Search This Blog

Friday, September 17, 2021

ĐEM TÂM TÌNH VIẾT LỊCH SỬ - THÙ TRONG GIẶC NGOÀI

 

ĐEM TÂLỊCH SỬM TÌNH VIẾT 

THÙ TRONG GIẶC NGOÀI

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thành phố Westminster, Quận Cam, Hoa Kỳ.

Ngày mồng một Tết năm Kỷ Hợi (ngày 5 tháng 2 năm 2019 dương lịch)

Anh David Nguyễn thân mến,

Đêm qua, tôi đã “co cẳng đạp thằng Bần Cố Nông ra cửa; sáng nay, tôi đã “mở cửa đón ông Phúc vào nhà (chắc chắn ông Phúc này không phải Nguyễn Xuân Phúc của nợ). Tuổi đời chúng ta càng ngày càng chồng chất, sức lực càng lụi tàn dần mà ước vọng cho quê hương Việt Nam và đất nước cưu mang chúng ta nhiều buồn hơn vui.

Chẳng cần phải là nhà tiên tri hay nhà tương lai học (futurist), tôi có thể nói một cách quả quyết rằng nước Mỹ nước cho chúng ta dung thân sẽ sụp đổ, nếu tầng lớp trí thức Mỹ mê muội chạy theo chủ nghĩa xã hội mà loài người đã ném vào thùng rác.

Với tôi, trí thức là bộ óc của nhân dân. Khi trí thức mê muội, u tối, vô trách nhiệm, thì Đất Nước bị suy vong là điều chắc chắn.

Câu chuyện Trọng Thủy Mỵ Nương tuy chỉ là huyền thoại, nhưng tổ tiên chúng ta có dụng ý truyền lại cho con cháu một bài học về họa mất nước. Tiếc rằng bài học do tổ tiên truyền lại mà hậu sinh chúng ta không chịu học, nên mất nước

Miền Nam bị rơi vào tay quân xâm lược Miền Bắc không phải vì Việt Cộng tài giỏi. Nhưng vì sự phản bội của những thành phần trí thức, lãnh đạo tôn giáo, chính trị sống ở Miền Nam mà chia rẽ nhau hoặc ngấm ngầm làm tay sai cho Việt Cộng. Dù quân đội VNCH thiện chiến đến đâu cũng không thể bảo vệ một đất nước bị chính người dân của mình phản bội.

Sau ngày 30 Tháng Tư nhiều kẻ gọi là “ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản” đã lộ diện, không cần kể ra thì anh David đã biết rõ.

Chính trị Mỹ hiện nay rất giống tình trạng chính trị của Miền Nam trước năm 1975. Tôi lặp lại với anh một lần nữa rằng nước Mỹ trước sau gì cũng sụp đổ, nếu những thành phần trí thức mà không thức tỉnh để cảnh báo toàn dân. Anh David sẽ hỏi tại sao tôi đổ tội cho thành phần trí thức, phải không? Xin đáp: Bởi vì trí thức là những người nhìn xa trông rộng, mà lại im lặng trước tình hình đất nước hoặc hùa theo bọn xấu chủ trương “Xã Hội Chủ Nghĩa” vì tiền tài, danh lợi, địa vị thì toàn dân sẽ “Xuống Hố Cả Nút” thôi!

Những người cha đẻ của nước Mỹ đã thiết kế một bộ máy lưỡng đảng, chính quyền pháp trị, tam quyền phân lập để giám sát lẫn nhau. Ngoài ra, quyền tự do báo chí được tôn trọng một cách triệt để. Chế độ lưỡng đảng hoạt động giống như cái quả lắc đồng hồ (pendulum) để cho không một đảng nào quá tả hoặc quá hữu. Chính nhờ đó mà nền dân chủ nước Mỹ tiến bộ và lâu bền hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.

Lại thêm, nước Mỹ được xây dựng lên bởi những người cha đẻ có đức tin Thiên Chúa, đạo đức dựa trên Thánh Kinh. Bởi thế phương châm “In God We Trust” là khuôn vàng thước ngọc trong đời sống chính trị lẫn đời sống văn hóa của nhân dân Mỹ.

Nhưng với thời gian, đạo đức nước Mỹ dần dần suy đồi. Với lối sống phóng túng, sa đọa, vật chất mà giới tài tử điện ảnh luôn luôn chống lại những ứng cử viên nào muốn bảo tồn giá trị nền tảng đạo đức truyền thống. Tôi dùng chữ “bảo tồn” chứ không dùng chữ “bảo thủ” dịch từ chữ “conservative”. Bởi vì chữ “bảo thủ”, theo tôi, có nghĩa là lạc hậu, không chấp nhận sự tiến bộ.

Tổng thống Richard Nixon bị kết tội vì cho đàn em mình đột nhập vào cơ sở tranh cử của đảng Dân chủ. Không những ông bị đảng Dân Chủ làm áp lực phải từ chức; đảng Cộng Hòa cũng mạnh mẽ đòi Nixon từ chức mà người cầm đầu là Thượng Nghị sĩ Barry Goldwater. Tức là đảng Cộng Hòa biết đặt luật pháp trên quyền lợi đảng.

Tổng thống Bill Clinton làm tình với cô sinh viên nội trú Monica Lewinsky trong lúc điện đàm thuyết phục Quốc Hội thông qua một đạo luật. Bill Clinton lên đài truyền hình thề sống thề chết không hề biết cô Monica Lewinsky là ai, khiến cho cô phải trình chiếc váy dính tinh dịch của Bill Clinton, thì ông ta mới “bẽn lẽn” nhìn nhận. Theo luật pháp, Bill Clinton phạm tội nói dối hữu thệ (lie under oath hay perjury) mà theo luật thì người phạm tội ấy phải bị tù ít nhất 5 năm. Nhưng không một vị dân cử nào của đảng Dân Chủ lên tiếng đòi Bill Clinton phải từ chức. Điều đó chứng tỏ bản chất của đảng Dân Chủ đồng lõa với kẻ phạm pháp!

Cặp vợ chồng Bill Clinton đam mê quyền lực không biết xấu hổ với công luận đã đành. Cả đảng Dân Chủ đều cùng một loại: Bảo vệ quyền lực đảng bằng mọi giá! Thời bấy giờ dư luận lên án vị lãnh đạo hàng đầu của nước Mỹ đã biến Tòa Bạch Óc (biểu tượng quyền uy Quốc gia) thành khách sạn cho khách làng chơi

Kể từ ngày đó, đảng Dân Chủ đưa nền chính trị Hoa Kỳ xuống cấp về mặt đạo đức, về mặt pháp lý.

Hơn 43 năm ở Mỹ, tôi chưa từng chứng kiến tình hình chính trị của Hoa Kỳ đáng xấu hổ như bây giờ. Ông Barack Hussein Obama là Hồi giáo, đồng đạo với bọn khủng bố đánh sập tòa Tháp Đôi vào Tháng 9 ngày 11 năm 2001. Thế mà qua năm 2008, Obama lại được bọn truyền thông vận động quần chúng bỏ phiếu ủng hộ để trở thành nhà lãnh đạo của một đất nước thờ Chúa Jesus! Lớn lên, Obama thụ giáo người thầy tên là Frank Davis Marshall, một thủ lãnh đảng Cộng Sản Hoa Kỳ. Để có thể hoạt động chính trị, Obama rửa tội để trở thành Christian, nhưng lại rửa tội tại nhà thờ Trinity Church có ông Mục sư Jeremiah Wright là người luôn luôn lớn tiếng gào: “God Damn America”. Khi khởi sự ra tranh chức Thượng Nghị sĩ, Obama chọn nhà của Bill Ayers, một giáo sư hoạt động khủng bố chống Mỹ. Cứ nhìn vào những người thân cận chung quanh Obama thì chúng ta có thể đoán trước Obama muốn đưa nước Mỹ thành nước cộng sản.

Barack Obama là người có lý lịch rất mơ hồ giống Hồ Chí Minh. Không ai biết chắc Obama sinh ở đâu, học trường Đại học nào, do ai cấp học bổng … Học bạ, giấy khai sinh thực thụ của Obama đều bị niêm phong và được bảo mật tối đa. Ngay cả người anh cùng cha khác mẹ của Obama là Malik Obama tố giác sự dối trá của Barack Obama cũng không khiến cho truyền thông muốn điều tra tìm Sự Thật. Tôi không hiểu nhóm quyền lực nào có thể bao che sự bí ẩn của một nguyên thủ quốc gia lạ lùng đến thế?

Vì các định chế dân chủ lâu đời của nước Mỹ quá vững vàng, Obama trong 8 năm cầm quyền, chưa thể nào giật sập nước Mỹ. Cho nên, Obama đã dùng mọi biện pháp để biến những đầu não cơ quan an ninh như FBI, CIA, NSA trở thành công cụ của ông nhằm giúp cho đảng Dân Chủ tiếp tục nắm giữ Tòa Bạch Ốc. Bà Hillary Clinton là người say mê quyền lực đến độ điên cuồng, không cần biết đến quyền lợi sống còn của Quốc gia, nên sẵn sàng làm theo lệnh của Obama, vì bà đã bị Obama cấy “sinh tử phù”.

Mặc dù Hillary Clinton được 10 trường Đại học danh tiếng nhất nước Mỹ ủng hộ (endorse), được 95% truyền thông mở hết công suất quảng cáo, được tỉ phú khuynh tả đổ tiền vào đầu tư, nhưng ông Donald J. Trump đã chiến thắng một cách vẻ vang. Dù là một Phật tử, tôi cũng phải tin Thiên Chúa đã độ trì cho một nhà lãnh đạo Hoa Kỳ hết lòng tin tưởng vào “In God We Trust”, chiến thắng bọn ma vương. 

Các ông, bà lãnh đạo cơ quan an ninh chắc mẫm sự thắng lợi của Hillary, nên họ không sợ ai có thể phanh phui việc làm mờ ám, ngụy tạo hồ sơ của họ. Những phần tử nằm vùng như Jeff Session, Comey, Brennan và băng đảng dần dần lộ diện. Chủ mưu hạ đối thủ bằng mọi giá của đảng Dân chủ ghê gớm đến nỗi người ta bảo rằng “scandal” của Richard Nixon trong vụ Watergate không nghĩa lý gì cả,

Phương châm hành động chính trị trước kia của Hoa Kỳ là “if you cannot beat them, you better join them” thì ngày nay đảng Dân chủ làm ngược lại “if you cannot beat them, you must destroy them at anny price”.

Từ ngày ông Donald J. Trump đắc cử Tổng thống, mặc dù đạt được nhiều thắng lợi tại nội địa cũng như trên chính trường quốc tế, nhưng đảng Dân chủ vẫn dùng những phương cách tồi bại của Việt Cộng để hạ thủ đối phương: dối trá, bịp bợm, chụp mũ, vu khống …

Nguyên tắc đạo đức của truyền thông là “fair, balance, accuracy” thì ngày nay bị gọi là “truyền thông thổ tả”. Sự xuống cấp nghề nghiệp của truyền thông, khiến chúng ta phải tin rằng họ đã bị Trung Cộng bỏ rất nhiều tiền ra mua chuộc. Bọn truyền thông “fake news” quả thực là một lũ lưu manh, hoạt động giống như bộ máy tuyên truyền của Việt Cộng. Chúng lặp đi lặp lại nhiều điều không đúng sự thật để “tẩy não” quần chúng.

Theo dõi cuộc chuẩn nhận ở Thượng Viện cho ông Brett Kavanaugh trở thành Chánh án Tối Cao Pháp Viện, tôi thấy rõ sự tồi bại của các nhà làm luật của đảng Dân chủ. Tất cả Nghị sĩ Dân chủ đều quả quyết hoàn toàn tin tưởng vào bà giáo sư Christine B. Ford tố cáo ông Kavanaugh về tội xâm phạm tình dục là thực. Mặc dầu ông Kavanaugh đem cuốn lịch hoạt động (agenda of activity) từ thuở ông còn là học sinh để chứng minh ông không có mặt vào thời gian và địa điểm bà giáo sư Ford tố cáo.

Về sau, giáo sư Ford thú nhận bà được phe Dân chủ mua thật nhiều tiền để tố điêu. Bà Ford còn nói rằng bà muốn nổi tiếng. Trước lời thú nhận của bà Ford mà tôi không thấy một ông, một bà Thượng Nghĩ sĩ nào của đảng Dân Chủ nói một lời xin lỗi. Như thế, làm sao tôi không khinh những nhà làm luật của đảng Dân Chủ?!

Rồi đến vụ Nancy Peloci, cùng với Chuck Schumer cương quyết chống lại việc xây bức tường tại biên giới phía Nam, mà trước đó dưới thời Obama thì họ ủng hộ một cách hăng hái. Tất nhiên Nancy Peloci và Chuck Schumer đều biết dân nhập cư lậu gồm có bọn ăn cướp, bọn buôn lậu ma túy, bọn buôn người. Nhưng họ đều nhất quyết không bỏ một dollars cho việc xây tường và Nancy Peloci nói rằng dựng bức tường là phi đạo đức. Trong khi đó cả Chuck Schumer và Nancy Peloci đều im lặng trước dự luật của Cathy Trần đề nghị quyền phá thai vào lúc sản phụ sắp sinh con!

Tổng thống Donald Trump gọi đảng Dân Chủ là đảng của TỘI ÁC là đúng, vì họ đòi hủy bỏ tổ chức ICE và bảo vệ “Sanctuary City” (thành phố chứa chấp tội phạm).

Nay Tổng thống Donald Trump gọi đảng Dân Chủ là đảng của SỰ CHẾT (Death Party) cũng đúng luôn, vi họ đòi thông qua dự luật phá thai tới ngày gần sinh.

Thú thực với anh David rằng Nancy Peloci không đáng được gọi là Bà và Chuck Schumer không đáng được gọi là Ông. Dù không có chứng cớ, tôi vẫn nghi ngờ các nhà dân cử của đảng Dân Chủ và bọn truyền thông thổ tả đều được Trung Cộng bỏ rất nhiều tiền mua chuộc để họ phá hoại nước Mỹ.

Không thể công kích những thành quả mà Tổng thống Donald Trump mang lại, đảng Dân Chủ chỉ còn biết chụp cho ông cái mũ “kỳ chủng tộc”, độc tài như Hitler hoặc “phát xít” như Mussolini hoặc liên tục đòi mở các cuộc điều tra Tổng thống. Từ khi ông Trump làm Tổng thống, đảng Dân chủ không hề có một dự án nào ích quốc lợi dân.

Tóm lại, Trung Cộng là tai họa của nhân loại; đảng Dân chủ quyết tâm triệt hạ Tổng thống Donald Trump một nhà lãnh đạo đạt nhiều thành tích cho quốc gia cho bằng được, thì đảng Dân Chủ tất nhiên trở thành kẻ thù của nhân dân Hoa Kỳ. Chắc chắn đảng Dân chủ biết không thể truất phế Tổng thống Trump. Nhưng họ dùng báo chí và các nhà lập pháp bôi bẩn Thổng thống Trump để đưa nước Mỹ “tiến nhanh, tiếng mạnh, tiến vững chắc lên Xã Hội Chủ Nghĩa.”!

Anh David Nguyễn thân mến,

Viết cho anh ngang đây, tôi phải tạm dừng bút để theo dõi thông điệp đầu năm của Tổng thống Donald Trump đọc tại diễn đàn lưỡng viện Quốc Hội. Phải nói rằng bài diễn văn của Tống thống Trump quá tuyệt vời. Trên cả tuyệt vời! Ông coi sự thắng lợi không thuộc về đảng nào, mà là sự thắng lợi của quốc gia, của toàn dân Hoa Kỳ

Ông muốn hai đảng đoàn kết để phụng sự quốc gia. Ông bày tỏ lòng biết ơn đối với những cựu chiến binh Hoa Kỳ trong công cuộc giải phóng Âu Châu. Ông nhắc đến phi hành gia Buzz Aldrin, người cắm lá cờ Hoa Kỳ lên mặt trăng. Rồi ông ca tụng tấm lòng hào hiệp của cô gái trẻ mắc bệnh ung thư. Ông phóng thích những người tù (da đen) bất bạo động bị án tù quá nặng. Sở dĩ tôi cho bài diễn văn của Tổng thống tuyệt vời, vì qua những lời lẽ chân tình của ông, thì tôi thấy rõ đó một người hết lòng yêu nước và tha thiết kêu gọi đảng đối lập lựa chọn sự Vĩ Đại (Greatness).

Tôi nhận thấy phản ứng trên những bộ mặt của Nancy Peloci, Chuck Schumer và các nhà dân cử đảng Dân chủ thật đáng ghét làm sao! Ông Trump được đánh giá là vị Tổng thống giữ đúng lời cam kết với cử tri nhất. Bọn Dân chủ đòi mở cửa biên giới phía Nam để cho người nhập cư bất hợp pháp vào tự do và dân lậu được quyền bỏ phiếu như công dân là có ý đồ giành quyền lực về tay mình, bất chấp đất nước ra sao thì ra.

Đảng Dân chủ ngày nay lấy phương châm “Cứu Cánh Biện Minh Phương Tiện” y hệt như Việt Cộng! Nên biết rằng một cá nhân mà có quan niệm sống với câu phương châm “Cứu Cánh Biện Minh Phương Tiện” thì cũng không ra gì. Huống chi đảng lãnh đạo Đất Nước mà chủ trương “Cứu Cánh Biện Minh Phương Tiện” thì chắc chắn quốc gia sẽ tiêu vong. Điều mà tôi lo ngại cho tương lai nước Mỹ là những nhà lãnh đạo đảng Dân chủ không có khả năng biết xấu hổ, giống như lãnh đạo Việt Cộng!

Truyền thống dân chủ Mỹ thường thay đổi Tổng thống đảng sau 2 nhiệm kỳ, trừ một số trường hợp ngoại lệ. Sau khi dứt nhiệm kỳ 8 năm của Tổng thống Donald Trump, rất có thể chức Tổng thống sẽ về tay đảng Dân chủ, thì đảng Dân chủ sẽ làm cho nước Mỹ sụp đổ vì chạy theo trò bịp bợm, đạo đức giả Xã Hội Chủ Nghĩa. Tôi đã thấy âm mưu trường kỳ mai phục của đảng Dân chủ.

Các trường Đại học danh tiếng Hoa Kỳ là lò đào tạo tầng lớp lãnh đạo tương lai của nước Mỹ. Tất cả các trường Đại học danh tiếng đều có nền giáo dục chính trị phóng túng (liberal) quyết liệt đến độ nếu một giáo sư nào tỏ ra ủng hộ “conservative”, liền bị cho thôi việc ngay. Nhất là ngành báo chí, truyền thông được dạy dỗ khoa nói dối giống như Việt Cộng!

Anh David Nguyễn thân mến,

Tôi đã viết nhiều bài trong tư cách của một người có kinh nghiệm mất nước về tay Việt Cộng để cảnh báo tai họa. Nghĩ phận mình chỉ là hạng tép riu, tiếng nói của mình chẳng có tí gram nào trong dư luận Hoa Kỳ, vì thế, tôi đã viết hai bức thư nhờ Tiến sĩ Stephen Young, Khoa trưởng ngành Luật của Đại học danh tiếng, chuyển mối quan tâm của tôi đến những thành phần trí thức của Mỹ. Nhưng Tiến sĩ Stephen Young vẫn im lặng, tôi đoán rằng ông Giáo sư Đại học cũng bị quỷ ám, nên không thấy những lãnh tụ đảng Dân Chủ đều là những thành phần đạo đức giả, mỵ dân để đoạt quyền cai trị.

Ông Ronaldd Reagan trước kia là đảng viên đảng Dân chủ, nhưng ông thấy đảng của ông đi về phía tả quá độ, hèn nhát đối với cộng sản. Do đó, ông đã đổi sang đảng Cộng hòa và trở thành một trong những Tổng thống được lịch sử ca tụng. Công lao lớn nhất của Tổng thống Reagan là triệt hạ Liên bang Xô Viết và các chư hầu.

Ngày nay, đảng Dân chủ không phải là đảng đối lập chính trị như trong quá khứ, mà là một đảng đang dùng sách lược đấu tranh của Việt Cộng (dối trá, bịp bợm. điêu ngoa, mỵ dân rẻ tiền) để chống người yêu nước Donald Trump thề làm cho nước Mỹ hùng cường, phồn thịnh mà không có một Nghị sĩ, Dân biểu nào bỏ đảng để đổi sang đảng Cộng hòa thì tôi càng thấy đảng Dân chủ rất giống Việt Cộng ở chỗ “Còn Đảng Còn Mình”.

Nếu đảng Dân chủ bắt chước đường lối đấu tranh của Việt Cộng với chủ trương “Vô Gia đình, vô Tổ quốc, vô Tôn giáo”, tôi quả quyết rằng Trung Cộng sẽ thống trị thế giới, không chạy vào đâu được!

Chiêu bài tranh cử của các ứng viên Dân chủ như mở cửa biên giới, dẹp bỏ cơ quan ICE, nâng thuế nhà giàu 70%, Đại Học miễn phí, y tế miễn phi (cho cả di dân bất hợp pháp), hủy bỏ ngành Hàng Không (Air Travel) để tránh ô nhiễm không khí. Thậm chí cấm nuôi bò thải phân làm ô nhiễm môi trường …  Cái cương lĩnh quái đản đó mà quyền cai trị vào tay đảng Dân chủ thì nước Mỹ tiêu vong là cái chắc!

O

Khởi sự viết thư này cho anh David từ ngày đầu năm, mà hôm nay mới xong, vì bận rộn nhiều việc linh tinh trong mấy ngày Tết.

Là người bị mất nước vào tay Việt Cộng, rồi chứng kiến Việt Cộng bán nước cho Trung Cộng một cách rõ ràng, tôi không thấy có chút hy vọng nào đồng bào mình có thể quang phục quê hương. Nay được nghe lời tuyên bố hùng hồn của lãnh tụ cường quốc số một thế giới quyết tâm tiêu diệt Xã Hội Chủ Nghĩa, mà mình hân hạnh được làm công dân, thì tôi thấp thoáng thấy tia sáng tự do cho QUÊ MẸ đang lần lần ló dạng ở cuối đường hầm. Cộng Đồng Việt Nam ở Hải ngoại đang có cuộc khủng hoảng lãnh tụ, vì không ai chịu ai. Vậy tại sao những công dân Hoa Kỳ gốc Việt không thành lập một tổ chức quần chúng ủng hộ Tổng thống Donald Trump, một nhà quán quân thề tiêu diệt Xã Hội Chủ nghĩa (cộng sản). Khi đó chúng ta, những người tị nạn cộng sản đích thực, có lý do yêu cầu các cơ quan thi hành pháp luật Mỹ trục xuất những phần tử làm tay sai Việt Cộng.   

Bằng Phong Đặng văn Âu

Bangphongdva033@gmail.com  Telephone: 714 276 5600

Friday, July 2, 2021

VIẾT CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT 4 - NƯỚC MỸ CHẾT BỞI VIỆT NAM

 

VIẾT CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT (4)

NƯỚC MỸ CHẾT BỞI VIỆT NAM

Bằng Phong Đặng văn Âu

Hoa Kỳ và Việt Nam có mối liên hệ nhân quả. Tiến sĩ Peter Navarro viết cuốn sách “Death By China” (Chết Bởi Trung Cộng) chỉ là hậu quả. Nguyên nhân cái chết của nước Mỹ là từ Việt Nam. (Death By Vietnam). Tôi không nói vu vơ, xin dẫn chứng bằng sự kiện.

Sau Đệ Nhị Thế Chiến, Hoa Kỳ có kế hoạch Marshall giúp các quốc gia Âu Châu Tự Do phục hưng kinh tế để đủ sức mạnh chống lại sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản. Năm 1954, sau khi Thực dân Pháp thất trận Điện Biên Phủ, nước Việt Nam bị chia đôi tại vỹ tuyến 17. Hoa Kỳ lại sử dụng kế hoạch Marshall để giúp Miền Nam như đã giúp Âu Châu nhằm chống lại sự xâm lăng của cộng sản từ Miền Bắc.

Trên thế giới, có ba Quốc gia bị chia đôi giữa Tự Do và Cộng sản. Đó là Đức quốc, Triều Tiên và Việt Nam. Cuối cùng, Đức quốc thống nhất, nền dân chủ được bảo toàn, vì chính quyền Tây Đức đã có nền dân chủ vững mạnh, trình độ dân trí cao, nên Đông Đức không thể xâm lăng Tây Đức. Sau khi thống nhất, không có người dân nào ở Đông Đức phải bỏ nhà cửa, tài sản để sang các nước xã hội chủ nghĩa để xin tị nạn. Ngày 25 tháng 6 năm 1950, Bắc Triều Tiên, với sự tham gia của Trung Cộng, xua quân xâm lăng Nam Triều Tiên. Thời bấy giờ nước Mỹ có Tướng Douglas MacArthur – một vị Tướng 5 sao, người từng đặt bút ký nhận sự đầu hàng của Nhật vào ngày 2 tháng 9 năm 1945 – rất có uy tín lớn đối với Tổng thống Harry Truman, được toàn quyền quyết định chiến trường. Ông đổ bộ quân Mỹ lên Bắc Triều Tiên để vừa triệt đường tiếp tế của địch, vừa đẩy lui chí nguyện quân Trung Cộng về lục địa và chiến tranh chấm dứt năm 1953 cho tới ngày nay. Từ đó, Nam Triều Tiên mang tên Republic Of Korea (Đại Hàn), thiết lập nền dân chủ và trở thành một Đồng Minh của Hoa Kỳ ở Đông Á.

Tại sao Hoa Kỳ thất bại khi nỗ lực giúp Việt Nam thoát khỏi cuộc xâm lăng của cộng sản? Hoa Kỳ thất bại là vì giúp một đất nước mà người dân đã bị quỷ ám. Chúa tể của loài quỷ đó là Karl Marx, Lenin đứng ra thành lập cái Đạo Cộng sản! Mao Trạch Đông vốn biết các đời vua Tàu đã xâm lăng Việt Nam, đã đày ải nòi giống Việt Nam làm nô lê, đã dùng mọi cách để làm tuyệt chủng dân Việt Nam cả ngàn năm, nhưng thất bại, vì nòi giống Việt Nam anh hùng, nhất định sống chết với lời nguyền “Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư”! Mao Trạch Đông đổi chiến lược bằng cách dùng một tên Tàu (hoặc một bầy Việt Nam mà não bộ đã bị nhuộm đỏ) sang Việt Nam để “hoằng dương” đạo cộng sản, thì mới tiêu diệt hoàn toàn chủng tộc Việt.

Giả thiết sự tiết lộ của báo Tàu Cộng rằng: Hồ Chí Minh là Thiếu tá Hồ Quang thuộc Đệ Bát Lộ Quân là thất thiệt (fake news). Hãy cho rằng Hồ Chí Minh là Nguyễn Sinh Cung, con của ông Nguyễn Sinh Sắc, ở Nghệ An, chưa chết trong nhà tù ở Hồng Kông, về nước lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp giành độc lập là đúng như sự tuyên truyền của đảng cộng sản đi! Nhưng bây giờ hãy xét xem những việc Hồ Chí Minh làm là vì dân, vì nước hay vì Đạo Cộng sản để thực hiện chiến lược của Mao Trạch Đông nhằm tiêu diệt nòi giống Việt Nam.

Hồ Chí Minh đã hành động như thế nào?

1/ Để có sức mạnh, Hồ Chí Minh tung khẩu hiệu: “Đoàn kết! Đoàn Kết! Đại Đoàn Kết! Thành Công! Thành Công! Đại Thành Công!” Nhưng Hồ Chí Minh bí mật ra lệnh đảng viên thủ tiêu các nhà ái quốc như: Trương Tử Anh (lãnh tụ Đại Việt), Lý Đông A (lãnh tụ Duy Dân), Huỳnh Phú Sổ (Giáo chủ Hòa Hảo), Khái Hưng Trần Khánh Giư (lãnh tụ Việt Quốc) ...

2/ Hồ Chí Minh lấy bà Tăng Tuyết Minh (người Tàu) rồi bỏ đi làm “cách mạng”. Lấy bà Nông thị Xuân, chơi cho chán chê, rồi đẩy cho Trần Quốc Hoàn hưởng xái nhì. Có con là Nguyễn Tất Trung, nhưng giao cho Vũ Kỳ nuôi nấng.

3/ Chịu ơn bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm, tôn vinh bà là Mẹ Chiến sĩ, rồi viết báo dưới bút hiệu CB để gieo tiếng ác cho bà, trước khi đem bà ra đấu tố. Hồ Chí Minh cùng Trường Chinh Đặng Xuân Khu bình thản ngồi chứng kiến cảnh đấu tố bà Nguyễn thị Năm!

4/ Hồ Chí Minh sai Thủ tướng Phạm văn Đồng viết công hàm gửi cho Quốc Vụ Viện Trung Cộng xác nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Tàu.

Kể sơ vài đặc tính của Hồ như trên là đủ thấy hắn là con người vong ân bạc nghĩa với kẻ gia ân cho mình. Hắn là người chồng bất nghĩa, người cha bất nhân, phản Tổ Quốc và phạm vô số tội tày trời. Thế mà Hồ lại được nhiều người sùng bái, tôn thờ thì có phải dân mình bị quỷ ám?

Đây là bằng chứng Hồ Chí Minh chủ tâm tiêu diệt nòi giống Việt. Con người được Trời ban cho hai khả năng để phân biệt với loài vật. Đó là trí tuệ và ngôn ngữ. Hồ coi trí thức không bằng cục phân và dùng nhục hình để cho trí thức không còn phẩm giá. Bất kể ai, dù bày tỏ một cách ôn hòa, không đồng ý với chủ nghĩa cộng sản, đều bị kết tội phản động, đều bị giết không thương tiếc. Tội ác ghê gớm nhất của Hồ Chí Minh là thiết lập một bộ máy cai trị gồm những con quỷ không tim không óc. Hồ chí Minh là cha đẻ Tổng Bí thư Lê Duẩn, biết mình đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Cộng, từng được nghe Mao Trạch Đông tuyên bố đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng, nhưng Lê Duẩn vẫn cương quyết làm tay sai, thì có đúng Lê Duẩn bị quỷ ám? Thử hỏi trong lịch sử Việt Nam có đời vua nào tuyển mộ dân sang Tàu để học cách chửi cha mắng mẹ như Hồ Chí Minh gửi cán bộ sang Trung Cộng học cách đấu tố của Mao Trạch Đông? Việc làm vô đạo đức của Hồ Chí Minh là có mục đích tiêu diệt văn hóa tổ tiên, để rồi ngày nay xã hội Việt Nam thành địa ngục, đến nỗi thi sĩ cộng sản Bùi Minh Quốc phải than thở về cái xã hội cộng sản “nhìn vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa”. Còn Thái tử Lê Kiến Thành – con trai Lê Duẩn – cũng phải tởm lợm, lắc đầu cái chủ nghĩa xã hội thối tha, mục nát, sa đọa!

Ông Ngô Đình Diệm được vua Bảo Đại mời sang Paris để đảm nhiệm chức vụ Thủ tướng lãnh đạo Miền Nam. Ông Diệm tỏ ra ngần ngại vì biết tình thế hết sức khỏ khăn. Nhưng cuối cùng ông đành chấp nhận vì vua khẩn thiết kêu gọi trách nhiệm công dân đối với Tổ Quốc.

Ngày 7 tháng 7 năm 1954 ông Ngô Đình Diệm về nước để lãnh nhiệm vụ Thủ tướng, nhưng tiền Mỹ viện trợ vẫn qua tay Pháp, rồi Pháp mới chuyển giao cho Chính phủ để Thủ tướng điều hành việc nước. Do sự tranh đấu quyết liệt của Thủ tướng Ngô Đình Diệm, mãi tới năm 1955 Thực dân Pháp mới chịu trao quyền lãnh đạo cho Chính phủ Việt Nam và chấp thuận rút quân về Pháp. Mặc dầu Pháp là Đồng Minh của Mỹ, nhưng Pháp thù Mỹ không giúp cứu Điện Biên Phủ. Giận cá chém thớt, Pháp ra sức phá chính quyền Miền Nam. Cuộc đảo chánh do tay Pháp tổ chức năm 1960 thất bại, vì Mỹ không ủng hộ. Nhưng cuộc đảo chính ngày 1 tháng 11 năm 1963 thành công, vì Mỹ chủ mưu.

Mặc dầu Hoa Kỳ đã chuyển vận gần một triệu dân Bắc vào Nam thoát khỏi sự tàn ác của cộng sản, nhưng chưa đủ để cho Miền Nam thức tỉnh trước hiểm họa cộng sản.

Mặc dầu lãnh tụ của các đảng như Việt Quốc, Đại Việt, Duy Dân bị Hồ Chí Minh thủ tiêu, nhưng lãnh tụ kế thừa không đoàn kết với nhau để diệt cộng sản, lại âm mưu lật đổ chính quyền.

Mặc dầu cộng sản coi tôn giáo là thuốc phiện, nhưng lãnh tụ Phật giáo nắm đa số dân tộc, đã bị cộng sản sai khiến, gây nên xáo trộn chính trị liên tục ở hậu phương. 

Ngay cả Quân Đội Quốc Gia được Thực dân Pháp đào tạo cũng không ý thức hiểm họa cộng sản. Các khóa sinh Không Quân Việt Nam khi đang thụ huấn quân sự tại Pháp nghe tin Việt Minh chiến thắng Điện Biên Phủ, thì tỏ ra vui sướng reo hò mừng rỡ, tung nón lên cao một cách đầy hứng khởi, bất chấp mình đang ở phía tự do chống cộng sản, là một thí dụ cho thấy họ bị quỷ ám. Trong lúc quân đội hai phe giao tranh, dân chúng đều chạy về phía Quốc gia lánh nạn cũng không làm cho bọn trí thức mang đầu óc thân Cộng thức tỉnh.

Theo sự thỏa thuận của Hiệp định Genève năm 1954, người ở Bắc vĩ tuyến 17 không thích chế độ cộng sản thì “di cư” vào Nam. Người nào ở Nam vĩ tuyến 17 thích cộng sản thì tập kết ra Bắc. Nhưng đấy là trên lý thuyết. Chỉ có Việt Cộng phái cán bộ ngăn cản người Bắc “di cư” vào Nam, nhưng Chính phủ Miền Nam không ngăn ai tập kết ra Bắc. Việt Cộng có kế hoạch chỉ thị cán bộ lấy phụ nữ Miền Nam càng nhiều càng tốt để gieo hạt giống đỏ. Lê Duẩn cũng công khai lên đường tập kết, nhưng đến bến tàu khác thì bí mật xuống để ở lại và xây dựng hạ tầng cơ sở cho cuộc xâm lăng Miền Nam.

Tổng thống Ngô Đình Diệm có một thời gian bình yên để kiến thiết đất nước. Từ một xứ sở hoang tàn do chiến tranh, Tổng thống Diệm đã biến Saigon thành hòn ngọc Viễn Đông. Ông được thế giới ca ngợi là vị lãnh tụ tài ba sánh với Thủ tướng Nehru của Ấn Độ. Công du Hoa Kỳ, ông được đón tiếp trọng thể.

Nhưng tới năm 1960 bọn tay sai Thực dân Pháp như Vương văn Đông, Trần Đình Lan làm cuộc đảo chánh là dấu hiệu cuộc chiến từ kẻ nội thù bắt đầu mở màn. Cùng năm 1960, Việt Cộng ra Nghị quyết ngày 20 tháng 12 thành lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam thì bộ máy chiến tranh xâm lăng của Việt Cộng bắt đầu chuyển động.

Tổng thống De Gaulle của Pháp hận Tổng thống Franklin Roosevelt coi thường mình trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, lại thêm nỗi hận Mỹ không giúp Pháp thắng trận Điện Biên Phủ, nên Pháp luôn luôn âm mưu phá Mỹ bằng nhiều cách, như đề nghị trung lập hóa bán đảo Đông Dương là một. Cố vấn chính trị của Tổng thống John Kennedy là Averell Harriman, có vợ người Pháp, để nghị trung lập hóa Lào và được Tổng thống Kennedy chấp thuận. Tổng thống Diệm chống, vì trung lập hóa Lào là giúp Việt Cộng dùng Lào để đưa quân và vũ khí vào Nam dễ dàng. Biết giữa Mỹ và Việt Nam có sự xung đột, cáo già Hồ Chí Minh nhờ Ủy hội Quốc tế Kiểm soát đình chiến mang một cành đào vào Nam chúc Tết Tổng thống và một bức thư đề nghị “anh em hai miền” nên thương thảo với nhau để tiến tới thống nhất xứ sở trong hòa bình.

Cuộc họp bí mật giữa ông Cố vấn Ngô Đình Nhu và Phạm Hùng xảy ra tại rừng Tánh Linh. Mỹ cho rằng Tổng thống Diệm phản bội mình, bí mật họp với Việt Cộng mà không cho mình hay biết. Thật ra, đó là trò phản gián, tình báo do Mao Trạch Đông bày cho Hồ Chí Minh để phân hóa giữa Mỹ và Việt Nam. Để trừng phạt Tổng thống Diệm, Mỹ liền dùng Trí Quang khuấy động về mặt chính trị, dưới danh nghĩa bảo vệ đạo pháp; mặt khác Mỹ bỏ tiền ra mua chuộc Tướng lãnh làm cuộc tạo phản. Mỹ tưởng rằng sau khi giết ông Diệm, Trí Quang sẽ ngưng đội lốt tôn giáo để gây bất ổn chính trị và Mỹ tưởng có thể sai khiến các Tướng lãnh bình định được tình hình như ý mình muốn. Mỹ đã lầm to, vì đánh giá sai!

Không ngờ Trí Quang vẫn tiếp tục “tranh đấu vì đạo pháp” và Tướng lãnh Việt chỉ đấu đá nhau, hết đảo chánh đến chỉnh lý mà không cần biết nguy cơ mất nước vào tay Việt Cộng đang cận kề. Mỹ dùng Tướng lãnh đảo chính ông Diệm, rồi Mỹ mạt sát Tướng lãnh Việt Nam  là lũ côn đồ giết anh em ông Diệm một cách dã man.  Ngoài ra, Tướng Dương văn Minh, Chủ tịch Hội đồng Quân nhân Cách mạng, sau khi lật đổ chế độ, ra lệnh dẹp bỏ Ấp Chiến Lược mà Mỹ không thấy ý đồ của Dương văn Minh nhằm dâng Miền Nam cho Việt cộng, thì tình báo của Mỹ quá yếu. Sau đây là cái “video clip” về cuộc phỏng vấn của Cựu Bộ trưởng Lâm Lễ Trinh với Cựu Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia Nguyễn văn Y chứng tỏ Tướng Dương văn Minh là Việt Cộng nằm vùng: https://www.youtube.com/watch?v=eq6jfKxEPW4

Anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm bị bọn côn đồ (“Thugs” là chữ của Tổng thống Lyndon Johnson dùng để chỉ các Tướng lãnh đảo chánh) giết là vì yêu đất nước và dân tộc Việt Nam. Giá như ông Diệm biết rằng chung quanh ông là một bọn phản phúc, thì hãy giao cái đất nước bất hạnh này cho Mỹ muốn làm gì thì làm và đi ra ngoại quốc sống. Bởi vì ông Ngô Đình Nhu đã tiên đoán trong cuốn sách “Chính Đề Việt Nam” rằng nếu chính thể này sụp đổ, thì chỉ một thập niên sau, cộng sản Bắc Việt sẽ chiếm toàn thể lãnh thổ!

Năm 1966, Trí Quang xúi giục Tướng Nguyễn Chánh Thi chống lại Chính quyền Trung Ương, Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ phái ba ông Tướng Nguyễn văn Chuân, Huỳnh văn Cao và Tôn Thất Đính ra dẹp. Cả ba đều chịu thua. Về sau, đích thân Tướng Kỳ và Tướng Loan, hai ông Tướng Không Quân, ra dẹp thì mới yên, đủ chứng tỏ Tướng của ta bất tài. Thêm một điểm nữa để anh em chiến sĩ nhận định: Vì không thấy Việt Nam có Tướng tài, có chiến công hiển hách, nên trong dân gian mới có câu ca tụng “Nhất Thắng, nhì Chinh, tam Thanh, tứ Trưởng” để chỉ Tướng Nguyễn Đức Thắng, Tướng Phan Trọng Chinh, Tướng Nguyễn Viết Thanh, Tướng Ngô Quang Trưởng là những vị Tướng trong sạch, thì chẳng khác gì chê các Tướng khác không trong sạch. Không có Tướng tài, đành vinh danh Tướng sạch vậy! Thật tội nghiệp cho các chiến sĩ trẻ Việt Nam thiện chiến, gan dạ không may có cấp chỉ huy tồi!

Nhận thấy khả năng Tướng lãnh của mình như thế, tình hình chính trị bị rối ren do Việt Cộng khuấy động, Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ hô hào Bắc Tiến để lên tinh thần quân sĩ.  Ông cho tôi biết trong cuộc họp riêng tư với Tổng thống Lyndon Johnson tại Honolulu, ông khẩn thiết yêu cầu Mỹ trang bị cho Việt Nam vũ khí tối tân và Mỹ yểm trợ Không Quân, Hải Quân cho Quân Lực Việt Nam tiến đánh ra Bắc. Nhưng Johnson không tán đồng, vì sợ Trung Cộng nhảy vào can thiệp, chiến tranh lan rộng sẽ có nguy cơ trở thành Thế giới Chiến tranh thứ III.

Nếu tôi nói lãnh đạo Mỹ thua Việt Cộng là vì ngu, chắc chắn độc giả sẽ cho tôi ngạo mạn. Xin kể câu chuyện này để quý vị hiểu rằng không cứ là thông thái, thì biết hết mọi việc. Nhà bác học Albert Einstein yêu cầu người thợ mộc đục hai cái lỗ, một lớn một nhỏ, ở cửa để cho con mèo mẹ và mèo con chui ra chui vào. Người thợ mộc hỏi: “Tại sao phải cần hai lỗ? Một lỗ lớn là đủ cho mèo mẹ, mèo con chui vào, thưa Ngài?” Nghĩ một lúc, nhà bác học vò đầu suy nghĩ một hồi lâu, rồi mới nhận ra mình tối dạ hơn anh thợ mộc!

Mỹ ngu vì có sức mạnh mà không sử dụng giống như Tướng Douglas MacArthur đã đánh bại quân Bắc Hàn và chí nguyện quân Trung Cộng. Sau khi lật đổ chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa, tình hình chính trị, quân sự Việt Nam trở nên bết bát. Đáng lý ra, chính Mỹ phải tự mình diệt Việt Cộng, nơi bắt nguồn cuộc xâm lăng Miền Nam. Trái lại, Mỹ áp lực Tướng Kỳ tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến thể theo sự đòi hỏi của Ấn Quang để dựng nền Đệ Nhị Cộng Hòa là thất sách. Bởi vì vấn đề tự do dân chủ không thể là giải pháp để chiến thắng cuộc chiến tranh Việt Nam! Đối với cộng sản, ta phải diệt bằng sức mạnh đang có. Hòa đàm với cộng sản là tự sát!

Mỹ đã bị cộng sản dụ vào sách lược “Chiến Tranh Nhân Dân”, tự mình hủy bỏ ưu thế sức mạnh tốc chiến tốc thắng. Chiến tranh dai dẳng là nguyên nhân khiến cho phong trào phản chiến ra đời. Tất nhiên chính phủ phải đàn áp bạo loạn. Đó là thời cơ vàng để cho cộng sản áp dụng lời dạy “Nơi nào có bất mãn, nơi đó có nổi dậy đấu tranh”. Việt Cộng dám huênh hoang tuyên bố chúng sẽ đánh bại Mỹ tại Washington DC là vì chúng biết cộng sản quốc tế đang lũng đoạn nước Mỹ. Tưởng rằng giúp cho Tàu giàu lên thì Tàu từ bỏ chủ nghĩa cộng sản là hết sức sai lầm. Chủ trương của cộng sản là diệt Mỹ để làm bá chủ thế giới. Khẩu hiệu “Trường kỳ mai phục, nhất định thắng lợi” là ý đồ không lay chuyển của cộng sản. Cho nên cái bắt tay của Nixon với Mao Trạch Đông là bước đầu Mỹ rước quỷ sứ vào nhà để cho cộng sản mai phục. Tư tưởng phản chiến với câu khẩu hiệu “Make Love. Not War” được khai thác tối đa làm cho thanh niên trở nên trụy lạc, nghiện ma túy và xa rời giáo lý Thiên Chúa. Lớp người lãnh đạo nước Mỹ ngày hôm nay, gồm cả Dân Chủ lẫn Cộng Hòa, là những sinh viên của thời 1960 mang tư tưởng xã hội cộng sản. Nhất là Truyền thông Mỹ phần lớn là học trò của Walter Cronkite, một nhà báo nổi danh về tư tưởng chống chiến tranh diệt Cộng ở Miền Nam.

Có quan điểm cho rằng Mỹ dùng thế cờ thí con chốt Việt Nam để bắt con xe Trung Cộng nhằm phân hóa khối cộng sản Liên Xô – Trung Cộng. Tôi cho rằng quan điểm đó không chính xác. Bởi vì bao lâu thế cờ thí chốt bắt xe của Mỹ làm cho Trung Cộng bị chiếu bí, thì mới gọi là nước cờ cao. Đằng này, nội tình nước Mỹ đang phân hóa trầm trọng. Khẩu hiệu “Black Lives Matter” chẳng khác gì khẩu hiệu “Đấu Tranh Vì Đạo Pháp” của bọn thầy tu đội lốt làm sụp đổ Việt Nam Cộng Hòa.

Tôi không phải là người bi quan trước thời cuộc. Với cái đà hủy hoại nước Mỹ mà đảng Dân Chủ đang thi hành, với đảng viên Cộng Hòa phản bội, với Tướng Mark Milley Tổng Tham Mưu trưởng Liên Quân (Joint Chief Staff) không thấy chủ trương phân biệt chủng tộc là do âm mưu của cộng sản, với cơ quan FBI, CIA làm tay sai cho Trung Cộng, tôi khẳng định ra nước Mỹ sẽ sụp đổ giống như Việt Nam Cộng Hòa.

Do đó, tôi có thể kết luận mà không sợ sai lầm rằng Mỹ chết vì không kết thúc chiến tranh Việt Nam bằng sức mạnh quân sự của mình, lại giao trách nhiệm cho Việt Nam Cộng Hòa – một dân tộc không ý thức hiểm họa cộng sản – để chống lại toàn khối cộng sản.

Bằng Phong Đặng văn Âu

Telephone: 714 – 276 – 5600

Email Address: bangphongdva033@gmail.com

Nguyễn Quang Duy – Quanh chuyện cành đào Hồ Chí Minh gởi vào Nam : talawas blog

Saturday, June 19, 2021

ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ NGÀY QUÂN LỰC

 Thưa anh Thép Đen Đặng Chí Bình,

Hôm qua anh gọi em, "một thằng em còn chất lính" (chữ anh thường dùng mỗi khi anh gọi điện thoại thăm). Sau cuộc gọi, em thay mặt anh, ngồi viết lên tâm tư của người lính Biệt Kích bị Việt Cộng tại nhà tù Hỏa Lò, mà tới nay đã ngót 90 tuội mà vẫn còn nặng nợ với non sông. Xin gửi anh đọc để anh thấy em đã biểu đạt nỗi lòng của anh có đúng ý anh không nhé! Dưới đây là bài viết của em.
Bằng Phong Đặng văn Âu

ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ

NGÀY QUÂN LỰC 19 THÁNG 6

Bằng Phong Đặng văn Âu

Thưa quý chiến hữu khả kính,

Xin quý vị vui lòng cho phép tôi bày tỏ chân thật cảm nghĩ của tôi, trước khi quý vị cho rằng tôi nói điều quá đáng. Đó là rất ít chiến hữu hiểu câu danh ngôn của Đại tướng Douglas MacArthur: “Người Lính Già Không Chết”. Theo quy luật “thành, trụ, hoại, diệt” thì ai cũng phải chết. Nhưng tại sao Người Lính không chết? Người Lính không chết là vì một khi Người Lính này gục ngã, thì Người Lính khác đứng lên. Hào khí liên tục tỏa sáng!

Chúng ta thua trận, bởi vì Hoa Kỳ giao cho chúng ta một trọng trách quá lớn: Chống lại toàn khối Cộng sản Quốc Tế! Chúng ta đã oai dũng cầm cự suốt hai thập niên, nên ta có quyền tự hào là Người Lính Việt Nam Cộng Hòa chiến đấu vì lý tưởng Tự Do, khác với “Bộ Đội Cụ Hồ” đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Cộng.

Cuộc chiến đấu của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa chống lại cộng sản là cuộc chiến đấu giữa Ánh Sáng và Bóng Tối.

Cuộc chiến đấu của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa chống lại cộng sản là cuộc chiến đấu giữa sự Quang Minh Chính Đại và Lừa Đảo Dối Trá.

Ở Hoa Kỳ, quyền tự do ngôn luận được tôn trọng, không một ai bị gọi lên đồn Công An làm việc. Lên tiếng phản kháng đối với những phần tử mượn danh nghĩa Kháng Chiến Phục Quốc để làm tiền một cách phi pháp là chính đáng. Có gì làm cho ta phải sợ?

Tại sao Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh lập ra cái Mặt Trận Kháng Chiến tuyên bố có 10 ngàn quân chiến đấu dưới cờ, kết nạp 36 tổ chức là một sự dối trá trắng trợn mà các cấp Tướng lãnh của ta không một vị nào lên tiếng về sự lừa đảo của Hoàng Cơ Minh để thức tỉnh đồng bào?

Tại sao ông Đặng Quốc Việt (bí danh của Trung Úy Hải Quân Đặng viết Nghị), chỉ là một sĩ quan cấp thấp, dám gửi văn thư cho Hội Ái Hữu Không Quân Houston yêu cầu thu hồi Giai phẩm Lý Tưởng đăng bài Vàng Rơi Không Tiếc của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng mà các chiến sĩ Không Quân từng chinh Nam phạt Bắc lại giữ im lặng, không phản ứng?

Tại sao Tập Thể Chiến sĩ bầu Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, người được Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cho cả gia đình xuất ngoại du học để lấy bằng Tiến sĩ, mà không trở về giúp nước, lại được anh em bầu làm Chủ tịch Tập thể? Chẳng lẽ trong Quân Lực ta chẳng có người nào sáng giá hơn? Tại sao anh em chiến sĩ không đòi hỏi Tập Thể phải có một cơ quan ngôn luận để chống lại xảo thuật tuyên truyền của bọn Giao Điểm, của bọn Hợp Lưu, của bọn Về Nguồn?

Tại sao Tập Thể Chiến Sĩ im lặng để cho nhà báo Sức Mấy Đinh Từ Thức phê phán những anh em cựu quân nhân ở Hải ngoại chỉ họp nhau để hát Quốc Ca, cúi đầu mặc niệm, kéo cờ lên, hạ cờ xuống, phủ cờ, xếp cờ giống như Đại Đội Chung Sự ở các Tử Sĩ Đường mà không cảm thấy xấu hổ và nhục nhã? Tại sao vẫn tiếp tục từ năm này sang năm khác màn diễn hành nặng phần hình thức, mà không có một hành động để ngăn chặn những phần tử cơ hội đội lốt Quân Đội? Có phải quân nhân chỉ có bắp thịt, mà không có trí tuệ? Vậy trường Chiến tranh Chính trị đào tạo cán bộ để làm gì? Việt Cộng nào đã buông tha chúng trong cuộc chiến bảo vệ văn hóa?

Tại sao Tập Thể Chiến Sĩ để cho nhạc sĩ Nam Lộc và Trúc Hồ làm Đại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh” mà không gửi người của Tập Thể đến kiểm soát sự chi thu có minh bạch hay không? Đại tá Trần Doãn Thường chỉ lên tiếng hỏi về sự chi thu, thì nhạc sĩ Nam Lộc đã không tiếc lời mạt sát ông, mà Tập thể không có một lời nào hỏi tại sao nhạc sĩ Nam Lộc dám vô lễ với Người Lính Già Trần Doãn Thường một cách quá đáng? Nếu nhạc sĩ Nam Lộc hành động công khai, minh bạch thì cần gì phải vô lễ với bậc trưởng thượng hơn hẳn mình về tuổi tác và thâm niên quân vụ, để cho không một ai được quyền thắc mắc việc làm thiếu phân minh của mình?

Tại sao bà Luật Sư Trần Kiều Ngọc tuyên bố “Không Chống Cộng, Chỉ Chống Cái Ác” mà Tập thể không có phản ứng? Tôi viết một bức thư với lời lẽ hòa nhã của một chiến sĩ cao niên để giảng cho bà Luật sư hiểu rằng chủ nghĩa cộng sản dùng bạo lực để khống chế người dân trong nước thành súc vật (có miệng không được phép nói; có óc không được nghĩ)? Có phải bà Luật sư muốn cho tuổi trẻ Việt Nam Hải ngoại hãy chấp nhận bọn cầm quyền Việt Cộng cứ tiếp tục biến dân Việt Nam trong nước thành súc vật? Tôi liền bị một ông sĩ quan cấp tá ở Houston ném đá bằng lý lẽ hết sức ngu xuẩn và bằng lời lẽ hết sức mất dạy của quân đầu đường xó chợ. Tôi không phản ứng, vì tôi khinh loại sĩ quan vừa ngu dốt, vừa vô giáo dục!

Tổng Giám đốc đài SBTN Trúc Hồ lên đài TV của ông ta dõng dạc tuyên bố: “Không được lật đổ chế độ Việt Cộng. Lật đổ là hoàn toàn SAI! Không được quyền ĐÒI tự do dân chủ. Không có quyền Đòi, mà chỉ được phép XIN”. Nếu ông Trúc Hồ tuyên bố với tư cách cá nhân cũng đủ để cho người ta phỉ nhổ vào mặt. Huống chi, Trúc Hồ là Tổng Giám đốc đài TV, có ảnh hưởng đến tư tưởng quần chúng, tuyên bố nghênh ngang như thế mà chỉ có Niên trưởng Nguyễn Quốc Đống Khóa 13 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam lên tiếng. Còn Tập Thể Chiến Sĩ im lặng như tờ, thì thử hỏi cái gọi là Tập Thể Chiến Sĩ có xứng đáng tồn tại hay không?

Dưới chế độ chuyên chính, cộng sản dùng bạo lực tước đoạt quyền làm người, nên người dân đành phải im hơi lặng tiếng. Tại sao đã thoát khỏi vòng kiềm tỏa của bạo quyền, được hưởng quyền tự do ngôn luận, mà những chiến sĩ oai hùng lại cam chịu sự im lặng?

Chính vì sự im lặng của các chiến hữu, ông đương kim Chủ tịch Tập Thể Chiến Sĩ Nguyễn văn Ức mới hồn nhiên cười nói một cách nham nhở với tỷ phú Hoàng Kiều ngạo mạn khinh miệt Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Chính vì sự thờ ơ, lãnh đạm của quý vị Chiến Sĩ thì Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Tưởng Niệm ghi ơn chiến công Tái Chiếm Cổ Thành Quảng Trị của Thủy Quân Lục Chiến mới không thèm tham khảo ý kiến của các Hội Đoàn Quân Đội.

Mới đây tôi vừa đọc bản lên tiếng của 12 Hội Đoàn Cựu Quân Nhân tỏ ý không đồng thuận với cách làm của Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài, nhưng tôi rất nghi ngờ Ủy Ban  sẽ cứ phăng phăng thực hiện. Bởi xuyên qua cách trả lời của Luật sư Nguyễn Quốc Lân đối với những góp ý đầy thiện chí của ông Đỗ văn Phúc, thì sự hoài nghi của tôi có căn cứ.

Rất nhiều lần tôi tự hỏi: Tại sao dân tộc Việt Nam bị hứng chịu nỗi nhục đau đớn này? Hết tên Hồ Chí Minh riêu rao “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” để tàn hại nòi giống trong cuộc chiến tiêu hao máu xương và hủy hoại nền văn hóa Cha Ông truyền dạy, lại đến một viên Tướng Hải Quân Hoàng Cơ Minh trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cũng riêu rao “Kháng Chiến Phục Quốc” để sản sinh ra cái đảng Việt Tân làm tay sai cho Việt Cộng! Tại sao một đảng chính trị thoát thai từ một tổ chức lừa đảo, khủng bố có thể khơi khơi dựng lên cái Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu để dẫn dắt tuổi trẻ Việt Nam ở Hải ngoại vào con đường ma giáo?

“Một con sâu làm rầu nồi canh”. Một viên Tướng làm tan hoang tinh thần trong sáng Quân Đội. Có phải tại vì chúng ta quá thụ động, quen thói tôn trọng kỷ luật chấp hành lệnh, mà không dám chống lại việc làm sai trái của một ông Tướng?

“Tre tàn, măng mọc”. Xin hỏi quý chiến hữu khả kính. Liệu những người lính oai phong một thời, mà ngày nay trở nên bạc nhược, vô trách nhiệm, thì có thể mong mỏi gì nơi “hậu duệ”?  Những bạn trẻ như Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh, Tổng Giám đốc chỉ huy đóng Hàng không Mẫu hạm Giao Phan, Tướng Lương Xuân Việt và quân nhân Hoa Kỳ gốc Việt làm rạng danh nòi giống Việt, liệu có đủ sức xóa đi nỗi nhục do Hoàng Cơ Minh, băng đảng Kháng Chiến gây ra?

Có phải quý chiến hữu viện cớ quân nhân không làm chính trị để bào chữa cho lý do im lặng trước những điều sai trái, trong khi cộng sản đang tấn công chúng ta trên mọi mặt bằng phương tiện truyền của bọn đội lốt tỵ nạn đốn mạt bán linh hồn cho quỷ dữ? Hay các chiến hữu sợ “khẩu nghiệp” của Phật dạy, cứ việc để mặc cho bọn Việt Cộng đội lốt Quốc Gia tha hồ làm chuyện tai quái?

Hôm nay, 5 giờ sáng ngày 19 tháng 6 năm 2021, tôi – một Người Lính Già VNCH – mạo muội viết lên nỗi lòng chua xót trước cảnh điêu tàn của Quân Lực, nếu quý chiến hữu khả kính thấy có điều gì sai sót, xin vui lòng chỉ giáo. Tôi rất đội ơn. Những lời thống thiết này viết ra từ nỗi nhục vì chủ nghĩa cộng sản đã làm hủy hoại phẩm chất cao quý của nòi giống Tiên Rồng. Chưa bao giờ trên Diễn Đàn mạng xã hội lại có nhiều phần tự cặn bã trồi lên một cách dơ bẩn đến thế! Tất cả đều là âm mưu của cộng sản để tiêu diệt văn hóa nước nhà. Một dân tộc không còn văn hóa, nhất định dân tộc đó sẽ bị hủy diệt!

Liệu chúng ta có cách gì vực dậy khí phách, đạo đức, phẩm cách của Người Việt Nam giống như Người Nhật để thế giới không khinh bỉ?

Vài giờ tới, khắp nơi trên thế giới có người Việt cư ngụ, buổi lễ Ngày Quân Lực sẽ được trang trọng cử hành. Liệu cái “Hồn Quân Lực” có còn để vong linh anh chị em chiến sĩ đã nằm xuống được một giây phút ngậm cười nơi chín suối? Hay là:

“Mỗi năm hoa đào nở,

Lại thấy ông Đồ già

Bày mực Tàu giấy đỏ

Phố xá đông người qua?”

Chừng một thập niên nữa, có lẽ chẳng còn ai để cử hành NGÀY QUÂN LỰC. Người Lính Già cũng chết luôn, vì không còn Người Lính nào nữa để đứng lên?

Bằng Phong Đặng văn Âu

Telephone” 714 – 276 – 5600

Email Address: bangphongdva033@gmail.com  

Saturday, June 5, 2021

THƯ NGỎ GỬI NGUYỄN PHÚ TRỌNG

 VIẾT CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT

THƯ NGỎ GỬI CHÚ EM

NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Bằng Phong Đặng văn Âu

Chào chú em Nguyễn Phú Trọng,

Hồ Chí Minh sinh sau Đức Trần Hưng Đạo những 7 thế kỷ, nhưng khi viếng đền Kiếp Bạc thờ Ngài, Hồ Chí Minh dám cợt nhã xưng hô “bác bác, tôi tôi” như thể bạn cùng trang lứa và hỗn hào coi mình tài ba hơn cả bậc tiền bối bằng hai câu thơ: “Bác đưa một nước qua nô lệ, Tôi dắt năm Châu đến đại đồng”, trong khi Hồ Chí Minh chỉ là tay sai của Quốc tế Cộng sản thì “dắt năm Châu tới đại đồng” thế quái nào được? Hồ Chí Minh đẻ ra một bầy con cũng nổ sảng như tạc đạn: Một tập đoàn vừa ngu, vừa dốt mà dám tự xung là “Đỉnh cao trí tuệ loại người” thì chỉ có cộng sản chuyên nghề bốc phét không biết ngượng mới dám nói mà thôi!

Chú Trọng sinh ngày 14 tháng 4 năm 1944, kém tôi 4 tuổi. Tôi coi chú như chú em là hợp lẽ, đúng không? Dù chú là Tổng Bí thư của một đảng, nhưng là đảng của chú là đảng tội ác có tổ chức, đã bị nhân loại kết tội diệt chủng thì nào có danh giá gì? Còn tôi là một công dân lương thiện của một cường quốc số #1 thế giới, sống ngoài vòng cương tỏa của đảng, không mưu cầu một điều gì lợi lộc cho bản thân, thì mắc mớ gì mà tôi phải lễ phép thưa gửi “Ngài Tổng Bí thư” để bị thiên hạ chê cười? Tôi rất ghét hình thức xã giao của bọn giả hình, làm bộ khúm núm để xin xỏ. Tôi nói rõ: Đây là một bức thư để đánh thức chú và đảng cộng sản, trước khi quá muộn! Chứ không phải là Kiến Nghị để xin xỏ cái gì cả đâu nhé! Nghe hay không nghe là tùy ý chú có bản lĩnh hay không mà thôi! Chẳng lẽ tôi thấy sai mà không nói?

Mặc dầu được làm công dân của một quốc gia văn minh, đời sống vật chất đầy đủ, nhưng trong lòng tôi vẫn luôn luôn đau đáu với nỗi trầm luân của đồng vào Việt Nam dưới chế độ cộng sản. Đồng bào Việt Nam là nạn nhân của một lời nguyền, chú cũng là nạn nhân như tôi, chú bị thừa hưởng di sản của ông Hồ, người tạo ra bộ máy cai trị để xóa bỏ nòi giống dân Việt.

Sự tồn tại của nòi giống Việt trên quả địa cầu là kỳ tích của một nòi giống hết sức đặc biệt trong nhân loại. Bởi vì nòi giống Việt đã bị nòi giống Hán dùng đủ mọi cách để đồng hóa, nhưng bất thành. Bao nhiêu lần, dưới các triều đại kế tiếp của nhà Hán như Nguyên, Minh, Thanh đưa đại quân sang xâm lăng nước Việt nhỏ bé, đều bị đánh bại và bị đuổi về nguyên quán. Cho đến thế kỷ 20, vì trả món nợ cho tổ tiên mà con cháu mới gặp phải tai họa cộng sản cưỡng bức cả nước phải sống trong dối trá để được yên thân!

Theo lời tường thuật của Giáo sư Lê Tuyên của trường Đại học Huế, do một Linh mục Dòng Tên tại một Nhà Thờ ở Tây Ban Nha tiết lộ nước Việt Nam đã bị mất vào tay những oan hồn của dân tộc bị tổ tiên ta tiêu diệt. Là con cháu, chúng ta tri ân tổ tiên đã có công mở nước và dựng nước, nhưng theo quy luật nhân quả của Vũ Trụ, tổ tiên chúng ta vẫn là kẻ phạm tội với Tạo Hóa. “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước” là một định luật rất hiển nhiên, khoa học mà tổ tiên truyền thừa cho con cháu. Vậy con cháu phải trả nợ cho tổ tiên cũng là lẽ tất nhiên. Dân ta bị một lời nguyền, khiến cho kẻ nào càng học cao, học rộng, thì càng ngu để không nhìn thấy tai họa trước mắt, nhằm dẫn dắt người dân vượt qua cái đầm lầy lúc nhúc những con ác thú khủng khiếp. Vốn là một dân tộc thông minh, đã có quốc gia với nền văn hóa ngăn nắp, thứ tự trên dưới phân minh, chứ đâu phải còn sống tăm tối vào thời kỳ còn ăn lông ở lỗ, hà cớ gì cả nước lại ùn ùn đi theo một cái đạo chủ trương “Vô Gia đình – Vô Tổ Quốc – Vô Tôn Giáo”? Vậy có phải là dân ta bị quỷ ám, nên hóa ra ngu đần hay không? Con quỷ đó chính là đảng cộng sản đang đè nặng trên toàn bộ dân tộc.

Những oan hồn dùng con quỷ cộng sản làm công cụ để trả mối thù bị diệt chủng, khiến cho nòi giống Việt lâm vào cảnh ngộ anh em cùng một nhà, cùng máu mủ phản bội nhau, chém giết nhau không thương tiếc, làm bật gốc truyền thống văn hóa lâu đời, biến xã hội thành một thứ địa ngục giữa trần gian.  Chú Trọng đừng vu cho tôi thuộc bọn phản động nước ngoài nói xấu chế độ. Thực tế đã diễn ra hằng ngày trên đất nước đấy thôi! Và những lời ai oán thoát ra từ cửa miệng của những người cộng sản, chứ nào phải tôi bị thua trận, nên cay cú nói điêu?

Những nhà cách mạng chân chính như Cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh tìm đủ mọi cách đưa thanh niên ra nước ngoài học tập để trở về đất nước giải phóng xứ sở. Riêng Hồ Chí Minh gửi cán bộ sang Trung Cộng học cách thức chửi cha mắng mẹ để về nước đấu tố cha mẹ, anh em là chuyện có thật hay tôi phịa ra hả chú Trọng? Chính Lê Duẩn nói “Ta đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Cộng”, chứ đâu phải ai nói? Những câu khẩu hiệu “Thà mất nước hơn mất đảng” hoặc “Còn đảng, còn mình” phát xuất từ người cộng sản, chứ đâu phải bọn phản động chụp mũ cho cộng sản? Với cái não trạng nô lệ, tay sai như thế mà đảng nói yêu nước thương nòi, ai mà tin nổi? Thậm chí, hôm nay đảng cộng sản đang tôn thờ Hồ Chí Minh, mà trong thâm tâm đảng chưa chắc đã biết Hồ Chí Minh là người Tàu hay người Việt, nữa là! Đảng cộng sản cưỡng bức người dân phải dối lòng để sống còn. Dù đang nắm chức vụ cao cấp trong đảng mà nói một lời nói thật là bị bay đầu, thì còn ai dám nói thật?

Nói chung, một chế độ xây dựng trên sự lừa dối, điêu ngoa, tai ngược, coi trí thức không bằng cục phân, cưỡng bức người dân thành súc vật là do Hồ Chí Minh dựng lên và những người thừa kế dù có gan bằng trời cũng không dám sửa sai! Nói theo ngôn ngữ thời nay, dùng bộ đĩa cứng có sức chứa cả trăm “gigabytes data” cũng không chứa đủ tội ác của cộng sản. Nước khắp bốn đại dương cũng không thể rửa sạch bàn tay vấy máu đồng bào của cộng sản. Bởi vì, Hồ Chí Minh đã nhồi nhét vào óc đệ tử chất độc vô thần, nên xã hội ngày nay trở nên vô pháp, vô thiên. Cõi vô hình là có thật, sự báo thù là có thật, chú Trọng ạ! Nếu không tin, chú Trọng cứ hỏi cựu Phó Thủ tướng Trần Phương, nhà nghiên cứu về ngoại cảm, tất biết. Ngày nay, nhiều trẻ em thông minh một cách kỳ lạ, chú Trọng phải hiểu đấy là do khí thiêng sông núi tích tụ vào các em, chú đừng nhận vơ đấy là thành tích giáo dục của đảng. Tôi xin kể chú nghe một mẩu chuyện có tính cách siêu hình, thần bí đã xảy ra cho cá nhân tôi:

Vào một buổi khuya chừng 2 giờ sáng, năm 1972, tôi mơ thấy bố tôi hiện về và nói: “Ngày mai, con phải thi hành một phi vụ hết sức nguy hiểm, hãy cẩn thận, kẻo mất mạng như chơi”. Nghe vậy, tôi quỳ xuống, ôm chân bố tôi và năn nỉ: “Xin Thầy hãy cứu con! Vợ con còn trẻ, con con còn dại! Nhỡ con có mệnh hệ nào, ai giúp đỡ vợ con, con con?”. Bố tôi cúi xuống đỡ tôi đứng dậy và nói: “Được rồi! Thầy sẽ cố sức giúp con!” Rồi bố tôi biến mất. Sau đó, tôi ngủ tiếp và quên hẳn giấc mơ... Sáng ra, tôi thi hành phi vụ thả dù tiếp tế đạn 105 ly cho chiến trường Bình Long. Theo nguyên tắc, người phi công phải giữ cái bọt nước của đồng hồ phi cụ (turn and bank indicator) nằm chính giữa (giống như dụng cụ của người thợ mộc) bằng cách dùng hai chân điều khiển bàn đạp (pedals) thì kiện hàng mới rơi đúng mục tiêu. Nếu không, kiện hàng sẽ rơi ra ngoài vòng đai của đồn, rớt vào tay địch. Nhưng chẳng hiểu do một lực vô hình nào đó, hai bàn chân tôi rời bàn đạp và tôi nghe một tiếng nổ chát chúa do một viên đạn phòng không 37 ly từ dưới đất bắn lên, làm nát một bàn đạp. Phòng lái mịt mù khói. Theo phản ứng tự nhiên, tôi bật nút hai động cơ phản lực (JATO), kéo máy bay lên cao. Thật hú vía! Nếu phi cơ của tôi bay trên mục tiêu sớm chừng nửa giây đồng hồ, có lẽ viên đạn phòng không 37 ly làm nổ tung kiện hàng đạn pháo binh 105 ly, thì tan xác của tất cả các đoàn viên ngay! Tôi nghĩ có lẽ bố tôi đã cầu khẩn Chư Thiên cho tôi thoát nạn?

Làm cái nghề giữa không trung, khoan nói tới đạn phòng không hay hỏa tiễn tầm nhiệt bắn trúng, chỉ cần rời khỏi mặt đất, động cơ bị hỏng bất tử, phi cơ sẽ rơi tự do như hòn đá, là tan xác. Chẳng bù với nghề thủy thủ, nhỡ động cơ chết máy, con tàu vẫn còn nổi lênh đênh trên mặt nước để chờ cấp cứu. Chọn cái nghề phi hành làm việc trên trời là chọn sự may rủi có xác suất (probability) tử vong rất cao. Vì trót mang thân thế hẹn tang bồng, thì sự sống chết đâu còn nghĩa lý gì đối với người phi công nữa? Nên phàm đã là phi công, ai nấy đều coi cái chết tựa lông hồng, thì phải chấp nhận sống cho xứng đáng với cái mỹ danh “hiệp sĩ không gian”! Suốt 13 năm quân ngũ, rất nhiều phen chạm mặt với tử thần, nhưng tôi thoát chết, có lẽ nhờ Hồng Ân Thiên Chúa. Được sống còn sau một cuộc chiến kinh hoàng, tôi cảm thấy mình có sứ mạng phải trả nợ Ơn Trên, bằng cách chống lại bất cứ sự gian trá, lừa đảo bất cứ từ đâu đến, không nhất thiết phải từ phía cộng sản, để giữ tiếng thơm cho nòi giống. Tôi quan niệm rằng sự lừa đảo, gian trá làm mất phẩm giá dân tộc, thì coi như dân tộc vứt đi. Sở dĩ, người Nhật được thế giới kính nể là vị họ có tinh thần tự ái dân tộc rất cao. Chẳng hiểu có phải người Việt Nam bị lời nguyền rủa của oan hồn kẻ khuất mặt hay sao đó, mà Việt Nam – một dân tộc hết sức kiên cường – lại có một số phần tử làm chuyện tồi bại, khiến cho nòi giống bị ô danh? Tôi phải nói với chú Trọng điều này để chú lấy lại danh dự dân tộc giùm tôi. Tôi không chủ tâm chọc giận chú! Người Nhật đâu có tài giỏi, thông minh hơn dân tộc mình mà được cả thế giới kính trọng, là vì họ biết giữ thể diện làm con cháu Thái Dương Thần Nữ, đó chú. Bởi thế, Cha Ông của chúng ta mới căn dặn con cháu: “Đói cho sạch, rách cho thơm” là thế. Nếu chú đọc câu thơ của thi sĩ Bùi Minh Quốc “Quay mặt vào đâu, cũng phải ghìm cơn mửa”, mà chú không cảm thấy nhục, thì chú ngồi trên cái chức Tổng Bí Thư để làm gì?

Chú Trọng có biết các phi trường quốc tế ở Nhật, ở Thái Lan người treo biểu ngữ cản báo khác du lịch: “Côi chừng người Việt Nam ăn cắp!” Chú có cảm thấy nhục cho nòi giống không?

Chú Nguyễn Phú Trọng ạ! Đêm qua, tôi mơ thấy bà Nguyễn thị Năm – Chủ hãng Cát Hanh Long – hiện về báo mộng. Bà cho biết bà Nguyễn Phương Hằng đang lên án sự lừa bịp của cái tên Thần Y Võ Hoàng Yên và đám nghệ sĩ đang làm xôn xao dư luận hiện nay, chính là bà Nguyễn thị Năm tái sinh để dạy cho Hồ Chí Minh và đám đệ tử phải trả giá vì đã giết oan bà. Tôi hỏi bà Nguyễn thị Năm tại sao bà không báo mộng trực tiếp cho ông Nguyễn Phú Trọng, mà bà lại chọn tôi? Bà nói: “Tôi dùng anh để thông báo cho đảng cộng sản trước. Nếu đảng cộng sản không đáp ứng, tôi sẽ báo cho Nguyễn Phú Trọng. Lúc bấy giờ không còn là mộng bình thường, mà sẽ là ác mộng”. Rồi bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm biến mất!

Sau giấc mơ thấy bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm hiện về, tôi nằm trằn trọc cho đến sáng, không chợp mắt được. Tôi nghĩ rằng bà Nguyễn thị Năm chọn tôi vì bà biết tính khí của tôi rất giống bà Nguyễn Phương Hằng, vì tôi đã từng viết bài “Chết Là Cùng” để nói với các nhà đấu tranh dân chủ trong nước, đấu tranh ôn hòa với cộng sản chẳng đi đến đâu! Tôi khuyên chú hãy nghe lời tôi, hãy dành thời giờ để bật “Youtube” lên nghe bà Nguyễn Phương Hằng đang dùng Võ Hoàng Yên để lên án chế độ. Lời nói đanh thép của bà là một bản cáo trạng buộc tội chế độ đã làm cho tàn, cho mạt nòi giống Việt Nam trước con mắt thế giới lâu quá rồi. Bà Hằng là một người phụ nữ, lâu nay sống yên lặng bên chồng, bên con và chỉ biết mang tiền đi làm từ thiện. Nếu không có sự lừa đảo của Võ Hoàng Yên, nào ai biết bà Nguyễn Phương Hằng là ai? Bây giờ, tự nhiên xuất hiện một người phụ nữ đẹp như tiên giáng thế, thông minh cực kỳ, nói năng trôi chảy, hùng biện hơn tất cả những nhà hùng biện mà tôi từng ngưỡng mộ, thì không phải là chuyện ngẫu nhiên đâu. Trời xui đất khiến, bỗng nhiên bà Hằng trở thành vị nữ anh hùng vì bà dám nói lời chân thật mà cả nước đang muốn nói.

Lẽ ra là nhà lãnh đạo, chú phải ra lệnh cơ quan điều tra về sự lừa đảo của tên Võ Hoàng Yên từ lâu. Nhưng Công An của chú chỉ theo dõi, lùng sục phần tử phản động chống đảng mà thôi. Còn sự lừa đảo trong xã hội xảy ra hằng ngày như cơm bữa, chẳng thể nào làm việc cho xuể, phải không? Nếu cái đảng của chú để cho cái đảng “Mackeno” (mặc kệ nó) thắng thế, thì đất nước bị ngoại bang xâm chiếm, chẳng còn ai là người quan tâm. Từ ngày cướp chính quyền cho đến nay, đảng chưa bao giờ tổ chức cuộc bầu cử tự do cho dân được lựa chọn người tài đức, thì tình hình đất nước phải sa sút thôi. Bà Nguyễn Phương Hằng mới “livestream” chưa bao lâu mà cả hàng triệu người xem và đều ủng hộ bà, là vì những gì bà ấy nói là những gì người dân mong muốn được nói. Bà Nguyễn Phương Hằng trở thành phát ngôn viên chính thức của quần chúng nhân dân đang khao khát được sống thật!

Khi nhìn cái cảnh bà Nguyễn Phương Hằng nâng ly rượu mời “quần hào” cùng uống để chia sẻ  nỗi niềm với bà, tôi liên tưởng đến nhân vật Tiêu Phong hay Kiều Phong trong “Thiên Long Bát Bộ”, truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Kiều Phong dõng dạc tuyên bố: “Ai là bạn, là kẻ thù của ta hãy tới đây cạn ly rượu này, rồi sau đó tỷ thí tài năng”. Trời đất ơi! Hào sảng, khí khái xiết bao! Đâu phải tự nhiên mà phát sinh ra một vị nữ anh hùng có tác phong như Kiều Phong? Chú Nguyễn Phú Trọng là nam nhi, đang là nhân vật quyền hành nhất nước! Đâu khó khăn gì để trở thành hào sảng, khí phách như bà Nguyễn Phương Hằng?

Chú Trọng hãy tin tôi đi! Cơ trời đã định, chú càng cố sức gìn giữ sự tồn tại của đang, chú sẽ bị những sợi dây thừng vô hình trói buộc chú! Tỷ phú Huỳnh Uy Dũng dựng lên Đại Nam Quốc Tự, đưa tượng Hồ Chí Minh vào thờ, chẳng phải là sự tình cờ đâu. Trời xui đất khiến đấy! Trời đang chuẩn bị cho những bước tới, báo trước việc gì sẽ xảy ra. Làm thế nào chú dám triệt hạ một người xây Chùa, đem tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh vào Chùa để thờ?

Chú Nguyễn Phú Trọng thân mến,

Chú phải hành động để chứng tỏ mình là nam nhi, không thể kém khí phách hơn bà Nguyễn Phương Hằng! Hãy dẹp cái đảng cộng sản đi! Chú dùng Công An buộc bà Nguyễn Phương Hằng im tiếng thì chú sẽ mang tiếng xấu! Chắc hẳn chú biết chuyện Lê Đức Thọ sau khi chết, chôn ở nghĩa trang Mai Dịch, mà sáng nào cũng có người bí mật đặt một gói cứt trên mộ phần, mặc dầu nghĩa trang được lính canh gác rất kỹ? Vậy chú có muốn bị đặt một gói cứt trên mộ phần mỗi ngày sau khi qua đời hay không? Đây là cơ hội bằng vàng để chú làm lịch sử! Chú đừng bắt chước Tập Cận Bình dở trò “Diệt Hổ Đả Ruồi” bằng cái trò “Đốt Củi Trong Lò” để che mắt thiên hạ. Một chế độ “vừa đá bóng, vừa thổi còi” không cách gì diệt được tham nhũng đâu! Bởi vì “Absolute power, corrupts absolutely” là một định luật bất di bất dịch. Dân chúng ngày nay nhờ có Internet, chú không thể lừa dối họ mãi được đâu. Chẳng qua chú sử dụng Luật Rừng khiến người dân phải sống như súc vật đấy thôi! Chú hãy nghĩ xem, danh giá gì được lãnh đạo một bầy súc vật? Hãy trả quyền làm NGƯỜI cho dân!

Ước chi Trời cho tôi được ở vào địa vị của chú! Tôi sẽ làm cho toàn dân công kênh tôi, cảm phục tôi, thì sung sướng biết mấy! Nghe lời tôi đi chúTrọng! Tôi bảo đảm với chú rằng những người Việt tài năng sống ở Hải ngoại sẽ vô cùng hân hoan trở về kiến thiết xứ sở. Con Rồng Việt Nam sẽ bay cao trên vòm trời thế giới. Nghĩ đến viễn tượng đó, chú không cảm thấy vui sướng và tự hào hay sao? Sự xuất hiện của bà Nguyễn Phương Hằng là tín hiệu của Trời Đất khiến tòan dân Việt Nam vùng lên để thoát kiếp súc vật đó, chú Trọng! Chú cứ kiểm tra để biết hàng triệu người đang ủng hộ bà Nguyễn Phương Hằng, ắt chú biết lòng dân đang sục sôi.

Tôi đề nghị chú Trọng mở tất cả những link của bà Nguyễn Phương Hằng để nghe bà nói, để  nhớ đến câu thơ của Cụ Nguyễn Công Trứ “Đã mang tiếng sống trong Trời Đất, Phải có danh gì với Núi Sông”. Chữ danh ở đây là danh thơm tiếng tốt đấy chú! Thú thực với chú, rất nhiều khi tôi không dám nhận mình là người Việt Nam, vì quá xấu hổ bởi những phần tử vô lại làm nhục giống nòi. Dưới đây là một trong những buổi nói chuyện của bà Nguyễn Phương Hằng, chú nên mời cả Bộ Chính Trị đến cùng nghe để biết Việt Nam có một vị nữ anh hùng, vừa đẹp vừa thông minh, vừa có trái tim nhân ái, vừa có cái gan của người chiến sĩ.

https://www.youtube.com/watch?v=Pe9drnsnfdQ&t=426s

Các Cụ nhà ta vẫn thường dạy: “Nói phải, củ cải cũng phải nghe”. Những gì tôi nói với chú là những lời nói phải, chú nên nghe đi! Hãy cởi trói vĩnh viễn cho dân đi! Chú không thể nào kìm hãm được lòng dân đang sục sôi đâu! Đừng đợi tới lúc bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm về báo cơn ác mộng, thì không còn kịp nữa đâu! Tôi nói thật tình dấy!

Bằng Phong Đặng văn Âu

Telephone: 1 – 714 – 276 – 5600

Email Address: bangphongdva033@gmail.com

Tái bút: Tôi sẵn sàng đợi điện thoại của chú để nhắc nhở chú: “Trước sau, chỉ có một lần chết thôi nghe chú Trọng. Hãy sống cho xứng đáng với phẩm giá CON NGƯỜI