Bằng
Phong Đặng văn Âu.
Có
lẽ tôi là người lính duy nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thường xuyên ghi
rõ bút hiệu, tên thật của mình với địa chỉ nhà, địa chỉ Email và số điện thoại.
Không bao giờ tôi sử dụng nặc danh, không bao giờ dùng lời khiếm nhã mạt sát ai
và không bao giờ bới móc đời tư của bất cứ cá nhân nào. Tôi chỉ lên tiếng phản
đối đoàn thể nào, cá nhân nào lợi dụng danh nghĩa Chống Cộng với mục đích kiếm
danh, kiếm lợi làm tổn thương chính nghĩa Việt Nam Cộng Hòa. Thậm chí vấn đề
tôn giáo rất tế nhị, ít ai dám động tới, nhưng tôi cũng không ngần ngại vạch mặt
bọn buôn thần bán thánh, vì bọn buôn thần bán thánh đều là tay sai cộng sản duy
vật.
Đó
là nguyên tắc tôi tự đề ra cho bản thân để chứng tỏ phong cách chững chạc của một
kẻ mang danh nghĩa Người Lính Việt Nam Cộng Hòa có niềm tự hào về một chế độ mà
mình đã phục vụ.
Trong
cuộc họp của các cựu quân nhân ở Hoa Thịnh Đốn và Vùng phụ cận vào năm 1976,
trong đó có sự hiện diện của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, tôi phát biểu ý kiến: “Chúng ta thua một trận đánh, nhưng chúng ta
không thua cuộc chiến chống chủ nghĩa Cộng sản (We lost a battle, but we don't
lose the war against the communism). Nghĩa là cuộc chiến đấu của chúng ta là cuộc
chiến đấu giữa Con Người với Con Người: Con Người văn minh, có văn hóa chống lại
Con Người man rợ, bất nhân. Tuy chúng ta bị mất vợ, mất con, mất gia sản, mất địa
vị, nhưng chúng ta có một thứ mà không một ai có thể tước đoạt được. Đó là phẩm
cách của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa phải sống với phương châm “Tổ Quốc – Danh
Dự – Trách Nhiệm”. Tất cả mọi người trong phòng họp đều đồng ý, vỗ tay hoan
nghênh, kể cả Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh. Suốt thời gian từ ngày ấy đến giờ, tôi
đã giữ mình đúng với những gì tôi đã tuyên bố với anh em trong buổi họp. Không
bao giờ tôi chao đảo lập trường đối với Quốc gia, Dân tộc.
Khi
sinh hoạt với các bạn trẻ, tôi dặn dò: “Nếu
các em còn tấm lòng nghĩ đến quê hương dân tộc mà dấn thân vào cuộc đấu tranh chống
Việt Cộng thì phải thuộc nằm lòng điều này: ‘Hãy làm người chiến sĩ vô danh, đừng
tham lợi nhỏ mà bỏ lý tưởng dân tộc. Sứ mạng của người dấn thân tranh đấu phải
cao cả hơn người đi tu. Người đi tu Phật giáo từ Chú Tiểu lên tước vị Đại Đức,
Thượng Tọa, Hòa Thượng, Tăng Thống. Người đi tu Công Giáo từ Thầy Sáu lên tước
vị Linh Mục, Giám Mục, Tổng Giám Mục, Hồng Y, Giáo Hoàng. Còn người dấn thân đi
làm cuộc Cách mạng Dân tộc thì phải theo đuổi mục đích làm sao cho Dân Giàu Nước
Mạnh, dân tộc hùng cướng, tự do, hạnh phúc mà không mưu cầu bất cứ điều gì cho
bản thân, bất chấp bị tù tội, tra khảo, tử hình. Lòng phải thành, tâm phải
chính trực thì mới đi đến đích được”.
Tôi
đã sống với lời dặn dò các anh em bạn trẻ. Cho nên, dù bị đoàn viên Mặt trận Bịp
Hoàng Cơ Minh dọa bắn, dọa giết sau khi tôi đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Không Quân Đạo Vũ Anh Hùng lên
Giai phẩm Lý Tưởng do tôi phụ trách, mà tôi chẳng sợ chúng nó chút nào. Chết là
cùng để giữ thanh danh, việc gì phải sợ? Dù bị những đứa vô giáo dục, đầu đường
xó chợ nặc danh dùng lời thô tục, bẩn thỉu, nhớp nhúa để mạ lỵ, tôi vẫn không sờn
lòng, vì tôi khinh bỉ chúng nó thì đâu cần phải hạ mình đáp trả?
Tổng
thống Donald Trump là vị Tổng thống duy nhất từ xưa đến nay tuyên bố trước diễn đàn Liên Hiệp Quốc: “Chủ nghĩa Cộng sản chỉ mang lại nghèo đói, bất công, tham nhũng, thối
nát” là ông chưa nói trọn bản chất thực sự của Cộng Sản. Phải thêm như thế
này: “Chủ nghĩa Cộng sản đẻ ra những thằng
lưu manh, điêu ngoa, dối trá, tai ngược, đâm cha, chém chú, anh em, vợ chống đấu tố lẫn nhau
không thương tiếc” thì mới đầy đủ. Xã hội cộng sản là một trại súc vật như
George Orwell viết cuốn “Animal Farm” từ năm 1945.
Nhiều
nhà hoạt động chính trị ở Hải Ngoại không thấy Mặt Trận Bịp Hoàng Cơ Minh sẽ
gây tác hại ghê gớm trong Cộng Đồng. Nhưng tôi thấy và tôi đã sớm sủa lên tiếng
cảnh giác. Tại sao tôi thấy? Tại vì Hồ Chí Minh hô hào làm cuộc cách mạng giải
phóng dân tộc Việt Nam thoát khỏi sự đô hộ Thực dân Pháp là bịp bợm và lưu
manh. Hồ Chí Minh là một tên Tàu Khựa do Mao Trạch Đông nặn ra để diệt chủng
nòi giống Việt Nam. Vì trí thức Việt Nam ngu, nên Hồ Chí Minh mới thành công
đưa xã hội Việt Nam thành Trại Súc Vật như mọi người thấy ngày nay. Hoàng Cơ
Minh cùng một sách hô hào giải phóng Việt Nam thoát khỏi xiềng xích Việt Cộng
là một loại lưu manh, bịp bợm như Hồ Chí Minh mà thôi. Tại sao Hoàng Cơ Minh mặc
quần áo bà ba đen, đi dép râu, quấn khăn rằn, để râu cho giống Hồ Chí Minh là
cái nghĩa lý gì? Chỉ vì trí thức ngu, không chịu cảnh tỉnh quần chúng, thì anh
em nhà Hoàng Cơ Minh mới thu về 20 triệu đô-la theo lời tiết lộ của Đại tá Cựu
Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia Phạm văn Liễu.
Cụ
Phạm Ngọc Lũy than phiền trong Hồi Ký về sự kết nạp đoàn viên bừa bãi, nên Mặt
Trận bị Việt Cộng xâm nhập. Sự tiết lộ của Cụ Lũy không làm tôi ngạc nhiên. Bởi
vì khi Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh kết hợp với đám Thanh Niên Người Việt Tự Do (tức
là sinh viên Việt Nam du học tại Nhật trước năm 1975) và Trung tá Hải Quân Trần
văn Sơn, là tôi đã nghi ngờ rồi đây Mặt Trận sẽ bị Việt Cộng nắm đầu. Trung tá
Hải Quân Trần văn Sơn là người thuộc nhóm Phật giáo Ấn Quang từng tham gia đảo
chánh Tổng thống Ngô Đình Diệm năm 1963. Trần văn Sơn được Ấn Quang đưa vào làm
Dân biểu Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa thì cũng giống như Ngô Công Đức đào thoát
sang Cao Miên theo Việt Cộng mà thôi! Còn Lý Thái Hùng – Tổng Bí thư đảng Việt Tân –
một thành viên của Người Việt Tự Do bị một người Bình Định tố giác là Việt Cộng
nằm vùng mà im thin thít. “Học giả” Đỗ Thông Minh, Huỳnh Lương Thiện cũng là
thành viên Người Việt Tự Do từ Nhật sang đảm đương tờ báo Kháng Chiến toàn phao
tin láo bịp đồng bào khá giỏi. Thử hỏi những hạng người lừa đảo như thế làm sao
giải phóng Việt Nam?
Việt
Cộng nằm vùng trong Mặt Trận, biết Mặt Trận làm nhiều chuyện khuất tất, phi
pháp, thì Việt Cộng dùng “blackmail” để bắt buộc Việt Tân làm “Con Tin” để sai
khiến. Nhà báo Kiêm Ái nói thẳng thừng: “Việt Tân là em Việt Cộng” là vì thế! Tại
vì những nhà hoạt động chống Cộng đều là tài tử (chính khách salon), nên không
biết Việt Cộng đã sai khiến Việt Tân đấy thôi!
Nhạc
sĩ Trúc Hồ chân ướt chân ráo mới sang Mỹ, làm những bài hát đấu tranh đã khiến
cho đồng bào tị nạn cộng sản say mê, nhưng rút cục cũng lòi đuôi qua câu tuyên
bố “đòi lật đổ chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ
Nghĩa là sai! Chỉ xin nhân quyền mà thôi”. Cô Luật sư Trần Kiều Ngọc trẻ đẹp,
duyên dáng tuyên bố trong Đại Hội Trẻ ở Úc Châu: “Em không Chống Cộng, em chỉ chống Cái Ác”… Hầu hết những hoạt động
của Việt Tân đều do Việt Cộng “chỉ đạo” như thế!
Khi
được tin Giáo sư Tiến Sĩ Toán – Cựu Tư Lệnh Không Quân VNCH Nguyễn Xuân Vinh – được Việt Tân “bố trí” đưa ông ra làm Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ, tôi điện thoại
khuyên ông đừng nhận, vì đó là âm mưu của Việt Tân muốn biến cái tổ chức đó
thành “Mặt Trận Tổ Quốc” giống như của đảng Việt Cộng. Nhưng vì háo danh, tham
chức vụ, nên không chịu nghe lời khuyến cáo của tôi. Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh
đã thành công trong công tác biến các chiến sĩ thành đội ngũ “kéo cờ lên, hạ cờ xuống, phủ cờ, xếp
cờ” như Cụ Sức Mấy Đinh Từ Thức mô tả.
Giáo
sư Nguyễn Xuân Vinh là nhà mô phạm, thầy của nhiều học sinh Chu văn An, nhưng một
khi làm công cụ cho Việt Tân, thì trở nên thô lỗ. Tôi viết bài nhận xét Bản
Tuyên Cáo của ông chê Tướng Nguyễn Cao Kỳ không có căn bản học vấn là phản tác
dụng. Bởi vì đa số sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa từ cấp Úy lên cấp Tướng có bằng Tú
Tài I, Tú Tài II, mà ông miệt thị ông Kỳ không có căn bản học, thì chẳng khác
gì ông miệt thị tất cả sĩ quan dưới quyền lãnh đạo của ông?
Giáo
sư Nguyễn Xuân Vinh – nhà mô phạm được nhiều người ngưỡng mộ – đã đùng đùng nổi
giận, phát tán một Email chửi tôi như sau: “Đặng văn Âu là một tên côn đồ, một
thằng đểu cáng”.
Tôi
đã viết một Email với nội dung như sau: “Thưa Giáo sư, có lẽ một tên lưu manh
nào đó đã đánh cắp mật mã (password) của Giáo sư, nên giả danh Giáo sư để mạt
sát tôi. Bởi vì Giáo sư từng ca ngợi tôi trong cuốn sách “Theo Ánh Tinh Cầu” của
Giáo sư, thì không thể nào Giáo sư lại dùng lời lẽ của tên đầu đường xó chợ mắng
tôi nặng đến như thế?” Giáo sư Vinh khả kính đã im lặng! Ngày xưa đọc cuốn Đời
Phi Công có đoạn mô tả buổi dạ hội của giới thượng lưu ở Sài Gòn, khách mời lần
lượt tự giới thiệu: “Tôi là Bác sĩ, tôi là Dược sĩ, tôi là Kỹ sư, tôi là Giáo
sư Đại học v… v…”. Đến lượt ông tự giới thiệu: “Tôi là người phi công của Đất Nước”. Thật là một lời tự giới thiệu
tuyệt vời! Tiếc thay! Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đã không sống xứng đáng với người
phi công của Đất Nước, vì được Tổng thống Ngô Đình Diệm cho đưa cả gia đình vợ
con sang Mỹ học lấy bằng Tiến sĩ, nhưng học thành tài xong, thì không trở về phục
vụ Đất Nước. Khi Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ làm Thủ tướng, sai thuộc cấp ra Bộ Quốc
Phòng thu hồi tờ cáo thị đào ngũ và mua vé máy bay để mời ông về làm Bộ trưởng.
Ông Cựu Tư lệnh Không Quân đưa vợ về Sài Gòn thăm một tuần lễ, quan sát tình
hình có vẻ bất ổn, bèn trở lại Hoa Kỳ dạy học tiếp, vì Việt Cộng pháo kích hàng
đêm rất nguy hiểm.
Chỉ
vì nhắc nhở Giáo sư Vinh đừng chửi Tướng Kỳ là “đồ không có căn bản học vấn”, tức
là miệt thị tất cả sĩ quan dưới quyền, mà ông Cựu Tư lệnh chưa hề được xác định
hành quân (Operational fighting qualification) lại chửi tôi dã man như thế, thì
đủ biết đảng Việt Tân đã có khả năng đào tạo một nhà mô phạm trở thành người
thô lỗ. Giống như Bác sĩ Hoàng Cơ Lân – Giám đốc trường Quân Y, cháu Hoàng Cơ
Minh – đã phát ngôn: “Donald Trump là một
thằng điên. Người Việt nào mà bầu cho Donald Trump đều là bựa!” Đúng là
ngôn ngữ Việt Cộng, Việt Tân giống nhau.
Tôi
đã nói rõ: “Những đứa vô giáo dục, đầu đường xó chợ mạ lỵ, phỉ báng tao mà diệt
được Việt Cộng, thì tao sẽ tuyên dương anh hùng!” Thật là vô phúc bị sinh ra
vào thời đại Việt Cộng!
Tôi
thường gửi những bài viết của tôi cho Khoa Học gia Dương Nguyệt Anh với hàng chữ
như sau: “Kính gửi bài viết đến Khoa Học gia để tường”. Chữ “để tường” giống
như trong Quân Đội cấp dưới trình hồ sơ lên cấp trên thường ghi hai chữ “để tường”.
Tuy lớn tuổi hơn bà, nhưng tôi sử dụng sự ngôn từ lễ phép để chứng tỏ mình là
quân nhân có giáo dục, chứ không phải tâng bốc nịnh hót bà. Tại sao tôi thường
gửi bài viết của mình đến Nhà Khoa Học? Tại vì tôi nghĩ bà là nhà Khoa học, nhưng
chưa có đủ kinh nghiệm để biết những thủ đoạn lọc lừa của Việt Cộng, của Việt
Tân. Bằng cớ là Giáo sư Anh ngữ Nguyễn Ngọc Bích dù nhiều năm hoạt động trong Cộng
Đồng, nhưng hàng đêm ngồi dịch tài liệu của Việt Tân sang Anh ngữ cho cán bộ trẻ
trong Mặt Trận học tập. Bằng cớ là anh Nguyễn văn Khanh – Giám đốc phần Việt Ngữ
của đài RFA – dành nhiều thời giờ huấn luyện cho đoàn viên của Việt Tân thành
những nhà truyền thông chuyên nghiệp. Ngày nay đa số những kênh truyền thông của
băng đảng Việt Tân đều chửi Tổng thống Donald Trump và ca ngợi Joe Biden. Tôi
không rõ anh Bích, anh Khanh vì là đoàn viên Việt Tân hay vì tiền mà hăng hái
tiếp tay cho băng đảng Việt Tân đến vậy?
Khi
thấy Khoa Học gia Dương Nguyệt Ánh hợp tác với cô Lữ Anh Thư (con gái của Tướng
Lữ Lan) – một đoàn viên Việt Tân – chống tờ báo Người Việt ở California kiện bà
Hoàng Dược Thảo, chủ tờ báo Saigon Nhỏ, tôi lo ngại bà Dương bị Việt Tân sử dụng,
như Việt Tân đã sử dụng Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Nhà Truyền thông Nguyễn văn
Khanh, thì uổng quá!
Bà
Dương Nguyệt Ánh có thành tích chế tạo bom Áp Nhiệt để diệt quân khủng bố Hồi
giáo trong các hang động kiên cố. Bà tuyên bố: “Là người Việt Tị Nạn Cộng Sản,
bà có nghĩa vụ đền đáp công ơn nước Mỹ đã cưu mang gia đình bà”. Chính câu nói
đó của bà, phản ảnh đúng nếp Văn Hóa Việt Nam làm cho tôi cực kỳ ngưỡng mộ bà.
Mặc dầu bà không ý thức việc kiện tụng giữa tờ Người Việt và tờ Saigon Nhỏ chỉ
là tranh thương, chứ chẳng phải là Chính Nghĩa Quốc Gia gì cả! Nhà văn danh tiếng
Phan Nhật Nam có bề dày Chống Cộng, đứng về phía tờ Người Việt, viết cho bà Ánh
một bức thư thân tình bằng giọng kẻ cả cũng không biết sự tranh chấp giữa hai tờ
báo với nhau là tranh chấp thương mại! Tội nghiệp cho nhà văn Phan Nhật Nam quá
sức, vì bị Khoa Học Dương Nguyệt Ánh phản pháo bằng … bom áp nhiệt!
Nền
chính trị của Mỹ trở nên sa sút về mặt đạo đức. Tổ phụ lập quốc Hoa Kỳ dựa trên
tín lý “In God We Trust” mà ngày nay
không còn nữa, vì Đảng Dân Chủ và cái đám RINO cam tâm làm tay sai cho Nhà Nước
Ngầm để đưa nước Mỹ vào quỹ đạo Cộng sản. Nghe sự xác quyết của Tổng thống
Donald Trump đanh thép thề: “I will not
yield! I will not surrender this country to become communism as long as I live”,
tôi cảm thấy nức lòng, vì đúng với tâm tư của mình.
Đáng
lý ra những lãnh tụ chính trị như Quốc Dân Đảng, Đại Việt đứng ra lãnh đạo
Phong trào vận động đồng bào Yểm trợ Tài chánh ủng hộ Tổng thống Donald Trump
và đảng Cộng Hòa, giống như Cụ Phạm Ngọc Lũy từng hy sinh đứng ra lãnh đạo Ủy
ban Yểm trợ Mặt trận Kháng chiến Hoàng Cơ Minh mới phải. Nhưng hai đảng đều là hai
cái xác chết chưa chôn, nên họ không có một động thái nào. Còn Hoàng Bách ở
Houston – một đoàn viên của Mặt Trận – làm Youtube để mời người lên chửi Tổng
thống Donald Trump, thì ai cũng biết Việt Tân ở vị trí nào rồi.
Nhận
thấy không ai có đủ uy tín bằng những người trẻ như Khoa Học gia Dương Nguyệt
Ánh, Luật sư Đinh Việt – Thứ trưởng Bộ Tư Pháp dưới thời Tổng thống Bush Con –
Tướng Lương Xuân Việt và Đại tá Hùng Cao, tôi bèn mạo muội viết một Kiến Nghị
tha thiết mời quý vị nêu trên đứng ra lãnh đạo quần chúng ủng hộ Tổng thống
Donald Trump để chứng tỏ người Việt Nam đến Mỹ tị nạn Cộng sản không phải là
cái thứ tha phương cầu thực, giá áo túi cơm. Câu nói “Đền Ơn Nước Mỹ” của bà
Dương Nguyệt Ánh là câu khẩu hiệu xứng đáng cho đồng bào ta noi theo.
Trong
cuộc lên tiếng bênh vực bà Hoàng Dược Thảo chống tờ Người Việt còn có đoạn bà
Dương Nguyệt Ánh viết: “Chúng ta không thể để mặc cho các quan toà
thiên vị lộng hành mà không phản ứng. Chúng ta lại càng không thể bỏ mặc cho
các cá nhân phải tranh đấu đơn độc một mình. Dương Ngọc Ánh rất quan tâm đến
chính nghĩa của người Việt quốc gia đang bị đánh phá, và mong mỏi cộng đồng Việt
Nam hải ngoại cùng sát cánh để đối phó.” là rất phù hợp với tình hình chính
trị hiện nay. Nước Mỹ đang lâm vào tình trạng đảng Dân Chủ vũ khí hóa Bộ Tư
Pháp liên tục đánh Tổng thống Donald Trump một cách bẩn thỉu mà chúng ta là
công dân Hoa Kỳ im lặng, thì chẳng khác nào các trí thức đã im lặng trong vụ
Trí Quang – một tên Việt Cộng đội lốt nhà sư – chụp mũ chế độ Ngô Đình Diệm đàn
áp Phật giáo. Trong Nội Các của Tổng thống Ngô Đình Diệm có ¾ Bộ trưởng là Phật
giáo, có ¾ Tướng lãnh Quân Đội là Phật giáo thì làm sao gọi là Ngô Đình Diệm
đàn áp Phật giáo? Chính phủ xuất ngân khố giúp Phật giáo trùng tu Chùa bị đổ
nát vì chiến tranh. Chính phủ cho phép Phật giáo xây thêm Chùa mới. Chính phủ
cho phép Khuôn Hội Phật giáo, Gia đình Phật tử thành lập, hoạt động tự do.
Chính phủ cho Phật giáo mở các trường Bồ Đề mà không bắt buộc Giáo sư phải
trình giáo án như Việt Cộng. Trí Quang không biết các nhà sư ở Chùa Quán Sứ tại
Hà Nội bị Việt Cộng đuổi ra khỏi Chùa và bắt buộc hoàn tục hay sao, trong khi
Phật giáo ở Miền Nam được ưu đãi, mà lại vu khống cho chế độ đàn áp Phật giáo
là nghĩa làm sao? Sự hèn nhát của các Bộ trưởng, Tướng lãnh Phật giáo đưa đến mất
Miền Nam đấy thôi! Công lao của Phật giáo Ấn Quang đối với Việt Cộng rất lớn!
Nhân
dịp nghe bài trả lời phỏng vấn của Tiến sĩ Nguyễn Anh Tuấn – Giáo sư Chính trị
học – về đề tài vai trò người trí thức, có đề cập đến tên tôi, tôi cũng xin có
đôi lời.
https://www.youtube.com/watch?v=8ayuPj_RMCE
Với
tôi, trí thức là cái đầu của Tổ Quốc, phải có nhiệm vụ “khai dân trí, chấn dân
khí” như lời nhà cách mạng Phan Chu
Trinh dạy. Tôi vốn là người rất lễ phép, lịch sự với bất cứ ai, chứ không riêng gì nhà trí thức. Bằng cớ là Giáo sư Nguyễn
Xuân Vinh miệt thị tôi nặng lời, nhưng tôi không hề có một lời vô phép nào để
đáp trả. Tôi chỉ buồn vì sự suy đồi đạo đức của một nhà mô phạm sẽ kéo theo đạo
đức của Cộng Đồng suy đồi theo. Tôi cố tình viết trí thức Việt Nam ngu, như là
cách vơ đũa cả nắm, để ông trí thức Nguyễn Xuân Vinh cảm thấy chột dạ mà lên tiếng,
thì tôi sẽ chứng minh cho ông mở mắt.
Thế
nào là nhà trí thức ư?
Ông
Nguyễn Trường Tộ được vị Giám Mục đưa sang Pháp học đạo. Nhưng ông dành thời giờ
quan sát văn minh nước người, về nước viết bản điều trần dâng lên vua Tự Đức đề
nghị cải cách Chính trị, Kinh tế, Ngoại giao, chấm dứt tình trạng bế môn tỏa cảng. Nhưng vua Tự Đức và triều thần không chịu nghe, là vì ngu, nên mới bị
thực dân Pháp đô hộ. Trong khi đó Minh Trị Thiên Hoàng sáng suốt canh tân nước
Nhật trở thành hùng cường nhất Á Châu.
Hồ
Chí Minh theo Tàu – kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam – làm tay sai Quốc
tế Cộng sản dưới chiêu bài “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” mà Hồ Chí Minh thành
công là vì trí thức Việt Nam ngu chứ còn gì nữa? Phạm văn Đồng, Trường Chinh Đặng
Xuân Khu, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẩn … sau một thời gian hoạt động dưới quyền Hồ
Chí Minh chắc chắn phải biết Hồ Chí Minh là một thằng Tàu, nhưng trót thờ giặc
làm lãnh tụ, nên không dám nói ra. Cũng giống như bác sĩ Trần Đức Tường, Nguyễn
Trọng Việt, Đặng Vũ Chấn, Trần Xuân Ninh, Nguyễn Xuân Vinh cam tâm nằm dưới trướng
của anh sinh viên Người Việt Tự Do Lý Thái Hùng đều là một lũ ngu, chứ trí thức
cái quái gì? Tôi đã thách thức Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh và tất cả Trung Ương Ủy
Viên của Việt Tân hãy công khai chứng minh cho đồng bào rõ Hoàng Cơ Minh không
phải là người lừa dối bằng cái tổ chức kháng chiến bịp. Nhưng tất cả đều nín
thinh, vì tự biết mình ngu, nên không đủ lý lẽ để biện minh cái hành động tiếp
tay cho gian đảng.
Tôi
rất thương cảm và tội nghiệp cho những anh chiến sĩ từng một thời chiến đấu
dũng mãnh như sư tử, mà ngày nay trở thành những người lính của Đại Đội Chung Sự
lo việc kéo cờ lên, hạ cờ xuống, phủ cờ, xếp cờ, hát Quốc Ca và cúi đầu mặc niệm,
chứ không viết ra được một đường lối, chiến lược đập tan bọn Việt Cộng xâm nhập
vào Cộng Đồng để phá hoại. Có một ông sĩ quan hỏi tôi nếu tôi được anh em bầu
làm Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ, thì tôi có kế hoạch gì để chống Việt Cộng cho hữu
hiệu? Không một phút suy nghĩ, tôi đáp: “Nếu anh em không chê tôi chỉ là một
Thiếu tá, tín nhiệm tôi làm Chủ tịch, việc thứ nhất tôi sẽ lên án Mặt Trận
Hoàng Cơ Minh làm mất Niềm Tin của đồng bào; thứ hai, tôi mời các sĩ quan An
Ninh Quân Đội và các chuyên viên Tình Báo của Cảnh sát Quốc gia thiết lập một mạng
lưới tình báo, phản gián tại những địa phương có đông người Việt cư ngụ để theo
dõi những tên hoạt động cho Việt Cộng và lập một danh sách trao cho FBI thể
theo thông báo của FBI yêu cầu đồng bào ta hợp tác; thứ ba, tôi sẽ mời tất cả
sĩ quan xuất thân từ Trường Chiến Tranh Chính Trị để thành lập một cơ quan ngôn
luận gồm báo chí, truyền thanh, truyền hình để chống sự tuyên truyền của bọn Việt
Gian Cộng sản. Bởi vì đồng bào mình tuy mang tiếng là tị nạn cộng sản, nhưng
chưa chắc đã hiểu thủ đoạn của cộng sản. Những cái gọi là Về Nguồn, Hợp Lưu,
Giao Điểm đều làm công tác văn hóa vận của Việt Cộng. Từ ba việc sơ khởi vừa
nêu, tôi bảo đảm rằng nhạc sĩ Trúc Hồ không dám tuyên bố: “Đòi lật đổ bọn cầm
quyền Việt Cộng là sai” và Luật sư Trần Kiều Ngọc không dám tuyên bố “Em không
Chống Cộng, em chỉ chống Cái Ác” trong Đại Hội Trẻ do Việt Tân tổ chức tại Úc
Châu.
Tôi
thường gửi bài viết của tôi đến Khoa Học gia Dương Nguyệt Ánh – niềm tự hào của
người Việt tị nạn cộng sản – để bà đừng bị Việt Tân sử dụng như Giáo sư Nguyễn
Ngọc Bích, Giám đốc Việt ngữ của đài RFA Nguyễn văn Khanh làm công cụ cho Việt
Tân.
Những
người mang danh nghĩa Chống Cộng, nhưng không đủ sâu sắc để thấy Việt Tân ở Hải
ngoại nguy hiểm hơn Việt Cộng. Bởi vì Việt Tân thuộc loại “Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt” (tên tác phẩm của kịch tác gia Lưu
Quang Vũ, chồng của thi sĩ Xuân Quỳnh). Việt Cộng đâu dám hoạt động một cách
ngang nhiên như tổ chức VOICE của Trịnh Hội hoặc làm Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh?
Việt Tân có những cái vòi Bạch Tuộc hết sức nguy hiểm mà đồng bào không biết đấy
thôi!
Khi
nhà giáo Nguyễn Huệ Chi lập trang mạng Bauxitevn để đăng những bài phản biện của
trí thức lên tiếng với đảng, mà treo tấm hình Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm biểu
tượng. Tôi là người Hải ngoại duy nhất viết thư cho ông Nguyễn Huệ Chi nói cho
ông ấy hiểu rằng Võ Nguyên Giáp là kẻ nướng hàng triệu thanh niên vào chiến trường
Miền Nam, là một tên tội đồ, không thể là biểu tượng của người trí thức. Phải lấy
tấm hình của nhà cách mạng Phan Chu Trinh treo lên thì mới đúng. Một thời gian
sau chủ trang mạng Bauxitevn bỏ tấm hình Võ Nguyên Giáp xuống và treo lên tấm hình của
nhà cách mạng Phan Chu Trinh lên cho tới ngày hôm nay.
Mới
đây, ông Joe Biden sang Hà Nội để nâng Việt Cộng lên tầm “đối tác chiến lược
toàn diện” là hết sức thiệt hại cho danh nghĩa của những đoàn thể Chống Cộng. Tại
sao? Bởi vì bọn doanh nhân Việt Gian sẽ nhân danh người Mỹ (gốc Việt) ngang nhiên làm ăn với
Việt Cộng mà không còn sợ ai phê phán cái tội phản bội vong hồn những Chiến sĩ
Tự Do đã nằm xuống.
Nhìn
thấy trước nếu đảng Dân Chủ quyết tâm làm cho Tổng thống Donald Trump chết rũ
trong tù, Hoa Kỳ trở thành Quốc gia Xã Hội Chủ Nghĩa, thì nước Việt Nam trở
thành Giao Chỉ Quận một lần nữa. Do đó, tôi mới viết Kiến Nghị thỉnh cầu nữ
Khoa Học gia Dương Nguyệt Ánh – niềm tự hào của người Việt – đứng ra lãnh đạo
Phong trào Ủng hộ Tổng thống Donald Trump. Tôi bị bọn Việt Gian – tay sai Việt
Cộng – hỗn láo mạ lỵ là điều đương nhiên, bởi vì chúng sợ Tổng thống Donald
Trump tái đắc cử Tổng thống, thì chúng mất miếng ăn. Câu nói khí phách của bà
Dương Nguyệt Ánh “Chúng ta không thể để mặc cho các quan toà
thiên vị lộng hành mà không phản ứng. Chúng ta lại càng không thể bỏ mặc cho
các cá nhân phải tranh đấu đơn độc một mình. Dương Ngọc Ánh rất quan tâm đến
chính nghĩa của người Việt quốc gia đang bị đánh phá, và mong mỏi cộng đồng Việt
Nam hải ngoại cùng sát cánh để đối phó.” sẽ được ghi khắc vào lịch sử đấu
tranh của người Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản trên toàn thế giới.
Chúng
ta rời bỏ quê hương đến sống tại các nước Tự Do là vì không chấp nhận chủ nghĩa
cộng sản, chứ chúng ta không phải là loại người tha phương cầu thực, giá áo túi
cơm. Bà Dương Nguyệt Ánh đã xác định lập trường một cách rõ ràng như trên! Giờ
đây là thời điểm đồng bào nạn nhân cộng sản hãy sát cánh với bà Dương Nguyệt
Ánh để hoàn thành sứ mạng lịch sử.
Bà
Dương Nguyệt Ánh xứng đáng là một nhà trí thức vĩ đại hơn tất cả các trí thức
khác, nếu bà thực hiện đúng như những gì bà đã tuyên bố! Nếu bà nói mà không thực
hành thì tôi có thể nghi ngờ bà bị kẹt với băng đảng Việt Tân ngăn cấm bà không
được hành động. Tôi rất mong muốn bà trả lời đề nghị của tôi, giống như bà đã
dành thời giờ trả lời nhà văn danh tiếng Phan Nhật Nam, thì tôi trân trọng vô
cùng.
Tôi
có thưa chuyện với một bậc đàn anh Công Giáo hoạt động trong Phong trào
Cursillo về việc nhà thờ Công Giáo bị bọn Antifar đập phá mà Chính quyền không
can thiệp. Tôi đề nghị ông hãy nhân danh một giáo dân bảo vệ Đức Tin, đứng ra
thành lập Phong trào Ủng hộ Tổng thống Donald Trump để chấm dứt tình trạng tôn
giáo bị đàn áp. Ông đàn anh trả lời: “Ông
chỉ hoạt động trong lãnh vực tôn giáo, chứ không muốn hoạt động chính trị”.
Tôi giải thích: “Thưa đàn anh, tôi tuy là tân tòng, nhưng theo tôi hiểu Chúa
Jesus Christ xuống trần gian là để làm cuộc cách mạng, hoàn thiện Kinh Cựu Ước.
Hành động đả phá bọn giả hình và bọn thu thuế của Ngài rõ ràng Ngài là một nhà
chính trị chứ gì nữa? Chính nhờ tín lý của Kytô giáo khai sinh các nền Dân Chủ trên
thế giới. Sự khước từ hoạt động trong lĩnh vực chính trị là thoái thác nhiệm
công dân, đàn anh nghĩ tôi nói có đúng không?” Là người tị nạn chính trị mà
không thèm quan tâm đến chính trị, thì đi tị nạn mà làm gì? Chính vì thờ ơ với
chính trị, nên bọn ma đầu Việt Tân mời ngang nhiên múa gậy vườn hoang! Nhà giáo
Trần thị Lam làm bài thơ “Bốn Ngàn Tuổi Mà Dân Ta Không Chịu Lớn” và nữ doanh
gia trẻ tuổi Hân Phan viết bài văn “Dân Việt Nam Hèn Hạ” để lên án chính sách ngu dân của
chế độ. Chúng ta may mắn thoát ra khỏi chế độ độc tài, thì các nhà trí thức phải
có dũng khí để loại băng đảng Việt Tân ra khỏi sinh hoạt Cộng Đồng để cho dân
trưởng thành với chứ, đúng không thưa bà Khoa Học gia – niềm tự hào của Cộng Đồng?
Bằng Phong Đặng văn Âu, Thứ Tư, Ngày 13
tháng 9 năm 2023.
10200 Bolsa Avenue, Westminster,
California 92683. Telephone: 714 – 276 – 5600
Email Address: bangphongdva033@gmail.com