Search This Blog

Saturday, October 22, 2022

NÓI THÊM CHO RÕ - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

NÓI THÊM CHO RÕ

 

Bằng Phong Đặng văn Âu

 

 

Hôm qua, viết bài nhận định về câu trả lời của ông Nguyễn Ngọc Ngạn với đài BBC, tôi chê ông Ngạn dốt, ngu và bất nhân. Một số người viết email cho tôi, phản đối. Họ bảo ông Ngạn dốt, ngu thì làm sao có thể trở thành một MC nổi tiếng. Tôi nghĩ những độc giả phản đối bài viết của tôi là những người ái mộ (fan) của ông Ngạn. Bởi lý do có người phản đối, tôi phải viết bài này để nói rõ.

 

Làm MC chẳng cần đòi hỏi thông minh, tài giỏi và hiểu biết rộng. Khi chủ bầu show định làm một chủ đề gì, chỉ cần nói cho MC sửa soạn trước. Ví dụ làm một cái show về Tết Năm Dần. Người MC chỉ cần lật sách hay vào Google đọc những chuyện liên quan đến Cọp, những biến cố liên quan đến năm Cọp hoặc những chuyện tiếu lâm về Cọp. Do đó, làm MC chẳng cần đòi hỏi trí tuệ.

 

Nếu ông Ngạn không phải là nhà văn hoặc nếu ông Ngạn không phải là người của quần chúng (public figure), ông ta có nói hươu, nói vượn gì thì mặc kệ, tôi chẳng cần mất thời giờ để lên tiếng. Vì ông Ngạn là nhà văn, là MC, một người của đám đông và khoe là người đi nhiều nơi, đọc nhiều sách, tôi mới lên tiếng để những "fan" đừng thích sự ham vui mà quên ý đồ của Việt Cộng. 

 

Nên nhớ rằng bà Luật sư Trần Kiều Ngọc tuyên bố "Em không Chống Cộng, em chỉ chống Cái Ác" hoặc Trúc Hồ chủ đài Sinh Bắc Tử Nam tuyên bố "Đòi lật đổ chế độ Việt Cộng là sai" không phải là một sự tình cờ. Những tuyên bố của bà Trần Kiều Ngọc và Trúc Hồ đều có chủ đích dưới sự chỉ đạo của Việt Cộng cả.

 

Ông Ngạn nói: "Hễ thấy cộng sản là chống", tức là ông so sánh những người chống Cộng ngu giống như con bò mộng (toreau = bull), cứ thấy màu đỏ là húc, chẳng cần biết phải quấy gì cả. Sau năm 1975 Ông Ngạn không ở được với cộng sản, nên đã đưa vợ con vượt biển và vợ con ông không may đã chết trong biển cả. Thiết tưởng ông Ngạn phải thù Việt Cộng đã khiến cho ông mất nắm ruột của mình mới phải. Tại sao ông Ngạn lại tỏ ra khinh miệt người Chống Cộng? Đành rằng có những phần tử Chống Cộng nham nhở, chống Cộng vì muốn nổi tiếng, Chống Cộng vì tiền. Nhưng đa số những người Chống Cộng là vì họ có lương tri, vì họ không muốn cả dân tộc bị một bọn cầm quyền ngu dốt tước đoạt quyền làm Người. Ông Ngạn so sánh như thế là hỗn láo đối với người có lý tưởng, có lương tri. Nếu tôi im lặng trước câu nói hỗn láo của ông Ngạn, tức là tôi đồng lõa với ông Ngạn hay sao?

 

Ông Ngạn khoe ông đi nhiều, đọc nhiều sách mà ông Ngạn nói rằng Việt Cộng ngày nay khác với Việt Cộng dưới thời bao cấp thì chẳng khác gì nhân thấy cô gái làng chơi thoa son trát phấn đầy mặt mà cho rằng cô gái đã hoàn lương! Hiện nay, bản chất Việt Cộng vẫn y nguyên như cũ. Vẫn là quân cướp trắng trợn, vẫn đánh người sặc máu, nếu người nào dám đòi hỏi quyền làm Người.

Việt Cộng áp dụng một đạo luật rất lạ kỳ: "Ai nói xấu lãnh đạo sẽ bị phạt tù". Thử hỏi cái thằng Bí thư Hà Nội không phải là lãnh đạo vừa mới bị Nguyễn Phú Trọng cho vào lò là hạng người mà dân không được nói xấu hay sao? Tất cả những thằng/con lãnh đạo trong bộ máy cầm quyền của Việt Cộng, từ trên xuống dưới, đều là một lũ ăn cắp bóc lột dân đến tận xương tủy. Chỉ có loại người mất nhân tính, độc ác mới có thể khen sự đổi mới bịp bợm của Việt Cộng.

Qua câu trả lời của Nguyễn Ngọc Ngạn với đài BBC, tôi nhận thấy ông Ngạn tuy làm công việc nghệ thuật, nhưng ông Ngạn không có tâm hồn nghệ sĩ. Bản chất của người nghệ sĩ chân chính là tính nhân văn, hết sức nhạy cảm trước nỗi đau của đồng loại. Mất đi tính chất ấy, người nghệ sĩ chỉ là loại kép hát, đào hát, chỉ biết làm tiền để sinh nhai mà thôi!

Người tị nạn cộng sản phải luôn luôn cảnh giác trước thủ đoạn của Việt Cộng. Chúng luôn luôn sử dụng bọn mất lương tri để làm lợi cho chúng. Không bao giờ Việt Cộng làm bất cứ điều gì vì dân, vì nước. Tất cả những việc làm của Việt Cộng đều có ý đồ xấu. không bao giờ nhằm mục đích làm vẻ vang nòi giống Việt. Tôi viết ra điều này không phải vì tôi cực đoan hay quá khích. Tôi có đầy đủ chứng cứ để nói thẳng: Chủ trương của Việt Cộng từ thời Hồ Chí Minh cho đến nay là tiêu diệt nòi giống Việt. Nếu ai không thấy điều này, tôi sẽ chỉ cho thấy. Luận điệu của Nguyễn Ngọc Ngạn cũng giống như luận điệu của Trần Kiều Ngọc, của Trúc Hồ, của băng đảng Việt Tân mà thôi!

Bằng Phong Đặng văn Âu

Email Address: bangphongdva033@gmail.com

Telephone: 714 – 276 – 5600 

Tuesday, October 11, 2022

THƯ GỬI TIẾN SĨ NGUYỄN TUẤN ANH - BẰNG PHONG

 

THƯ GỬI TIẾN SĨ NGUYỄN ANH TUẤN

Bằng Phong Đặng văn Âu

Anh Nguyễn Anh Tuấn thân mến,

Xin cám ơn anh đã gửi cho cái “audio clip” cuộc nói chuyện của anh với Lạc Việt về lịch sử chính trị và tôn giáo của nước Mỹ. Tôi đã nghe hết bài nói chuyện của anh và muốn trao đổi thêm với anh về những tổ phụ Hoa Kỳ đã thiết lập nền tự do dân chủ của nước Mỹ. Anh theo đuổi khoa Chính trị học nhiều năm, đỗ bằng Tiến sĩ, dành nhiều năm nghiên cứu lịch sử chính trị, tôn giáo của Mỹ và dạy học. Tất nhiên, anh nắm vững vấn đề của nước Mỹ hơn nhiều người.

Xin lỗi anh về sự hồi âm chậm trễ, vì phải viết thư cho Tiến sĩ Mai Thanh Truyết. Bức thư của tôi viết cho Tiến sĩ Mai Thanh Truyết vừa gửi lên diễn đàn không bao lâu, đã có nhiều độc giả gọi cho tôi tới tấp. Họ nói nhờ đọc bức thư của tôi mà họ có thêm kiến thức để phân biệt giữa chủ nghĩa và chủ thuyết. Thực ra, tôi đã giải nghĩa hai chữ chủ thuyết và chủ nghĩa từ hơn 20 năm trước, nhưng có lẽ họ chưa đọc nên họ mới nói thế.

Tôi cũng đã nhận thư hồi âm của Tiến sĩ Mai Thanh Truyết. Anh Truyết trách tôi đã vơ đũa cả nắm, khi viết “trí thức Việt Nam ngu”. Anh Truyết trách như vậy là không hiểu dụng ý của tôi. Nhờ vơ đũa cả nắm thì mới có một vị Tiến sĩ trong nắm đũa đó lên tiếng, để tôi đem những sự kiện ngu xuẩn của trí thức Miền Nam nhằm chứng minh cho độc giả hiểu vì sao một nền văn minh, nhân bản đã bị một chế độ man rợ đánh bại. (nhận định của nhà văn Dương Thu Hương).

Thưa anh Nguyễn Anh Tuấn,

Tôi, một quân nhân nhà nghề (militaire de carrière, career military), chuyên ngành lái máy bay quân sự. Tất nhiên kiến thức của tôi hạn hẹp về lịch sử chính trị và tôn giáo. Hôm nay, trước tình trạng suy đồi của nước Mỹ, tôi cũng xin mạo muội lạm bàn với anh đôi điều, chứ không dám “đánh trống qua cửa nhà sấm”.

Thuở học lịch sử ở trường, ông thầy dạy rằng nước Mỹ là nơi lưu đày của những thành phần bất hảo từ Âu Châu, những thành phần cơ hội đi đào vàng mà trở nên giàu có. Người Mỹ đã đi săn người tại các bộ lạc Phi Châu để đem về làm nô lệ. Tôi hỏi thầy: “Thưa thầy, theo lời thầy dạy, nước Mỹ được dựng lên bởi thành phần bất hảo, cơ hội. Tại sao họ có thể trở thành cường quốc số #1 thế giới, lãnh đạo khối Tự Do chống lại chủ nghĩa vô thần cộng sản mau chóng đến thế?” Anh Tuấn biết đó, cái lối giáo dục của Việt Nam, khi thấy học trò đặt câu hỏi, thì người thầy tỏ ra khó chịu, coi người học trò là loại rắn mắt. Vì thế, đa số học trò Việt Nam ngoan ngoãn học thuộc bài để thi đậu, lấy mảnh bằng đi kiếm việc, nên thầy dạy sao biết vậy, không có tinh thần phản biện để tìm hiểu nguyên ủy của vấn đề. Có lẽ bị Thực dân đô hộ, người dân bị trị quen thói nghe lệnh. Dần dần sự ngoan ngoãn trở thành quán tính. Cho nên bốn ngàn tuổi không lớn được là vậy!

Vốn yêu thích môn lịch sử, tôi tự tìm hiểu lịch sử các nước trên thế giới qua sách báo ngoại quốc. Nhờ đọc sách, tôi được biết những người Âu Châu bị lưu đày sang Tân Thế Giới không phải là thành phần bất hảo, mà là những người bị tù vì có tư tưởng yêu chuộng tự do, chống lại Giáo quyền Vatican. Có hai yếu tố, tôi nghĩ, khiến cho nước Mỹ mau chóng trở thành cường quốc số 1 trên thế giới. Đó là:

Thứ nhất, những nhà lập quốc của nước Mỹ có Đức Tin mạnh mẽ vào Thượng Đế, nên họ chọn câu “In God We Trust” (Tin tưởng vào Thượng Đế) làm phương châm. Vì có Niềm Tin vào Thượng Đế, những nhà lãnh đạo khai quốc lấy lời dạy của Thiên Chúa trong Kinh Thánh làm nền tảng để xây dựng một xã hội công bằng, bác ái, vị tha. Hiến Pháp của Mỹ là một triết lý trị quốc tương đối toàn hảo. Khi nào tìm thấy khoản nào không hợp thời, thì họ làm Tu Chính Án. Họ thực sự là những nhà lãnh đạo có lý tưởng, chứ không phải là loại chính trị gia giả hình, khoa trương cái lý tưởng cao đẹp, nhưng tồi bại trong cách hành xử, bóc lột kẻ yếu. Đạo Phật cũng dạy cho loài người từ bi, yêu thương chúng sinh như Đạo Chúa. Nhưng các vị cao tăng của Đạo Phật đã biến Đạo Phật trở nên bi quan, yếm thế bởi câu “đời là bể khổ”. Các nhà sư Phật giáo thường tìm nơi thanh vắng để tu tâm dưỡng tính. Thành thử, Đạo Phật xuất thế, xa rời quần chúng, không màng tới chuyện chính trị. Do đó, các Quốc gia Phật giáo thường cam phận, khó lòng chống lại chủ nghĩa cộng sản. Bằng chứng là Đức Đạt Lai Lạt Ma phải sống lưu vong, nương nhờ ở quốc gia không cộng sản.

Thứ hai, sau khi chiến thắng giành độc lập từ Đế quốc Anh, những cận thần đề nghị Đại tướng George Washington lên ngôi vua để ngang hàng với vua nước Anh. Ngài Washington từ chối, vì Ngài muốn xây dựng một chế độ Dân Chủ trên đất nước này. Ngài trở thành Tổng thống đầu tiên của nước Mỹ. Sau đó, lại có người đề nghị Ngài làm Tổng thống mãn đời, Ngài cũng từ chối. Ngài bảo rằng dù một người là thiên tài đi nữa, nhưng sau hai nhiệm kỳ thì đã hết sáng kiến. Hãy để cho người khác lãnh đạo Đất Nước. Kể từ đó, những Tổng thống kế thừa chỉ làm hai nhiệm kỳ. Cho đến khi Tổng thống Franklin Roosevelt viện cớ Đệ Nhị Thế Chiến chưa chấm dứt để ứng cử tới bốn nhiệm kỳ. Nhưng Tổng thống Roosevelt qua đời trước khi nhiệm kỳ thứ tư chấm dứt. Phó Tổng thống Harry Truman lên thay. Vì sự kiện phá lệ của Tổng thống Franklin Roosevelt, Quốc Hội mới làm Tu Chính Án giới hạn nhiệm kỳ Tổng thống tối đa là 8 năm. (Nếu không có Tu Chính Án giới hạn hai nhiệm kỳ, có lẽ Barack Hussein Obama có đầy đủ mánh khóe để làm Tổng thống Mỹ trọn đời?).

Hành động không tham quyền cố vị của Tổng thống George Washington đã tạo cho Hoa Kỳ thành đất nước của cơ hội (Land of Opportunity hay Promised Land) đồng đều để cho mọi người thi thố tài năng. Tấm gương của Tổng thống Washington đã trở thành truyền thống, làm cho những nhà lãnh đạo kế thừa noi theo để lưu lại tiếng thơm trong lịch sử.

Còn nước Việt Nam ta thì sao? Tôi hy vọng những nhận định về Đất Nước của tôi không làm phật lòng các vị trong Hoàng tộc Nhà Nguyễn. Hãy xét từ thời nước ta mang Quốc hiệu Việt Nam.

Chúa Nguyễn Phúc Ánh là người có công lớn đối với dòng họ Nguyễn Phúc. Nhưng đối với dân tộc Việt Nam, chúng ta cần xét lại. Chúa Nguyễn Hoàng có công mở mang bờ cõi, nhưng dần dần mất lòng dân. Nhờ đó, anh em Nhà Tây Sơn mới có thể dấy lên được vì đông đảo quần chúng tham gia. Với mục đích giành lại quyền cai trị cho dòng họ Nguyễn Phúc, Chúa Nguyễn Phúc Ánh đã sang cầu viện vua Thái Lan để đánh nhau với quân lính Nhà Tây Sơn. Chúa Nguyễn Phúc Ánh cũng gửi Hoàng tử Cảnh theo Giám mục Bá Đa Lộc sang Pháp cầu viện. Nếu Hoàng Đế Quang Trung Nguyễn Huệ không chết sớm, có lẽ giấc mộng tranh bá đồ vương của Chúa Nguyễn Phúc Ánh sẽ không thành? Các sử gia dưới triều Tây Sơn sẽ kết tội Chúa Nguyễn Phúc Ánh rước voi về giày mồ, giống như lịch sử đã kết tội “mãi quốc cầu vinh” cho vua Lê Chiêu Thống.

Theo tôi, thứ nhất vua Gia Long (Chúa Nguyễn Phúc Ánh) sau khi đánh bại Nhà Tây Sơn, thì đào mả Nguyễn Huệ, đốt xương cốt ra tro, rồi trộn vào thuốc súng để bắn đi và lấy cái sọ làm chậu để hàng ngày đái vào đó, là hành động trả thù nhỏ nhen của kẻ tiểu nhân, không xứng đáng với khí độ của bậc quân vương. Thứ hai, Nguyễn văn Thuyên, con trai của Nguyễn văn Thành, làm bài thơ như lịch sử đã ghi dưới đây:

“Ái Châu nghe nói lắm người hay
Ao ước cầu hiền đã bấy nay
Ngọc phác Kinh Sơn tài sẵn đó
Ngựa kỳ Ký Bắc biết lâu thay
Mùi hương hang tối xa nghìn dặm
Tiếng phượng gò cao suốt chín mây
Sơn tể phen này dù gặp gỡ
Giúp nhau xoay đổi hội cơ này.

Vì bài thơ này mà cha con Nguyễn Văn Thành bị bắt. Sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhất kỷ” có đoạn chép: Vua nói: “Trẫm đãi Văn Thành không bạc, nay hắn tự mình làm nên tội thì phép công của triều đình trẫm không thể làm của riêng được”. Vua bèn sai bắt Nguyễn Văn Thành và con trai giam ở nhà quan Thị lang. Bầy tôi họp để xét hỏi Văn Thành. Hỏi: “Có làm phản không? Có muốn lật ngôi không?”. Thành nói: “Không”.

Vài ngày sau, Thống chế Hoàng Công Lý nói với Văn Thành rằng: “Án đã xong rồi, vua bắt bầy tôi chết, bầy tôi không chết không phải là trung”. Nguyễn Văn Thành lặng im uống thuốc độc chết. Vua triệu Hoàng Công Lý hỏi rằng: “Văn Thành khi chết có nói gì không?”, Công Lý nói: “Bẩm không”. Vua giận nói rằng: “Văn Thành không biện bạch mà chết, sự nhơ bẩn càng rõ rệt”. Đúng lúc đó, có quân lính lại nhặt được tờ di chiếu trần tình của Nguyễn Văn Thành trước lúc chết ở nhà, quân đem dâng. Vua cầm tờ trình đọc, rồi khóc to đưa lên cho bầy tôi xem mà dụ rằng: “Văn Thành từ lúc nhỏ theo trẫm có công lao to. Nay, trẫm không bảo hộ được, ấy là trẫm kém đức”.

Cái khóc và câu nói của vua Gia Long, tôi nghĩ, là cái khóc giả dối, giống như Lưu Bị vờ khóc trước mặt Tào Tháo. Chỉ vì hai câu cuối của bài thơ của Nguyễn văn Thuyên – con trai của Nguyễn văn Thành – mà vua kết tội người đã dày công khuyển mã giúp mình lên ngôi Hoàng Đế thì thật quá đáng. Sự trả thù ti tiện của vua Gia Long đối với vua Quang Trung, sự hành hình tàn ác với nữ Tướng Bùi thị Xuân đang mang thai bằng voi giày, ngựa xé và ép cha con ông Nguyễn văn Thành đến chỗ chết, thì con cháu của vua phải nhận lấy hậu quả đau thương mà thôi.

Tôi nói vua Gia Long chỉ quan tâm đến dòng họ Nguyễn Phúc, chứ không đặt nặng dòng giống Việt Nam lên hàng đầu là ở điểm này: Vua dùng luật của Nhà Thanh (dòng giống Mãn Châu cai trị dòng giống Hán) là cốt yếu giữ ngai vàng cho dòng họ Nguyễn Phúc. Tại sao vua Gia Long không dùng bộ luật Hồng Đức dưới triều Lê Thánh Tông để áp dụng trong việc cai trị dân? Nếu áp dụng câu hát “Gia tài của Mẹ để lại cho con một bọn lai căng, một lũ bội tình” của Trịnh Công Sơn, thì rõ ràng sự lai căng và sự bội bạc đã khởi đi từ vị vua sáng lập Nhà Nguyễn.

Nối ngôi vua Gia Long là vua Minh Mạng, cũng là người có đầu óc hẹp hòi, ti tiện như vua cha. Dù vua Gia Long tiếc thương và hối hận đã xử oan ông Nguyễn văn Thành có công giúp mình lên ngôi vua, nhưng vua Minh Mạng vẫn quyết diệt bà con dòng họ Nguyễn văn Thành để trừ hậu họa, vì sợ hậu duệ của ông Nguyễn văn Thành nổi lên làm phản. Cái việc vua Minh Mạng dùng dây xích để trói lăng Tả Quân Lê văn Duyệt (đã chết), cũng là hành động trả thù ti tiện. Đến đời vua Tự Đức thì mới mở khóa để giải oan cho Tả Quân Lê văn Duyệt. Ngoài ra, vua Minh Mạng chủ trương tiêu diệt nòi giống Chàm một cách có hệ thống, thì không sao tránh khỏi nghiệp báo “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”. Khi đọc mẩu chuyện của Giáo sư Lê Tuyên tường thuật cuộc viếng thăm Nhà Thờ Công Giáo Santander ở Tây Ban Nha thì tôi càng cho rằng sự suy nghĩ của tôi về Luật Nhân Quả càng đúng. Từ năm 1957, vị Linh Mục tại Nhà Thờ Santander đã nói với phái đoàn của Giáo sư Lê Tuyên rằng nước Việt Nam đã mất vào tay người Chàm, mặc dầu vị Linh Mục ở Nhà Thờ Santander chưa hề đọc lịch sử Việt Nam và chưa hề đặt chân đến Việt Nam.

Tôi không phải là nhà nghiên cứu tâm linh, nhưng tôi tin vào Luật Nhân Quả. Hoa Kỳ là Quốc Gia tân lập, mau chóng trở thành Quốc Gia hùng cường số một trên thế giới, là nhờ những tổ phụ dựng lên Nước Mỹ có đức tin tôn giáo: Tin đấng Cứu Thế thì mới có một nền chính trị đạo đức vì nhân dân. Tổng thống Ngô Đình Diệm cũng muốn noi gương các tổ phụ Hoa Kỳ để thiết kế một nền Dân chủ theo triết thuyết Cần Lao Nhân Vị, nhưng thất bại vì ông Diệm bị thừa hưởng một gia tài gồm một bọn lai căng (chủ nghĩa cộng sản) và một lũ bội tình (phản quốc, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản). Tôi tin rằng oan hồn người Chàm đã và đang dùng cộng sản làm âm binh để trả thù nòi giống Việt Nam cho đến khi nào nòi giống Việt Nam bị tận diệt thì mới thôi.

Quốc gia duy nhất có đủ sức mạnh chống lại tham vọng thống trị hoàn cầu của Trung Cộng là Hoa Kỳ. Hiện nay bọn chính trị gia Hoa Kỳ “ăn cơm Tư Bản thờ ma cộng sản”, chống Thiên Chúa (Antichrist) đang tàn phá nước Mỹ để giúp Trung Cộng hoàn thành giấc mộng bá chủ thế giới. Trung Cộng thành công, thì nước Việt Nam ta nhất định một lần nữa trở thành Giao Chỉ Quận một cách công khai. Những cái đứa Việt Nam làm truyền thông hiện nay chống lại những nhà ái quốc của nước Mỹ đều là âm binh, tay sai của quỷ sứ.

Từ bài nói chuyện của anh về các tổ phụ Hoa Kỳ dựng lên nước Mỹ, thì tôi liên tưởng đến câu “cha nào, con nấy” (Tel père, tel fils) để bàn bạc với anh về các vua triều Nguyễn. Trong các nước Dân chủ, người dân đẻ ra Chính quyền, nên mới có câu “nhân dân nào, chính quyền đó”. Còn trong chế độ Quân chủ, vua là cha mẹ dân, có lẽ phải thay bằng câu “vua nào, dân nấy” thì mới đúng? Khai sinh ra Nhà Nguyễn là vua Gia Long với những cá tính ti tiện và ác độc như tôi tường trình ở trên, thì dân mình là sản phẩm của vua mà thôi! 

Xin giới thiệu với độc giả bài nói chuyện của Tiến sĩ Nguyễn Tuấn Anh để  tường: 

https://www.youtube.com/watch?v=8EZ9aEYugyY

Bằng Phong Đặng văn Âu. Ngày 10 tháng 10 năm 2022

10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA.92683. Telephone: 714 – 276 – 5600

Email Address: bangphongdva033@gmail.com

 

Monday, October 10, 2022

THƯ GỬI TIẾN SĨ NGUYỄN ANH TUẤN - BẰNG PHONG

 

THƯ GỬI TIẾN SĨ NGUYỄN ANH TUẤN

Bằng Phong Đặng văn Âu

Anh Nguyễn Anh Tuấn thân mến,

Xin cám ơn anh đã gửi cho cái “audio clip” cuộc nói chuyện của anh với Lạc Việt về lịch sử chính trị và tôn giáo của nước Mỹ. Tôi đã nghe hết bài nói chuyện của anh và muốn trao đổi thêm với anh về những tổ phụ Hoa Kỳ đã thiết lập nền tự do dân chủ của nước Mỹ. Anh theo đuổi khoa Chính trị học nhiều năm, đỗ bằng Tiến sĩ, dành nhiều năm nghiên cứu lịch sử chính trị, tôn giáo của Mỹ và dạy học. Tất nhiên, anh nắm vững vấn đề của nước Mỹ hơn nhiều người.

Xin lỗi anh về sự hồi âm chậm trễ, vì phải viết thư cho Tiến sĩ Mai Thanh Truyết. Bức thư của tôi viết cho Tiến sĩ Mai Thanh Truyết vừa gửi lên diễn đàn không bao lâu, đã có nhiều độc giả gọi cho tôi tới tấp. Họ nói nhờ đọc bức thư của tôi mà họ có thêm kiến thức để phân biệt giữa chủ nghĩa và chủ thuyết. Thực ra, tôi đã giải nghĩa hai chữ chủ thuyết và chủ nghĩa từ hơn 20 năm trước, nhưng có lẽ họ chưa đọc nên họ mới nói thế.

Tôi cũng đã nhận thư hồi âm của Tiến sĩ Mai Thanh Truyết. Anh Truyết trách tôi đã vơ đũa cả nắm, khi viết “trí thức Việt Nam ngu”. Anh Truyết trách như vậy là không hiểu dụng ý của tôi. Nhờ vơ đũa cả nắm thì mới có một vị Tiến sĩ trong nắm đũa đó lên tiếng, để tôi đem những sự kiện ngu xuẩn của trí thức Miền Nam nhằm chứng minh cho độc giả hiểu vì sao một nền văn minh, nhân bản đã bị một chế độ man rợ đánh bại. (nhận định của nhà văn Dương Thu Hương).

Thưa anh Nguyễn Anh Tuấn,

Tôi, một quân nhân nhà nghề (militaire de carrière, career military), chuyên ngành lái máy bay quân sự. Tất nhiên kiến thức của tôi hạn hẹp về lịch sử chính trị và tôn giáo. Hôm nay, trước tình trạng suy đồi của nước Mỹ, tôi cũng xin mạo muội lạm bàn với anh đôi điều, chứ không dám “đánh trống qua cửa nhà sấm”.

Thuở học lịch sử ở trường, ông thầy dạy rằng nước Mỹ là nơi lưu đày của những thành phần bất hảo từ Âu Châu, những thành phần cơ hội đi đào vàng mà trở nên giàu có. Người Mỹ đã đi săn người tại các bộ lạc Phi Châu để đem về làm nô lệ. Tôi hỏi thầy: “Thưa thầy, theo lời thầy dạy, nước Mỹ được dựng lên bởi thành phần bất hảo, cơ hội. Tại sao họ có thể trở thành cường quốc số #1 thế giới, lãnh đạo khối Tự Do chống lại chủ nghĩa vô thần cộng sản mau chóng đến thế?” Anh Tuấn biết đó, cái lối giáo dục của Việt Nam, khi thấy học trò đặt câu hỏi, thì người thầy tỏ ra khó chịu, coi người học trò là loại rắn mắt. Vì thế, đa số học trò Việt Nam ngoan ngoãn học thuộc bài để thi đậu, lấy mảnh bằng đi kiếm việc, nên thầy dạy sao biết vậy, không có tinh thần phản biện để tìm hiểu nguyên ủy của vấn đề. Có lẽ bị Thực dân đô hộ, người dân bị trị quen thói nghe lệnh. Dần dần sự ngoan ngoãn trở thành quán tính. Cho nên bốn ngàn tuổi không lớn được là vậy!

Vốn yêu thích môn lịch sử, tôi tự tìm hiểu lịch sử các nước trên thế giới qua sách báo ngoại quốc. Nhờ đọc sách, tôi được biết những người Âu Châu bị lưu đày sang Tân Thế Giới không phải là thành phần bất hảo, mà là những người bị tù vì có tư tưởng yêu chuộng tự do, chống lại Giáo quyền Vatican. Có hai yếu tố, tôi nghĩ, khiến cho nước Mỹ mau chóng trở thành cường quốc số 1 trên thế giới. Đó là:

Thứ nhất, những nhà lập quốc của nước Mỹ có Đức Tin mạnh mẽ vào Thượng Đế, nên họ chọn câu “In God We Trust” (Tin tưởng vào Thượng Đế) làm phương châm. Vì có Niềm Tin vào Thượng Đế, những nhà lãnh đạo khai quốc lấy lời dạy của Thiên Chúa trong Kinh Thánh làm nền tảng để xây dựng một xã hội công bằng, bác ái, vị tha. Hiến Pháp của Mỹ là một triết lý trị quốc tương đối toàn hảo. Khi nào tìm thấy khoản nào không hợp thời, thì họ làm Tu Chính Án. Họ thực sự là những nhà lãnh đạo có lý tưởng, chứ không phải là loại chính trị gia giả hình, khoa trương cái lý tưởng cao đẹp, nhưng tồi bại trong cách hành xử, bóc lột kẻ yếu. Đạo Phật cũng dạy cho loài người từ bi, yêu thương chúng sinh như Đạo Chúa. Nhưng các vị cao tăng của Đạo Phật đã biến Đạo Phật trở nên bi quan, yếm thế bởi câu “đời là bể khổ”. Các nhà sư Phật giáo thường tìm nơi thanh vắng để tu tâm dưỡng tính. Thành thử, Đạo Phật xuất thế, xa rời quần chúng, không màng tới chuyện chính trị. Do đó, các Quốc gia Phật giáo thường cam phận, khó lòng chống lại chủ nghĩa cộng sản. Bằng chứng là Đức Đạt Lai Lạt Ma phải sống lưu vong, nương nhờ ở quốc gia không cộng sản.

Thứ hai, sau khi chiến thắng giành độc lập từ Đế quốc Anh, những cận thần đề nghị Đại tướng George Washington lên ngôi vua để ngang hàng với vua nước Anh. Ngài Washington từ chối, vì Ngài muốn xây dựng một chế độ Dân Chủ trên đất nước này. Ngài trở thành Tổng thống đầu tiên của nước Mỹ. Sau đó, lại có người đề nghị Ngài làm Tổng thống mãn đời, Ngài cũng từ chối. Ngài bảo rằng dù một người là thiên tài đi nữa, nhưng sau hai nhiệm kỳ thì đã hết sáng kiến. Hãy để cho người khác lãnh đạo Đất Nước. Kể từ đó, những Tổng thống kế thừa chỉ làm hai nhiệm kỳ. Cho đến khi Tổng thống Franklin Roosevelt viện cớ Đệ Nhị Thế Chiến chưa chấm dứt để ứng cử tới bốn nhiệm kỳ. Nhưng Tổng thống Roosevelt qua đời trước khi nhiệm kỳ thứ tư chấm dứt. Phó Tổng thống Harry Truman lên thay. Vì sự kiện phá lệ của Tổng thống Franklin Roosevelt, Quốc Hội mới làm Tu Chính Án giới hạn nhiệm kỳ Tổng thống tối đa là 8 năm. (Nếu không có Tu Chính Án giới hạn hai nhiệm kỳ, có lẽ Barack Hussein Obama có đầy đủ mánh khóe để làm Tổng thống Mỹ trọn đời?).

Hành động không tham quyền cố vị của Tổng thống George Washington đã tạo cho Hoa Kỳ thành đất nước của cơ hội (Land of Opportunity hay Promised Land) đồng đều để cho mọi người thi thố tài năng. Tấm gương của Tổng thống Washington đã trở thành truyền thống, làm cho những nhà lãnh đạo kế thừa noi theo để lưu lại tiếng thơm trong lịch sử.

Còn nước Việt Nam ta thì sao? Tôi hy vọng những nhận định về Đất Nước của tôi không làm phật lòng các vị trong Hoàng tộc Nhà Nguyễn. Hãy xét từ thời nước ta mang Quốc hiệu Việt Nam.

Chúa Nguyễn Phúc Ánh là người có công lớn đối với dòng họ Nguyễn Phúc. Nhưng đối với dân tộc Việt Nam, chúng ta cần xét lại. Chúa Nguyễn Hoàng có công mở mang bờ cõi, nhưng dần dần mất lòng dân. Nhờ đó, anh em Nhà Tây Sơn mới có thể dấy lên được là nhờ quần chúng tham gia. Với mục đích giành lại quyền cai trị cho dòng họ Nguyễn Phúc, Chúa Nguyễn Phúc Ánh đã sang cầu viện vua Thái Lan để đánh nhau với quân lính Nhà Tây Sơn. Chúa Nguyễn Phúc Ánh cũng gửi Hoàng tử Cảnh theo Giám mục Bá Đa Lộc sang Pháp cầu viện. Nếu Hoàng Đế Quang Trung Nguyễn Huệ không chết sớm, có lẽ giấc mộng tranh bá đồ vương của Chúa Nguyễn Phúc Ánh sẽ không thành? Các sử gia dưới triều Tây Sơn sẽ kết tội Chúa Nguyễn Phúc Ánh rước voi về giày mồ, giống như lịch sử đã kết tội “mãi quốc cầu vinh” cho vua Lê Chiêu Thống.

Theo tôi, thứ nhất vua Gia Long (Chúa Nguyễn Phúc Ánh) sau khi đánh bại Nhà Tây Sơn, thì đào mả Nguyễn Huệ, đốt xương cốt ra tro, rồi trộn vào thuốc súng để bắn đi và lấy cái sọ làm chậu để hàng ngày đái vào đó, là hành động trả thù nhỏ nhen của kẻ tiểu nhân, không xứng đáng với khí độ của bậc quân vương. Thứ hai, Nguyễn văn Thuyên, con trai của Nguyễn văn Thành, làm bài thơ như lịch sử đã ghi dưới đây:

“Ái Châu nghe nói lắm người hay
Ao ước cầu hiền đã bấy nay
Ngọc phác Kinh Sơn tài sẵn đó
Ngựa kỳ Ký Bắc biết lâu thay
Mùi hương hang tối xa nghìn dặm
Tiếng phượng gò cao suốt chín mây
Sơn tể phen này dù gặp gỡ
Giúp nhau xoay đổi hội cơ này.

Vì bài thơ này mà cha con Nguyễn Văn Thành bị bắt. Sách “Đại Nam thực lục chính biên đệ nhất kỷ” có đoạn chép: Vua nói: “Trẫm đãi Văn Thành không bạc, nay hắn tự mình làm nên tội thì phép công của triều đình trẫm không thể làm của riêng được”. Vua bèn sai bắt Nguyễn Văn Thành và con trai giam ở nhà quan Thị lang. Bầy tôi họp để xét hỏi Văn Thành. Hỏi: “Có làm phản không? Có muốn lật ngôi không?”. Thành nói: “Không”.

Vài ngày sau, Thống chế Hoàng Công Lý nói với Văn Thành rằng: “Án đã xong rồi, vua bắt bầy tôi chết, bầy tôi không chết không phải là trung”. Nguyễn Văn Thành lặng im uống thuốc độc chết. Vua triệu Hoàng Công Lý hỏi rằng: “Văn Thành khi chết có nói gì không?”, Công Lý nói: “Bẩm không”. Vua giận nói rằng: “Văn Thành không biện bạch mà chết, sự nhơ bẩn càng rõ rệt”. Đúng lúc đó, có quân lính lại nhặt được tờ di chiếu trần tình của Nguyễn Văn Thành trước lúc chết ở nhà, quân đem dâng. Vua cầm tờ trình đọc, rồi khóc to đưa lên cho bầy tôi xem mà dụ rằng: “Văn Thành từ lúc nhỏ theo trẫm có công lao to. Nay, trẫm không bảo hộ được, ấy là trẫm kém đức”.

Cái khóc và câu nói của vua Gia Long, tôi nghĩ, là cái khóc giả dối, giống như Lưu Bị vờ khóc trước mặt Tào Tháo. Chỉ vì hai câu cuối của bài thơ của Nguyễn văn Thuyên – con trai của Nguyễn văn Thành – mà vua kết tội người đã dày công khuyển mã giúp mình lên ngôi Hoàng Đế thì thật quá đáng. Sự trả thù ti tiện của vua Gia Long đối với vua Quang Trung, sự hành hình tàn ác với nữ Tướng Bùi thị Xuân đang mang thai bằng voi giày, ngựa xé và ép cha con ông Nguyễn văn Thành đến chỗ chết, thì con cháu của vua phải nhận lấy hậu quả đau thương mà thôi.

Tôi nói vua Gia Long chỉ quan tâm đến dòng họ Nguyễn Phúc, chứ không đặt nặng dòng giống Việt Nam lên hàng đầu là ở điểm này: Vua dùng luật của Nhà Thanh (dòng giống Mãn Châu cai trị dòng giống Hán) là cốt yếu giữ ngai vàng cho dòng họ Nguyễn Phúc. Tại sao vua Gia Long không dùng bộ luật Hồng Đức dưới triều Lê Thánh Tông để áp dụng trong việc cai trị dân? Nếu áp dụng câu hát “Gia tài của Mẹ để lại cho con một bọn lai căng, một lũ bội tình” của Trịnh Công Sơn, thì rõ ràng sự lai căng và sự bội bạc đã khởi đi từ vị vua sáng lập Nhà Nguyễn.

Nối ngôi vua Gia Long là vua Minh Mạng, cũng là người có đầu óc hẹp hòi, ti tiện như vua cha. Dù vua Gia Long tiếc thương và hối hận đã xử oan ông Nguyễn văn Thành có công giúp mình lên ngôi vua, nhưng vua Minh Mạng vẫn quyết diệt bà con dòng họ Nguyễn văn Thành để trừ hậu họa, vì sợ hậu duệ của ông Nguyễn văn Thành nổi lên làm phản. Cái việc vua Minh Mạng dùng dây xích để trói lăng Tả Quân Lê văn Duyệt (đã chết), cũng là hành động trả thù ti tiện. Đến đời vua Tự Đức thì mới mở khóa để giải oan cho Tả Quân Lê văn Duyệt. Ngoài ra, vua Minh Mạng chủ trương tiêu diệt nòi giống Chàm một cách có hệ thống, thì không sao tránh khỏi nghiệp báo “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”. Khi đọc mẩu chuyện của Giáo sư Lê Tuyên tường thuật cuộc viếng thăm Nhà Thờ Công Giáo Santander ở Tây Ban Nha thì tôi càng cho rằng sự suy nghĩ của tôi về Luật Nhân Quả càng đúng. Từ năm 1957, vị Linh Mục tại Nhà Thờ Santander đã nói với phái đoàn của Giáo sư Lê Tuyên rằng nước Việt Nam đã mất vào tay người Chàm, mặc dầu vị Linh Mục ở Nhà Thờ Santander chưa hề đọc lịch sử Việt Nam và chưa hề đặt chân đến Việt Nam.

Tôi không phải là nhà nghiên cứu tâm linh, nhưng tôi tin vào Luật Nhân Quả. Hoa Kỳ là Quốc Gia tân lập, mau chóng trở thành Quốc Gia hùng cường số một trên thế giới, là nhờ những tổ phụ dựng lên Nước Mỹ có đức tin tôn giáo: Tin đấng Cứu Thế thì mới có một nền chính trị đạo đức vì nhân dân. Tổng thống Ngô Đình Diệm cũng muốn noi gương các tổ phụ Hoa Kỳ để thiết kế một nền Dân chủ theo triết thuyết Cần Lao Nhân Vị, nhưng thất bại vì ông Diệm bị thừa hưởng một gia tài gồm một bọn lai căng (chủ nghĩa cộng sản) và một lũ bội tình (phản quốc, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản). Tôi tin rằng oan hồn người Chàm đã và đang dùng cộng sản làm âm binh để trả thù nòi giống Việt Nam cho đến khi nào nòi giống Việt Nam bị tận diệt thì mới thôi.

Quốc gia duy nhất có đủ sức mạnh chống lại tham vọng thống trị hoàn cầu của Trung Cộng là Hoa Kỳ. Hiện nay bọn chính trị gia Hoa Kỳ “ăn cơm Tư Bản thờ ma cộng sản”, chống Thiên Chúa (Antichrist) đang tàn phá nước Mỹ để giúp Trung Cộng hoàn thành giấc mộng bá chủ thế giới. Trung Cộng thành công, thì nước Việt Nam ta nhất định một lần nữa trở thành Giao Chỉ Quận một cách công khai. Những cái đứa Việt Nam làm truyền thông hiện nay chống lại những nhà ái quốc của nước Mỹ đều là âm binh, tay sai của quỷ sứ.

Từ bài nói chuyện của anh về các tổ phụ Hoa Kỳ dựng lên nước Mỹ, thì tôi liên tưởng đến câu “cha nào, con nấy” (Tel père, tel fils) để bàn bạc với anh về các vua triều Nguyễn. Trong các nước Dân chủ, người dân đẻ ra Chính quyền, nên mới có câu “nhân dân nào, chính quyền đó”. Còn trong chế độ Quân chủ, vua là cha mẹ dân, có lẽ phải thay bằng câu “vua nào, dân nấy” thì mới đúng? Khai sinh ra Nhà Nguyễn là vua Gia Long với những cá tính ti tiện và ác độc như tôi tường trình ở trên, thì dân mình là sản phẩm của vua mà thôi! 

Xin giới thiệu với độc giả bài nói chuyện của Tiến sĩ Nguyễn Tuấn Anh để  tường: 

https://www.youtube.com/watch?v=8EZ9aEYugyY

Bằng Phong Đặng văn Âu. Ngày 10 tháng 10 năm 2022

10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA.92683. Telephone: 714 – 276 – 5600

Email Address: bangphongdva033@gmail.com

 

Sunday, October 9, 2022

THƯ THỨ NHẤT GỬI TIẾN SĨ MAI THANH TRUYẾT - BẰNG PHONG

                  THƯ GỬI TIẾN SĨ MAI THANH TRUYẾT.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Westminster, Ngày 8 tháng 10 năm 2022.

Anh Mai Thanh Truyết thân mến,

Sáng nay tôi khá vui khi nhận được Email của anh bằng mỗi một câu ngắn ngủi như sau: Cứ nói như vầy hoài... Bọn trí thức Việt Nam ngu,...”. Ông Âu khó thuyết phục người khác qua các lập luận của mình”. Anh Truyết có biết tại sao tôi vui không? Tại vì sau khi tôi viết bài có tựa đề “Trí Thức Việt Nam Bất Xứng và Vô Trách Nhiệm” mà không có ông/bà trí thức nào phản ứng thì buồn lắm. Buồn vì tiếng nói của mình bị rơi vào khoảng không. Nay có anh – một vị Tiến sĩ dễ thương mà tôi hân hạnh được quen biết khá lâu – phản ứng, thì không vui làm sao được?

Thưa anh Truyết,

Tại vì anh là nhà trí thức nên anh không thấy cái ngu của trí thức Việt Nam. Còn tôi là quân nhân, từng đem mạng sống của mình ra để bảo vệ nền tự do của Miền Nam, thì tôi thấy trí thức Miền Nam ngu từ khuya rồi. Ngu từ thời ông Nguyễn Trường Tộ dâng bản điều trần lên vua Tự Đức đề nghị canh tân nền giáo dục (bỏ lối học tầm chương trích cú để phát triển ngành khoa học kỹ thuật), cải tổ hệ thống Hành chánh, Ngoại giao, Kinh tế, Thương mại, Quốc phòng để theo kịp đà văn minh của các nước Phương Tây. Nhưng các quan Đại thần phê vào bản điều trần bốn chữ “yêu ngôn hoặc chúng” (nghĩa là những lời ma mị nhằm mê hoặc lòng người) để trình lên Vua. Câu hỏi đặt ra: “Nếu nghi ngờ bản điều trần của Nguyễn Trường Tộ không xác thực, tại sao Vua quan nhà Nguyễn không yêu cầu Nguyễn Trường Tộ hướng dẫn một phái đoàn sang Âu Châu tìm hiểu thực tế?”. Vào thời điểm ấy, một nhà trí thức Nhật cũng dâng lên Minh Trị Thiên Hoàng một bản điều trần thì được trân trọng tiếp nhận. Nhờ đó, nước Nhật tiến bộ nhanh chóng. Hải Quân Nhật đã đánh tan Hạm đội Nga vào năm 1905, khiến cho cả thế giới kinh ngạc.

Anh Truyết đã thấy cái ngu của vua quan Nhà Nguyễn dưới trào vua Tự Đức chưa? Giá như vua quan Nhà Nguyễn có cái thông minh như Minh Trị Thiên Hoàng và trí thức Nhật Bản, thì nước Việt Nam mình đâu có bị Thực dân Pháp đô hộ! Đúng không?

Nhà thơ Tản Đà viết: “Bởi tại thằng dân ngu quá lợn. Cho nên quân ấy mới làm quan”. Có lẽ Tản Đà ngại đụng chạm đến các nhà trí thức, nên ông mới đổ tội cho thằng dân ngu quá lợn. Dân mà ngu là vì trí thức ngu, không nhìn thấy hiểm họa mất nước trước mắt để dạy dân. Trách thằng dân ngu là tội nghiệp cho thằng dân!

Tôi không nhớ danh sĩ nào đã nói: “Trong tất cả cái ngu dốt, thì sự ngu dốt về chính trị là tệ hại hơn cả”. Đúng vậy, người Việt Nam mình thông minh, học hành đỗ đạt chẳng kém sinh viên các nước trên thế giới. Nhưng phần lớn trí thức Việt Nam đều dốt về chính trị. Đến như Giáo sư Trần Đức Thảo là một nhà triết học mà không thấy chủ nghĩa cộng sản là tai họa của nhân loại. Tôi là một quân nhân chuyên nghề đánh đấm với kẻ thù, không có thời giờ tham cứu kinh điển giống như các nhà trí thức. Thế mà tôi còn biết chủ nghĩa (Ism) giống như tôn giáo, vì nó có một quan điểm về nhân sinh, một quan điểm về vũ trụ riêng biệt. Còn Tư bản không phải là Chủ nghĩa, vì nó không đề ra một nhân sinh quan, vũ trụ quan riêng biệt. Vậy Tư bản chỉ là một chủ thuyết (theorie hay theory) cho phép tự do kinh doanh, tôn trọng quyền tư hữu. Do đó, Tư bản không có giáo điều như cộng sản. Chủ nghĩa là tôn giáo thì nó phải nhất nguyên, chứ không thể đa nguyên. Giống như một người không thể vừa là Phật giáo, vừa là Công giáo. Không những thế, chủ nghĩa cộng sản dùng bạo lực áp đặt lên người dân một nền chính trị vô sản chuyên chính, thì nhất định nó là một nền độc tài toàn trị (totalitarianism). Vậy đánh đuổi Thực dân Pháp làm gì để hứng lấy một nền chính trị chuyên chính mạn rợ, coi dân như thú vật?

Nhà văn André Gide sau cuộc hành trình sang Liên Bang Xô Viết, trở về Pháp, viết cuốn sách “Le Retour de l’URSS” mô tả xã hội Xô Viết là nỗi kinh hoàng của nhân dân Nga. Nhà văn George Well viết cuốn “The Animal Farm” tả xã hội cộng sản là trại súc vật. Nếu Giáo sư Trần Đức Thảo chịu khó đọc hai cuốn sách nêu trên, tôi tin chắc rằng Giáo sư Trần Đức Thảo sẽ không rời bỏ Paris, về Việt Nam để giúp Hồ Chí Minh thiết lập một chủ nghĩa công sản nhân đạo như lời ông tiết lộ. Vậy anh Truyết thấy GS Trần Đức Thảo là người thông minh hay ngu? Anh có thấy cái ngu của nhà đại trí thức như GS Trần Đức Thảo tất nhiên kéo theo cái ngu của nhiều thanh niên đầy ắp lòng yêu nước chấp nhận làm con thiêu thân cho Hồ Chí Minh lợi dụng?

Tôi từng tường thuật cuộc đối thoại giữa tôi với bác sĩ Nguyễn Khắc Viện – anh ruột bà chị dâu tôi – khi nghe ông tuyên bố: “Vô sản không đáng sợ bằng vô học”. Ông Viện bào chữa rằng tại vì thấy Thực dân Pháp bóc lột, ngược đãi, hà hiếp dân mình, nên quá đỗi khát khao độc lập, nên bất cứ ai phất ngọn cờ đánh Tây giành độc lập. là ủng hộ ngay. Tôi hỏi tại sao ông không thấy Hồ Chí Minh theo chủ nghĩa Quốc tế, tức là chịu sự thống thuộc Quốc tế, thì làm gì có độc lập? Ông Viện đáp: “Tại vì anh ngây thơ, chú ạ!!”. Không kìm được cảm xúc, tôi nói: “Không! Anh không ngây thơ! Anh ngu! Cái ngu của anh là vì ông cụ anh là một vị quan thanh liêm, chẳng có tội gì đối với dân, với nước mà bị cộng sản đem ra đấu tố cho tới chết, nhưng anh vẫn theo Hồ Chí Minh”. Trí thức được trời ban cho trí thông minh mà không chịu sử dụng, lại ứng xử theo cảm tính, thì không ngu là gì?

Cái ngu của trí thức Việt Nam không dừng ở đó. Sau năm 1954, gần một triệu người dân Bắc phải rời bỏ quê cha đất tổ, bỏ lại tài sản cả một đời tạo dựng để di cư vào Miền Nam, chấp nhận sống trong cảnh màn trời chiếu đất, vì quá đỗi kinh hoàng về cuộc đấu tố long trời lở đất. Với một biến cố hãi hùng đến như thế, mà trí thức Miền Nam vẫn không chịu mở mắt để thấy rằng nếu Miền Nam bị rơi vào tay quân xâm lược cộng sản Miền Bắc, thì bản thân họ, gia đình học sẽ khốn khổ, khốn nạn. Rất nhiều trí thức Miền Nam ngu, được chế độ ưu đãi, nhưng vẫn ngấm ngầm làm tay sai cho kẻ thù.

Năm 1959, cụ Hoàng văn Chí được CIA cung cấp tài liệu để biên soạn cuốn “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc”, mô tả những nhà trí thức Việt Nam lên Chiến Khu làm tay sai cho Hồ Chí Minh, chống Pháp. Nhưng khi hòa bình tái lập, trí thức ở Miền Bắc bị Hồ Chí Minh đối xử như súc vật. Nếu nhà Cách mạng Văn hóa Nhất Linh đề nghị đưa cuốn sách của cụ Hoàng văn Chí vào chương trình giáo dục để cho học sinh, sinh viên hiểu biết dã tâm của Hồ Chí Minh, thì Trí Quang làm sao có thể xúi giục học sinh, sinh viên biểu tình chống chế độ? Anh Truyết có thấy Nhất Linh để lại bức thư tuyệt mệnh lên án chế độ Miền Nam trước khi chết là một hành động không có dũng khí của kẻ sĩ không? Ngày nay, người ta ca tụng Nhất Linh thì có đúng không?

Năm 1960, hai sĩ quan Tình báo của Pháp là Trung tá Vương văn Đông, Trần Đình Lan do Pháp xúi giục, làm cuộc đảo chánh lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm mà có những nhà trí thức tên tuổi như nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, bác sĩ Phan Quang Đán, Luật sư Hoàng Cơ Thụy tham gia, thì thử hỏi trí thức Miền Nam ngu hay thông minh? Nhân dân Việt Nam đã đổ biết bao xương máu để đánh đuổi Thực dân Pháp ra khỏi đất nước, tại sao lại có một nhóm người trí thức tham gia cuộc đảo chánh do Thực dân Pháp chủ mưu? Có phải những nhà trí thức này muốn Thực dân Pháp trở lại cai trị Việt Nam?

Năm 1963, bọn Việt Cộng đội lốt nhà sư lên án chế độ Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo, tại sao không thấy một nhà trí thức Phật giáo nào của Miền Nam lên tiếng bênh vực chế độ Ngô Đình Diệm không những không hề đàn áp Phật giáo, mà còn giúp cho Phật giáo tự do hành đạo, tự do xây chùa, tự do mở trường học. Nếu có đàn áp chăng là do cấp thừa hành lợi dụng chức quyền, chứ không phải là chính sách của chế độ. Tôi xin nêu lên một nhân vật trí thức được chế độ ưu đãi để anh thấy. Đó là Ngoại trưởng Vũ văn Mẫu. Nếu ông Mẫu nhận thấy chế độ Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo, tại sao ông ta không phản đối ngay? Tại sao ông đợi tới lúc Trí Quang đem Ngài Quảng Đức ra nướng, thì ông Mẫu mới bày đặt cạo trọc đầu, lên tiếng từ chức? Hành động cơ hội của Vũ văn Mẫu đáng khinh, không xứng đáng là người có học vị cao. Có ai trong hàng ngũ trí thức lên tiếng phê bình Vũ văn Mẫu là một loại chính trị gia cơ hội, vô đạo đức? Một con người như Vũ văn Mẫu vẫn được tiếp tục đi dạy học, thì những sinh viên được ông đào tạo sẽ trở thành cái giống gì? Tại sao Giáo sư Vũ Quốc Thúc, Nguyễn Cao Hách vẫn đồng ý cho Vũ văn Mẫu được dạy trường Luật? Tại sao Chính quyền VNCH để cho Vũ văn Mẫu – một thứ phản quốc – đứng đầu Liên danh Hoa Sen đại diện Phật giáo Ấn Quang ra tranh cử Thượng Nghị Sĩ?

Sau khi cái gọi là “Cách mạng” đã giết cả gia đình Tổng thống Ngô Đình Diệm, các đảng viên Cần Lao đều bị bỏ tù, Trí Quang vẫn tiếp tục kết tội các Chính quyền kế tiếp là một “chế độ Diệm không Diệm”. Tại sao những nhà trí thức không nhìn thấy Trí Quang tiếp tục gây bạo loạn tại các thành phố ở Miền Nam là có ý đồ tiếp tay cho sách lược của Việt Cộng xâm lăng Miền Nam? Sự im lặng của trí thức trước hành vi của Trí Quang không đáng bị coi là ngu hay sao? Tại sao những trí thức Phật giáo không thấy hành vi của Trí Quang là phá hoại Đạo Phật? Dù chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa anh hùng, can đảm ngoài chiến trường đến thế nào đi nữa, mà Trí Quang quậy nát hậu phương, thì trước sau gì Việt Cộng sẽ thắng! Trí thức có thấy điều đó không?

Quân nhân tác chiến là thành phần mong mỏi Đất Nước sớm có hòa bình nhất. Bởi vì chiến tranh càng kéo dài thì mạng sống của họ càng ngắn lại. Bọn trí thức ngồi mát ăn bát vàng, hà cớ gì ủng hộ bọn Phật giáo Ấn Quang đưa Nhất Hạnh đứng đầu Phong trào Hòa Bình để đòi quân lính Miền Nam buông súng vô điều kiện và Đế quốc Mỹ phải rời khỏi Miền Nam? Tại sao trí thức không lên tiếng tố giác cái bọn vận động hòa bình là một lũ bịp? Anh Truyết hãy cho tôi biết có nhà trí thức nào lên tiếng kết án Phong trào Hòa Bình của Nhất Hạnh là tay sai Việt Cộng? Theo nhận định của giới quân nhân chúng tôi thì trí thức Miền Nam có ba loại: (1) Loại cực kỳ ngu đần như nữ luật sư Ngô Bá Thành, bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, Giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn, sinh viên Huỳnh tấn Mẫm … tích cực hoạt động cho Việt Cộng. (2) Loại không theo, không ủng hộ Việt Cộng ra mặt, nhưng có tư tưởng thiên Cộng. (3) Loại thờ ơ vô cảm, sống chết mặc bây, coi việc Chống Cộng là công việc của bọn lính tráng, bọn an ninh và cảnh sát. (3)

Phải chăng trí thức Việt Nam bị ảnh hưởng của nền giáo dục Nho giáo mà tuân theo lời dạy của Khổng Tử: Nước nguy thì chớ vào, nước loạn thì chớ ở, hoàn cảnh tốt thì ra làm quan, hoàn cảnh xấu thì ẩn mình” (Nguy bang bất nhập, loạn bang bất cư, thiên hạ hữu đạo tắc kiến, thiên hạ vô đạo tắc ẩn - Luận Ngữ), thì trở nên khôn lỏi, thủ lợi cho riêng mình?

Học giả (?) Nguyễn Hiến Lê đọc nhiều sách, viết nhiều tác phẩm, nhưng sự hiểu biết của ông không bằng một học sinh bậc Trung học. Ông viết: “Tôi tuy ghét, tởm Stalin, Mao Trạch Đông… nhưng vẫn tin rằng chế độ cộng sản Việt Nam công bằng hơn chế độ tư bản … Cộng sản Bắc Việt không thể nào tàn nhẫn như Nga và Trung Hoa được! Tôi vốn có cảm tình với Việt Minh, với cộng sản. Tôi khinh những chính phủ bù nhìn của Pháp, Mỹ. Tôi phục tinh thần hy sinh, có kỷ luật của anh em kháng chiến và mỗi lần có thể giúp họ được gì thì tôi sẵn lòng giúp”[Hồi K. – Tập III, trang 17-18] Sau khi nếm mùi Việt cộng thì cụ Lê mới chịu đổi giọng: “Muốn thấy một chế độ ra sao, thì phải sống dưới chế độ đó dăm năm. Muốn nghe ai phê bình, khen chê gì thì nghe, muốn đọc sách gì thì đọc, dù là người thông minh, chịu suy nghĩ, cũng chỉ biết lờ mờ một chế độ thôi.” [Hồi K. – Tập III trang 25-26]. Xin hỏi anh Truyết, căn cứ những gì cụ Lê viết, tôi nói trí thức Việt Nam ngu, có đúng không? Cụ Nguyễn Hiến Lê học thiệt hay học giả?

Tôi từng nói trước mặt hai vị Tiến sĩ (Nguyễn Tiến Hưng và Cung Tiến) rằng cái bất hạnh của dân tộc Việt Nam là người Việt Nam nào càng có bằng cấp to càng ngu về chính trị. Không phải tôi nói năng khiếm nhã, nhưng đó là sự thật, anh Mai Thanh Truyết ạ!

Năm 1975, anh không di tản, anh ở lại Việt Nam. Có phải anh cũng muốn đem tài trí của anh để giúp chế độ cộng sản xây dựng đất nước? Có phải vì Việt Cộng không trọng dụng nhân tài, thì anh mới bỏ nước ra đi? Tôi gửi anh đường link dưới đây, nếu những bạn trẻ Việt Nam ở Hải ngoại đọc thì họ sẽ hiểu Việt Cộng đối xử với trí thức như thế nào:

https://khongquanc130.blogspot.com/2022/10/tri-thuc-mien-nam-sau-nam-1975.html

Tôi không phải là trí thức, nên tôi không ngu tới độ nghĩ rằng mình có thể thuyết phục người trí thức như anh nghĩ. Tôi chỉ viết lên một thực trạng để cho nhà trí thức nào nhận thấy tôi viết sai, thì lên tiếng. Tôi muốn có cuộc thảo luận nghiêm chỉnh, xây dựng với những nhà trí thức để mở mang trí tuệ.

Thư đã khá dài, tôi hẹn anh thư sau. Tôi sẽ nói về cái ngu của trí thức Việt Nam ở Hải ngoại sau năm 1975. Nếu anh thấy tôi nói không đúng, xin anh vui lòng phản bác để tôi còn có chút hy vọng vào tương lai tươi sáng của dân tộc Việt Nam. Nếu anh im lặng, tôi sẽ nghĩ tôi viết đúng.

Kính chúc anh Truyết dồi dào sức khỏe.

Bằng Phong Đặng văn Âu. Ngày 8 tháng 10 năm 2022.

10200 Bolsa Avenue, Westminster, California 92683.

Địa chỉ Email: bangphongdva033@gmail.com

Telephone: 714 – 276 – 5600.