Search This Blog

Monday, September 9, 2019

THƯ GỬI TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG.


ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ

KHÔNG CÒN CHỌN LỰA NÀO KHÁC

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thành phố Westminster, Quận Cam, Thủ đô Người Mỹ gốc Việt.
Ngày 9 tháng 9 năm 2019.
Chú Nguyễn Phú Trọng thân mến,
Vẫn trong tinh thần của một người được sinh ra từ một bọc của Mẹ Âu Cơ, anh tiếp tục nói chuyện tâm tình với Chú về sự tồn vong của nòi giống Tiên Rồng.
Đảng Cộng Sản đã bỏ qua nhiều cơ hội đưa nước Việt Nam sánh vai cùng các Quốc gia văn minh Thế giới. Cơ hội quý báu nhất là khi Tổng thống Jimmy Carter của Hoa Kỳ gửi phái đoàn Ngoại Giao Leonard Woodcock năm 1977 sang Vệt Nam để thương thuyết viện trợ tái thiết xứ sở sau chiến tranh. Nhưng những người lãnh đạo Đảng, tiền nhiệm của Chú, đã say men chiến thắng, nên không có tầm nhìn xa, cứ tự hào Đảng đã chiến thắng hai Đế quốc sừng sõ Pháp – Mỹ. Cái quê mùa đáng xấu hổ nhất là các lão già trong đảng của Chú tự cho là “Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người”!
Nếu thời bấy giờ Đảng chấp nhận lời đề nghị của Hoa Kỳ, thì Trung Cộng sẽ không dám ngạo mạn dạy cho Việt Nam một bài học. Nhóm lãnh đạo Cộng Sản khai sinh ra Đảng mắc chứng cả tin vào cái gọi là “Tình Nghĩa Quốc Tế Xã Hội Chủ Nghĩa” mới làm cho Đất Nước ra nông nỗi như ngày hôm nay. Cái câu thơ “Bên kia biên giới là nhà. Bên này biên giới đều là anh em” của bồi bút Tố Hưu có dụng ý vừa để bịp dân, vừa để bịp Đảng đấy Chú à. Sống mãi trong hoang tưởng là khổ lắm Chú ơi! Anh em cái quái gì mà ông anh đánh cậu em phù mỏ? Các chú ký Hiệp Ước An ninh Hỗ tương với Nga, mà khi thằng Tàu đưa quân sang dạy thằng em một bài học, khiến người chết như rạ, trong khi đó thằng Nga khoanh đứng nhìn. Chú có nhớ không?
Hôm nay, anh chọn ngày 9 tháng 9 năm 2019 để tâm tình với chú, nếu chú nghe theo lời anh, thì đúng là Ngày Lịch Sử dễ nhớ. Vậy chú hãy tạm quên chú là Chủ tịch Nước, Tổng Bí thư Đảng, chúng ta hãy ngồi bệt xuống đất để bàn Quốc Sự.
Trước hết, anh xin nói cho Chú biết, anh là cháu Nội Hoàng Giáp Đặng văn Thụy, con rể Đông Các Đại Học Sĩ Cao Xuân Dục. Ông Nội anh được dân làng Nho Lâm, phủ Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, xem là vị thần sống. Nếu Chú không tin thì hãy phái người về quê anh để hỏi về Cụ Hoàng Nho Lâm thì biết.
Lúc sinh thời, năm 1935, Ông Nội anh đã từng nói với các con cháu rằng rồi đây Màu Đỏ sẽ thắng và tai họa khủng khiếp sẽ làm điêu tàn Đất Nước vả cả Họ Cao lẫn Họ Đặng đều bị họa lây. Tuy nhiên, năm 2020 thì Màu Đỏ sẽ tàn và Màu Vàng sẽ rực rỡ hơn bao giờ hết. Ông Nội anh uyên thâm Nho, Y, Lý, Số, được dân trong tỉnh coi như là Ông Thánh Tả Ao đời xưa vậy, nên ngày nay phương danh Ông Nội của anh được Nhà Nước đặt tên đường là vậy.
Năm 1962, anh bỏ học, lên đường tòng chinh, gia nhập vào Không Quân vì lời kêu gọi: “Không Quân là một ngành học uyên bác, một kiếp sống hải, một cuộc đời ngang dọc”. Thử hỏi người thanh niên nào mà không ôm mộng lấp biển vá trời?
Lại thêm vì mang tiếng là một ngành học uyên bác thì anh phải tự hứa với lòng “mình là người Phi công của Đất Nước”; chứ không thể là một tài xế lái máy bay hoặc là một “giặc lái” để sống thờ ơ, quay lại trước nỗi thống khổ của đồng bào mình!
Cái thuở Việt Nam chưa có Quân Chủng Không Quân, nhạc sĩ thiên tài Văn Cao đã sáng tác Hành Khúc như dưới đây:
Giờ từng đoàn người vượt qua biên giới quyết chiến đấu
Ðã chiếm chiến công ngang trời
Giờ đoàn người còn vượt qua biên giới quyết chiến đấu
Ði không ai tìm xác rơi
Lúc đất nước muốn bao người con thân yêu ra đi
Hối tiếc tấm thân làm chi
Giờ thề một lòng vượt trên lưng gió quyết chiến thắng.

Nhớ lấy phút giây từ li
Ta là đàn chim bay trên cao xanh
Khi nhìn qua khói những kinh thành xa
Ðôi cánh tung hoành vượt trên mây xanh
Ta là tinh cầu bay trong đêm trăng
Ðây đó hồn nước ơi !

Không quân Việt Nam vút trên ngàn mây gió
U... u... u... u... u... u...
Ôi phi công danh tiếng muôn đời
Nhìn xa phi trường Việt Nam
Không
Quân ra đi cánh bay rợp trời
U... u... u... u... u... u...

Xa giang sơn ngắm nhìn về khắp nơi
Đàn chim dù bay ngàn phương cũng về
Ðể rồi ngày ngày sống hòa nhịp đời
Cùng ngàn kiếp chim
Đoàn ta càng đi càng xa
.
Quyết đem lại đây chiến công
Dù thân
vùi quên lấp chìm.
Với những câu như Đi không ai tìm xác rơi”, Hối tiếc tấm thân làm chi?”, “Ôi phi công danh tiếng muôn đời”, Quyết khi về đem lại đây chiến công, Dù thân mồ quên lấp chìm. Vừa lãng mạn, vừa hào hùng quá đi, phải không Chú? Như thế thì làm sao anh có thể tiếc tấm thân này cho quê hương? Nhiều độc giả khen anh cam đảm, dám ghi tên thật, địa chỉ nhà, số điện thoại là không đúng lắm đâu! Bất cứ người phi công nào tự hào về “Cái Nghiệp Bay” của mình đều phải làm như anh vậy Chú Trọng ơi!
Trở lại chuyện Đất Nước. Qua kinh nghiệm như Chú thấy đó! Không bao giờ có chuyện Quốc Gia này phải thương yêu, bảo bọc Quốc Gia khác, mà tất cả đều vì quyền lợi của chính Quốc gia họ mà thôi. Lâu nay, anh nghe dư luận đồn đãi sở dĩ Ban Lãnh đạo Đảng không dám chơi với Mỹ vì trông cái gương Mỹ bỏ Việt Nam Cộng Hòa.
Người Mỹ đã sai lầm, khi tham gia vào cuộc chiến mà họ cứ nghĩ sẽ không có kẻ thắng, người bại là cầm chắc cái thua trong tay. Nhân dân Mỹ không thể nào đủ kiên nhẫn để kéo dài cuộc chiến tranh bất tận. Hơn nữa, Tướng Độc Nhãn Moshe Dayan của Do Thái từng nói: “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa thua đi đã, rồi cuối cùng thế nào cũng thắng”. Có lẽ vì câu nói đó, Mỹ đã không trả lời khi Miền Bắc gửi công điện xin đầu hàng? Ây là Mỹ muốn cho Cộng Sản Việt Nam nếm  mùi đểu giả, tàn ác của Trung Cộng thì mới tỉnh ngộ!
Có một số người Việt Nam thua trận cứ than thân trách phận mình là nước nhược tiểu và nguyền rủa sự phản bội của Hoa Kỳ. Mã Lai, Tân Gia Ba, Thái Lan cũng là nhược tiểu, mà có bao giờ ai nghe họ rên rỉ “nhược tiểu” đâu? Anh dẫn chứng thêm một ví dụ:
Nước Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch chỉ còn hòn đảo nhỏ “Formosa”, nhưng vẫn còn là một trong 5 năm nước Mỹ, Anh, Pháp, Nga, Trung Hoa có quyền phủ quyết (veto power). Khi Mỹ bắt tay Trung Cộng, Trung Hoa Dân Quốc bị Mỹ đá ra khỏi Liên Hiệp Quốc và tên nước Trung Hoa Quốc Gia bị xóa trên bản đồ thế giới!  Rõ ràng Trung Hoa Quốc Gia đã bị Mỹ bỏ rơi, mà Đài Loan vẫn tồn tại đến ngày nay đấy thôi! Thế thì tại sao Đảng Cộng Sản của Chú lo ngại bị Mỹ bỏ rơi?
Tổ tiên Việt Nam đã dạy con cháu: “ĐOÀN KẾT THÌ SỐNG, CHIA RẼ THÌ CHẾT”. Từ khi thành lập cho đến ngày hôm nay, Đảng Cộng Sản thi hành chính sách chia rẽ dân tộc, thì cái chết của Đảng Cộng Sản là tất yếu. Cái câu nói của Trường Chinh Đặng Xuân Khu rằng “Đảng ta cướp chính quyền bằng bạo lực, thì Đảng ta sẽ phải dùng bạo lực để giữ chính quyền” là không còn hợp thời nữa đâu Chú Trọng! 
Tuy trên không thông thiên văn, dưới không thông địa lý như Ông Nội của anh, nhưng anh vẫn có thể phân tích thời cuộc khá chính xác. Chẳng hạn, năm 2016, hầu hết các Viện thăm dò dư luận đều đoán bà Hillary Clinton thắng với tỉ số áp đảo 95%, được các đài truyền hình lớn như CNN, ABC, CBS, NBC và các tờ báo lớn như Washington Post, New York Times, Los Angeles Times và 10 trường Đại học danh tiếng ủng hộ mà anh nhất định quả quyết ông Donald J. Trump sẽ đắc cử. Chú Trọng có biết tại sao không? Tại vì anh nghĩ như thế này này: “Chẳng lẽ Thiên Chúa muốn cho Thế giới Tự do bị một tỉ tư dân Tàu đè bẹp hay sao? Lại thêm Đất Nước Hoa Kỳ được dựng lên bởi các con Thiên Chúa với niềm xác tín “IN GOD WE TRUST” lại để cho cái bọn phản Chúa cai trị hay sao?
Chú Nguyễn Phú Trọng thân mến,
Tôi biết các Chú theo Chủ nghĩa Vô thần, nhưng ngày nay các Chú mê tín hơn ai hết. Các Chú tin rằng cứ để cái xác ông Hồ Chí Minh gốc Tàu nằm chình ình ở Quảng trường Ba Đình thì các Chú sẽ muôn năm trường trị nhất thống giang hồ đấy à?
Chú có thấy cơ trời đang xoay chuyển không? Tập Cân Bình xiểng niểng vì ngón đòn kinh tế của Tổng thống Donald Trump chưa giải quyết xong, liền bị cuộc nổi dậy của nhân dân Hongkong, chưa chắc Tập Cận Bình biết xử trí sao. Tục ngữ Mỹ có câu: “You’ re damned if you do and damned if you don’t” mà tôi có thể dịch cho Chú hiểu, là tiến thối lưỡng nan. Nếu Tập Cận Bình xua quân đàn áp đẫm máu như vụ Thiên An Môn thì các nước trên thế giới sẽ can thiệp. Nếu Tập Cân Bình nhượng bộ những đòi hỏi của Hongkong thì dân Tàu ở các tỉnh tại lục địa sẽ noi gương nổi dậy. Dân Tàu ở Macao đã lên tiếng hủng hộ Hongkong rồi đấy!
Nghe nói Tháng 10 này, Chú sẽ sang Hoa Kỳ để gặp Tổng thống Donald Trump, anh đề nghị Chú ra lệnh Tòa Đại sứ ở Washington thu xếp một buổi gặp gỡ giữa Chú và anh. Anh có đôi điều khuyên Chú mà vì “Thiên Cơ bất khả lậu”, nên không thế tiết lộ trong thư này được. Anh chỉ muốn Chú tỏ thiện chí bằng cách thả các tù nhân lương tâm.
Anh không sợ những người Chống Cộng ngoài này phản đối đâu. Bởi vì ở vào cái tuổi gần Đất xa Trời, anh chẳng có một tí ti tham vọng nào cả, nên không thể có ai mua chuộc anh được! Giả thử Chú tặng anh một trăm triệu đô-la, anh không biết dùng để làm gì! Hoặc Chú biếu anh một Cô Chân Dài, anh chỉ ngó một chút rồi thôi!  Anh thuộc hạng con nhà danh giá, không bao giờ làm bất cứ điều để tổn thương Tổ Tiên. Với lại anh là Người Phi Công của Đất Nước mà Chú! Lời nói của anh “Tứ mã nan truy”. Chú hãy nghe lời tâm huyết của anh, vì Chú không có một lựa chọn nào khác!
Hy vọng gặp Chú vào dịp Tháng Mười này. Chúc Chú mạnh khỏe.
Bằng Phong Đặng văn Âu
Dưới đây là địa chỉ của anh: 10200 BOLSA AVENUE, WESTMINSTER, CA.92683
Địa chỉ Email: bangphong dva033@gmail.com
Số Điện thoại: 714 – 276 – 5600

Thursday, September 5, 2019


ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ

THƯ THỨ BA GỬI CHÚ EM

NGUYỄN PHÚ TRỌNG,

CHỦ TỊCH NƯỚC KIÊM TỔNG BÍ THƯ

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thành phố Westminster, Quận Cam, Hoa Kỳ
Ngày 6 tháng 9 năm 2019

Chú Nguyễn Phú Trọng thân mến,
Hôm nay lấy tình anh em cùng sinh ra bởi Bà Mẹ Âu Cơ, anh viết cho Chú đôi lời tâm huyết. Nếu Chú biết nghe lời anh, bản thân Chú sẽ trở thành nhà Cách Mạng Vĩ Đại, dòng họ Chú được thơm lây và nòi giống Việt Nam sẽ không còn một lũ đầu đường xó chợ, đá cá lăn dưa, đểu cáng đi làm dư luận viên.
Một con người được gọi là CON NGƯỜI để được xã hội kính trọng, trước hết phải là:
1/ Có lòng tự trọng và tôn trọng người khác. Phải chứng tỏ là con nhà có giáo dục.
2/ Biết sợ và không biết sợ: Sợ làm những điều trái với lương tâm; không sợ  những sự đe dọa, áp bức, khủng bố. Khí phách như Trần Bình Trọng “Ta thà làm quỷ nước Nam con hơn làm vương đất Bắc”, thì danh thơm sẽ sống mãi đời đời. Hãy nhớ rằng trước sau gì cái xác phàm rồi cũng phải chết! Đâu có gì phải sợ?
3/ Nói ra thế nào là làm thế ấy. Chứ không nói một đàng làm một nẻo, đi lừa người khác để bán nước hoặc thủ lợi cá nhân thì Trời không dung, Đất không tha.
Anh biết Chú vẫn còn nhất điểm lương tâm. Chẳng qua Chú bị thừa hưởng một bộ máy cai trị tạo ra do Mao Trạch Đông dựng lên một thằng Tàu đóng vai Nguyễn Tất Thành để thôn tính Việt Nam thôi! Chính vì Hồ Chí Minh là một thằng Tàu, nên chưa bao giờ trong lịch sử giống nòi có một chính sách cai trị cực kỳ tàn bạo dã man đến thế!
Chưa bao giờ có hiện tượng con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng, anh em đấu tố nhau một cách không thương tiếc!
Chưa bao giờ có cái giống yêu tinh, ma quái trà trộn trong tôn giáo để phá tan đạo lý, luân thường. Trên bàn thờ Phật lại đặt tượng của một người Tàu giả dạng Việt Nam để cho con cháu bà Âu Cơ sì sụp lạy thì nòi giống Việt Nam đâu còn nữa?
Chưa bao giờ có hiện tượng dân cả nước  đều giả  trá, không còn ai dám nói Sự Thật, đến độ nhân loại coi đảng cộng sản Việt Nam thành công trong sự nghiệp đưa dân tộc tiến lên từ Thời Đại Đồ Đá, Đồ Đồng đến Thời Đại Đồ Đểu. Hiện tượng đó đã lan ra nước ngoài nên tại cái nước Hoa Kỳ cũng có một số mang danh tị nạn cũng trở thành một phường đầu đường xó chợ, viết lách hỗn láo đối với người yêu nước, làm nhục nòi giống. Chú nên chấm dứt sản xuất cái bọn “dư luận viên” thì mới có thể phục hồi đạo đức truyền thống của Tổ Tiên.
Sở dĩ có hiện tượng tuột dốc từ mọi mặt trong đời sống là vì Luật Nhân Quả mà người Chàm nguyền rủa để dòng giống Việt Nam ta nẩy sinh ra một bọn lai căng, một lũ bội tình.
Anh ghi ra đây mẩu tường thuật của Thầy Lê Tuyên, Giáo sư Đại Học Huế, về chuyến đi  thăm viếng vào năm 1957 một Nhà Thờ cổ kính tại Thành phố Santander thuộc nước Tây Ban Nha trước khi trở về Việt Nam:
“Phái đoàn du lịch vừa mới bước vào sân Nhà Thờ thì có một vị giáo sĩ Dòng Tên từ trong ngôi Nhà Thờ bước ra, chào đón chúng tôi và mời chúng tôi vào thính đường bao la. Vị giáo sĩ vừa thì đi vừa thì thầm …
¾   Nghe nói các người đi về Việt Nam … Làm chi còn nước Việt Nam nữa mà về? Phần nửa còn lại đó là Chiêm quốc.  Các ông sẽ không tin, nhưng có ngày rồi các ông phải ra đi. Tôi là tông của đồ Thánh Mathews. Với phép tu thân của Ngài, tôi có thể nhìn thấy quá khứ, tương lai của quý vị. “Thượng Đế” hay theo quan niệm của quý vị, Định Mệnh đã an bài. Một dân tộc cũ (Chiêm Thành) sẽ trả mối thù xưa từ Bắc chí Nam. Nạn nhân sẽ không biết cơ man nào mà kể. Chỉ có “cơ duyên” mới cứu được một số người.
Anh BXB giật mình, hỏi vị Giáo sĩ:
¾   Cha dạy chuyện gì vậy? Đây có ai đi về Việt Nam đâu? Tôi hiện là Cố vấn Tòa Đại sứ, anh này là Đại diện Chính phủ của nước tôi ở vùng Đông Nam Âu châu, anh này là Tham vụ Ngoại giao sắp đi London tu nghiệp. Có ai về Việt Nam đâu mà cha dạy vậy? Hơn nữa, lịch sử đã phân định rồi … Miền còn lại thuộc lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa.
Vị Giáo sĩ mĩm cười, khiêm tốn:
¾   Chúng tôi sống ở Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, không có cơ duyên ở Việt Nam từ ngày xưa, nhưng nay chúng tôi đến gặp quý vị ở đây là tuân theo lời Thánh dặn. Tôi còn nhớ một câu Kiều của thi sĩ Việt Nam “Nghiệp duyên cân lại, nhắc đi còn nhiều”. Quý vị nên cẩn trọng giữ mình, nếu có ý định trở về Tổ quốc. Xin Chúa ban phúc lành cho quý vị.
Và nhìn chúng tôi ngơ ngác, rồi vị Giáo sĩ chợt khuất trong chiếc áo choàng đen trắng vào khung cửa hẹp của Thánh đường. Bác sĩ ĐNT nói với chúng tôi:
¾   Chắc ông ấy không được bình thường …
Nhưng BXB vội ngắt:
¾   Sao ông ấy biết trong ba chúng ta có kẻ đã ý định về Việt Nam? Giấy tờ hồi hương của anh L (tức là ông Lê Tuyên: Ghi chú của Bằng Phong) Tòa Đại sứ đã làm xong cả rồi, chỉ còn chờ chuyến tàu nữa là anh ấy sẽ lên đường.”

Chú Nguyễn Phú Trọng thân mến,
Mối thù của dân tộc Chàm đối với dân tộc Việt Nam ta là chuyện có thật. Nhà thơ Chế Lan Viên vốn là người Việt Nam, nhưng đã cảm nhận mối thù của người Chàm, nên đã sáng tác bài thơ “HẬN ĐỒ BÀN”. Mời Chú dành thời giờ lắng nghe ca sĩ Chế Linh hát hết sức ai oán, não nuột. (https://www.youtube.com/watch?v=RKrw1HWK05o).
Ngoài ra, cô em gái tôi là nhà văn Trần thị Bông Giấy kể lại mối tình đầu của nàng với một người gốc Chàm, tên là Thuận văn Chàng. Anh này là sinh viên Trường Võ Khoa Đà Lạt, Khóa 20, thổ lộ rằng khi anh ra trường thì anh sẽ tình nguyện gia nhập Binh Chủng Nhảy Dù, sẽ đánh giặc thật hăng để sớm trở thành cấp chỉ huy đại đơn vị. Anh sẽ  cầm quân giành lại Tổ Quốc Chàm. Tiếc rằng anh Chàng sớm hy sinh, nên ước vọng của anh không thành. Thâm tâm người Chàm nào cũng nuôi một như anh Chàng!
Trước năm 1975, có lời đồn trong dân gian Miền Nam rằng Tổng thống Nguyễn văn Thiệu là một người Chàm hóa thân. Chẳng biết thực hư thế nào?
Nhưng anh tin một cách mãnh liệt rằng sở dĩ nước Việt Nam ta ngày nay đã phải sống gần như trong địa ngục, vì những oan hồn người Chàm sử dụng một người Tàu dùng chủ nghĩa Tam Vô để cho chính người Việt Nam giết người Việt. Chủ nghĩa Vô Thần không tin vào THUYẾT NHÂN QUẢ, nên tha hồ gieo ác mà không sợ quả báo!
Anh xin nói thêm với Chú một sự kiện linh thiêng khác nữa. Cựu Tổng thống Barack Hussein Obama phủ nhận Hoa Kỳ không phải là NƯỚC CHÚA (Christian Nation), đã dùng nhiều thủ đoạn kinh khiếp để đưa bà Hillary Clinton lên làm Tổng thống. Nhưng người tính không bằng TRỜI tính. Chúa đã sai ông Donald J. Trump ra tranh cử và ông Trump đã chiến thắng một cách vẻ vang. Người dân Hoa Kỳ tin tưởng rằng Tổng thống Donald J. Trump là hậu thân của  Tướng George Patton, một danh tướng của Hoa Kỳ vào thời Thế Chiến thứ II.
Anh cũng tin như vậy, chú Trọng ạ! Bởi vì chưa có một vị Tổng thống nào trong lịch sử Hoa Kỳ đã đạt nhiều thành tích về mọi mặt như Tổng thống Donald Trump, mặc dù bọn đảng Dân Chủ kết hợp với bọn truyền thông thổ tả phá hoại bằng những đòn hết sức bẩn thỉu chưa từng có trong một quốc gia có nền dân chủ lâu đời và văn minh nhất thế giới.
Tổng thống Donald Trump là người của Thiên Chúa, cam kết xóa bỏ Chủ Nghĩa Cộng Sản, nên chắc chắn ông sẽ hạ thủ Trung Cộng! Vì vậy, Chú hãy thuyết phục một số cán bộ cao cấp trong Đảng làm tay sai cho Trung Cộng thì hãy dứt bỏ chiến lược đi dây như bấy lâu nay. Ông Trump đã khẳng định hoặc bạn hoặc thù, không chấp đi hàng hai.
Do đó, anh đề nghị Chú hai việc cần làm ngay:
1/ Phá cái lăng Ba Đình và xây lên một Đền Thờ Tổ Tiên Dân Tộc Chàm thật nguy nga để tạ tội dân tộc Chàm. Dành một số đặc quyền cho Dân Chàm. Tổ chức cuộc trai đàn chẩn tế để vong linh người Chàm siêu thoát. Nhớ đừng sử dụng Sư Quốc Doanh, bởi vì chúng nó đều là Công An của Đảng thì Phật Tổ không chứng cho đâu!
2/ Đưa cái xác khô của thằng Tàu mang tên Hồ Chí Minh đi chôn một nơi khác.
Chú Nguyễn Phú Trọng thân mến,
Trước đây, anh có viết thư cho Chú Ba Nguyễn Tấn Dũng để bày cho Chú ấy phải có hành động cứu nước, cứu dân thì sẽ được nhân dân Việt Nam phong Thánh. Tiếc quá! Chú ấy không chịu làm, nên ngày nay mới có vụ Trung Cộng phá hoại môi trường sinh thái; ngang nhiên đưa tàu thăm dò địa chất vào hải phận Việt Nam, khiến cho Tổng thống Donald Trump càng quyết tâm hơn trong sứ mạng xóa sổ Cộng Sản.
Sự nổi dậy của thanh niên Hồng Kông đòi bầu cử tự do mà Trung Cộng không thỏa mãn yêu cầu cũng chết, vì nhân dân Hồng Kông chấp nhận hy sinh tính mạng hơn là bị sống dưới chế độ độc tài toàn trị Trung Cộng. Mà thỏa mãn yêu cầu cũng chết, vì Hoa Lục sẽ noi gương Hồng Kông nổi dậy thì không cách gì tiêu diệt hơn một tỉ dân Tàu!
Chẳng cần phải là Kẻ Sĩ mới thức thời. Tình thế sẽ diễn ra như anh tiên đoán đấy Chú ạ! Anh không dọa Chú đâu! Nếu Chú cứ chần chờ như Chú Ba Dũng, thì một khi Trung Cộng bị Tổng thống Donald Trump đánh bại, nhân dân Việt Nam sẽ không tha cái mạng Chú đâu!
Tuy anh không phải là tín đồ của Chúa, nhưng anh được Chúa mặc khải. Dám đụng đến thần tượng Hồ Chí Minh của Chú là anh dễ bị Chú cho đàn em thanh toán Chú như chơi. Anh ý thức điều đó lắm chứ! Thế nhưng lo sợ nòi giống Việt Nam rồi cũng sẽ bị tiêu diệt như dân Chàm, nên anh phải nói lên sự lo lắng của anh thôi!
Địa chỉ nhà anh vẫn như cũ, như địa chỉ mà trong thư trước anh đã ghi. Anh xin tái xác định: “Chết là cùng, việc gì mà sợ!”
Tiện đây, anh gửi Chú xem hai cái “video clip” để nghe anh nói về Luật Nhân Quả.
Mong Chú sáng suốt nghe lời anh.
Thân ái,
Bằng Phong Đặng văn Âu.
Địa chỉ email: bangphongdva033@gmail.com Tel :714 – 276 – 5600


Wednesday, August 28, 2019

Chào các bạn thân mến,

Dưới đây là tâm tình của một người Không Quân Việt Nam Cộng Hòa yêu nước:


Tuesday, August 20, 2019

TỔ QUỐC TRÊN HẾT - DÂN TỘC TRÊN HẾT


TỔ QUỐC TRÊN HẾT
DÂN TỘC TRÊN HẾT
BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thành phố Westminster, California, ngày 20 thág 8 năm 2019.
Chào Chú Em Nguyễn Phú Trọng,
Sáng nay thức dậy sớm, đọc tờ báo Thanh Niên, tôi thấy có hàng chữ lớn chạy dưới tên tờ báo: “TỔ QUỐC TRÊN HẾT, DÂN TỘC TRÊN HẾT”, tôi liền viết vội bức thư này cho chú để hỏi Đảng Cộng Sản hãy cho biết Tổ Quốc là Tổ Quốc nào. Tổ Quốc Việt Nam hay Tổ Quốc Tàu lạ? Dân tộc là Dân Tộc nào? Dân Tộc Hùng Vương hay Dân Tộc  Hán Cao Tổ?
Sở dĩ tôi đòi hỏi chú nói cho rạch ròi để nhân dân không bị lừa như “đi học tập một tháng rồi cho về” mà bị giam vào “Trại Tập Trung” mút chỉ cà tha. Hoặc cái câu “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” mà chủ quyền quốc gia không còn, ai đòi Tự Do thì bị đánh vỡ mồm và đời sống nhân dân khốn khổ còn hơn súc vật. Đó là những sự kiện có thật. Tôi không phịa ra để Chú Em buộc tội tôi là thành phần phản bội Đât Nước.
Trước đây, Tổng Bí thư Nguyễn văn Linh dùng ba chữ tắt NVL của tên mình để đưa ra khẩu hiệu NÓI VÀ LÀM với mục đích đánh lừa thiên hạ. Nhưng Nói thì có Nói, mà Làm thì “đéo” Làm! Xin lỗi Chú Em, đừng cho rằng tôi thô lỗ, bất lịch sự. Tôi phải dùng ngôn ngữ của thời đại Xã Hội Chủ Nghĩa để Chú chóng hiểu hơn. Hiểu chưa?
Vậy tôi đề nghị Chú Em ra lệnh đảng thi hành một số việc:
1/ Không bắt bớ, đánh đập bất cứ ai nói “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam.
2/ Phải chính danh. Nếu thấy tàu của Trung Cộng xâm phạm lãnh hải Việt Nam, đánh đập ngư dân Việt Nam thì phải gọi đích danh là tàu Trung Cộng; chứ không được sợ phạm húy mà gọi là Tàu Lạ!
3/ Ngưng gửi Công An đội lốt Nhà Sư ra Hải Ngoại để mở Chùa làm kinh tài và phá hoại giáo lý Nhà Phật. Chú Em nên nhớ Phật cũng linh thiêng lắm; chứ không phải cứ chắp tay từ bi hỉ xả mãi đâu. Sự quả báo rất là kinh khủng và có thật đấy! Chú Em không thể lường trước được đâu! Hãy nghe lời tôi đi!
4/ Hãy dẹp bỏ câu khẩu hiệu “Thà Mất Nước Còn Hơn Mất Đảng” và cái câu “Còn Đảng Còn Minh” để thay thế bằng cái câu “Thà Chết Chứ Không Chịu Mất Nước” và câu “Dân Tộc Ta Còn Thì Tổ Quốc Ta Còn”.
Tôi tạm đề ra một số yêu cầu đó thôi, mà Chú Em thi hành thì nhân dân có thể bắt đầu tin tưởng phần nào. Nếu Chú Em làm như lời tôi khuyên, Chú Em sẽ được nhân dân tôn sùng thật sự; chứ không phải giả vờ sợ hãi trước mặt, mà đấm Con C sau lưng đâu
Ngoài ra, Chú Em lập tức triệu hồi tỷ phú Hoàng Kiều về nước để trị tội xỉ vả Dân Tộc, nếu Chú Em còn xem đồng bào tỵ nạn ở Hải Ngoại cũng là Dân Tộc Việt Nam. Đồng thời Chú Em khuyên Hoàng Kiều ăn mặc cho đàng hoàng; nói năng cho lễ phép lịch sự. Đừng bắt chước mấy thằng cà lơ thất thiểu mà làm nhục Dân Tộc
Các nước khi chưa mở mang như Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan … phải gửi thanh niên ra các nước văn minh để học hỏi và về giúp nước mau tiến bộ về mặt kỹ thuật. Việt Nam đang có một nguồn tài sản chất xám và tài chánh rất lớn. Nếu Chú Em thi hành những điều tôi đề nghị, thì những chuyên gia thượng thặng của con cái người ty nạn sẽ trở về giúp phát triển Đất Nước và nguồn tài chánh sẽ đổ về dồi dào đủ để khỏi đi vay nợ nước ngoài.
Ngửa tay đi xin, nhục lắm Chú Em Nguyễn Phú Trọng ạ!
Nhân tiện đây, tôi kèm theo bức thư tôi viết cho Chú Em từ ngày 30 Tháng 8 năm 2018 để Chú Em đọc và để thấy tôi luôn luôn là một người thiết tha yêu Dân Tộc và luôn luôn đặt Quyền Lợi Tổ Quốc trên hết.
Chủ Nghĩa Cộng Sản đã bị phá sản từ thế kỷ trước rôi! Nhân loại đã ném nó vào thùng rác rồi! Chú Em ôm lấy nó làm gì mà than thở “chẳng biết 100 năm nữa, nước Việt Nam ta có tiến lên được Xã Hội Chủ Nghĩa hay không?
Những lời tôi viết cho Chú Em là những lời vàng ngọc đấy chú ạ! Chủ Em nghe lời tôi, chắc tên tuổi của Chú Em và dòng họ của Chú Em sẽ thơm lừng trong lịch sử!
Đừng đợi tới lúc cậu Hoàng Kiều lớn tiếng nạt nộ “HIỂU CHƯA?” nghe Chú Trọng.

THƯ KHÔNG NIÊM VIẾT CHO
NGUYỄN PHÚ TRỌNG,
TỔNG BÍ THƯ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU
Thành Phố Westminster, Quận Cam, Tiểu bang California, Hoa Kỳ.
Thứ Năm, ngày 30 tháng 8 năm 2018.
Chào chú em Nguyễn Phú Trọng,
Nhân danh một người lớn tuổi hơn chú, từng đặt chân đến nhiều vòm trời thế giới, từng đọc nhiều sách từ những luồng tư tưởng tiên tiến, từng nghiên cứu các chế độ chính trị của nhiều quốc gia, chắc chắn sự trải nghiệm cuộc đời của tôi phải già dặn hơn chú; tầm nhìn của tôi phải cao và xa hơn chú. Ngoài ra, với cái tâm vô cầu không màng danh vọng, tiền bạc, địa vị, nên cái tuệ của tôi sáng sủa hơn chú. Do đó, tôi có đôi điều rất thực tiễn để truyền đạt tới chú mà chú phải lắng nghe, vì có lợi cho bản thân chú. Người cộng sản nào cũng thờ “chủ nghĩa duy lợi”. Đúng không?
Biết chú là người cộng sản đã thề nguyền “thà mất nước hơn mất đảng”, tôi sẽ không nói đến sự tồn vong của Tổ Quốc. Tôi cũng sẽ không bàn đến đạo làm người có văn hóa văn minh để cho chú cười nhạo tôi là kẻ mang đầu óc tiểu tư sản. Các chú quen sùng bái Staline, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh đều là những tên tội đồ giết người không gớm tay, mà tôi đề cập đến các bậc Thánh hiền thì hóa ra tôi là kẻ tối dạ à? Tôi cũng sẽ không nói đến thanh danh, uy tín của nhà lãnh đạo, vì dân nhậu trong nước đã kháo nhau rằng không một thằng lãnh đạo cộng sản nào có sợi dây thần kinh biết xấu hổ.
Bởi vậy, tôi chỉ nói đến mạng sống của riêng chú mà thôi, bởi vì tôi biết rất rõ bất cứ anh chị chóp bu cộng sản nào cũng đều tham sống, sợ chết. Nếu không sợ chết, thì mắc mớ gì phải tẩm bổ thai nhi, thiên niên hà thủ ô hay nấm linh chi nghìn tuổi để trường thọ? Và nếu không sợ chết, thì các chú tội gì phải hèn với giặc ác với dân, đúng không?!
Khi hay tin chú Ba Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố: “Chúng ta không thể vì mấy chữ Bốn Tốt và Mười Sáu Chữ Vàng mà đánh mất chủ quyền Quốc gia”, tôi nghĩ bụng rằng anh Thủ tướng cộng sản này ngon. Có lẽ anh ta còn mang một chút máu “Anh Chị” của dân Nam Kỳ lục tỉnh giống như Năm Lửa, Bảy Viễn hay Ba Cụt trong người, nên tôi liền viết đôi điều cố vấn cho anh ta để cứu mạng anh ta.
Bất cứ một Việt Cộng nào ở địa vị bé tí hay lãnh tụ mà dám nghĩ đến thôi, chưa cần phát ra thành lời, mà dám đề cập đến chủ quyền quốc gia là tiêu mạng trước đàn anh Trung Cộng hay đám tay sai lập tức. Bằng cớ là bất cứ ai hô to “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam” thì liền bị Công An đánh cho vỡ mồm ngay. Vậy Ba Dũng trong cơn đắc chí liều mình tuyên bố về chủ quyền, là cái mạng của anh ta đã nằm trong tầm ngắm của tình báo Hoa Nam rồi. Tôi đề nghị Ba Dũng hãy cấp tốc làm mấy việc sau đây:
Thứ nhất, bí mật bắt tay với CIA để có sự hỗ trợ của Hoa Kỳ,
Thứ hai, nhân lúc Đảng tổ chức Đại hội, hãy cho Công An vào tóm toàn bộ Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương nhốt vào một nơi, rồi làm cuộc thanh lọc. Hễ anh chị cán bộ nào thân Trung Cộng thì thủ tiêu không thương tiếc. (Thủ tiêu là ngón nghề của cộng sản, đâu có gì khó khăn mà lương tâm áy náy?).
Thứ ba, trả tự do cho tất cả những tù nhân bất đồng chính kiến, tuyên bố giải tán đảng cộng sản, chấp nhận đa nguyên đa đảng, tổ chức bầu cử tự do …
Tôi còn bảo đảm với Ba Dũng xác xuất thành công rất cao, bởi vì toàn dân đang chán ghét chế độ. Họ sẽ liều mạng nhào ra bảo vệ sinh mạng chú ấy. Nhưng nếu không thành công đi nữa, thì chú Ba vẫn sẽ được lịch sử phong Thánh. Đó là cơ hội bằng vàng ngàn năm một thuở: Để lại danh thơm muôn đời. Nhưng tiếc thay! Chú Ba Dũng, mang tên Dũng nhưng chết nhát, không dám hành động.
Tôi thiết nghĩ chú Ba Dũng tự tin rằng chung quanh mình đều là bộ hạ do mình cắt cử thì họ sẽ mãi mãi trung thành với mình; địa vị của mình vững như bàn thạch, không ai dám động đến mình. Chú ấy dốt quá! Chẳng hiểu tí gì về cái tình đồng chí cộng sản!
Khi được tin Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phê bình chú Ba Dũng, nhưng không gọi đích danh, mà chỉ dám gọi Đồng chí Ba X, tôi nhận thấy số phận của Ba Dũng sắp nguy tới nơi rồi. Tôi liền viết bức thư thứ hai để khuyến cáo chú ấy cấp tốc hành động.
Tôi lập luận rằng phàm là cộng sản thì anh nào cũng rất “hãnh tiến” về cái chức danh của mình. Thế mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hạ mình gọi viên Thủ tướng do mình bổ nhiệm là “Đồng chí Ba X”, tức là chú Trọng học cái mưu mẹo của Lưu Bị thời Tam Quốc khi nghe Tào Tháo ngợi khen mình là anh hùng, liền giả bộ làm rơi chén rượu đang uống. Mục đích của Nguyễn Phú Trọng là làm cho Ba Dũng tưởng Nguyễn Phú Trọng sợ mình thật, nên mất cảnh giác. Ba Dũng bình chân như vại, không chịu ra tay!
Sau khi chú Trọng sang Bắc Kinh triều kiến Hoàng đế Tập Cận Bình trở về, tôi biết ngay sự nghiệp chính trị của chú Ba Dũng coi như chấm dứt. Bởi vì địa vị của bất cứ anh lãnh đạo Việt Cộng nào cũng đều nằm trong tay Trung Cộng, dù cho những tay chân bộ hạ đều do mình nặn ra. Quả nhiên, tôi đoán không sai!
Này chú Nguyễn Phú Trọng,
Chú thâm độc lắm! Chú đưa Nguyễn Bá Thanh – cựu Bí thư Thành Ủy Đà Nẵng – về bên kia thế giới gọn gàng. Trong khi đó, chú dần dà chặt tay chân của Ba Dũng, nhưng lại để yên Ba Dũng, khiến cho tinh thần Ba Dũng khủng hoảng, thắp thỏm chẳng biết lúc nào mình bị Nguyễn Phú Trọng bắt nhốt vào tù.
Nhưng khoan! Chú đừng tưởng địa vị Tổng Bí thư của chú được Tập Cận Bình bảo kê, là cái mạng của chú an toàn.
Thời thế đã đổi khác lắm rồi, chú Trọng ạ! Mấy đời Tổng thống trước của Mỹ thuộc loại chính trị gia muốn yên thân, không thấy Trung Cộng là hiểm họa của đất nước mình. Còn Donald J.Trump là nhà doanh nghiệp đã tỏ ra lo lắng cho tương lai nước Mỹ vì mối họa của Trung Cộng từ hơn thập niên qua.
Là một tỉ phú bay bướm, sống cuộc đời vương giả, Donald Trump có thiếu gì ông bà làm chính trị đến luồn cúi, xin yểm trợ tài chánh để tranh cử. Ông Trump chấp nhận dấn thân, dù bị những thứ đầu đường xó chợ nói hỗn, nói láo. Ông Trump là người yêu nước, dám nói dám làm, khiến cho một số lãnh tụ trong đảng Cộng Hòa, tuy đã về hưu cũng lên tiếng công kích vì đố kỵ, thấy mình không có cái dũng như ông Trump.
Tổng thống Donald J. Trump là người biết sức mạnh kinh tế, sức mạnh quân sự của đất nước mình và biết sử dụng sức mạnh đó. Ông Donald Trump chọn ông Peter Navarro tác giả cuốn sách “Death By China” làm cố vấn kinh tế; chọn vị Tướng diều hâu 4 sao James “Mad Dog” Mattis làm Bộ trưởng Quốc Phòng và chọn ông Mike Pompeo nguyên thủ khoa trường quân sự West Point làm Bộ trưởng Ngoại giao thì đủ biết ông Donald Trump sẽ cứng rắn đối với Trung Cộng như thế nào.
Tổng thống Donald Trump có những hành động táo bạo mà chưa có Tổng thống Mỹ nào trước đó thể hiện. Như dời tòa Đại sứ Mỹ đến thủ đô Jerusalem của Do Thái; buộc Kim Jong Un ngồi vào bàn hội nghị, bỏ thỏa ước TPP, bỏ thỏa ước nguyên tử với IRAN, yêu cầu các thành viên NATO phải đóng góp thêm tài chánh mà các thành viên đều tuân thủ thì đủ biết uy tín của Tổng thống Donald Trump được thế giới trọng thị như thế nào. Ngoài ra, ông Trump tăng ngân sách Quốc Phòng và có dự án thành lập Lực lượng Không Gian (Space Force) khiến cho Trung Cộng phải chạy đua để tranh ngôi bá chủ thế giới với Hoa Kỳ, thì số phận của Trung Cộng sẽ giống như Liên Xô đã hụt hơi trong cuộc chạy đua vũ khí với Mỹ dưới thời Tổng thống Reagan, rồi cuối cùng đưa đến Liên Xô và khối Warsaw tan rã. Trung Cộng rồi cũng tan rã thôi!
Trong con mắt của Tổng thống Donald Trump thì Tập Cận Bình chỉ là anh chủ tiệm chạp phô bán hàng tạp hóa, sử dụng các mẹo gian thương kiểu Ba Tàu, đi ăn cắp trí tuệ thế giới về làm hàng nhái, bán rẻ sản phẩm ra thị trường để dụ người tiêu dùng mà thôi. Bằng cớ là Trump chỉ mới tăng thuế một số hàng xuất cảng của Trung Cộng sang Hoa Kỳ, thì thị trường chứng khoán của Tàu đã mất 2 ngàn tỉ đô-la và có chiều hướng mất thêm. Vì thế, nội bộ nước Tàu đang có cuộc đấu đá, vấn đề lãnh đạo của Tập Cận Bình đang bị các Ủy viên Bộ Chính trị  gay gắt đặt ra. Đó là chưa kể dư đảng của Giang Trạch Dân cũng đang đợi thời cơ nổi lên rửa hận. Ngoài ra, nhân dân của các quốc gia bị Trung Cộng xâm chiếm như Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông lâu nay bị bọn cầm quyền Trung Cộng bóc lột, đàn áp man rợ chắc chắn đã nhìn ra sự yếu kém của cộng sản Tàu rồi. Họ sẽ thừa cơ nổi dậy mà thôi!
Tôi bảo đảm với chú Nguyễn Phú Trọng rằng Tổng thống Donald Trump sẽ đánh sụp Trung Cộng, bởi vì Ấn Độ, Nhật Bản, Nam Hàn, Mã Lai, Singapore, Úc, các quốc gia kỷ nghệ Âu châu như Anh, Pháp, Đức và ngay cả Nga cũng đã nhìn thấy Trung Cộng là hiểm họa cho toàn thế giới rồi. Mới đây, ông Donald Trump ra lệnh cập nhật Ủy Ban Đầu Tư Của Nước Ngoài tại Hoa Kỳ để ngăn ngừa việc Trung Cộng mua các công ty chuyên sản xuất Kỹ Thuật Cao (High Tech) và cả thế giới cũng đang làm như vậy.
Trung Cộng đang bị cả thế giới đồng lòng chống. bị nội công ngoại kích, thì làm sao tránh được sụp đổ? Tại sao chú Trọng không nhân cơ hội này mà thoát Trung, giành lại độc lập dân tộc?
Tại Hội nghị APEC năm 2017 ở Hà Nội, Tổng thống Donald J. Trump đọc bài diễn văn đề cao Hai Bà Trưng nổi dây đánh đuổi Thái thú Tô Định về Tàu. Chú Trọng có biết tại sao Việt Nam ta có những vị anh hùng như Đức Trần Hưng Đạo đánh đuổi quân Nguyên, có Hoàng Đế Quang Trung đánh đuổi quân Thanh mà ông Donald Trump không nhắc tới, lại nói đến danh tánh hai vị Nữ Lưu?
Tôi giải thích cho chú hiểu: Tại vì trong lịch sử nhân loại chưa có người phụ nữ nào uy dũng như hai Bà, kể cả nữ anh hùng của nước Pháp là Jeanne D’Arc được phong Thánh. Tổng thống Trump ra lệnh ông Đại sứ Dan Kritenbrink và ông Tướng Bộ Binh đến cầu nguyện tại Đền thờ Hai Bà là thêm một tín hiệu để nhắn với nhân dân Việt Nam phải vùng lên diệt thù đấy chú Nguyễn Phú Trọng à.
Khuyến khích nhân dân Việt Nam nổi dậy, chẳng phải Tổng thống Trump thương yêu dân Việt Nam lầm than dưới ách thống trị độc tài toàn trị của Việt Cộng đâu. Thực tế là vì địa thế nước Việt Nam hữu dụng cho chiến lược bao vây Trung Cộng mà thôi! Cái chuyện tình nghĩa quốc tế là do Liên Xô, Trung Cộng bày đặt ra là để lừa các nước chậm tiến có lãnh tụ tối dạ đó. Nhưng chơi với Mỹ vẫn tốt hơn làm đàn em Ba Tàu!
Tổng thống Donald Trump còn xúi bà Thái Anh Văn Nữ Tổng thống Đài Loan tuyên bố sẵn sàng phá tan đập Tam Hiệp, nếu Trung Cộng xâm lăng Đại Loan. Một lần nữa, tại sao ông Trump không xúi một vị nam lãnh tụ Á Châu nào khác lên tiếng đe dọa Trung Cộng, mà lại là bà Thái Anh Văn? Tôi hỏi, nam nhi như chú mà Tổng thống Donald Trump chỉ đề cập đến uy vũ của Hai Bà Trưng, đến bà Thái Anh Văn, thì thứ đàn ông như chú có đáng là đàn ông hay không? Chú Trọng có để ý thời nay phần lớn những nhà tranh đấu trong nước đòi quyền làm người đa số là phụ nữ không?
Ngoài quyết tâm triệt hạ Trung Cộng để trừ hậu họa cho nước Mỹ và cho Thế giới, Tổng thống Trump còn có một quyết tâm cao hơn. Đó là phải triệt hạ Trung Cộng bằng mọi giá để cắt đứt nguồn cung cấp tài chánh của Trung Cộng cho đám truyền thông thiên tả lâu nay chuyên phịa ra những tin tức láo khoét nhằm bôi nhọ cá nhân ông.
Này chú Nguyễn Phú Trọng,
Trung Cộng không phải là chỗ dựa an toàn đời đời cho chú và gia đình đâu! Người dân Việt Nam đã thấy rõ đảng cộng sản Việt Nam là một bè lũ bán nước rồi. Ngay cả những bà già được phong Mẹ Liệt Sĩ Anh Hùng cũng thù Việt Cộng thấu xương tủy. Nếu có thể chém chết bất cứ thằng Công An Việt Cộng nào thì các bà cũng không từ chối, vì bị mất đất mất nhà. Đó là sự thực trong dân gian mà tôi phản ảnh cho chú biết. Vậy khi bên Tàu có loạn là khi tính mạng của chú sẽ bị nhân dân vùng lên để báo thù. Kẻ giết chú và thân nhân chú sẽ không ai khác, mà chính là những Công An bảo vệ chú lâu nay. Họ phải giết chú để lập công với nhân dân, giống như những Công An bảo vệ đã giết vợ chồng Nicolae Ceausescu (Tổng Bí thư đảng cộng sản Rumania). Cái chết của vợ chồng Ceausescu rất thê thảm.
Có một vị Tiến sĩ ở ngoài này, chẳng hiểu mắc chứng gì, đọc những bài viết chống Cộng của tôi, đã gay gắt hỏi: “Anh viết bài chửi cộng sản ngon lành lắm! Tại sao anh không về trong nước mà chửi họ đi?”. Tôi bèn hỏi lại anh ta: “Tại sao anh là Tiến sĩ mà hỏi dốt như vậy? Tôi đâu phải hàng tôm, hàng cá mà chửi bới? Tôi nghĩ phơi bày tội ác cộng sản và tố cáo trước đồng bào mình, trước nhân loại là nhiệm vu và lương tâm của người trí thức, anh hiểu không? Sống ở nước ngoài, không bị Việt Cộng bắt bỏ tù, tôi phải thay những Trần Huỳnh Duy Thức, những Mẹ Nấm … để cất lên tiếng nói lương tâm chứ! Người như tôi mà ở trong nước thì bị Việt Cộng bỏ tù mọt gông rồi, đâu còn lên tiếng được nữa? Tại Phố Bolsa, Việt Cộng và tay sai thiếu gì. Họ có một triệu cách giết người mà không lưu lại dấu vết. Tôi biết điều đó lắm, nhưng trách nhiệm và lương tâm của người trí thức là không thể im tiếng trước sự bất công, sai trái”.
Ông Tiến sĩ im lặng, không thể phản bác điều tôi nói, nhưng dường như anh ta cũng không muốn nhìn nhận lời tôi nói là đúng!
Thuật lại chuyện ông Tiến sĩ này, tôi lại nhớ đến ông Tiến sĩ Nguyễn Phú Trọng. Chú từng nói: “Chẳng biết chủ nghĩa xã hội một trăm năm nữa có thực hiện được ở Việt Nam hay không? Nhưng ta vẫn phải kiên trì tiến lên xã hội chủ nghĩa”. Thiệt là một câu nói ngớ ngẩn hết biết! Thảo nào dân chúng đặt cho chú cái hỗn danh Trọng Lú cũng phải! Tôi quên nói: “Người trí thức phải khai mở cái lú lẩn của người cầm quyền thì đất nước mới đạt được văn minh, tiến bộ được, chú Trọng ạ! Giống như ông Nguyễn Trường Tộ khai mở trí tuệ của triều đình vua Tự Đức đấy thôi!”
Chú Nguyễn Phú Trọng thân mến,
Khác với mấy ông trí thức, mấy nhà cách mạng lão thành trong nước, chuyên môn ngồi viết kiến nghị trịnh trọng dâng lên đảng xin xỏ điều này điều kia, tôi viết thư này là để báo động cho chú biết rằng Trung Cộng không phải là chỗ dựa được đâu. Hãy quay đầu về với dân tộc, xin lỗi nhân dân thì may ra cái mạng của chú và gia đình sẽ an toàn.
Với tinh thần vô úy của con nhà Phật, luôn luôn từ bi hỉ xả, những gì tôi viết cho chú là thể theo lời dạy của Đức Thế Tôn: “Dù xây chín bậc phù đồ, không bằng làm phước cứu cho một người”. Tôi đã hơn một lần viết thư cứu Nguyễn Tấn Dũng, nhưng chú ấy không nghe, nên bây giờ biến thành con cá nằm trên thớt dưới con dao của chú. Có lẽ giờ này chú Ba Dũng đang hối tiếc lắm? Tôi là ân nhân của chú đấy, chú Trọng à!
Nếu chú bắt chước Hồ Chí Minh đã giết bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm, ân nhân của đảng, mà nay chú ra tay giết tôi thì cứ việc. Tôi từng viết bài “Chết Là Cùng! Việc gì mà sợ?” để xúi dân trong nước nổi dậy tiêu diệt cộng sản, chẳng lẽ tôi lại sợ chết à?
Ước mong chú Nguyễn Phú Trọng vâng theo lời tôi. Đành rằng con người trước sau gì cũng chết. Nhưng chết bị đồng bào phanh thây vì tội bán nước thì mộ phần của chú sẽ giống Lê Đức Thọ chôn ở nghĩa trang Mai Dịch được canh gác kỷ lưỡng, mà sáng nào cũng lãnh một gói cứt trên mộ, đến nỗi thân nhân phải âm thầm dời mộ đi chôn ở một nơi bí mật, vì thối quá!
Tái bút: Có một số người Việt ở hải ngoại viết bài Chống Cộng không dám ký tên thật của mình, vì sợ khi về trong nước sẽ bị lôi thôi. Còn tôi, lúc nào cũng ghi rõ danh tánh, bút hiệu, địa chỉ tư gia, số điện thoại, địa chỉ email để chịu trách nhiệm của mình đối với độc giả. Chắc chú Trọng phải hiểu tôi là người có lòng tự trọng?
Bằng Phong Đặng văn Âu,
Nơi ở: Vườn Thượng Uyển Royal Garden.
10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA.92683.
Telephone: 714 – 276 – 5600 


Friday, August 16, 2019



THƯ VIẾT CHO NHỮNG THẰNG NGU

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thành Phố Westminster, Quận Cam, Tiểu bang California, Hoa Kỳ.

Ngày 15 tháng 8 năm 2019

Này Nguyễn Đắc Xuân,

Hôm nay ngày rằm tháng 7 Âm lịch, là ngày Vía Vu Lan, đồng thời là ngày 15 tháng 8 Dương lịch, ngày sinh nhật của tao. Tao chọn ngày này viết thư cho mày để báo hiếu Mẹ tao.
Như mày đã từng gặp Mẹ tao. Đó là một người phụ nữ hiền lành, nhưng cương nghị. Góa chồng từ lúc còn trẻ, bà vẫn thủ tiết thờ chồng, nuôi con, giống như Mẹ của nhà thơ Phùng Quán và dạy tao phải sống như bà Mẹ của Phùng Quán dặn con bà: “Sự sống là quý giá, nhưng trên đời có sự quý giá hơn. Đó là lòng tự trọng”.
Nếu những gì tao sắp sửa viết cho mày hôm nay, khiến ai bất bình, mà dùng bạo lực để thanh toán tao, tao sẽ không ân hận, mà còn tự  hào, vì tao đã sống theo lời Mẹ dạy.
Sáng nay, tao lên phòng tập thể dục. Bạn tao hỏi: “Anh có biết hiện giờ ở Huế đang có sự bàn cãi nhau về việc thành lập môn “Trịnh Công Sơn Học” để giảng dạy tại các trường Đại Học?”. Tao trả lời không biết, nhưng tao không lấy làm lạ, vì Hồ Chí Minh bị thế giới văn minh kết tội diệt chủng như Hitler, Staline, Mao Trạch Đông mà Việt Cộng phong là Danh Nhân Văn Hóa Thế giới và được Đảng của mày đưa vào Chùa ngồi ngang hàng với Đức Thích Ca để cho dân chúng sì sụp lạy đấy thôi!
Trước đây mấy năm, tao viết cho mày vài bức thư để mở cái ngu cho mày, nhưng mày không chịu học, lại còn huyênh hoang trả lời mày đi làm lịch sử. Tao giận quá, mới nói với mày rằng Trường Chinh Đặng Xuân Khu, Võ Nguyên Giáp, Phạm văn Đồng chẳng có đứa nào học lịch sử, nên mới chạy theo phục vụ Hồ Chí Minh, một kẻ đòi kết nghĩa anh em môi hở răng lạnh với quân thù truyền kiếp của dân tộc. Cái thứ tình nguyện đi làm tay sai cho kẻ thù không đội trời chung, mà cứ tưởng bở, vênh váo cái mặt mo. Mày còn bày đặt thách thức để xem mày hay tao, ai đến đích trước. Mày là thằng ngu, sống sung sướng ở Miền Nam, được hưởng mọi ân huệ của Miền Nam, mày chạy theo Việt Cộng để đến cái đích địa ngục trần gian, mắc mớ gì tao chạy đua với mày?
Phải chi mày lớn lên thời 1945, khí thế toàn dân nổi lên chống Thực dân Pháp rần rần, mà vì trình độ hiểu biết non nớt, mày đi theo cộng sản, tao còn hiểu được. Đằng này, năm 1959, tao dúi cho mày cuốn sách “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc” do cụ Hoàng văn Chí biên soạn, để mày thấy những người trí thức lên rừng đi theo Cách Mạng, đến khi Đảng nắm chính quyền trong tay, thì cái đám trí thức đó đều bị bỏ đói, tù đày chi vì cái tội xin Đảng cho phép tự do sáng tác. Cái thứ như thằng Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan và mày… là loại tép riu, Đảng coi chúng mày như xia là cái chắc! Tại vì chúng mày là một lũ ngu, đưa sách cho đọc mà trí óc vẫn tăm tối.
Một hôm, đọc thấy cái Kiến Nghị của ông Tướng Đồng Sĩ Nguyên cùng một lô Tướng lãnh và Lão Thành Cách Mạng đồng kính gửi Quốc Hội để xin cải tổ Luật Nhà Đất, tao viết cho Đồng Sĩ Nguyên một email để nói với ông ta vốn làm Dân biểu mấy khóa, mà không hiểu Quốc Hội Việt Cộng là cái chậu kiểng của Đảng để trưng bày cho có vẻ Dân Chủ hay sao mà rủ rê những thứ “Bình Vôi” đưa tên vào Kiến Nghị để xin xỏ. Sau đó, tao gọi điện thoại cho ông Tướng Đồng Sĩ Nguyên – người được mệnh danh là kiến trúc sư của Đường Mòn Hồ Chí Minh – tao tự xưng là người đồng hương Quảng Bình để trách ông ta dâng Kiến Nghị là chuyện vớ vẩn. (Nên nhớ tao có thể nói giọng Quảng Bình). Tướng Đồng Sĩ Nguyên thật thà đáp: “Mình phải phản ánh với Đảng, để Đảng biết những lão thành còn quan tâm đến việc nước. Không lẽ im lặng thì bọn đàn em sẽ chê cười!”  Mấy anh cộng sản sao mà hay xưng “Mình” đến thế?!
Tao cũng viết bài phê phán Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh sống gần 100 tuổi mà còn nói điều gian dối. Ông khen ngợi cộng sản thời đại Hồ Chí Minh được dân yêu, dân quý, dân kính trọng; còn ngày nay (thời của Nguyễn Tấn Dũng) cộng sản bỗng trở nên tha hóa, đạo lý suy đồi, là cường điệu. Ngoài bài viết tao gửi lên Diễn Đàn, tao viết riêng cho Cụ Vĩnh một email và nhờ ông Nguyễn Huệ Chi chuyển giùm. Nội dung email của tao như sau: “Cụ đã ở tuổi gần đất xa trời, nói cái gì thì phải nói cho đúng, để hậu thế không chê cười. Cụ bảo rằng cộng sản thời đại Hồ Chí Minh được dân yêu, dân quý, dân kính trọng là không đúng với sự thật. Nếu dân yêu, dân quý thì không đời nào gần một triệu dân Miền Bắc bỏ chạy vào Miền Nam sinh sống năm 1954! Hơn nữa, từ ngày Đảng lên nắm chính quyền, có bao giờ Đảng đã mở cuộc tự do trưng cầu dân ý đâu, mà biết được lòng dân?” Giáo sư Nguyễn Huệ Chỉ báo cho tao biết đã chuyển email của trao cho Cụ Vĩnh rồi! Cụ Vĩnh im lặng, làm cho tao khinh những ông già lòe cái danh xưng Lão Thành Cách Mạng, mà hành xử không quang minh.
Nhiều vị trí thức, Tướng lãnh viết email cho tao nhìn nhận sự phê bình của tao là đúng, nhưng họ nói tao ở nước ngoài, không hiểu hoàn cảnh của họ ở trong nước. Giá như tao viết bằng giọng văn nhẹ nhàng hơn, thì sẽ thuyết phục họ hơn. Tao trả lời thẳng thừng: “Các Cụ ở vào hàng cha chú, đàn anh; tôi thuộc hàng hậu bối. Tôi đâu cần phải dùng lời ngon ngọt để dỗ dành các Cụ phải làm bổn phận công dân khi quân giặc đến nhà!” Tao còn hỏi ngày xưa các Cụ lên đường đánh Pháp, đuổi Mỹ, có bao giờ các Cụ ngồi ký Kiến Nghị gửi cho Pháp, cho Mỹ không?
Mày biết tao không bao giờ nói hay viết lời thô lỗ, văng tục đối với bất cứ ai. Tao chỉ nói thằng, nói thật. Hễ dốt thì tao nói dốt; hễ ngu thì tao nói ngu! Ví dụ, cái câu “CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH” là cực kỳ ngu; cái câu “THÀ MẤT NƯỚC, CÒN HƠN MẤT ĐẢNG” là cực kỳ dốt. Bởi vì khi nước đã mất, thì đảng còn thế quái nào được nữa?
Khi Lê Hiếu Đằng tỏ ra bất mãn chế độ, viết lời kêu gọi các đảng viên hãy đứng lên chia tay đảng tập thể (trong khi bản thân hắn còn ở trong Đảng), tao cũng viết bài chê Lê Hiếu Đằng và những thằng sinh viên sống ở Miền Nam đi theo Việt Cộng đều ngu và hèn, vì không có cái dũng để thú nhận sự sai lầm, ngu dốt của mình, khi đã nhìn ra Đảng là phường bán nước buôn dân. Cái chiêu bài “Chống Mỹ Cứu Nước” của Việt Cộng mà những thứ Thượng tọa, Linh mục, Trí thức chạy theo là một lũ ngu. Bằng cớ ngày hôm nay Đảng của mày đang nhận vũ khí của Mỹ đấy thôi!
Ngày trước, tụi bay ăn sung mặc sướng, đi lại tự do thì đòi chống Nhu Diệm, Thiệu Kỳ. Ngày nay Việt Cộng bán nước rõ ràng, tao không thấy thằng nào tỏ ra một chút hối hận vì trót ngu. Đào Hiếu là một học sinh ở Quy Nhơn mới lớn, đọc sách của mấy thằng trí thức nửa mùa, làm dáng, giả vờ tả khuynh, nên mới lầm đường lạc lối đi theo Việt Cộng. Nhưng ít ra Đào Hiếu còn biết viết cuốn “LẠC ĐƯỜNG” để chuộc tội với đồng bào.
Bạn tao, Tiến sĩ Hà Sĩ Phu Nguyễn Xuân Tụ, khi đọc bài của tao chê cái bọn Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫn là hạng ngu dốt, phản bội Miền Nam, viết email khuyên tao: “Nên vặn âm thanh vừa đủ nghe (tone down volume) để kéo người phản tỉnh về với mình”. Tao trả lời: “Anh là người trí thức nói năng nhẹ nhàng, nhưng anh từng nói Việt Cộng là loài ký sinh bám vào lòng yêu nước. Vậy ký sinh làm gì có tay để cho anh dắt tay nhau đi dưới những tấm bảng chỉ đường của trí tuệ? Do đó, anh có dắt được thằng nào đâu? Còn tôi là dân vũ biền, thấy anh nói nhẹ không xong, thì tôi phải nói nặng để may ra vỡ óc chúng nó, thì phúc cho Đất Nước”. Rút cục nói nhẹ, nói nặng, nói hợp lý đến mấy, chúng vẫn không chịu nghe. Có lẽ phải dùng roi đét vào đít chúng mới được?
Này Nguyễn Đắc Xuân,
Có lẽ cái dân Việt Nam bị quỷ ám hay sao đó mày ạ! Bởi vậy mới có cái bọn mang danh trí thức mà ngu thậm tệ. Trong nước, dưới sự độc tài toàn trị của Việt Cộng, tất cả mọi người giả vờ ngu để sống, thì tao còn hiểu được. Ở ngoài này tự do, thế mà có những thằng trí thức lận lưng cái bằng Tiến Sĩ (thiệt hay giả, không biết) mà vẫn viết sách bào chữa cho tên giặc Trí Quang. Nhất Hạnh là thằng điếm, đặt điều nói dối Mỹ dội bom làm chết 300 ngàn dân Bến Tre, lập ra dòng tu Tiếp Hiện để ngủ với gái, mà vẫn có đứa đi theo, chắp tay sùng bái rất kính cẩn lạy, mới kỳ. Rồi có một anh Tướng Hải Quân làm Kháng Chiến dỏm, bịp bợm có chứng cớ rành rành ra đó, mà vẫn còn có những thằng chạy theo xưng tụng, hàng năm làm lễ tưởng niệm tuyên dương anh hùng thì mới khiếp!
Mày có thấy thằng lãnh đạo Việt Cộng nào không ngu trong việc bảo vệ chủ quyền Quốc gia, làm cho dân giàu nước mạnh để chỉ cho tao thấy không? Riêng tao, tao thấy toàn một lũ Mán từ rừng về, chóa mắt trước sự giàu sang của Miền Nam, học lối sống của Miền Nam, thế mà dám xưng “Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người” để ngày hôm nay một ông Tổng Bí thư Đảng kiêm Chủ tịch Nước bị dân xem là thằng Lú tư thông với Trung Cộng để hãm hại dân mình!
Do đó, mày được gọi là “Nhà Huế Học” và thằng Trịnh Công Sơn được chọn làm môn học ở Đại Học thì chẳng có gì lấy làm lạ! Hai đứa bay đều là bạn tao. Mày là đứa ngu, chạy theo bợ “Thầy Trí Quang” mà không biết khi “Cách Mạng” thành công thì “Thầy Trí Quang” sẽ bị ném vào thùng rác. Còn thằng Trịnh Công Sơn là một tay cơ hội để được “sáng say, chiều xỉn” thôi!
Trước ngày 30 tháng 4 năm 1975, tao khuyên Trịnh Cộng Sơn tìm đường ra nước ngoài lánh nạn đi. Bởi vì Việt Cộng không coi nó có công với Cách Mạng nhờ những bài hát phản chiến, mà Việt Cộng sẽ hài tội nó sống dưới cái dù của Đại tá Lưu Kim Cương, rồi sau đó sống dưới cái dù của Tổng trưởng Dân Vận Chiêu Hồi Hoàng Đức Nhã. Quả nhiên, tao nói không sai. Sau năm 1975, nếu không có sự can thiệp của Anh Sáu Dân (bí danh của Thủ tướng Võ văn Kiệt) thì thằng Sơn đã bị thằng Hoàng Phủ Ngọc Phan đày đọa cho đến chết!
Nói tóm lại, những thằng những con mang danh trí thức ở Miền Nam Tự Do phản bội Miền Nam, Việt Cộng chỉ dùng trong giai đoạn xâm lược Miền Nam thôi. Sau đó, bọn đó đều bị phế thải, bởi vì Việt Cộng coi Trí Thức Không Bằng Cục Phân.
Bên này Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn đang sôi nổi về ông Tỷ phú Hiểu Chưa cũng tị nạn, nhưng trở cờ làm tay sai Việt Cộng, bày đặt hỗn láo, xấc xược, rồi cũng chỉ được Việt Cộng xài một thời gian thôi. Bởi vì với Việt Cộng, tỷ phú không thuộc phe chúng nó thì cũng bị chúng coi như cục phân! Vắt chanh bỏ vỏ là ngón nghề của Việt Cộng mà!
Nguyễn Đắc Xuân à!
Tao khuyên mày nên nói một lời sám hối trước khi về cõi để vợ mày không nỡ đổ một rổ lòng lợn thối lên đầu mày, khi mày hớn hở mang về khoe Đảng chia khẩu phần.

Bằng Phong Đặng văn Âu  
Email Address: bangphongdva033@gmail.com 
Telephone: 714 – 276 – 5600