạn. Thứ hai, ông Thiệu đã tuyên thệ vào đảng Đại Việt, nhưng sau đó phản đảng Đại Việt, ra lập riêng đảng Dân Chủ. Được ông Kỳ nhường cho chức Tổng thống, qua năm 1971 thì phản, bằng cách loại ông Kỳ ra khỏi chức Phó Tổng thống. Âm thầm mời cụ Trần văn Hương đứng Phó, mà còn có thủ đoạn buộc ứng cử viên nào muốn ra tranh cử Tổng thống thì phải được 150 đại biểu dân cử giới thiệu, trong khi đó ông Thiệu đã bỏ tiền ra mua hầu hết các vị dân cử ủng hộ mình. Cuối cùng, Tổng thống Nguyễn văn Thiệu độc cử và tỷ lệ số phiếu quần chúng ủng hộ 99%. Hành động “độc cử” của Tổng thống Thiệu là tạo cơ hội cho bọn nhà báo phản chiến của Mỹ áp lực Quốc Hội Mỹ ngưng viện trợ cho nhà độc tài!

Mặc dầu ông William Colby Trưởng lưới CIA ở Việt Nam vào tận căn cứ Tân Sơn Nhất yêu cầu Tướng Kỳ thay đổi quyết định nhường cho Tướng Nguyễn văn Thiệu, nhưng ông Kỳ vẫn không chịu, vì lỡ mang tính “quân tử Tàu”. Cụ Phan Khắc Sửu, Chủ tịch Quốc Hội lúc bấy giờ yêu cầu Thủ tướng Kỳ tổ chức lại cuộc bầu cử Tổng thống, vì Quốc Hội sẽ không chấp nhận chuẩn y, nếu ông Thiệu làm Tổng thống. Tướng Kỳ vẫn “ngoan cố” nhất định không làm theo yêu sách của Quốc Hội. Tướng Kỳ còn phái Tướng Nguyễn Ngọc Loan vào ngồi tại “Chuồng Cu” của Quóc Hội để giám sát anh Dân Biểu nào bỏ phiếu không chuẩn y cho Tướng Thiệu làm Tổng thống, thì bắt đi lính!

Những sự kiện này rất nhiều Dân biểu Quốc Hội Lập Hiến lúc bấy giờ, nay còn sống, đều biết. Chẳng hiểu có sử gia nào của Miền Nam ghi lại những sự kiện này, nhưng đó là sự thật mà rất nhiều người không biết. Em không phải là sử gia, nhưng biết sự kiện này thì viết để anh Thép Đen còn ngồi trong tù vào thời gian đó có sự hiểu biết về chuyện bội phản ở Miền Nam.

Người khai sinh ra nền Đệ nhất Cộng Hòa đã ra lệnh cho Đại tá Nguyễn văn Y Tư lệnh Cảnh sát Quốc gia đốt hồ sơ Dương văn Minh thông đồng với Việt Cộng, để rồi bị chính Dương văn Minh giết. Người khai sinh ra nền Đệ Nhị Việt Nam trao quyền lãnh đạo đất nước cho Tướng Nguyễn văn Thiệu, một người có quá khứ phản bội, để rồi bị cuối cùng bị Tổng thống Nguyễn văn Thiệu dùng thủ đoạn ma mảnh đá văng ra khỏi chính trường.

Trong lịch sử Việt Nam chưa có một vị vua nào có lòng yêu nước thương dân mà bị chết thảm bởi những tên phản phúc như Tổng thống Ngô Đình Diệm. Và trong lịch sử Việt Nam cũng chưa hề có một nhân vật nào được anh em Quân Đội chọn lên làm vua (Tổng thống) mà nhường ngôi cho người khác như Tướng Nguyễn Cao Kỳ. Đứng trước hai sự kiện lạ lùng như thế, em chỉ còn có một cách giải thích: Nước Việt Nam bị quả báo do các bậc tiền bối đã tiêu diệt nòi giống Chàm, nên người lãnh đạo quốc gia bị rơi vào “khoảnh khắc thông minh đi vắng” (tức là ngu). Nếu không phải thế, tại sao một vị Linh mục tại Nhà Thờ Công giáo Santander ở Tây Ban Nha chưa từng đặt chân đến Việt Nam, chưa từng đọc lịch sử Việt Nam mà có thể nói với đoàn du lịch của Giáo sư Lê Tuyên vào năm 1957 rằng nước Việt Nam đã mất vào tay người Chàm? Anh thử nghĩ xem trong lịch sử Việt Nam có một hôn quân bạo chúa nào như Hồ Chí Minh mà lại được đem vào chùa ngồi ngang với Phật để thiện nam tín nữ vào sì sụp lạy không? Phật giáo bị Việt Cộng làm nhục thấy rõ. Tại sao Phật giáo không đứng lên biểu tình, tự thiêu để phản đối như năm 1963? Có bao giờ trí thức Việt Nam ngu tới mức không thấy gần một triệu dân Miền Bắc phải rời bỏ quê cha đất tổ để đến sống trong cảnh màn trời chiếu đất, mà vẫn nhắm mắt nhắm mũi làm tay sai cho kẻ thù xâm lăng nước mình không? Vậy có đúng là oan hồn người Chàm đã làm cho cấp lãnh đạo đến dân đen đều ngu là để trả thù hay không?

Thưa anh Thép Đen Đặng Chí Bình quý mến,

Em viết theo những gì em nghiệm suy để chứng minh “cái thấy” của em là nòi giống rồi đây sẽ không còn. Em không viết để tâng bốc người này, hạ bệ người kia giống như nhà trí thức Tiến sĩ Lưu Nguyễn Đạt gán ghép cho em. Em cũng chẳng phải là người hùng giống như nhà trí thức Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng – Bộ trưởng Kế Hoạch trong Chính quyền Tổng thống Nguyễn văn Thiệu, tác giả hai bộ sách đồ sộ – phong cho em. Em viết với mục đích để mai sau những nhà nhân chủng học đỡ mất công tìm tòi vì sao nòi giống Việt Nam anh hùng mà bị diệt chủng. Nhà trí thức Tiến sĩ Mai Thanh Triết bảo em chê trí thức Việt Nam ngu là vơ đũa cả nắm, sẽ không thuyết phục được ai. Không! Em không ngu đến nỗi nghĩ rằng mình có thể thuyết phục người khác. Năm 1954 gần một triệu người Bắc bỏ cửa nhà, bỏ quê cha đất tổ, bỏ công danh sự nghiệp di cư vào Miền Nam, chấp nhận sống trong cảnh màn trời chiếu đất, vì quá sức kinh hãi sự man rợ của quân quỷ sứ cộng sản trong cái gọi là đấu tố Cải Cách Ruộng Đất, mà không thể mở mắt bọn trí thức ở Miền Nam, nên mới “ăn cơm Quốc Gia, thờ ma Cộng Sản”. Huống hồ em chỉ là tên lính quèn, vô danh tiểu tốt, làm sao có thể làm được chuyện đội đá vá trời làm công việc thuyết phục người khác? Em chưa mắc bệnh hoang tưởng đâu, anh Thép Đen ạ.

Tới tuổi ngoài 80 mà em còn xông xáo, vì bên tai em luôn luôn nghe lời di huấn của Tổng thống Ngô Đình Diệm với mấy chữ “nối chí tôi” và nghe câu trả lời của Tổng thống Ngô Đình Diệm với Thiếu tá Nguyễn Hữu Duệ: “Chết là cùng, việc gì mà sợ?”. Lại thêm, Hai Bà Trưng là phận nữ nhi còn biết “Giận người tham bạo” mà đứng lên trả thù nhà đền nợ nước, huống chi mình là “đấng nam nhi”, lại không biết giận bọn Việt Cộng đang tiến hành cuộc súc vật hóa đồng bào mình? Trong mắt em, Chúa Jesus Christ là một lãnh tụ cách mạng. Cách mạng tư tưởng! Mà em tuy là một chiến sĩ chuyên nghề đánh giặc, nhưng tâm hồn rất lãng mạng yêu nghệ thuật, thì phải dấn thân vào cuộc cách mạng thôi! Nếu không có chất lãng mạng trong người, thì trở thành vô cảm, bình an trước nỗi đau của giống nòi! Sống trong sự thờ ơ, vô cảm, đâu còn là con người nữa hả anh Thép Đen. Bởi thế, em chống Cộng không phải mưu cầu lợi danh cá nhân để được nổi tiếng. Em chống Cộng là vì không chấp nhận bọn ma quỷ dùng bạo lực để tước đoạt quyền Làm Người của dân tộc mình!

Tổng thống Ngô Đình Diệm là tấm gương sáng của lòng ái quốc. Em ngưỡng mộ người ái quốc, người vì nước vì dân, nên nguyện thể hiện cách sống đứng thẳng, cho xứng đáng với công ơn cha mẹ sinh thành. Sở dĩ em thấy được nòi giống Việt Nam sẽ tận diệt, bởi vì người dân Việt không có cái “GIẬN CHÍNH KHÍ” như Hai Bà Trưng, mà chỉ có cái “GIẬN NỘ KHÍ” như người đàn bà bị mất gà chửi vung tàng táng, Phật cũng bì chửi, Chúa cũng bị chửi, không cần biết phải trái! Chẳng còn chút gì là đạo nghĩa ở đời. Đó là lý do vì sao cô giáo Trần thị Lam làm bài thơ “Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn” và cô Hân Phan chê dân Việt Nam là Hèn!

Vấn nạn của đồng bào ta là không biết NHỤC!

Hiện nay, nền văn minh của nước Mỹ đang xuống cấp giống như tình trạng Việt Nam. Chẳng cần phải là nhà tiên tri, nếu nước Mỹ vẫn tiếp tục tình huống xuống cấp, nước Mỹ cũng sẽ sụp đổ giống như Việt Nam Cộng Hòa vào năm 1975: “Một nền văn minh của Mỹ cũng sẽ bị đánh bại bởi một chủ nghĩa man rợ”. (Dương Thu Hương).

Anh Thép Đen cố gắng sống để đọc những sự kiện lịch sử mà chỉ có cái thằng lính anh nhận làm nghĩa đệ này mới dám viết mà thôi. Dám viết để chứng minh những gì mình được Thiên Chúa mặc khải. Chẳng bao giờ em có ý tưởng xúc phạm các bậc tiền bối, trong đó Ông Bà Cha Mẹ mình!

Luật Nhân Quả của Thượng Đế rất nghiêm khắc và mầu nhiệm. Không có ai đủ khả năng lách luật của Thượng Đế được. Có vay ắt có trả. Chẳng ai quỵt được! Nếu kẻ nào nhận mình là Phật tử mà không hiểu Luật Nhân Quả là không phải Phật tử. Hoa Kỳ giết Tổng thống Ngô Đình Diệm. Ba tuần sau Tổng thống John F. Kennedy bị giết là quả báo nhãn tiền đấy! Vì mất niềm tin nơi Thượng Đế, Hoa Kỳ tham lợi bắt tay với Trung Cộng, bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa, không giữ lời nguyện “In God We Trust”, mà chạy theo “In Dollar We Trust” thì ngày nay bị rơi vào tình trạng y chang như Việt Nam Cộng Hòa là tất yếu!

Em sẽ còn viết nhiều thư tâm tình với anh Thép Đen để anh biết một số sự kiện lịch sử mà không sử gia nào nói đến.

Bằng Phong Đặng văn Âu, Ngày 1 tháng 11 năm 2022.

Địa chỉ nhà: 10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA.92683

Địa chỉ Email: bangphongdva033@gmail.com

Telephone: 714 – 276 – 5600

 

Saturday, October 29, 2022

CÁI GIÁ PHẢI TRẢ - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

 CÁI GIÁ PHẢI TRẢ.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Chưa chắc Tướng quân Thi Sách đã có lời dặn dò cho hai chị em Bà Trưng: “Nếu mai này anh bị quân Đông Hán giết, thì hai em nhớ báo thù cho anh nhé!”. Nhưng Hai Bà Trưng vẫn đứng lên trả thù nhà, đền nợ nước. Cho nên, đời sau mới có người làm thơ ghi ơn và tán dương công đức hai bậc nữ nhi anh hùng:

Bà Trưng quê ở Châu Phong,

Giận người tham bạo, thù chồng chẳng quên.

Chị em nặng một lời nguyền:

Phất cờ nương tử thay quyền Tướng quân …”

Nhân ngày giỗ anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm mồng 2 tháng 11 năm 2022, đánh dấu 57 năm đại tang của đồng bào Miền Nam, tôi – một chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa – xin được phép có đôi dòng tâm cảm để tưởng nhớ vị cha đẻ nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa.

Lúc sinh tiền, Tổng thống Ngô Đình Diệm ân cần dặn dò quốc dân: “Tôi tiến, anh em hãy tiến theo tôi. Nếu tôi lùi, anh em hãy giết tôi. Nếu tôi chết, anh em hãy nối chí tôi”. Tiếc thay! Nhân dân Việt Nam bị quả báo, nên không ai chịu noi gương Hai Bà Trưng để trả thù nhà, đền nợ nước. Tại sao bị quả báo? Tại vì quy luật Nhân Quả “đời cha ăn mặn, thì đời con khát nước”.

Trong buổi diễn thuyết cho thuộc cấp nghe, Trung tướng Lưu Á Châu của Không Lực Trung Cộng nói: “Nước Tàu không có triết học như Tây phương. Khổng Tử, Lão Tử không đáng được gọi là nhà hiền triết. Dân Tàu thờ Khổng Minh, một mưu sĩ có nhiều thủ đoạn để đánh bại kẻ thù, chứ không phải là người dạy dân tiến lên văn minh như Tây phương. Do đó, bản chất dân Tàu là thủ đoạn, là tàn ác”. Việt Nam cũng không có nền triết học, nhưng tổ tiên Việt Nam truyền lại cho hậu thế những lời dạy bằng ca dao, tục ngữ, mà nếu con cháu biết tuân theo để thi hành, thì chúng ta không bị lãnh những hậu quả đau đớn như ngày hôm nay.

Lê Lợi dấy binh ở đất Lam Sơn, mười năm gian khổ đánh đuổi quân Minh ra khỏi cõi bờ mà lên ngôi vua. Chúa Nguyễn Phúc Ánh không phải là nhà giải phóng dân tộc. Ngài là kẻ cầu viện quân ngoại bang (Xiêm La) sang giúp Ngài để thỏa mãn giấc mộng tranh bá đồ vương. Nói một cách thẳng thừng: “Vua Gia Long cũng là người cõng rắn gà nhà như vua Lê Chiêu Thống mà thôi. Chẳng qua được thì làm vua, thua thì làm giặc”. Chúa Nguyễn Phúc Ánh may mắn cướp được ngai vàng là nhờ vua Quang Trung chết sớm. Nếu Chúa Nguyễn Phúc Ánh nhớ lời dặn của tổ tiên “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”, chắc chắn Ngài đã không trả thù một cách nhỏ nhen và tàn ác đối với Hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ và đối với những tùy tướng theo phò Nhà Tây Sơn. Ngài Gia Long chỉ có công lớn đối với dòng họ Nguyễn Phúc, nhưng có tội đối với dòng giống Việt Nam, vì Ngài dùng luật Nhà Thanh (Mãn Châu) cai trị dân Tàu, để áp dụng vào việc cai trị dân Việt Nam. Tại sao vua Gia Long không dùng bộ luật Hồng Đức nhân đạo hơn?

“Cha nào, con nấy”. Vua Gia Long ti tiện, nhỏ nhen, tàn ác, nên vua đã chọn một người con có tính khí như mình để nối ngôi. Vua Minh Mạng cũng nhỏ nhen như vua cha, trả thù công thần Lê văn Duyệt đã khuất núi, bằng cách dùng dây xích trói lăng của Tả Quân. Và vua Minh Mạng cũng tàn ác như cha chính sách tiêu diệt dân tộc Chàm một cách có hệ thống. Theo thế phả dòng họ Nguyễn Phúc, Ngài Minh Mạng là một vị vua đam mê sắc dục, có 43 bà vợ (chưa kể hàng trăm cung nữ) và 142 người con. Thử hỏi làm sao Ngài có đủ thời giờ, sức khỏe và trí tuệ minh mẫn để chăm lo việc nước, mà các sử gia ca ngợi Ngài là vị vua sáng suốt, có công lớn?

Quả báo đã xảy ra trong gia tộc Nguyễn Phúc: Vua Minh Mạng, vua Thiệu Trị mỗi vị đều có hơn trăm người con. Đến đời vua Tự Đức thì tuyệt tự. Quần thần Tôn thất Thuyết, Nguyễn văn Tường phải đưa các cháu của vua Tự Đức lên nối ngôi. Ba vua đều bị chết thảm trong vòng bốn tháng. Đó không phải là quả báo thì là cái gì? Vua Tự Đức mải lo vui thú với văn chương, thơ phú, chẳng có thành tích gì xứng đáng cho đất nước, nên các sử gia chỉ còn biết đề cao Ngài về đức hiểu thảo với mẹ. Một vị vua chỉ có đức hiếu thảo với mẹ, không có tài thao lược lãnh đạo dân, giặc dã nổi lên khắp nơi, thì đất nước phải suy vong là đương nhiên. Nếu vua Tự Đức sáng suốt như Minh Trị Thiên Hoàng của Nhật, biết nghe lời khuyên của Nguyễn Trường Tộ, thì nước Việt Nam ta đâu có bị Thực dân Pháp đô hộ? Vua Thành Thái, vua Duy Tân đâu có bị Thực dân Pháp đày ra hoang đảo? Các vua Nhà Nguyễn mạnh tay tàn sát tín đồ đạo Công Giáo, thì vị vua cuối cuối cùng – Hoàng Đế Bảo Đại – lại là người rửa tội theo đạo Công Giáo. Hậu duệ Nhà Nguyễn có cả trăm ngàn người. Nếu hậu duệ Nhà Nguyễn tự hào mình là con dòng cháu giống, tại sao mỗi người không chịu bỏ ra một đồng đô-la mỗi tháng để nuôi Ngài, thì Hoàng Đế Bảo Đại đâu đến nỗi phải ngửa tay ra đón nhận số tiền trợ cấp xã hội rất bèo của Chính phủ Pháp để bị sống trong nghèo nàn và chết trong cô quạnh? Xin quý vị trong Hoàng tộc hãy dành một phút suy nghĩ để kiểm điểm mình có xứng là con dòng cháu giống không, khi để cho một chị đàn bà người Pháp – tên Monique – khinh thường, hất hủi vị Hoàng Thượng đứng đầu dòng họ của mình?

Sở dĩ tôi nhắc lại những sự kiện lịch sử là để chứng minh lời cảnh báo “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước” hay “Gieo gì gặt nấy” của tổ tiên là chính xác. Tôi nào dám xúc phạm các vị vua chúa Nhà Nguyễn, bởi vì bản thân tôi cũng có bà con thân thích với Hoàng tộc. Một vài độc giả hỏi các vua Nhà Nguyễn phạm tội, thì con cháu Nhà Nguyễn chịu tội. Nhân dân Việt Nam mắc mớ gì, mà bị họa lây? 

Ở trên tôi dẫn chứng vì sao con cháu Nhà Nguyễn đã bị quả báo. Bây giờ xin nói về họa lây. Có hai loại nghiệp: biệt nghiệp và cộng nghiệp. Ví dụ, hành khách trên một chuyến bay, có người chưa tới số chết, nhưng phi hành đoàn bị chết chung với  phi công trưởng, vì phi công phạm lỗi lầm. Nhà lãnh đạo quốc gia cũng giống người phi công điều khiển con tàu. Do đó, nhân dân bị thảm họa lây bởi nhà lãnh đạo, gọi là cộng nghiệp. Trong thời gian còn phục vụ trong Quân Đội, tôi đã nghĩ ngợi rất nhiều về thân phận mình và thân phận dân tộc. Tôi cứ miên man tự hỏi: “Dân tộc mình tội tình gì mà bị lâm hoàn cảnh anh em cùng một nhà chém giết nhau không thương tiếc? Có lẽ dân ta mắc phải nghiệp chướng nào đó, nên mới bị họa cộng sản thảm khốc như thế này?”. Một đôi khi tôi loáng thoáng nghe các bậc tiền bối kháo nhau: “Ông Nguyễn văn Thiệu, người Phan Rang có thể tiền thân là một vị vua Chàm tái sinh để trả thù dân tộc Việt Nam?”. Trong dân gian có câu “cọp Khánh Hòa Ma Bình Thuận” đấy thôi! Tôi cũng có nghe lời đồn Hoàng Đế Bảo Đại không phải là con của vua Khải Định. Nếu lời đồn là đúng, thì sự trả thù của những oan hồn người Chàm ghê gớm thật! Dân ta phải sám hối đi là vừa!

Cho đến khi đọc mẩu chuyện của Giáo sư Lê Tuyên viết về cuộc viếng thăm Nhà Thờ Santander tại Tây Ban Nha, có vị Linh Mục chưa từng đến Việt Nam, chưa từng đọc lịch sử Việt Nam, nhưng lại quả quyết nước Việt Nam đã bị người Chàm giành lại, tôi càng tin hơn về việc dân Việt Nam ta bị báo thù. Còn nhà văn Trần thị Bông Giấy kể trong truyện rằng nàng có người yêu đầu đời gốc Chàm, sinh viên Trường Võ Bị Đà Lạt, nguyện khi ra trường sẽ gia nhập Nhảy Dù, đánh giặc thật hăng để mau lên Tướng, khi sẵn có binh quyền trong tay, sẽ trả thù cho dân tộc Chàm. Thế thì người Chàm tuy không công khai nói ra miệng, nhưng trong thâm tâm của họ vẫn chôn chặt mối hận thù và quyết chí sẽ báo thù khi có cơ hội. Cơ hội đã đến với người Chàm khi đảng cộng sản Việt Nam xuất hiện. Trong dân gian có câu: “Ma xui quỷ khiến” hay “Ma đưa lối, quỷ đưa đường”. Vậy oan hồn dân Chàm vẫn có thể sai khiến người Việt giết người Việt được chứ sao? Kể từ khi đảng Cộng sản thành lập vào năm 1930 cho đến nay là gần một thế kỷ. Có quá nhiều chứng cứ mà không ai có thể cãi: “Việt Cộng là những con quỷ sứ từ địa ngục trồi lên để hãm hại dân tộc Việt Nam”. Dù trong lịch sử, Việt Nam có thời kỳ Nam Bắc phân tranh, nhưng không đến nỗi kinh khiếp như thời kỳ Việt Cộng có chiến lược giết hại người Việt Nam một cách quy mô, tàn bạo giống như vua Minh Mạng có kế hoạch diệt dân Chàm. Thử hỏi trong lịch sử Việt Nam có vị vua nào như Hồ Chí Minh gửi cán bộ sang Tàu để học cách thức đấu tố cha mẹ, anh chị em, bà con trong gia đình để đem về áp dụng tại Việt Nam?  Quý vị hãy nghĩ xem! Tại sao một con người tàn ác, dâm dục như Hồ Chí Minh mà ngày được đem vào chùa, ngồi ngang với Phật Thích Ca để cho chúng sinh vái lạy? Những thứ tăng ni tranh đấu “chống chế độ Ngô Đình Diệm” trốn ở đâu hết rồi? Liệu Đạo Phật có còn không?

Không cần giảo nghiệm bằng DNA, tôi vẫn xác quyết Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam. Hắn là một người Tàu đội lốt nhà Ái Quốc để thực hiện cuộc Cách Mạng Giải Phóng Dân Tộc Việt Nam.

*        Nếu Hồ Chí Minh đích thực là người Việt Nam thì không bao giờ hắn xuống tay thủ tiêu các nhà cách mạng yêu nước như Trương Tử Anh, Lý Đông A, Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ và hàng trăm ngàn người Việt Nam yêu nước, nhưng không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản.

 *       Nếu Hồ Chí Minh đích thực là người Việt Nam thì không bao giờ hắn gửi cán bộ sang Trung Cộng để học tập cách đấu tố cha mẹ, anh em.

*        Nếu Hồ Chí Minh đích thực là người Việt Nam thì không bao giờ hắn tráo trở, thản nhiên ngồi chứng kiến lâu la của hắn giết chết ân nhân như bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm một cách dã man. Bởi vì hành vi của Hồ Chí Minh hoàn toàn đi ngược lại truyền thống nhân ái của nòi giống Việt Nam, thì hắn không phải người Việt Nam là điều chắc chắn.

*        Nếu Hồ Chí Minh đích thực là người Việt Nam thì không bao giờ hắn có chủ trương bần cùng hóa nhân dân bằng câu khẩu hiệu “trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ” để ngày nay đồ tử, đồ tôn của hắn toàn là một bầy ngu dốt, ngang nhiên giữa ban ngày ăn cướp, trộm cắp tài sản của dân, rồi tự xưng lãnh đạo.

Tội ác của Hồ Chí Minh có thể nói “Trúc Nam sơn không ghi hết tội, nước Đông Hải không rửa sạch mùi” (Bình Ngô đại cáo của Nguyễn Trãi). Tôi chỉ cần nêu lên bốn điểm ở trên là đủ chứng tỏ Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam. Ngày nay, chỉ có những con quỷ sứ Việt Cộng và tay sai mới ca tụng công đức Hồ Chí Minh. Bao lâu cái xác khô của tên phù thủy người Tàu đội lốt người Việt Nam mang bí danh Hồ Chí Minh còn nằm chình ình ở Quảng trường Ba Đình, thì dân tộc Việt Nam chưa thể nào ngóc đầu lên được!

Ông Ngô Đình Diệm được Hoàng Đế Bảo Đại phong chức Thượng thư Bộ Lại năm ông mới 33 tuổi. Đòi hỏi Thực dân Pháp thay đổi chính sách cai trị, nhưng không đòi được yêu sách, ông Ngô Đình Diệm từ chức, chứ không cố đấm ăn xôi. Năm 1954, thế lực Quốc tế chia đôi nước Việt Nam, vua Bảo Đại một lần nữa cử ông làm Thủ tướng. Nhận lãnh chức vụ lãnh đạo Quốc gia, nhưng ông Diệm chỉ có hai bàn tay trắng, vì quyền hành quân sự, tài chánh vẫn còn nằm trong tay Thực dân Pháp. Qua năm 1955, Thực dân Pháp về nước, Thủ tướng Ngô Đình Diệm mới thực sự cầm quyền. Viên chức hành chánh và quân sự Việt Nam đều do Thực dân Pháp đào tạo, trong đó có thành phần ngấm ngầm hoạt động cho Việt Minh (cộng sản trá hình). Do đó, ý niệm Quốc gia chống Cộng rất mơ hồ, mà lại có manh tâm phản phúc. Sự kiện Thiếu Tướng Nguyễn văn Hinh, mang quốc tịch Pháp, Tổng Tham mưu trưởng do Thực dân Pháp đưa lên để chỉ huy  Quân Đội Quốc Gia, trả lời Thủ tướng Diệm bằng một câu rất vô lễ: “Tôi không biết ông là ai”, khi Thủ tướng Ngô Đình Diệm yêu cầu ông Hinh tiếp tục giữ nguyên chức vụ. Thiếu tướng Nguyễn văn Hinh rời Việt Nam, trở về mẫu quốc để mang cấp bậc Trung tá trong Quân Đội Pháp. Vậy những quân nhân Việt Nam như tướng Trần văn Đôn, Lê văn Kim, Mai Hữu Xuân, Nguyễn Ngọc Lễ, Lê văn Nghiêm … phục vụ trong Quân Đội mệnh danh Quốc Gia dưới triều vua Bảo Đại, có đủ tinh thần Quốc gia chống lại chủ nghĩa cộng sản không? Tôi muốn hỏi những chiến sĩ can trường trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa “bị” lãnh đạo bởi những cấp Tướng phần lớn mang tâm trạng thờ mẫu quốc giống như ông Tướng Nguyễn văn Hinh mang quốc tịch Pháp có hãnh diện lắm không?

Vừa lo dẹp loạn Bình Xuyên, vừa lo thu phục Tướng Trịnh Minh Thế của Cao Đài về với Quốc gia, vừa chống lại bọn tay sai Thực dân Pháp (Trần Đình Lan, Vương văn Đông), Thủ tướng Ngô Đình Diệm đã có công dẹp đống rác Sài Gòn gồm sòng bạc Kim Chung, Đại Thế giới và ổ điếm Bình Khang, trở thành Hòn Ngọc Viễn Đông, quả là một kỳ công chưa có nhà chính trị nào của Việt Nam làm được. Năm 1957, Hoa Kỳ mời Tổng thống Ngô Đình Diệm sang thăm viếng. Tổng thống Eisenhower, Ngoại trưởng John Foster Dulles ra tận cầu thang máy bay đón tiếp một cách long trọng. Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ mở cửa mời Ngài đọc diễn văn. Thời bấy giờ, Hoa Kỳ có lập trường chống Cộng triệt để. Ngoại trưởng Foster Dulles không thèm bắt tay Ngoại trưởng Trung Cộng – Chu Ân Lai – tại Hội nghị Genève năm 1954. Báo chí và truyền thanh, truyền hình của Mỹ không tiếc lời ca ngợi Tổng thống Ngô Đình Diệm. Họ đánh giá tài ba của Ngài cao hơn cả Thủ tướng Nehru của Ấn Độ.

Câu hỏi đặt ra: “Tại sao một nhà lãnh đạo tài ba, đức độ, thành công về nội trị lẫn ngoai giao, được thế giới nhìn nhận mả bị chết một cách thê thảm cả gia đình?”. Tại vì sự thành công của Tổng thống Ngô Đình Diệm đưa một quốc gia từ hoang tàn đổ nát thành Hòn Ngọc, thì ý đồ nhuộm đỏ toàn thế giới của cộng sản sẽ chẳng còn có thể thu hút được các quốc gia bị Thực dân đô hộ được nữa. Cộng sản lo sợ chủ trương của Hoa Kỳ đi xây dựng dân chủ cho quốc gia cựu thuộc địa thành công thì lời kêu gọi nhân dân toàn thế giới hãy đoàn kết lại để diệt Đế Quốc của chúng chẳng còn có tác dụng gì nữa. Đó là lý do tại sao Việt Cộng bằng mọi giá phải giết anh em Ngô Đình Diệm cho bằng được. Đau đớn hơn nữa là gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm bị giết bởi những ông Tướng được xem như gia nhân, như kẻ tâm phúc.

Ai có thể giải thích được hiện tượng Tổng thống Ngô Đình Diệm, một lãnh tụ Chống Cộng triệt để, lại ra lệnh Đại tá Nguyễn văn Y – Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia – đốt sạch hồ sơ do cơ quan Tình báo Phản gián cung cấp cho thấy Tướng Dương văn Minh – một người có tướng mạo giống như người Miên – đã bị Việt Cộng móc nối? Để rồi Dương văn Minh làm đảo chánh, sai thủ hạ giết cả gia đình mình? Để rồi Dương văn Minh thủ vai Tổng thống một ngày làm nhiệm vụ trao Miền Nam cho Việt Cộng!

Ai có thể giải thích được hiện tượng Tổng thống Ngô Đình Diệm không đồng ý Thiếu tá Nguyễn Hữu Duệ xin Ngài cho phép đem quân của Liên Minh Phòng vệ phủ Tổng thống đến Tổng Tham Mưu để bắt toàn bộ Tướng lãnh đang mưu đảo chánh, vì Ngài không muốn anh em một nhà bị đổ máu để giữ ngôi vị của mình? Thiếu tá Duệ lo lắng, hỏi: “Nếu vậy, Tổng thống đành để cho bọn phản Tướng giết chết chúng ta hay sao?” Tổng thống Diệm xẵng giọng: “Chết thì đã sao? Việc gì phải sợ?”. Bạn đọc nghĩ thế nào về hai hiện tượng nêu trên?

Có phải do ma xui quỷ khiến nên Tổng thống Ngô Đình Diệm đã tha mạng Dương văn Minh, một kẻ thù nguy hiểm nằm sát nách mình?

Có phải do ma đưa lối quỷ đưa đường, thay vì dùng quân của Liên Minh Phòng vệ Phủ Tổng thống bắt bọn phản Tướng về trị tội, lại bằng lòng đem thân đến Tổng Tham Mưu tự nộp mạng để cho lũ quỷ sứ ma vương giết một cách dã man?

Thiên Chúa phái người con duy nhất của Ngài – Jesus Christ – để cứu rỗi con dân của Ngài, lại bị chính con cái của Ngài giết. Năm 1954, Hoàng Đế Bảo Đại cử ông Ngô Đình Diệm làm Thủ tướng để cứu nhân dân Miền Nam khỏi bị sa vào địa ngục đỏ, nhưng chính những người được ông Diệm xem là trung thành, coi như con cái của mình lại là những người ra tay giết cả gia đình ông một cách man rợ. Tổng thống Lyndon B. Johnson mắng bọn Tướng lãnh phản phúc là một lũ côn đồ, quả không sai. Nếu các Tướng biết nhục vì lời mắng nhiếc của Tổng thống Johnson, thì đời nào các Tướng đấu đá lẫn nhau để cho Miền Nam rơi vào tay Việt Cộng?

Tại sao Tổng thống Ngô Đình Diệm được Chính phủ Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Eisenhower lẫn báo chí Hoa Kỳ ca tụng là vị lãnh tụ tài ba, đức độ của Á Châu, mà sang tới thời Tổng thống John Kennedy thì bị mang tội danh là nhà độc tài? Đó là do tuyên truyền của Việt Cộng và do những nhà lãnh đạo chính trị chỉ biết nghĩ tới cá nhân mình, chứ không nghĩ tới sự sống còn của Miền Nam. Hoa Kỳ có thói quen thăm dò dư luận để biết quan điểm của quần chúng. Hoa Kỳ tiếp xúc với các nhân vật chính trị ở Miền Nam, chắc chắn Hoa Kỳ không bao giờ nhận được ý kiến tốt về Tổng thống Diệm, bởi vì do tinh thần đố kỵ, do bất cứ ông chính trị nào cũng mong được Hoa Kỳ chọn mình làm lãnh tụ. Hoa Kỳ đi hỏi quan điểm của các nhà sư Phật giáo lại càng nhận được những phản ảnh tiêu cực, mặc dù Tổng thống Ngô Đình Diệm chủ trương nâng đỡ Phật giáo.

Nói chung, Hoa Kỳ đã sai lầm, khi yêu cầu Miền Nam phải xây dụng chế độ dân chủ để làm tiền đồn chống lại làn sóng đỏ. Tại sao? Tại vì lãnh tụ đảng phái chính trị Quốc gia không thấy được cộng sản là một kẻ thù tàn ác, gian manh ghê gớm hơn tất cả kẻ thù như bọn Tàu, bọn Thực dân Pháp hay bọn Quân phiệt Nhật từng đô hộ nước ta, để mà chung lưng đâu cật nhằm diệt con quỷ cộng sản cho bằng được. Con quỷ cộng sản là kẻ thù cực kỳ nguy hiểm, vì nó cùng màu da, cùng tiếng nói, cùng huyết thống, cùng đồng chí, cùng bạn hữu, nhưng vì quyền lợi của đảng, nó sẵn sàng giết ta không thương tiếc.

Hoa Kỳ đã xúi giục các phản Tướng Việt Nam giết anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm. Ba tuần sau đó, Tổng thống John Kennedy bị ám sát chết. Có phải đấy là cái giả phải trả của Hoa Kỳ hay không? Với sức mạnh quân sự vô địch, Hoa Kỳ thừa sức tiêu diệt quân xâm lăng Bắc Việt trong một thời gian ngắn. Tại sao Hoa Kỳ không ra tay? Có phải Hoa Kỳ cũng bị quỷ ám, nên bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa để bắt tay con quỷ Trung Cộng, thì ngày nay tình hình chính trị Hoa Kỳ cũng nát bét như Miền Nam trước năm 1975?

Đạo Phật dưới thời Nhà Lý, Nhà Trần đồng hành với dân tộc chống kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc. Đạo Phật dưới thời cộng sản bị những tên ác tăng chính trị hóa để ngày nay các đệ tử quỳ lạy tên tội đồ Hồ Chí Minh thờ trong chùa. Nước Mỹ được lãnh đạo bởi đức tin “In God We Trust”, mau chóng trở thành cường quốc số #1 thế giới. Ngày nay nước Mỹ được lãnh đạo bởi những người trên danh nghĩa tín đồ Thiên Chúa giáo (Joe Biden, Nancy Pelosi), nhưng chống Chúa bằng chính sách triệt để thi hành chủ trương phá thai (hủy diệt sự sống). Đệ tử Phật vào chùa lạy Phật, phải lạy luôn cả Hồ Chí Minh. Các lãnh tụ đảng Dân Chủ quỳ lạy Thánh George Floyd thì đâu khác gì ở Việt Nam hiện nay?

Hồ Chí Minh không ai biết rõ tông tích, được Mao Trạch Đông dựng lên để lãnh đạo nước Việt Nam. Barack Hussein Obama bị tố giác không phải là người sinh ở Mỹ, được nhà tỷ phú cộng sản George Soros dựng lên. Tại sao lại có sự đồng dạng đến thế?

Bạn đọc thử chiêm nghiệm mà xem để thấy cái giá phải trả của con cháu Việt Nam cho sự sai lầm của các bậc tiền bối đã diệt dân Chàm. Thì ngày nay, cái giá Hoa Kỳ phải trả vì Hoa Kỳ đã bán đứng Miền Nam để bắt tay với con quỷ Trung Cộng. Nếu ngày bầu cử giữa kỳ vào tháng 11 này mà bọn đảng Dân Chủ dùng mánh khóe gian lận để thắng, thì các bạn đọc sẽ thấy nền văn minh nhân loại sẽ không còn. Cái giá mà nhân dân Việt Nam phải trả như thế nào, thì cái giá nhân dân Hoa Kỳ phải trả như thế ấy.

Tôi không phải là nhà nghiên cứu khoa học huyền bí, cũng không phải là người mê tín dị đoan ưa tin nhảm nhí. Sau nhiều năm chiêm nghiệm chuyện nước nhà, chứng kiến cuộc bể dâu, tôi nhận thấy nòi giống Việt Nam thông minh, can đảm, yêu nước bỗng trở thành ngu dốt, ươn hèn và phản bội, tôi lo lắng rồi đây cứ theo cái đà này thì nòi giống sẽ bị hủy diệt. Nhân ngày tang của gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm, tôi nêu lên vấn đề Nhân Quả để mai sau những nhà nhân chủng học đỡ mất công đi tìm nguyên do nào mà nòi giống Việt Nam không còn trên hành tinh này. Một nhà lãnh đạo yêu nước hết mình, đầy lòng nhân ái, cuộc sống trong sạch giống như một nhà tu như Tổng thống Ngô Đình Diệm mà ngày nay vẫn còn bị bọn ma quỷ chà đạp thanh danh. Huống chi một người tầm thường như tôi, chỉ vì theo đuổi lời trăng trối của Tổng thống Ngô Đình Diệm mà có bị bọn ma vương quỷ sứ bôi nhọ, thì chẳng sao. Tôi viết lời này để nhắn với những ai còn theo đuổi lời trăng trối của Tổng thống Ngô Đình Diệm, thì đừng chùn bước dù phải hy sinh thân xác hay tên tuổi.

Hãy thực hiện lời di huấn của Tổng thống Ngô Đình Diệm để làm người Việt Nam có nhân cách!

Làm người Việt Nam có nhân cách là ưu tiên số 1, là nền tảng để rửa mối nhục mất nước, trước khi tính đến chuyện phục quốc để bảo vệ giống nòi.

Xin nghiêng mình trước vong linh anh em nhà Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Xin Thượng Đế tha tội cho các bậc tiền bối của dân tộc Việt Nam.

Bằng Phong Đặng văn Âu, ngày 29 tháng 10 năm 2022.

Địa chỉ nhà: 10200 Bolsa Avenue, Westminster, California 92683

Địa chỉ Email: bangphongdva033@gmail.com

Telephone: 714 – 276 – 5600 

 

Saturday, October 22, 2022

NÓI THÊM CHO RÕ - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

NÓI THÊM CHO RÕ

 

Bằng Phong Đặng văn Âu

 

 

Hôm qua, viết bài nhận định về câu trả lời của ông Nguyễn Ngọc Ngạn với đài BBC, tôi chê ông Ngạn dốt, ngu và bất nhân. Một số người viết email cho tôi, phản đối. Họ bảo ông Ngạn dốt, ngu thì làm sao có thể trở thành một MC nổi tiếng. Tôi nghĩ những độc giả phản đối bài viết của tôi là những người ái mộ (fan) của ông Ngạn. Bởi lý do có người phản đối, tôi phải viết bài này để nói rõ.

 

Làm MC chẳng cần đòi hỏi thông minh, tài giỏi và hiểu biết rộng. Khi chủ bầu show định làm một chủ đề gì, chỉ cần nói cho MC sửa soạn trước. Ví dụ làm một cái show về Tết Năm Dần. Người MC chỉ cần lật sách hay vào Google đọc những chuyện liên quan đến Cọp, những biến cố liên quan đến năm Cọp hoặc những chuyện tiếu lâm về Cọp. Do đó, làm MC chẳng cần đòi hỏi trí tuệ.

 

Nếu ông Ngạn không phải là nhà văn hoặc nếu ông Ngạn không phải là người của quần chúng (public figure), ông ta có nói hươu, nói vượn gì thì mặc kệ, tôi chẳng cần mất thời giờ để lên tiếng. Vì ông Ngạn là nhà văn, là MC, một người của đám đông và khoe là người đi nhiều nơi, đọc nhiều sách, tôi mới lên tiếng để những "fan" đừng thích sự ham vui mà quên ý đồ của Việt Cộng. 

 

Nên nhớ rằng bà Luật sư Trần Kiều Ngọc tuyên bố "Em không Chống Cộng, em chỉ chống Cái Ác" hoặc Trúc Hồ chủ đài Sinh Bắc Tử Nam tuyên bố "Đòi lật đổ chế độ Việt Cộng là sai" không phải là một sự tình cờ. Những tuyên bố của bà Trần Kiều Ngọc và Trúc Hồ đều có chủ đích dưới sự chỉ đạo của Việt Cộng cả.

 

Ông Ngạn nói: "Hễ thấy cộng sản là chống", tức là ông so sánh những người chống Cộng ngu giống như con bò mộng (toreau = bull), cứ thấy màu đỏ là húc, chẳng cần biết phải quấy gì cả. Sau năm 1975 Ông Ngạn không ở được với cộng sản, nên đã đưa vợ con vượt biển và vợ con ông không may đã chết trong biển cả. Thiết tưởng ông Ngạn phải thù Việt Cộng đã khiến cho ông mất nắm ruột của mình mới phải. Tại sao ông Ngạn lại tỏ ra khinh miệt người Chống Cộng? Đành rằng có những phần tử Chống Cộng nham nhở, chống Cộng vì muốn nổi tiếng, Chống Cộng vì tiền. Nhưng đa số những người Chống Cộng là vì họ có lương tri, vì họ không muốn cả dân tộc bị một bọn cầm quyền ngu dốt tước đoạt quyền làm Người. Ông Ngạn so sánh như thế là hỗn láo đối với người có lý tưởng, có lương tri. Nếu tôi im lặng trước câu nói hỗn láo của ông Ngạn, tức là tôi đồng lõa với ông Ngạn hay sao?

 

Ông Ngạn khoe ông đi nhiều, đọc nhiều sách mà ông Ngạn nói rằng Việt Cộng ngày nay khác với Việt Cộng dưới thời bao cấp thì chẳng khác gì nhân thấy cô gái làng chơi thoa son trát phấn đầy mặt mà cho rằng cô gái đã hoàn lương! Hiện nay, bản chất Việt Cộng vẫn y nguyên như cũ. Vẫn là quân cướp trắng trợn, vẫn đánh người sặc máu, nếu người nào dám đòi hỏi quyền làm Người.

Việt Cộng áp dụng một đạo luật rất lạ kỳ: "Ai nói xấu lãnh đạo sẽ bị phạt tù". Thử hỏi cái thằng Bí thư Hà Nội không phải là lãnh đạo vừa mới bị Nguyễn Phú Trọng cho vào lò là hạng người mà dân không được nói xấu hay sao? Tất cả những thằng/con lãnh đạo trong bộ máy cầm quyền của Việt Cộng, từ trên xuống dưới, đều là một lũ ăn cắp bóc lột dân đến tận xương tủy. Chỉ có loại người mất nhân tính, độc ác mới có thể khen sự đổi mới bịp bợm của Việt Cộng.

Qua câu trả lời của Nguyễn Ngọc Ngạn với đài BBC, tôi nhận thấy ông Ngạn tuy làm công việc nghệ thuật, nhưng ông Ngạn không có tâm hồn nghệ sĩ. Bản chất của người nghệ sĩ chân chính là tính nhân văn, hết sức nhạy cảm trước nỗi đau của đồng loại. Mất đi tính chất ấy, người nghệ sĩ chỉ là loại kép hát, đào hát, chỉ biết làm tiền để sinh nhai mà thôi!

Người tị nạn cộng sản phải luôn luôn cảnh giác trước thủ đoạn của Việt Cộng. Chúng luôn luôn sử dụng bọn mất lương tri để làm lợi cho chúng. Không bao giờ Việt Cộng làm bất cứ điều gì vì dân, vì nước. Tất cả những việc làm của Việt Cộng đều có ý đồ xấu. không bao giờ nhằm mục đích làm vẻ vang nòi giống Việt. Tôi viết ra điều này không phải vì tôi cực đoan hay quá khích. Tôi có đầy đủ chứng cứ để nói thẳng: Chủ trương của Việt Cộng từ thời Hồ Chí Minh cho đến nay là tiêu diệt nòi giống Việt. Nếu ai không thấy điều này, tôi sẽ chỉ cho thấy. Luận điệu của Nguyễn Ngọc Ngạn cũng giống như luận điệu của Trần Kiều Ngọc, của Trúc Hồ, của băng đảng Việt Tân mà thôi!

Bằng Phong Đặng văn Âu

Email Address: bangphongdva033@gmail.com

Telephone: 714 – 276 – 5600