Search This Blog

Thursday, October 19, 2023

VIẾT CHO NGUYỄN THANH TÚ - THƯ THỨ BA

                                                          

              https://khongquanc130.blogspot.com/2023/10/viet-cho-nguyen-thanh-tu-thu-thu-ba.html

                                     THƯ THỨ BA

VIẾT CHO NGUYỄN THANH TÚ,

CON TRAI KÝ GIẢ ĐẠM PHONG.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Cháu Nguyễn Thanh Tú thương mến,

Chú không rõ tâm tư của những phi công bay loại phi cơ Hỏa Long (Fire Dragon) như chú, nghĩ gì khi họ trút hàng vạn viên đạn xuống đầu địch quân để giải cứu đồn binh bạn bị tấn công? Riêng chú, tay vừa bóp cò, nhưng trong đầu óc, chú cứ miên man với ý tưởng, chẳng biết những viên đạn vô tình mà mình rót xuống có giết chết tên “quân xâm lược” nào là bà con, anh em mình từ ngoài Bắc đi làm nghĩa vụ Quốc tế? Tại sao mình bị sa vào cuộc chiến huynh đệ tương tàn một cách phi lý như thế này? Cuộc chiến này đâu phải do dân tộc mình gây nên? Đây là cuộc chiến của hai thế lực Đỏ và Trắng dùng quê hương mình làm bãi chiến trường và mình chỉ là con chốt thí. Nếu những nhà lãnh đạo đất nước mình tinh khôn như Thái Lan, Nhật Bản chẳng hạn, thì chúng ta đâu phải bị lâm vào cảnh ngộ huynh đệ tương tàn? Vậy có phải nghiệp chướng của giống nòi giống như lời dạy “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” của Tổ Tiên ?

Có một vị bác sĩ – bạn đồng nghiệp của bố chú – dụ dỗ, thuyết phục bố chú gia nhập đảng cộng sản. Bố chú hỏi: “Chủ nghĩa cộng sản chủ trương ‘Vô Gia đình – Vô Tổ Quốc – Vô Tôn Giáo’, tại sao anh rủ tôi gia nhập là nghĩa lý gì? Nếu thành công trong cuộc đánh đuổi Thực dân Pháp ra khỏi nước, thì chúng ta còn lại gì để phụng sự?” Bố chú cũng là người hết sức yêu nước, rất khao khát độc lập và tự do, nhưng bằng cái gọi là “common sense”, ông thấy được chủ nghĩa cộng sản là tai họa cho dân tộc. Giá như, những nhà thông thái như Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo cũng có cái “common sense” như bố chú, thì cái chủ nghĩa cộng sản đâu có thể nào phát triển trên đất nước mình? Bố chú là người khỏe mạnh, thích săn bắn và chơi quần vợt (tennis), không mắc chứng bệnh gì mà qua đời lúc mới 53 tuổi. Về sau lớn lên chú mới hiểu cộng sản sợ bố chú tiết lộ với mật thám Pháp biết người đồng nghiệp của bố chú là cộng sản, nên họ phải thanh toán. Có lẽ ký giả Đạm Phong – bố cháu – cũng thấy Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh sẽ là một tai họa cho Cộng Đồng, nên bố cháu đã phanh phui Sự Thật, mà đành chết trước họng súng của quân khủng bố?

Vì chung cảnh ngộ mồ côi cha như cháu, nên chú rất đồng cảm với cháu, bất chấp bọn ma quỷ dùng những lời bẩn thỉu, vu khống, thóa mạ danh dự của mình. Ngay cả khi chú đăng bức thư “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng lên tờ báo Lý Tưởng để phơi bày Sự Thật về tổ chức Kháng Chiến Ma, chú còn không sợ những dọa bắn, dọa giết của đám giặc cỏ kia, huống hồ cái đám vô lại, vô giáo dục làm dơ bẩn cộng đồng mạng? Nếu chú sợ hãi, không dám chết cho Lý Tưởng, thì mang danh làm Người Lính Việt Nam Cộng Hòa làm gì cho nhục? Chết vì Lý Tưởng là cái chết xứng đáng! Không phải chú là loại anh hùng rơm, dám chơi mà không dám chịu. Chú là người được Bà Mẹ dạy chú giống như Bà Mẹ của thi sĩ Phùng Quán dạy: “Bút giấy tôi ai cướp giật đi, tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá”. Chú rất tiếc những nhà thơ nổi tiếng, như Trang Châu (Y sĩ Tiền Tuyến) hay Trần Trung Đạo làm câu thơ “Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười” chẳng hạn, được sống trên đất nước tự do, nhưng không có khí tiết như nhà thơ Phùng Quán!

Những bà mẹ của các Kháng Chiến quân nhẹ dạ đi theo Hoàng Cơ Minh, về rừng rồi bị Hoàng Cơ Minh thanh toán, như Phạm Hoàng Tùng viết trong cuốn “Hành Trình Người Đi Cứu Nước”, đang khóc ròng, tại sao nhà thơ Trần Trung Đạo không cảm thương những bà mẹ đó? Nhà thơ phải nói lên nỗi đau, nỗi nhục của dân tộc, chứ đâu phải là cung văn trong các buổi lên đồng? Theo chú nhận xét, những người Việt mang danh nghĩa tị nạn, nhưng dửng dưng, vô cảm trước cái chết vì Sự Thật của bố cháu, thì nòi giống Việt Nam rồi cũng như dân tộc Chàm mà thôi!

Chú trích đăng lại câu trả lời phỏng vấn của cháu cho báo chí:

–  Tên tôi là Nguyễn Thanh Tú. Tôi là một nhân vật trong phim Terror in Little Saigon. Mặt Trận (MT) cứ việc tha hồ phủ nhận rằng không hề biết có đơn vị K-9. Tôi có thể nói với quý vị rằng gia đình tôi ngày nào cũng liên tiếp phải nhận những lời hăm dọa từ MT...

...Cha tôi, Nguyễn Đạm Phong (NĐP), đã dành số báo Tự Do cuối cùng của ông để phơi bày sự gian lận của các lãnh đạo MT. Điều trớ trêu là, nhiều người quay lưng với cảnh sát của thành phố Houston, và cơ quan FBI khi cha tôi bị ám sát vào năm 1982, rất có thể giờ đây đồng ý là quan điểm của bố tôi đúng. Vấn đề là, ông đã đúng, nhưng ông đi trước mọi người những 33 năm. Tôi là nhân chứng cho “sự thực” còn sống, chứ không phải là những lời đồn đãi. Tôi từng tham dự những buổi gặp gỡ thành viên MT với bố tôi và chứng kiến những chiến thuật họ sử dụng, từ mua chuộc đến hăm dọa.

Khi được báo Người Việt hỏi:

–   Bây giờ nếu thủ phạm ra nhận tội, ông có tha thứ cho họ không?

NTT đã trả lời như sau:

–   Vâng, chỉ cần biết như vậy là đủ thỏa mãn rồi. Họ chắc cũng có gia đình, và họ phải sống với lương tâm của họ. Tôi tin là sớm muộn gì cũng có người đến khi họ gần đất xa trời, họ ăn năn hối lỗi, rồi họ sẽ nói ra thôi.”

Khi được hỏi: “Ông còn có điều gì muốn nói nữa không?

NTT đã trả lời:   

–   Tôi mong ước những người đồng nghiệp của bố tôi sau này, những nhà báo trẻ, dám can đảm nói lên sự thật. Đừng để cho những nhà báo bị giết chết oan ức. Tôi nói ra những điều này không phải chỉ là vì bố tôi, mà nó liên quan đến tiếng nói của 5 nhà báo đã bị ám sát, trong đó bố tôi chỉ là một.

Chú nhận thấy những câu trả lời báo chí của cháu toát ra tấm lòng nhân hậu. Bởi vì người giết bố cháu chỉ là công cụ. Nhưng thủ phạm chính là Mặt Trận làm điều phi nghĩa, nên phải bịt miệng người công chính. Đặc biệt, cháu không thù hận “công cụ”, vì người ấy cũng có gia đình vợ con và phải sống trong sự cắn rứt lương tâm. Điều cháu đang làm là mong mỏi trong tương lai sẽ có những người trẻ làm báo hãy trông vào tấm gương của bố cháu để làm tốt cho xã hội. Hoàng Đế Napoleon của Pháp đã nói một câu như vầy: “Người dân bị chìm đắm trong đau khổ, không phải vì tội ác của kẻ xấu gây ra, mà vì sự im lặng của những người tốt”. Nếu người có học vấn mà hiểu được bổn phận và trách nhiệm của mình với dòng giống, thì không bao giờ im lặng một cách hèn nhát trước sự kiện bố cháu bị quân khủng bố nhân danh Chống Cộng giết người vô tội. Nếu ông Hoàng Cơ Minh là tên cướp vào cửa tiệm bắn chết bố cháu đang đứng bán hàng, thì chẳng có vấn đề to tát. Đằng này, ông Minh cũng là người tị nạn như bao nhiêu người khác, nhân danh Kháng Chiến Phục Quốc, dùng tiền của bá tánh mua chuộc nhà báo, nhưng không được thì sai thủ hạ đi bắn, là hoàn toàn giết chết lý tưởng quang phục quê hương. Chú đơn độc đứng ra bênh vực sự liêm khiết và can đảm của nhà báo Đạm Phong là đúng với đạo làm người, dù bị ruồi nhặng quấy rầy. Đơn độc chưa chắc đã sai, đa số chưa chắc đã đúng. Giống như nhà triết học, toán học, thiên văn học Galileo tuyên bố “trái đất quay xung quanh mặt trời” mà bị Tòa Án Dị giáo buộc tội ông, vì ủng hộ học thuyết Copernicus. Cuối cùng Galileo đúng đó thôi! Chú không dám tự ví mình ngang hàng với Galileo, nhưng phàm sống ở đời, người ta cần phải có cái dũng khí để  tâm hồn mình thanh thản và không thẹn với lương tâm.

Chú cảm thấy thương tội cho Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh bị ma xui quỷ khiến, không chịu nghe lời can ngăn của chú, mà đành chết mất xác một cách nhục nhã, đến nỗi vợ con không được chịu tang và cúng giỗ suốt 14 năm trường. Hoàng Cơ Định được tiếng là Tiến sĩ Hóa Học, thiếu chi việc làm lương thiện để sống huy hoàng như bao người, mà lại đi lừa đảo quần chúng bằng cách trả tiền cho bọn bồi bút viết thư thay Hoàng Cơ Minh (đã chết) từ chiến khu Quốc Nội gửi ra thăm “các cháu nhi đồng và đồng bào” Hải Ngoại? Nếu đảng Việt Tân có chính nghĩa, tại sao không có “ông lãnh tụ” nào ra mặt phản bác vụ nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đổi tên đảng của mình là Việt Tanh? Các ông Hoàng Cơ Định, Đỗ Hoàng Điềm, Lý Thái Hùng, Hoàng Tứ Duy hay bà Trần Diệu Chân ở đâu mà không lên tiếng chứng minh Việt Tân là Việt Thơm, chứ không phải Việt Tanh? Nếu thuê những tên đầu đường xó chợ để mạ lỵ, vu khống Bằng Phong Đặng văn Âu, thì băng đảng Việt Tanh, có trở thành Việt Thơm hay vẫn là loại Việt Hôi?

Tại sao những người có danh phận như Thiếu tướng Nguyễn Khắc Bình – Tư Lệnh Cảnh sát Quốc gia – lại xách cặp đi theo Đỗ Hoàng Điềm từ San Jose xuống Orange County để ủng hộ Đỗ Hoàng Điềm họp báo giải độc phim “Terror In Saigon”? Hoặc ông nhà văn Giao Chỉ Vũ văn Lộc là Đại tá trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, mà trở thành một kẻ nịnh xằng, nổ sảng rất là vô tư cách? Hoặc ông Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh – Nguyên Tư Lệnh Không Quân Việt Nam Cộng Hòa – lại có thể cam tâm đưa anh em Chiến sĩ làm Ngoại vi cho băng đảng, mà chú hết sức can gián, nhưng ông không chịu nghe? Vì cái danh Giáo sư Đại Học chưa đủ làm ông thỏa mãn? Có lẽ bị quỷ ám, những người có danh vọng trở nên đổ đốn?

Vậy thử hỏi có cách nào giải thích sự ngu muội, tự làm mất nhân cách của ông Tướng, ông Tá  trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa? Làm sao giải thích được sự kiện Đại tướng Nguyễn Khánh đã là Quốc Trưởng VNCH, mà còn để cho Chú Nguyễn Hữu Chánh phong cho cái hàm Quốc Trưởng, trong khi nước đã mất, mà không cảm thấy nhục? Làm sao giải thích được cái sự kiện có tới 7 ngàn người im lặng ngồi nghe tỷ phú Hoàng Kiều chễm chệ trên sân khấu miệt thị, chê bai Việt Nam Cộng Hòa, chỉ để đợi món tôm hùm dọn ra? Làm sao giải thích được sự kiện Trung tá Nguyễn văn Ức – Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ – và mấy ông sĩ quan tùy tùng hí hửng, cười nham nhở, đứng bao quanh ông tỷ phú Hoàng Kiều? Trong khi đó, không có một ai trong Cộng Đồng đứng ra ủng hộ Nguyễn Thanh Tú đi tìm Công Lý cho cha rất là hợp lý? Do đó, Nguyễn Thanh Tú coi khinh Cộng Đồng là đương nhiên, chứ còn cãi gì nữa?

Cháu Nguyễn Thanh Tú thương mến,

Chú nhận thấy rằng cháu đóng cọc những cái vòi bạch tuộc Việt Tân là rửa mặt cho Cộng Đồng rất đúng. Cái việc mà nhà văn Lão Móc Nguyễn Thiếu Nhẫn hoặc ông lính Bằng Phong Đặng văn Âu muốn làm mà không thể làm được. Cái việc cháu tìm ra ai là người giết bố mình coi như đã xong rồi. Vấn đề là lật mặt nạ một băng đảng tội ác, lừa đảo mới là quan trọng, vì tránh cho Cộng Đồng bị người Mỹ bản xứ khinh bỉ. Những nhân vật có bằng cấp to, những “niềm tự hào của Cộng Đồng” im lặng, cam chịu phận hèn và những thành phần vô giáo dục bắng nhắng sủa, thì càng làm cho sự tin tưởng của chú nòi giống rồi đây Việt Nam sẽ không còn, là hết sức  chính xác.

Trong nước bạo quyền cưỡng bức người dân phải ngoan ngoãn như đàn cừu là do Hồ Chí Minh tạo ra một bộ máy cai trị quá sức bất nhân và quá nhiều thủ đoạn. Ở Hải Ngoại, không có bạo quyền nào đè nén, được ở nhà cao cửa rộng, lái xe đắt tiền, thực phẩm thừa thãi, tại sao Cộng Đồng lại dành cho cha con dòng họ Hoàng Cơ ngang nhiên làm tay sai Việt Cộng để thi hành Nghị Quyết 36 mà không ai có phản ứng?

Nếu Việt Tân là đảng Chống Cộng, có nhiều tiền, có đông cán bộ thì Việt Tân phải đứng ra vận động quần chúng ủng hộ tài chính cho Tổng thống Donald Trump để đánh bại đảng Dân Chủ cộng sản đang chia rẽ nước Mỹ? Trái lại, người của Việt Tân làm thinh trước bọn tuyên truyền mạ lỵ Tổng thống Donald Trump là nghĩa làm sao?

Con cháu các gia đình tị nạn cộng sản có mấy ai đi tu đạo Phật, nhưng Chùa mọc ra như nấm, thì lấy đâu ra Sư để trụ trì? Tất nhiên phần lớn Sư ở các Chùa đều là Công An Việt Cộng giả Sư được xuất cảng sang đây để dạy “đạo hữu” chỉ lo ăn chay, niệm Phật, mặc kệ ai muốn làm gì thì làm. Nếu Việt Tân là đảng Chống Cộng, thì Việt Tân phải nhận ra các Sư Quốc Doanh đang thực hành Nghị Quyết 36 chứ! Chỉ có hạng người nào thây kệ nòi giống Việt Nam có bị Việt Cộng đè đầu  cũng chẳng sao, thì mới không thấy dã tâm Việt Cộng diệt nòi giống Việt mà thôi!

Chú chỉ là một con chim báo bão, báo hiệu cho dòng giống Việt Nam đang trên đà bị hủy diệt bởi bàn tay Việt Cộng. Ngoài ra, chú sắp sửa bước tới tuổi 84, dù có mưu đồ danh hay lợi cho bản thân, cũng không thể thực hiện được. Chú rất biết giới hạn của mình. Chẳng qua được Bà Mẹ Việt Nam sinh ra, dù đã đưa tay tuyên thệ làm công dân Mỹ, nhưng trong huyết quản còn luân lưu dòng máu Việt, thì chú phải có bổn phận đối với dân tộc Việt Nam. Giá như chú là người thuộc dân tộc khác, chẳng mắc mớ gì chú phải quan hoài đến số phận dòng giống để bị phường giá áo túi cơm hỗn láo, vô giáo dục chà đạp danh dự của mình.

Chú sẽ tiếp tục viết nhiều bức thư nữa cho Tú, để chứng minh nòi giống Việt Nam rồi đây sẽ không còn, vì bị quỷ ám. Chú chờ đợi có vị thông thái nào đó lên tiếng chứng minh nòi giống Việt Nam dù thờ ơ, vô cảm, sống chết mặc bay, không biết nhục, xuống cấp về nhân phẩm mà vẫn sống hùng, sống mạnh, hiên ngang sánh vai cùng nhân loại văn minh trên thế giới.

Chú thành thực khen ngợi Tú vẫn tiếp tục lật mặt nạ bọn xu thời, bọn giả hình và bọn làm bạc giả, bọn xài bạc giả, mặc cho ai nói ngả nói nghiêng vẫn không sờn lòng.

Bằng Phong Đặng văn Âu, Ngày 19 tháng 10 năm 2023.

10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA.92683 Telephone: 714 – 276 – 5600.

Địa chỉ Email: bangphongdva033@gmail.com

Tuesday, October 17, 2023

VIẾT CHO NGUYỄN THANH TÚ - THƯ THỨ HAI

 

THƯ THỨ HAI

VIẾT CHO NGUYỄN THANH TÚ,

CON TRAI KÝ GIẢ ĐẠM PHONG.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

https://khongquanc130.blogspot.com/2023/10/viet-cho-nguyen-thanh-tu-thu-thu-hai.html

Cháu Nguyễn Thanh Tú thân mến,

Thư trước chú viết cho Tú là để bày tỏ lòng ngưỡng mộ của chú đối với ký giả Đạm Phong và để chứng minh cho mọi người thấy Luật Nhân Quả là có thật, chứ không phải mê tín, dị đoan. Chỉ có bọn vô thần, không tin vào Luật Nhân Quả mới dám làm điều tán tận lương tâm, vô giáo dục mà thôi.

Mỹ giết anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm. Chẳng bao lâu sau, Tổng thống John Kennedy bị giết tại Dallas, rồi đến Robert Kennedy – em trai Tổng thống John Kennedy – bị giết năm 1968 tại Los Angeles.

Hoàng Cơ Minh làm Kháng Chiến Bịp, bị bố cháu tố giác, sợ mất mối làm ăn, nên Hoàng Cơ Minh sai côn đồ giết bố cháu năm 1982. Năm 1987, chính tay Hoàng Cơ Định giết Hoàng Cơ Minh như chú giải thich trong thư trước.

Chú đưa ra hai sự kiện nêu trên để chứng minh cho những ai thấy hậu quả, thì đừng làm điều thất đức. Đồng thời chú nêu cao tinh thần bất khuất của bố cháu trước bạo lực, tiền tài để cho những bọn bồi bút hãy cúi mặt xuống, đừng nhi nhô. Nếu bố cháu hèn, cứ nhận mấy chục ngàn đô-la đó để nuôi vợ con, thì ngày nay Tú đâu có bị “Cộng Đồng” xỉ vả, vì lột mặt nạ Việt Tân? Nhưng sống ở đời mà ai nấy mang chứng tham, hèn, ngu thì nòi giống sẽ bị tận diệt ngay!

Hội Văn Bút là định chế duy nhất còn tồn tại giống như thời Việt Nam Cộng Hòa. Thế mà, cái định chế đó cũng tự làm mất uy tín vì thiếu phẩm chất của người làm công tác văn hóa. Nhà văn, nhà thơ thì đông, nhưng ngày nay chỉ có nhà văn Lão Móc Nguyễn văn Nghiêm và Kiêm Ái Lê văn Ấn dám đụng đến băng đảng Việt Tân mà thôi. Vậy những nhà văn, nhà báo của cái phe gọi là Quốc gia trốn đâu mất cả rồi? Chú không phải là nhà văn, chỉ là một anh lính quèn, mang cấp bậc Thiếu tá lái tàu bay, đơn độc hài tội cái bọn treo đầu dê bán thịt chó. Vì bị tước khí giới, nên chú đành phải lấy ngòi bút dùng đỡ. Còn hầu hết những nhân vật mang danh “chiến hữu” đều nằm im, sống chết mặc mày! Tuy chú ít học, nhưng dám nói trí thức Việt Nam ngu và hèn, vì họ không thấy việc làm của anh em nhà Hoàng Cơ Minh là đưa đến họa diệt chủng.

Thiếu tá Không Quân Vũ Ngô Khánh Truật, hiện sống ở Minnesota, từng viết Email hỏi chú: “Anh Âu, Trung tướng Trần văn Minh có 64 ngàn đệ tử, tại sao giờ này chỉ có mỗi một mình anh tả xung hữu đột, để chịu vô số lời chửi bới của lũ mất dạy?”. Làm sao chú có thể trả lời câu hỏi khó đó, hả cháu Tú? Ai còn quan tâm đến sự tồn vong của nòi giống, thì tự dấn thân chống lại bọn cường hào ác bá mà thôi. Ai thúc hối được ai?

Chú là cựu đảng viên Đại Việt Cách Mạng, cũng là người đảng viên duy nhất công khai tuyên bố: “Hai đảng Cách Mạng có bề dày Chống Cộng, nhưng ngày nay là hai cái xác chết rồi, mà chưa chôn!”. Sở dĩ chú dám nói Sự Thật, bởi vì chú nghĩ, chỉ có Sự Thật mới chống nổi bọn dối trá, lừa bịp, lưu manh. Nói Sự Thật không có nghĩa là hỗn láo với các bậc trưởng thượng.

Ông Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh – Nguyên Tư Lệnh Không Quân VNCH – từng ca ngợi chú trong cuốn truyện “Theo Ánh Tinh Cầu”. Nhưng khi viết Tuyên Cáo, ông Vinh  mạt sát Tướng Nguyễn Cao Kỳ là thành phần không có căn bản học vấn (vì chỉ có bằng Tú Tài), thì chú trách ông vụng về, thiếu suy nghĩ vì phần lớn Tướng lĩnh, sĩ quan VNCH chỉ có bằng Tú Tài. Sự mạt sát của Giáo sư sẽ làm cho anh em dưới quyền ông Chủ tịch buồn. Thay vì cám ơn chú đã nhắc nhở, ông Vinh phát tán một Email đi khắp thế giới như thế này: “Đặng văn Âu là một tên côn đồ, một thằng đểu cáng”. Nếu ông chửi nhằm một cái thằng vô giáo dục, chắc chắn ông Nguyên Tư Lệnh sẽ bị đáp trả nặng nề. Bởi vì xuất thân trong gia đình có giáo dục đàng hoàng, chú vẫn một mực “kính thưa Giáo sư”, chứ không bao giờ dùng bất cứ một chữ thậm xưng nào, để người đọc thấy mình có nhân cách.

Ông Đại tá của Quân lực VNCH thứ hai là Đại tá Hoàng Cơ Lân – Chỉ Huy trưởng Trường Quân Y – tự nhiên viết Email chửi chú là “thằng Đặng văn Âu nói phét, Đại Học Saigon làm gì có Chứng chỉ “Math Géné”? Chú không thèm giải thích, bởi vì một ông bác sĩ Đại tá Quân Y mà ngu và thô lỗ đến thế, thì mình không thể giáo hóa ông ta được!

Thư vừa rồi, chú kể cho cháu biết về nhân cách của hai ông Đại tá của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa từng nắm chức vụ cao, mà tệ hại như thế, thì chú trách móc làm gì cái đám đầu đường xó chợ, vô giáo dục trong Cộng Đồng lâu nay hỗn hào với chú?

Vấn đề của người Việt Nam Cộng Hòa hôm nay, chủ yếu là PHẢI RÈN NHÂN CÁCH, chứ không phải là vấn đề đấu tranh Dân Chủ, Nhân Quyền. Bởi vì người Việt thất trận đến sống tại các nước tự do có đầy đủ Dân chủ, Nhân quyền, nhưng bị xuống cấp về NHÂN CÁCH. Tại sao ông Đại tá Tư Lệnh KQ, Giáo sư Đại Học lại có thể vô cớ dùng ngôn ngữ của bọn vô giáo dục? Tại sao một Đại tá Chỉ Huy trưởng Trường Quân Y lại dám nói ai bầu cho “thằng Trump” là BỰA? Mạng lưới Nhân Quyền là công cụ vủa Việt Tân, để đưa những nhà tranh đấu “cuội” sang đây để làm công tác tuyên truyền cho Việt Cộng. Nhà thơ Trần Khải Thanh Thủy đã phong cho đảng Việt Tân là đảng Việt Tanh, mà đảng Việt Tân đâu dám cãi?

Cuộc đấu tranh giữa Người Quốc Gia chống lại Việt Cộng là cuộc đấu tranh giữa Con Người có Giáo Dục với Con Người vô giáo dục (đem cha mẹ ra đấu tố, phản bội Tổ Quốc)? Nếu cuộc đấu tranh này toàn là cái thứ người như hai ông Đại tá vừa nêu trên đứng ra lãnh đạo, mà may mắn đánh bại Việt Cộng, thì đất nước Việt Nam còn ra cái quái gì nữa? Muốn có tự do dân chủ, trước hết người dân phải có giáo dục, ý thức trách nhiệm của mình đối với nòi giống, có lòng dũng cảm và lương thiện, chứ không phải là một thứ mánh mung, cơ hội mà xã hội có dân chủ.

Bố cháu bị bọn khủng bố bắn chết, tại sao không có một nhà báo nào, một ông Chống Cộng nào cất tiếng lên án bọn khủng bố? Khi nhà báo Mỹ A.C. Thompson làm phim về cái chết của 5 nhà báo, tại sao không một ông/bà chủ báo Việt Nam nào tiếp tay với ông A.C. Thompson và với cháu để tìm ra Sự Thật? Tại sao “Mạng Lưới Nhân Quyền” chỉ sốt sắng lo Nhân quyền cho các nhà “đấu tranh dân chủ trong nước” mà không nghĩ tới nhân quyền của Đạm Phong, của Lê Triết?

Khi những thành viên của Tập Thể Chiến Sĩ lên tiếng về việc ông Chủ tịch Nguyễn Xuân Vinh tự động bổ nhiệm bà Phiến Đan làm Phụ tá Chủ tịch, mà không thông qua ý kiến của Ban Chấp Hành, bằng những từ ngữ cáo buộc rất nặng nề, như là: “Ông Chủ tịch lạm quyền, dùng tiền của Tập Thể đưa người đẹp đi ‘nghỉ mát’ tại Hawaii”. Chú tự hỏi: “Tại sao các ông thành viên trong Tập Thể  không đợi ông Chủ tịch trở về, rồi phê bình trong nội bộ để xây dựng lẫn nhau? Tại sao vạch áo cho người xem lưng”? Trong cuộc đấu đá giữa mấy ông thành viên trong Tập Thể Chiến Sĩ, chú giữ im lặng, không có ý kiến, để không bị mang tiếng thừa cơ đánh bồi thêm. Đấy là Nhân Cách của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa đó cháu (tức là không duồng gió bẻ măng).

Một hôm, chú đọc một bài của ông Đại tá Việt Cộng Bùi Tín đăng trên mạng Đàn Chim Việt chửi chú là một người mắc bệnh tâm thần, huênh hoang, xấc láo, vì chú viết bài tường thuật cuộc trao đổi giữa chú với bác sĩ Nguyễn Khắc Viện đăng trên diễn đàn. Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện suốt đời phục vụ Cộng sản chán chê, rồi mới thấy: “Vô sản không đáng sợ bằng vô học”. Chú chê bác sĩ Viện ngu, vì có thân phụ bị đấu tố cho đến chết, mà vẫn nhắm mắt theo Cộng sản. Người có học vị cao mà đi phò kẻ giết cha mình là ngoài cái tội ngu, còn mang thêm tội bất hiếu.

Ông Bùi Tín tưởng chú là một anh sĩ quan quèn, chả là cái thá gì, mà có thể quen biết với học giả Nguyễn Khắc Viện để tranh luận. Ông Bùi Tín không ngờ ông Viện là anh ruột của bà chị dâu của chú. Mặc dầu bị ông Bùi Tín mạt sát nặng nề, chú đã viết một bức thư hồi âm với lời lẽ rất lịch sự, rất có văn hóa để chứng minh những nhà trí thức như Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo đi theo phục vụ Hồ Chí Minh là ngu vì bị “quỷ ám”. Nhà báo “lão thành” Việt Cộng Bùi Tín không thể có lý lẽ để phản bác lập luận của chú, bèn viết thư nhìn nhận hai họ Bùi và họ Đặng đều là chỗ thân tình, lúc các Cụ cùng làm quan dưới triều đình Nhà Nguyễn ở Huế. Việt Cộng là thế! Khi bị đánh bại, Việt Cộng thường tỏ ra nhũn nhặn, hèn hạ, nhưng khi chúng nắm quyền lực trong tay, mình có lạy lục chúng sát đất, chúng cũng không buông tha.

Năm 2015, nhà văn Uyên Thao ở Miền Đông sang California tổ chức cuộc ra mắt sách. Bùi Tín sau khi họp với những nhà “trí thức” VNCH, trong đó có Tiến sĩ Ngô Nhân Dụng, ở Long Beach xong, đến dự. Nhà báo Đinh Quang Anh Thái làm MC tự động mời nhà báo Bùi Tín lên phát biểu, dù không có trong chương trình. Ông Bùi Tín đọc bài thơ “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh?” của cô giáo Trần Thị Lam, nhưng ông Bùi Tín đổi chữ Ngộ của tác giả thành chữ “Lạ” . Trong Hội trường có chừng 200 người tham dự, nhưng không một ai có ý kiến, khi ông Tín tự ý đổi chữ của tác giả. Chú xin phép Ban Tổ chức có ý kiến. MC Đinh Quang Anh Thái cho phép chú chỉ được phát biểu trong 3 phút, trong khi đó nhà báo Việt Cộng nói tràng giang đại hải bao lâu cũng được. Cháu Tú có thấy một sĩ quan VNCH từng chiến đấu bảo vệ Miền Nam, nhưng ông MC Đinh Quang Anh Thái đối xử với chú không bằng một nhà báo Việt Cộng?

Bước lên bục thuyết trình, chú kính chào khán giả và nhìn thẳng vào mặt ông Bùi Tín, giới thiệu: “Tôi xin giới thiệu với nhà báo Bùi Tín, tôi là Bằng Phong Đặng văn Âu, người từng tranh biện với ông trên diễn đàn. Mặc dầu ông dùng những từ ngữ rất khiếm nhã, chê tôi mắc bệnh tâm thần, hỗn láo với bậc trưởng thượng. Nhưng tôi đã trả lời ông hết sức lịch sự, nhã nhặn và có văn hóa. Ông Bùi Tín có biết tại sao không? Tại vì tôi muốn cho độc giả trên diễn đàn thấy rằng Sĩ quan Quân Lực VNCH có văn hóa, có giáo dục hơn “lính của Cụ Hồ”. Lúc bấy giờ, bà Đỗ Thị Thuấn đang quay phim, ngừng quay và vỗ tay rất to trước câu nói của chú. Các khách trong thính phòng cũng đồng loạt vỗ tay theo. Cháu Tú có thấy không? Sự ứng xử có văn hóa là cách thức đề cao Quân Lực mà mình từng tự hào phục vụ. Chứ không nhất thiết thét lớn “Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con hãy còn đây!” của mấy ông sĩ quan sau khi chấm dứt nghi thức chào cờ, hát Quốc Ca, cúi đầu tưởng niệm trong các lần “Đại Hội” có nhảy đầm, rồi ai về nhà nấy một cách thoải mái, vô tư, tự mãn.

Khi hai ông thầy dạy Triết là Giáo sư Lý Chánh Trung và Nguyễn văn Trung nói rằng “Miền Bắc có chủ nghĩa xã hội để làm động lực giải phóng Miền Nam, thì Miền Nam cũng cần xây dựng một ý thức hệ (chủ nghĩa) để chống lại”. Chú liền viết một bức thư cho hai Giáo sư đại ý như sau: “Chủ nghĩa hay ý thức hệ giống như tôn giáo. Nếu đem ý thức hệ ứng dụng vào chính trị, thì sẽ đẻ ra Nhà Nước độc tài. Bởi vì, ý thức hệ hay tôn giáo là nhất nguyên, thì không có chỗ cho nền dân chủ. Tư bản không phải là chủ nghĩa (Ism), mà nó là chủ thuyết (theory). Bởi vậy, Tư Bản không có giáo điều như Cộng sản.” Cho đến nay vẫn có những nhà trí thức dùng Chủ nghĩa Tư Bản là sai, nhưng xài đi xài lại nhiều lần thành thói quen, nên không nhận ra mình sai. Chú thường dùng cách viết thư trao đổi với người này, người kia là để học hỏi hoặc để “khai dân trí”, chứ không phải sợ tốn tiền tem như một số kẻ vô học cố tình bêu rếu.

Khi Giáo sư Nguyễn Huệ Chi lập ra trang Web Bauxitevn để cho những nhà trí thức trong nước có chỗ lên tiếng phản biện giáo điều cộng sản và lấy tấm hình của Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm ICON. Chú là người duy nhất viết thư cho ông Giáo sư Nguyễn Huệ Chi hãy lấy tấm hình của nhà Cách mạng Phan Chu Trinh làm ICON, bởi vì nhà Cách mạng Phan Chu Trinh dạy: “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”. Nghĩa là nhiệm vụ của nhà trí thức là khai mở trí tuệ cho dân, rồi đến dạy cho dân khí phách để chống lại cường quyền, sau đó mới tính tới chuyện lo quốc kế dân sinh. Do sự góp ý của chú, Bauxitevn đã thay tấm hình Võ Nguyên Giáp bằng tấm hình của nhà Cách Mạng Phan Chu Trinh như cháu thấy. Vậy muốn Chống Cộng hữu hiệu, dân tộc Việt Nam cần có những người trí tuệ, dũng cảm góp ý; chứ không phải cái lũ lừa đảo, vô học, vô giáo dục mà bày đặt góp ý. Triết lý của Đức Phật rất cao siêu, khó có ai thấu hiểu tường tận. Nhưng chỉ cần lấy ba chữ “Bi – Trí – Dũng” để làm kim chỉ nam, thì cũng đủ trở thành chiến sĩ Chống Cộng đích thực. Sở dĩ, tên Việt Cộng đội lốt nhà sư Trí Quang có thể lật đổ Chính quyền Tổng thống Ngô Đình Diệm là vì trí thức Phật giáo không hành trì ba chữ “Bi – Trí – Dũng”!

Cộng sản tiêu diệt tôn giáo. Tại sao người Phật giáo lại a-dua theo Trí Quang lật đổ chế độ hữu thần để dâng cho Việt Cộng? Vậy có phải vì không có Trí (tức là ngu), chứ còn gì nữa? Sở dĩ Cộng Đồng Việt Nam bị rơi vào tình trạng cá mè một lứa, hỗn hào, vô giáo dục là vì Trí thức, Tướng lĩnh mắc phải chứng bệnh: “Tham, Hèn, Ngu”! Chú sẽ chứng minh bằng sự kiện cho Tú thấy, chứ chú không miệt thị Tướng lĩnh, Trí thức ngu như cái bọn lưu manh ưa buộc tội cho Chú.

Một quân nhân cấp thấp, cũng có thể thấy cái việc Tướng Hoàng Cơ Minh kéo nhau sang Thái Lan lập chiến khu là một trò hề. Bởi vì đấu tranh chống kẻ thù bằng vũ lực thì phải giữ bí mật tối đa. Đâu thể nào có một màn trình diễn quay phim, quảng cáo trên báo như bán “Sữa Ong Chúa” vậy? Lẽ ra phải ít nhất có một ông Tướng hay một trí thức có uy tín trong Cộng Đồng can ngăn mới phải. Khi chú biết ông Nguyễn Thanh Hoàng – Chủ nhiệm báo Văn Nghệ Tiền Phong – bỏ tiền ra cho ông Hoàng Xuân Yên (bút hiệu Hoàng Xuyên) đi theo ông Hoàng Cơ Minh về Thái Lan làm phóng sự. Chú nói: “Anh hãy coi chừng, kẻo bị độc giả sẽ kết tội anh toa rập với ông Minh đánh lừa đồng bào”. Ông Hoàng nói: “Đại Việt các anh khi thấy ai làm được cái gì thì đố kỵ”. Chú nói: “Anh Hoàng nghĩ như thế là không hiểu cái tâm của tôi. Tôi luôn luôn mong mỏi bất cứ ai làm được công cuộc giải phóng dân tộc, là tôi ủng hộ hết mình. Nhưng cách làm của Tướng Minh hoàn toàn sai nguyên tắc tổ chức đấu tranh vũ lực. Tôi bảo đảm với anh rằng Mặt Trận của ông Minh sẽ không đi đến đâu, mà còn có hại cho đại cuộc”. Ông Nguyễn Thanh Hoàng là người đa nghi chẳng kém gì Tổng thống Nguyễn văn Thiệu, nhưng hình như ông cũng bị “quỷ ám” nên không nhận ra Mặt Trận kháng chiến của Tướng Minh chỉ nặng hình thức trình diễn. Ông Lê Triết – bạn đồng chí của chú trong Đại Việt – Tổng Thư ký tòa soạn Văn Nghệ Tiền Phong, cũng không nhìn ra tương lai của Mặt Trận. Nhà báo Lê Triết đã hết lòng ủng hộ Mặt Trận. Tới khi Mặt Trận rơi mặt nạ, ông Hoàng và Lê Triết chống Mặt Trận Hoàng Cơ Minh kịch liệt và bắt đầu thân thiện với chú trở lại. Kết quả đưa đến, ký giả Lê Triết đã bị thanh toán cả hai vợ chồng. Đâu có đoàn thể Chống Cộng nào có thù oán gì với Lê Triết và đâu có đảng nào có tiền để thuê sát thủ để giết Lê Triết? Chắc chắn cái chết của ký giả Lê Triết xuất phát từ bàn tay của Mặt Trận. Tiếc rằng ký giả Lê Triết không có một cậu con trai như cháu Nguyễn Thanh Tú để đi tìm công lý cho cha. Cho nên cái chết của ký giả Lê Triết bị chìm vào quên lãng.

Có nhiều nhân vật tên tuổi đoạn giao với chú, vì chú nói cho họ biết Mặt Trận của Hoàng Cơ Minh là dỏm, nhưng họ không tin. Chẳng hạn, Luật sư Nguyễn văn Chức, người mà chú quen biết từ năm 1963 ở Sài Gòn đã giận chú, khi ông còn mặn nồng với Mặt Trận. Khi sự tan rã giữa Tướng Minh và Đại tá Phạm văn Liễu xảy ra, Luật sư Chức còn bào chữa rằng sự tan rã đó là cơn sốt vỡ da, giống như một chàng trai bước qua ngưỡng cửa trưởng thành vỡ tiếng. Về sau, Luật sư Chức mới nhận ra trò ma giáo của Mặt Trận, ông đã đánh Mặt Trận tơi bời, nhưng dùng bút hiệu để đánh, chứ không ra mặt. Còn ông Cao Thế Dung ban đầu cũng theo Mặt Trận hết mình, nhưng rút cục cũng theo Luật sư Nguyễn văn Chức đánh Mặt Trận túi bụi, đến nỗi Hoàng Cơ Định đâm đơn kiện những người “đánh Mặt Trận” phải ra tòa về tội phỉ báng. Trong một bài viết trước, chú đề cập đến vụ ông Hoàng Cơ Định kiện các nhà báo ra tòa, chú viết nhầm nhà báo Dương Phục – Chủ đài phát thanh Houston – thay vì nhà sử học Chánh Đạo Vũ Ngự Chiêu. Nay xin có lời xin lỗi nhà báo Dương Phục. Nhà báo Cao Thế Dung viết bài chống Mặt Trận, lấy bút hiệu là Lê Bằng Phong để cho Mặt Trận nghi ngờ chú là tác giả bài viết. Khi viết tham luận, chú luôn luôn ghi rõ họ và tên của mình kèm theo bút hiệu. Chẳng bao giờ chú dùng nặc danh để đánh phá ai.

Đại tá Không Quân Vũ Thượng Văn – xuất thân từ trường bay Salon của Pháp – hiện ở Austin, Texas cũng tuyệt giao với chú, vì chú nói Mặt Trận của ông Minh sẽ làm mất niềm tin của đồng bào. Chú phải nói cho ông biết, vì chú không muốn người đàn anh của mình bị sa vào vũng lầy của sự lừa đảo. Những sĩ quan Không Quân khác thấy Đại tá Vũ Thượng Văn là người có uy tín tham gia Mặt Trận, thì nhắm mắt đi theo. Chú không chống Việt Tân vì vấn đề “conflict of interest”. Chú nhận thấy sự nguy hại của Mặt Trận (Việt Tân) là làm mất Niềm Tin của đồng bào và Việt Tân luôn luôn dùng biện pháp bôi nhọ bất cứ ai lật tẩy chúng, giống hệt cách của Việt Cộng làm. Chẳng hạn, khi cháu phanh phui sự khuất tất của VOICE, thì họ chụp mũ cháu mắc bệnh tâm thần để cho tiếng nói của cháu cất lên, không đáng tin cậy. Đó là kỹ thuật của Việt Công để thi hành Nghị Quyết 36. Cho nên, ngày nay không một ai có thể đứng ra thành lập một tổ chức Chống Cộng đàng hoàng, chỉ có Việt Tân dành quyền độc diễn trên sân khấu chính trị của người Việt tị nạn cộng sản.  Ngay cả đảng viên Đại Việt hay Quốc Dân Đảng cũng phải “nằm yên” , vì sợ các “dư lợn viên” Việt Tân bôi bẩn.

Có một số người hỏi: “Vậy chúng ta không có cách gì để trong sạch hóa Cộng Đồng hay sao?” Chú trả lời: “Không! Bởi vì muốn chống Việt Cộng hay Việt Tân một cách hiệu quả, người Quốc gia cần có lãnh đạo, có uy tín, có lý luận để giảng cho đồng bào hiểu sự tai hại của băng đảng Việt Tân và đặc biệt có tài chính dồi dào! Ngày nay Cộng Đồng bị rơi vào cuộc khủng hoảng lãnh đạo, vì chẳng ai chịu nghe ai. Giống như một bầy sư tử mà không có con đầu đàn, thì trở thành đàn cừu ngoan ngoãn. Lại thêm, người dấn thân cứu nước thì vắng ngắt giống như lá Mùa Thu. Các chiến sĩ trong các Hội đoàn Quân Đội bị ông Đại tá đào ngũ lãnh đạo, thì hoạt động của các Hội Quân Nhân giống như Hội Ái Hữu, chỉ lo việc quan hôn tang tế, nặng phần trình diễn hơn là thực chất, rất sợ đụng chạm đến vấn đề chính trị, mặc dầu mang danh nghĩa “tị nạn chính trị”. Hàng cha chú tồi như thế thì bó đuốc đã bị tắt ngấm từ lâu, đâu còn chút lửa nào để trao lại cho “hậu duệ”? Những bạn trẻ Việt Nam ở Hải Ngoại rất thành công về mọi mặt, nhưng họ xa lánh Cộng Đồng, vì họ thấy sự chia rẽ và chửi bới nhau chí chóe! Chỉ còn lại các cán bộ trẻ Việt Tân hoạt động, vì được lợi nhuận.

Cháu Nguyễn Thanh Tú thân mến,

Cháu đã đơn thương độc mã hành động, nhưng cháu đã làm cho Đỗ Hoàng Điềm – Chủ tịch đảng Việt Tân – phải thú nhận hữu thệ trước Tòa Án, danh từ “Đông Tiến” là do Việt Cộng đặt. Nội một sự kiện đó thôi là đủ để cho Việt Tân không thể trách ai chụp mũ họ là Việt Cộng! Cũng như nhờ có ký giả A.C. Thompson làm cuốn phim “Terror In Little Saigon” thì ông Tổng Tuyên Huấn Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu Tổng Bí thư Nguyễn văn Linh – tiết lộ cho biết Mặt Trận có toán sát thủ K-9. Trong cuộc họp của Mặt Trận lên kế hoạch thủ tiêu nhà báo Đỗ Ngọc Yến, nhờ ông Nguyễn Xuân Nghĩa can thiệp, nên ông Đỗ Ngọc Yến mới không chết. Sự can thiệp của ông Nghĩa là có chủ đích khiến Đỗ Ngọc Yến phải mang ơn, mà ngoan ngoãn thi hành sự chỉ đạo của ông Nghĩa, chứ chẳng phải vì lòng từ tâm. Đó là cách “trồng người” của Hồ Chí Minh dạy đảng viên, đấy cháu Tú! Cho nên, muốn chống Cộng, thì phải biết mánh của Việt Cộng! Cộng sản là vua đạo đức giả. Mấy ông Bác sĩ Trần Xuân Ninh, Trần Đức Tường, Nguyễn Trọng Đạt, Đặng Vũ Chấn thì làm gì đủ sức để hiểu được âm mưu của Việt Cộng đang điều khiển Việt Tân?

Nếu Cộng Đồng thực sự Chống Cộng, họ phải cám ơn cháu Tú mới phải. Nhưng Cộng Đồng không ý thức việc làm của cháu là lột mặt nạ Việt Tân mà chẳng ai làm được, thì cái việc họ ủng hộ cháu hay chống đối cháu chẳng có giá trị gì. Chú khuyên cháu cứ thấy việc làm nào là phải, là đúng với lương tâm con người thì cứ làm. Đi tìm chân lý cho cha không quan trọng bằng lật mặt nạ những tên đạo đức giả, phá nát Cộng Đồng, mới là to tát. Sở dĩ Cộng Đồng giống như nồi cám heo, là vì những gương mặt “danh giá”, có địa vị cao trong xã hội như hai ông Đại tá bị xuống cấp về giáo dục và đạo đức. Trước sự kiện thờ ơ, vô cảm của Cộng Đồng, lại thêm hằng năm có những Cụ già mặc áo dài, đội khăn đóng thắp hương, sì sụp lạy trước bàn thờ Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và những ông Sĩ quan mặc đại bạch phục, đeo dây biểu chương trên vai, đeo huy chương và lon lá nghiêm chỉnh chào kính trước ảnh của Phó Đề đốc, người ra lệnh côn đồ giết bố cháu, thì cháu coi khinh Cộng Đồng cũng là phải thôi! Bất cứ ai có cha bị quân khủng bố giết, mà thấy Cộng Đồng làm ngơ, lại còn sì sụp lạy đầu đảng Tướng Cướp, đều có quyền coi rẻ Cộng Đồng. Chỉ có hạng người không có trái tim, thì mới không chia sẻ nỗi đau mất cha của cháu thôi!

Năm 2016, ký gia A.C. Thompson làm cuốn phim “Terror In Little Saigon” là cốt ý mở lại hồ sơ của tội ác. Cộng Đồng tỉnh bơ với thái độ thờ ơ, vô cảm. Còn đảng Việt Tân thì đổ tội cho ký giả A.C. Thompson được Việt Cộng mua chuộc để chia rẽ Cộng Đồng, trong khi đó chính Việt Tân là cái đảng chia rẽ Cộng Đồng hơn ai hết. Thành thử Cộng Đồng là hai chữ đã bị Việt Tân dùng để làm cái bung xung cho mục đích của họ. Chú rất mong có một nhân vật tử tế, có nhân cách, có danh tính, lên tiếng phản bác những bài nhận định của chú. Nhưng chẳng thấy có ai, chú chỉ thấy bọn vô lại nhi nhô, thì đó là dấu hiệu suy tàn của một nòi giống từng có quá khứ anh hùng và có văn hóa.

Trong nước có hai người phụ nữ Việt Nam làm thơ chê dân Việt Nam ngu muội và hèn hạ, dù đang bị sống dưới chế độ độc tài toàn trị. Chú đánh giá hai người phụ nữ đó rất cao, có kiến thức và có khí phách. Ở Hải ngoại có tự do, nhưng để cho một ông Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh lập ra một đảng cướp dưới danh nghĩa Kháng Chiến Phục Quốc mà nổi đình, nổi đám, là tại vì “Cộng Đồng” thiếu trí tuệ và không có khí phách! Chữ “Cộng Đồng” là từ ngữ mông lung, bị Việt Tân xài, giống như Việt Cộng dùng mấy chữ “Tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách” để cho không có ai chịu trách nhiệm điều khiển Quốc gia. Bởi vì không có sử gia nào nói lên sự lừa đảo của anh em Hoàng Cơ Minh, thì chú phải viết thư cho Tú, là để giúp cho nhà nhân chủng học mai sau đỡ mất công đi tìm hiểu nguyên nhân vì sao nói giống Việt Nam không còn. Mục đích của chú chỉ có thế, chứ không phải bêu riếu Cộng Đồng.

Một giống dân muốn tồn tại thì phải biết nhục, biết đau nỗi đau của những kẻ bất hạnh (như cháu bị mồ côi cha do quân khủng bố giết), có lòng tự trọng, có nhân cách, có kiến thức, có khí phách và đoàn kết. Sống ở nước tự do, có luật pháp mà người tị nạn đã im lặng trước việc làm tàn bạo, phi pháp của một tổ chức lừa đảo, nhưng nhân danh lý tưởng cao đẹp, để đi ăn cướp và để làm tay sai cho Việt Cộng, thì cái gọi là “Cộng Đồng” đó đâu có xứng đáng gì mà phải bận tâm? Bọn chúng chửi chú bôi nhọ Cộng Đồng là một hình thức chụp mũ tồi tệ, nhưng chú không thèm trả lời, vì chú khinh.

Năm 1942, thi sĩ Vũ Hoàng Chương làm bài thơ Tha Phương, có bốn câu thơ tiên tri:

“Lũ chúng ta lạc loài năm bảy đứa,

Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh.

Biển cùng tận, sá gì phương hướng nữa?

Thuyền ơi thuyề, theo gió hãy lênh đênh!”

Bốn câu thơ của thi sĩ họ Vũ tả rất đúng tình trạng của Cộng Đồng ta hôm nay. Giống như chiếc thuyền không có người cầm lái, mặc kệ trôi dạt về đâu cũng được, cần gì phương hướng! Sống qua ngày chờ qua đời mà thôi!

Thư tới, chú sẽ giải thích cho Tú thấy Luật Nhân Quả đã tác động lên dân tộc chúng ta. Một nòi giống thông minh, anh hùng, từng đánh bại nhiều kẻ thù ngoại nhập, nhưng không thể đánh bại được bọn nội thù. Kẻ nội thù sẽ diệt nòi giống Việt Nam, mà phải tinh mắt mới thấy!

Thân chúc Tú dồi dào sức khỏe để giúp Cộng Đồng diệt những con sâu làm rầu nồi canh.

Bằng Phong Đặng văn Âu, Ngày 17 tháng 10 năm 2023.

10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA.92683. Telephone: 714 – 276 – 5600.

Địa chỉ Email: bangphongdva033@gmail.com

 

Wednesday, October 11, 2023

THƯ VIẾT CHO NGUYỄN THANH TÚ - CON TRAI NHÀ BÁO ĐẠM PHONG

  VIẾT CHO NGUYỄN THANH TÚ,

CON TRAI CỦA KÝ GIẢ ĐẠM PHONG.

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Cháu Nguyễn Thanh Tú thân mến,

Chẳng rõ kiếp trước, chú thuộc giống dân gì, Da Trắng, Da Vàng, Da Đen hay Da Nâu. Nhưng kiếp này chú được sinh ra từ bụng của Bà Mẹ Việt Nam, thì chú có bổn phận đền ơn dân tộc Việt Nam. Đền ơn bằng cách gì? Bằng cách nói cho người Việt Nam hiểu nòi giống Việt Nam đang trên đà bị diệt chủng, vì mắc phải cái chứng bệnh không thể chữa: Tham, Hèn, Ngu.

Giá như chú không phải là người Việt Nam, thì chú thây kệ người Việt Nam quang vinh hay nhục nhã ra sao, sung sướng hay cực khổ ra sao, khí phách hay hèn hạ ra sao. Chỉ vì Thượng Đế ban cho chú một ân huệ là thấy được nguyên nhân nào đã khiến một dân tộc thông minh, hùng dũng, bỗng nhiên ngày nay bị cả thế giới khinh bỉ, thì chú nói ra để cho người Việt Nam nào còn lương tri hãy hồi tâm đứng lên bảo tồn nòi giống. Chú ý thức rằng Việt Nam đang ở trong thời kỳ của bọn đốn mạt, nếu mình nói ra Sự Thật thì chính mình sẽ bị bè lũ chó chết dùng lời lẽ đầu đường xó chợ, vô giáo dục đánh phá mình chẳng còn manh giáp. Nhưng biết mà không nói là bất nhân. Và nói mà không nói hết bất nghĩa. Thời đại của chú cháu mình đang sống là thời đại đốn mạt, bởi vì người có nhân nghĩa thì bị chà đạp, còn bọn phản phúc thì được tôn vinh. Bằng cớ rõ ràng nhất là người nhân nghĩa như Tổng thống Ngô Đình Diệm thì bị chà đạp, còn tên phản quốc Hồ Chí Minh hay Hoàng Cơ Minh thì được tôn vinh. Dù biết mình sẽ bị chà đạp, nhưng chú chọn lối sống có NHÂN, có NGHĨA để khỏi buồn lòng Ông Bà, Cha Mẹ nơi suối vàng.

Công việc khai dân trí là của người trí thức. Nhưng vì nòi giống đang bị oan hồn của một dân tộc nguyền rủa, trí thức trở nên ngu, hèn, tham sống, sợ chết, không biết nhục là gì. Nếu chú nói sai về điều này từ bao năm nay, chắc chắn phải có một nhà trí thức nào lên tiếng phản bác, phải không cháu? Nhưng tuyệt nhiên không một vị trí thức nào lên tiếng, thì rõ ràng nhận định của chú là chính xác, chứ không phải chú mạ lỵ dân tộc, như một số người kết tội chú. Hồ Chí Minh là một tên đại bịp, chủ trương “chuyên chính vô sản” mà trí thức đi theo là vì không nhớ lời tổ tiên dạy: “Bần cùng sinh đạo tặc” từ mấy ngàn năm nay.

Theo chú nghĩ, sở dĩ nòi giống Việt Nam ngày nay ra nông nỗi này là vì các Vua Chúa Nhà Nguyễn đã thi hành chính sách tiêu diệt dân Chàm một cách có hệ thống, thì con cháu phải lãnh hậu quả ngu dốt đến 4 ngàn tuổi mà không thể lớn và cắn răng làm người hèn mà không biết nhục. Chú xin dẫn chứng một vài sự kiện quả báo để chứng minh cho cháu rõ:

1/ Năm 1963, Hoa Kỳ mượn tay Trí Quang – một tên Việt Cộng nằm vùng đóng vai nhà sư Phật giáo – vu khống Tổng thống Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo, rồi tung tiền ra thuê bọn Tướng lĩnh phản loạn giết Tổng thống Ngô Đình Diệm và ông Cố vấn Ngô Đình Nhu vào ngày 2 tháng 11. Cùng năm 1963. Chừng 20 ngày sau, Tổng thống John Kennedy bị bắn chết tại thành phố Dallas, Tiểu bang Texas. Vậy đó không phải là quả báo nhãn tiền là gì?

2/ Năm 1982, ký giả Đạm Phong làm tờ báo Tự Do, vạch trần sự lừa đảo của bọn thảo khấu lập ra cái Mặt Trận mang danh nghĩa  Giải Phóng Việt Nam, để tránh cho đồng bào khỏi bị mắc lừa, giống như bị tên tội đồ Hồ Chí Minh lừa vào năm 1945. Hoàng Cơ Minh đã sai đàn em dùng tiền của bá tánh, đến gặp ký giả Đạm Phong để thương lượng, nhưng ký giả Đạm Phong không chịu bán rẻ lương tâm của người cầm bút, không thèm ngửa tay cầm món tiền dơ bẩn. Tiếp theo đó, Mặt Trận phái những tên du đãng “mặt rằn” mang súng đến dọa bắn, dọa giết, nếu ký giả Đạm Phong vẫn “ngoan cố” còn tiếp tục đăng những bài báo vạch trần sự lừa đảo của Mặt Trận. Nhưng ký giả Đạm Phong vẫn không lùi bước. Cuối cùng ký giả Đạm Phong đã bị giết! Vậy ai là thủ phạm đã giết ký giả Đạm Phong? Chính Mặt Trận là thủ phạm, chứ còn ai vào đây?

Chú vô cùng thán phục sự hào hùng, can đảm của Bố cháu, hơn cả sự hào hùng của những người lính Việt Nam Cộng Hòa ngoài chiến trường, vì người lính có súng để tự vệ. Còn Bố cháu chỉ có ngòi bút, không thể địch lại súng của quân cướp, nhưng vẫn cương quyết viết lên Sự Thật để bảo vệ Chính Nghĩa Quốc Gia. Bởi vì chính nghĩa của Người Lính Miền Nam là trừ gian diệt bạo, chứ không phải là một bè lũ thảo khấu hà hiếp dân lành. Ngòi bút của ký giả Đạm Phong cũng có mục đích trừ gian diệt bạo, chứ không phải là loại bồi bút bán rẻ lương tâm để kiếm cơm. Chú khẳng định với cháu rằng Mặt Trận Hoàng Cơ Minh là một lũ thảo khấu. Bởi vì nếu Mặt Trận là một tổ chức có Chính Nghĩa, khi bị báo chí lên án là lừa đảo, thì phải chứng minh cho đồng bào thấy mình làm Kháng Chiến Giải Phóng Dân Tộc là thật. Dùng vũ lực để bịt miệng nhà báo là chứng tỏ cái tổ chức họ đang lãnh đạo là một thứ đầu trộm đuôi cướp. Mặt Trận hạ sát ký giả Đạm Phong năm 1982. Hoàng Cơ Định giết Hoàng Cơ Minh năm 1987. Vậy có đúng là quả báo nhãn tiền? Tại sao chú dám bảo chính Hoàng Cơ Định giết Hoàng Cơ Minh? Dưới đây là lời giải thích của chú:

Khi Mặt Trận tan rã, Hoàng Cơ Minh lo sợ phe của Đại tá Phạm văn Liễu tố cáo với FBI, mình là người ra lệnh cho đàn em giết ký giả Đạm Phong. Do đó Hoàng Cơ Minh chỉ còn có cách lên đường về Khu Chiến, vừa được tiếng anh hùng “lên đường cứu nước”, vừa thoát cảnh tù tội một cách nhục nhã. Đáng lý ra, Hoàng Cơ Định khuyên anh mình hãy chuồn sang Nhật, trả một món tiền lớn chừng 5 hay 7 triệu đô-la cho cái đám “Thanh Niên Người Việt Tự Do” bảo bọc, sống ẩn dật qua ngày đoạn tháng cho xong một đời gian ác. Nhưng Hoàng Cơ Định không ngăn cản anh mình lên đường tự sát, lại còn dùng báo chí làm rùm beng, như là ngầm báo động cho Việt Cộng biết ông Chủ tịch về Chiến Khu. Vậy có phải Hoàng Cơ Định cố tình giết anh mình để vừa đoạt số tiền quyên góp của dân ngây thơ, vừa làm thủ lãnh cái đảng cướp dưới cái tên mới Việt Tân?

Chú dám quả quyết Hoàng Cơ Định có dã tâm giết anh mình. Bởi vì Hoàng Cơ Định ra lệnh đoàn viên giấu bặt chuyện Hoàng Cơ Minh đã đền tội, sai mấy đứa bồi bút thảo những bức thư của Chiến hữu Chủ tịch từ Quốc Nội gửi ra Hải Ngoại để thăm hỏi “các cháu nhi đồng” vào dịp Tết Trung Thu và “đồng bào” vào Tết Nguyên Đán. Cái tàn ác của Hoàng Cơ Định là cấm chị dâu của mình (bà Hoàng Cơ Minh) không được phép làm giỗ chồng, kẻo bị lộ tẩy Hoàng Cơ Minh đã chết! Cháu Tú có thấy quả báo trừng trị kẻ giết người ghê khiếp không? Ít ra Mẹ cháu  và các cháu được quyền giỗ chồng, giỗ cha. Còn Hoàng Cơ Minh chết mất xác, thành con ma đói, sống vất vưởng, chẳng được ai hương khói suốt 14 năm, vợ con của Hoàng Cơ Minh không được để tang, không được mời sư đến tụng niệm để vong linh siêu thoát.

3/ Sau khi CIA giết anh em ông Diệm, tình hình chính trị Việt Nam rối loạn tơi bời. Chỉnh lý, đảo chánh, liên miên. Quân đội Hoa Kỳ từ trước chưa hề thua một trận nào. Thế mà Hoa Kỳ đành bại trận một cách nhục nhã trước một đối thủ lạc hậu, ốm tong ốm teo, đến độ ba thằng Việt Cộng cùng trèo lên cây đu đủ không gãy. Thời Đệ Nhị Thế chiến, những chiến sĩ Hoa Kỳ thắng trận trở về nước được quần chúng chào đón tưng bừng. Trong khi đó, những chiến sĩ Hoa Kỳ tham gia chiến tranh Việt Nam, thua trận trở về nước thì bị dân chúng nhổ nước bọt vào mặt. Thử hỏi, còn có nỗi nhục nào đau đớn hơn cho những người lính Mỹ anh hùng? Vì ra tay giết một nhà ái quốc của Việt Nam, Quân đội Hoa Kỳ bị thế giới nhìn vào giống như một bầy “quân Tàu Ô”. Đó là quả báo nhãn tiền đấy cháu Tú à!

4/ Sau khi Thế Lực Ngầm giết Tổng thống John F. Kennedy, đạo đức nước Mỹ dần dần trở nên suy đồi một cách thảm hại. Tiến sĩ Peter Navarro viết cuốn “Death By China” là không đúng. Phải lấy tựa đề là “Death By Vietnam” thì mới đúng. Bởi vì bán đứng Việt Nam Cộng Hòa cho Việt Cộng, để bắt tay Trung Cộng, thì nguyên nhân cái chết của Hoa Kỳ là Việt Nam, chứ đâu phải Trung Cộng, đúng không hả cháu Tú? Phàm có vay là có trả! Quỵt người phàm thì được, nhưng không thể quỵt Ông Trời!

Luật Trời “có vay, có trả” rất công minh. Dòng họ Hoàng Cơ không chịu ăn năn, sám hối, thế nào tai họa còn tiếp tục đổ xuống đầu dòng họ Hoàng Cơ dài dài! Oan hồn của những Kháng Chiến Quân lên đường theo chủ soái Hoàng Cơ Minh, rồi bị Hoàng Cơ Minh xử tử trong rừng, sẽ báo oán lên dòng họ Hoàng Cơ!

Sau khi tổ chức của anh Trần văn Bá (con trai Cụ Trần văn Văn) và một nhóm anh em đột nhập Việt Nam, bị Công An Rạch Giá bắt trọn. Anh Lê Quốc Túy từ Pháp sang Hoa Kỳ vận động quần chúng ủng hộ tài chánh, thì đoàn viên Mặt Trận HCM kịch liệt chống. Anh Lê Quốc Túy vốn là Không Quân cùng khóa với Tướng Nguyễn Huy Ánh, Đại tá Ông Lệ Hồng, Nguyễn Hồng Tuyền, Nguyễn Thế Thân, Đại tá Bá (chú quên họ)… Năm 1955, anh Lê Quốc Túy theo Tướng Nguyễn văn Hinh trở về Pháp. Vì anh Lê Quốc Túy với chú cùng là Không Quân, nên khi anh Lê Quốc Túy đến Houston, chú có mời anh Lê Quốc Túy đến nhà ăn cơm. Chú khuyên anh Túy chấm dứt hoạt động, vì tổ chức của anh đã bị Việt Cộng gài mà anh Trần văn Bá không biết đấy thôi.

Việt Cộng tuy đã chiếm Miền Nam, nhưng rất sợ bị lật đổ. Cho nên, Việt Cộng chủ trương diệt cỏ phải diệt tận gốc. Việt Cộng đã bày ra màn kịch Cộng sản Nam chống Cộng sản Bắc. Nguyễn Hộ là cán bộ Việt Cộng ở Miền Nam giả vờ chống bọn Miền Bắc, lập ra cái gọi là “Câu Lạc Bộ của đồng chí kháng chiến Nam Bộ”. Nguyễn Hộ cũng bị Việt Cộng bắt bỏ tù. Nếu sự kiện lập Câu Lạc Bộ để chống đảng là thật, không bao giờ Việt Cộng phóng tin tức trong nội bộ đảng có sự phân hóa ra ngoài. Sau khi màn kịch diễn xong, Việt Cộng gửi cán bộ qua Pháp, liên lạc với người Việt ở Pháp gốc Miền Nam, rồi giả vờ tiết lộ: “Chúng tôi đã chuẩn bị lật đổ bọn Bắc Kỳ xong xuôi đâu đấy cả rồi, sẽ đuổi bọn Bắc Kỳ về phía Bắc Vĩ tuyến 17. Chúng tôi mời các anh về “tiếp thu” để thành lập Chính Phủ.” Anh Trần văn Bá khi thành lập tổ chức chỉ chủ trương giành lại Miền Nam cho dân Miền Nam mà thôi, để xây dựng xã hội chủ nghĩa nhân ái hơn, còn ở Miền Bắc cứ giữ nguyên cách cai trị như sau năm 1954 cũng không sao! Anh Trần văn Bá đã không hiểu Hồ Chí Minh lập ra đảng Cộng sản là để tiêu diệt nòi giống Việt Nam, chứ không phải vì Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc như cái khẩu hiệu mà chúng đã và đang riêu rao. Trường Chinh Đặng Xuân Khu đã khẳng định: “Đảng ta cướp Chính quyền bằng bạo lực, thì đảng ta phải dùng bạo lực để giữ Chính quyền”. Nghĩa là cộng sản độc quyền cai trị cho đến chết, nhất định không chia sẻ quyền lực cho bất cứ ai. Nếu anh Trần văn Bá hiểu bản chất của Việt Cộng, thì anh Trần văn Bá và các đồng chí sẽ không bị mắc bẫy Việt Cộng.

Việt Cộng cho Nguyễn Gia Kiểng lên máy ra khỏi nước một cách chính thức để viết cuốn “Tổ Quốc Ăn Năn” là có ý đồ mạt sát lãnh đạo Miền Nam bằng câu “Nguyễn văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ là con đẻ của cô Tư Hồng. (Cô Tư Hồng là người đàn bà lấy ông quan Tây làm mật thám). Miệt thị lãnh đạo Miền Nam luôn luôn là ý đồ của Việt Cộng để chứng tỏ Miền Nam không có chính nghĩa. Đồng thời Nguyễn Gia Kiểng kêu gọi “hòa giải hòa hợp” với bạo quyền bằng cách đề nghị người dân Việt Nam hãy đến lăng Hồ Chí Minh vái lạy và nói lời xin lỗi. Vậy Nguyễn Gia Kiểng rời Việt Nam bằng đường chính thức đúng là có công tác (mission) của đảng giao phó!

Hoàng Cơ Minh chủ trương lập căn cứ địa trên đất Thái Lan, rồi từ đó đưa cán bộ xâm nhập Miền Nam, xây dựng hạ tầng cơ sở, chờ thời cơ thuận tiện thì làm cuộc Tổng Nổi Dậy, cướp Chính Quyền. Trên nguyên tắc, dự án của Hoàng Cơ Minh có vẻ hợp lý. Chú nói với Tướng Minh: “Trước kia, Hồ Chí Minh lập An Toàn Khu (ATK) trên đất Trung Cộng được là vì Trung Cộng tiếp tế súng đạn và thực phẩm để nhuộm đỏ Đông Nam Á. Còn Thái Lan trước 1975 là Đồng Minh của ta, nhưng ngày nay tình thế đã đổi khác. Nhỡ một ngày nào đó Thái Lan lập bang giao với Việt Cộng, ATK của anh sẽ bị Thái Lan hốt sạch”. Cái lập luận của chú đưa ra cho Hoàng Cơ Minh là chính xác, nhưng tại sao ông vẫn tiến hành? Tại sao Kinh Tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa – cháu ruột của Tổng Bí Thư Mười Cúc Nguyễn văn Linh – cũng được Việt Cộng chính thức cho ra nước ngoài bằng đường máy bay giống như Nguyễn Gia Kiểng vậy? Lại thêm, Nguyễn Xuân Nghĩa tốt nghiệp ở Pháp, nói tiếng Pháp giỏi, tại sao Nguyễn Xuân Nghĩa không xin việc làm ở Pháp, mà sang Hoa Kỳ và gia nhập Mặt Trận của Hoàng Cơ Minh?

Sự kiện Nguyễn Gia Kiểng và Nguyễn Xuân Nghĩa được phép đảng cho rời Việt Nam bằng đường chính thức là do sự “Bố trí” của đảng, chứ không phải hai ông họ Nguyễn này là cha nội của Nguyễn văn Linh. Nhiều nhà trí thức phía Quốc gia o bế Nguyễn Gia Kiểng và Nguyễn Xuân Nghĩa là vì tiếp tục “ngây thơ” (hay bị Quỷ Ám) giống như những trí thức từ năm 1945 (cũng bị Quỷ Ám) cho tới hôm nay. Làm cách mạng cứu nước mà “ngây thơ” liên tục trước những đòn phép của Việt Cộng là NGU, là giết hại đồng chí một cách oan uổng.

Anh Lê Quốc Túy được chú giảng giải cho biết tổ chức của anh Trần văn Bá đã bị Việt Cộng gài vào bẫy. Có lẽ nhờ đó, anh Túy về Paris đã nói cho các đồng chí trong tổ chức hiểu mà ngưng hoạt động? Bởi vì tổ chức “ngây thơ” cỡ đó còn hoạt động, còn bị Việt Cộng xỏ mũi dắt đi.

Khi Mặt Trận bị bể ra làm đôi vì phân hóa nội bộ, đáng lẽ ra Mặt Trận phải giải tán để tránh bị Việt Cộng xỏ mũi. Trong tập sách “Hồi Ký Một Đời Người” của Cụ Thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy cho biết sự phân hóa nội bộ là do Nguyễn Xuân Nghĩa tạo ra. Nếu là người thực lòng vì quyền lợi Tổ Quốc, Nguyễn Xuân Nghĩa không bao giờ dở trò phân hóa nội. Trái lại, Nguyễn Xuân Nghĩa phân hóa nội bộ là có chủ đích làm theo mưu kế của Nguyễn văn Linh. Giấu cái chết của Hoàng Cơ Minh trong 14 năm vừa để hốt bạc của đồng bào ngây thơ đóng góp quỹ Yểm Trợ Kháng Chiến, vừa đủ thời gian để đào tạo cán bộ cho Mặt Trận. Vốn là một Kinh Tế gia, nhưng sau hơn 5 năm ở với Việt Cộng, Nguyễn Xuân Nghĩa được đảng huấn luyện trở thành một nhà lý luận chuyên nghiệp và mưu mô phá hoại cao cường. Do đó, Nguyễn Xuân Nghĩa đã nắm ngay chức vụ Tổng Tuyên Huấn của Mặt Trận là để dạy cho băng đảng Việt Tân về cách nói dối như Việt Cộng! Khi xong công tác đào tạo, Nguyễn Xuân Nghĩa rời Mặt Trận để làm công tác khác. Mấy ông trí thức dỏm o bế Nguyễn Xuân Nghĩa, vì nghĩ rằng Nguyễn Xuân Nghĩa có thực tài. Nếu Nguyễn Xuân Nghĩa có thực tài, có đức độ thì hắn không đời nào dám tuyên bố một cách công khai trên Youtube: “Chu văn An là một thằng cà chớn”?

Có một nhân vật “giấu tên” gửi cho chú tài liệu về anh em của Hoàng Cơ Minh, có một người mang tên là Hoàng Cơ Quảng, đi theo cộng sản từ lúc nhỏ và lên đến chức Trung tướng Tình Báo (nay đã về hưu). Nếu tìm trong danh sách Tướng lĩnh Việt Cộng, cháu không thể nào thấy có tên nào là Hoàng Cơ Quảng. Bởi vì cộng sản đổi họ thay tên để hoạt động. Chẳng hạn, Tướng Trần Độ không phải họ Trần, mà là họ Tạ. Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch không phải Nguyễn, mà là họ Phạm. Lê Đức Thọ không phải là họ Lê, mà là họ Phan.

Những nhân vật gọi là lãnh đạo của Việt Tân gồm có Hoàng cơ Định, Đỗ Hoàng Điềm, Hoàng Tứ Duy, Lý Thái Hùng, Trần Diệu Chân có tấm bằng Tiến sĩ để chưng diện, nhưng là một lũ dốt, chưa bao giờ hoạt động cách mạng, thì chẳng có khả năng để tổ chức đảng. Ngày nay mạng lưới đảng Việt Tân có đủ mặt trong các ngành kỹ thuật, thương mãi, truyền thông, làm từ thiện giả đều phải do sự dẫn dắt, chỉ đạo của Việt Cộng rất thành thạo trong nghề chiến tranh khuynh đảo.

Vũ khí khuynh đảo của Việt Cộng là Tuyên Truyền dối trá, chụp mũ, mạ lỵ đối thủ để không một nhân vật nào bên đối thủ có uy tín để lãnh đạo quần chúng. Và Gián điệp, Tình báo, Phản Tình báo để chui sâu trèo cao trong cơ cấu của địch. Ở Miền Bắc sau năm 1954, người dân nào lỡ miệng gọi Tổng thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu, Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ, Tổng thống Nguyễn văn Thiệu bằng chữ “Ông” ở phía trước tên, đều bị coi là thành phần phản động. Việt Cộng bắt buộc người dân phải gọi lãnh đạo Miền Nam bằng chữ “Thằng”, như thằng Diệm, thằng Nhu, thằng Kỳ, thằng Thiệu.

Việt Tân cũng được Việt Cộng dạy cho cách thóa mạ, bôi nhọ bất cứ ai có lòng yêu nước, có thiện chí xây dựng Cộng Đồng để chúng độc chiếm thiên hạ. Cho nên nơi nào có Việt Tân là nơi đó có chia rẽ và có bầy chó má làm dư luận viên mạt sát không từ một ai. Những đứa ngu dốt, vô tư cách, vô giáo dục thì làm “điều hợp” Diễn đàn để phát tán những Email phỉ báng, chửi tục. Nếu đảng Việt Tân có Chính Nghĩa, tại sao không có tên lãnh đạo nào trong đảng đứng ra biện minh sự chính đáng của mình trước quần chúng?

Phải chi bọn đầu đường xó chợ, mà vô giao dục thì còn hiểu được. Người có học vị, có chức quyền mà dính tới Việt Tân cũng trở nên tồi bại, hạ cấp. Tiêu biểu là Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh – Cựu Tư Lệnh Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ (tay sai của Việt Tân) – phát tán một Email như thế này: “Đặng văn Âu là một tên Côn Đồ, một thằng Đểu Cáng”. Chú đã hỏi ông Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh hãy chứng minh Đặng văn Âu đã có hành động thô bạo nào để ông gọi chú là Côn Đồ, Đặng văn Âu có bao giờ lừa đảo ai để ông gọi chú là Đểu Cáng? Mang danh là nhà khoa học, có địa vị mà đành câm miệng, vì không thể chứng minh. Một nhân vật khác là Đại tá Bác sĩ Hoàng Cơ Lân (thuộc dòng dõi Hoàng Cơ), Nguyên Chỉ Huy trưởng Trường Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, hiện ở bên Pháp, bỗng dưng viết một câu: “Donald Trump là một thằng điên. Người Việt Nam nào bầu cho hắn là BỰA”. Một hôm chú viết chuyện tâm tình với một người bạn cùng khóa Phi Công – Thiếu tá Nguyễn Quan Vĩnh – về cái thời cùng học Chứng chỉ “Math Géné” tại Đại học Khoa Học Saigon. Đại tá Quân Y Hoàng Cơ Lân phóng đi một Email như vầy: “Thằng Đặng văn Âu là thằng nói phét, Đại học Khoa Học Saigon làm gì có Chứng chỉ “Math Géné?”. Đọc cái Email của một Đại tá VNCH có bằng Tiến sĩ Y Khoa mà nói năng thô lỗ, mất dạy kiểu đó, thì đáng khinh hơn đáng trách, chú chẳng cần mất công giải thích. Về sau có vị Giáo sư Tiến sĩ khác lên tiếng về Đại học Khoa Học Saigon, nếu ai học Cử nhân Toán đều phải có chứng chỉ “Math Géné” trước tiên!

Cháu Nguyễn Thanh Tú thân mến,

Chú rất tin vào Luật Nhân Quả. Nếu anh em nhà Hoàng Cơ Minh hiểu lời dạy của tiền nhân “Lưới Trời tuy thưa, nhưng khó lọt” thì không bao giờ sai Côn Đồ giết Bố cháu, vì bị tố giác việc làm khuất tất. Có lẽ vong hồn Bố cháu nhận thấy bọn đồng nghiệp báo chí của mình hèn, nên khiến xui ký giả A. C. Thompson làm phim phóng sự “Terror In Little Saigon” để cho cháu có cơ hội đi tìm công lý cho cha? Ban đầu, băng đảng Việt Tân vu oan cho anh Thompson được Việt Cộng thuê làm cuốn phim phóng sự để nhục mạ Cộng Đồng. Việt Tân là tổ chức chuyên môn chia rẽ Cộng Đồng, nhưng khi bị tấn công, thì dùng Cộng Đồng làm lá chắn để che đậy hành vi lưu manh của mình. Trước kia, Bố cháu bị giết mà chẳng có nhà báo nào vì tình đồng nghiệp, gửi đến gia đình cháu một lời chia buồn. Nay anh Thompson làm cuộc điều tra, những ông bà nhà báo đều im lặng một cách ươn hèn; chỉ độc nhất có ông nhà báo Lão Móc Nguyễn văn Nghiêm công khai ra mặt bênh vực cháu từ năm 2016 cho tới nay. Ông Lão Móc mới đích thực là nhà báo có tình đồng nghiệp (với Bố cháu)!

Suốt 30 năm qua, cha con, cháu chắt nhà Hoàng Cơ Định tự mãn, hồn nhiên sống trên xác chết của người khác. Không ngờ có một người Mỹ cắc cớ lôi ra vụ giết 5 ký giả, thì hồn vía của cha con chúng nó hoảng loạn. Chú chẳng phải là nhà văn, nhà báo, mà vì nghĩa vụ của người Nhà Binh VNCH là trừ gian diệt bạo, nên chú phải ra mặt ủng hộ cháu. Vì từ lâu chú đã muốn vạch mặt bọn gian ác trà trộn trong Cộng Đồng, nhưng không có phương tiện và khả năng làm điều tra viên. Lúc về Houston thăm bạn, chú tìm gặp cháu và yêu cầu cháu đưa chú ra nghĩa địa, thắp nén hương cho Bố cháu. Chú đã khấn vong linh Bố cháu để cháu nghe: “Thưa vong hồn anh Đạm Phong, Tôi chưa hề biết anh là ai, nhưng hành động can đảm, liêm khiết, không bán rẻ lương tâm, anh xứng đáng là một tấm gương sáng cho những ký giả noi theo. Anh sống khôn, thác thiêng, xin anh hãy phù hộ độ trì cho cháu Nguyễn Thanh Tú tìm ra thủ phạm để rửa vết nhục cho Cộng Đồng”. Có lẽ cháu hãy còn nhớ lời khấn nguyện của chú? Và chú tin rằng vong linh của Bố cháu đã giúp cháu sáng suốt từng bước lôi thủ phạm ra ánh sáng.

Đâu có ai dạy cháu làm đơn xin thành lập đảng lấy tên Việt Tân? Thế mà cháu đã làm, khiến cho Việt Tân đâm đơn kiện cháu về tội tiếm danh. Cháu cao mưu thiệt! Nhờ đó, cháu mới lôi đầu ông Chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm ra ánh sáng được. Chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm xác nhận hữu thệ những danh từ “Đông Tiến” là do Việt Cộng đặt, chứ không phải do Việt Tân đặt. Vậy tờ báo Kháng Chiến của Mặt Trận riêu rao nào là “Đông Tiến I”, nào là “Đông Tiến II” là của Việt Cộng, tức là Việt Tân tự thú mình là Việt Cộng, chứ đâu có ai chụp mũ mà kêu ca? Ông Chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm khai hữu thệ trước tòa rằng ông không hề biết băng đảng Việt Tân ở các địa phương chi thu tiền bạc ra sao, thì hóa ra ông ta chỉ là bù nhìn, còn thu hoạch tài chính là vào tay Việt Cộng à? Nói láo tài tình đến thế nào, cũng có lúc lòi đuôi chồn!

Đây là điều nhận xét của chú: Người Việt Nam vô cảm, sống chết mặc bay, chỉ biết ấm vào thân, giống như một đoàn người tha phương cầu thực, chỉ biết làm giàu cho cá nhân. Khi Bố cháu bị quân cướp giết, thì không một nhà báo nào vì tình đồng nghiệp lên tiếng. Khi cháu ra tòa, thì không một ông Luật Sư nào ra mặt cố vấn Luật pháp cho cháu, mặc dầu tại Hoa Kỳ có hội Luật Gia, với chức Chủ tịch và Ban Chấp Hành rất xôm tụ. Nếu cháu có lời khinh rẻ Cộng Đồng thì cũng đúng thôi! Chú là quân nhân mà thấy một Tập thể Chiến sĩ rất tự hào về quãng đời binh nghiệp của mình, chấp nhận nằm dưới trướng của một ông Đại tá Tư Lệnh Không Quân chưa hề được xác định bay một phi vụ hành quân và đào ngũ, thì chú chỉ còn biết ngâm câu thơ của nữ sĩ Đoàn thị Điểm: “Nhớ nước đau lòng con quốc quốc, thương nhà mỏi miệng cái gia gia” thôi!

Có những ông/bà giả giọng đạo đức: “Trước kia tôi ủng hộ Nguyễn Thanh Tú, nhưng nay hắn về Việt Nam, ôm chân Việt Cộng thì tôi coi hắn là Việt Cộng, nên không còn ủng hộ hắn nữa!” Chú khuyên cháu đừng vì những tiếng ong, tiếng ve đó mà nản chí! Những cái người ủng hộ hay chống đối cháu chỉ nói “cái lỗ miệng” thôi! Đâu có ông nào ra mặt công khai viết bài hay đóng góp tài chính ủng hộ cháu như ông Lão Móc đâu? Vả lại, không vào hang Hùm, làm sao bắt được cọp? Cháu về Việt Nam để điều tra tìm thủ phạm là đúng lắm! Đến như Đức Mục Kiền Liên còn xin phép mầu của Phật để xuống địa ngục cứu Mẹ cơ mà! Chú khen cháu không trả thù kẻ bắn Bố cháu, vì kẻ sát nhân đó chỉ thừa hành lệnh của Tướng Cướp. Cháu phải triệt hạ cái Băng Đảng đang thi hành Nghị Quyết 36 là một công việc chẳng có cá nhân nào, đoàn thể  nào làm được! Lẽ ra Cộng Đồng phải biết ơn cháu mới đúng! Từng bước, từng bước cháu đã làm cho ông MC Nam Lộc hết dám mạt sát, chửi bới Đại tá Trần Dzoãn Thường, 92 tuổi, là một thằng già không nên nết, bại xuội ngồi xe lăng mà không chịu câm miệng! Ông MC Nam Lộc đâu còn dám chửi cháu mắc bệnh tâm thần? Nếu không có cháu xuất đầu lộ diện, thì ai biết được ông Luật sư Trịnh Hội lương một tháng $100.00 mà mua ba căn nhà trị giá tổng cộng là 2 triệu rưỡi đô-la? Có lẽ bây giờ hai ông Trịnh Hội, Nam Lộc đang lo lắng chờ cơ quan IRS đưa ra Tòa vì tội gian lận thuế? Cháu hay thiệt! Chú xin bái phục cháu!

Ông Nam Lộc trước đây có cái dịch vụ bán thẻ điện thoại gọi về Việt Nam, tất nhiên ông ta phải làm ăn với Việt Cộng, thì mới hưởng đặc quyền đó? Thế mà, ông Nam Lộc cả gan buộc tội cho cháu là Việt Cộng thì kinh thật? Ông MC Nam Lộc về Việt Nam ngang nhiên bù khú với ông nhạc sĩ “màu da cam” (chữ của ông Lão Móc) thì không sao. Nhưng cháu về Việt Nam để điều tra tội ác thì bị chụp mũ Việt Cộng, vì đứng chụp hình có lá cờ Đỏ Sao Vàng! Vậy cô Hồng Thuận của đài SBTN về Việt Nam, lên sân khấu đứng dưới lá cờ Đỏ Sao Vàng điều khiển văn nghệ, chú đâu thấy có ai nói gì đâu? Hễ ai đụng đến quyền lợi của Việt Tân là bị chụp mũ Việt Cộng, nhưng chính chúng nó mới là Việt Cộng thứ thiệt! Tổng thống Clinton, Barack Hussein Obama, Donald Trump đến Việt Nam, cũng cầm cờ Đỏ Sao Vàng phất phất, chẳng lẽ ba ông Tổng thống đó đều là Việt Cộng hết cả hay sao?

Chú gọi thời đại của chú cháu mình đang sống là thời đại đốn mạt. Bởi vì ông Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh – Cựu Đại tá Tư Lệnh Không Quân, Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ – và ông Tiến sĩ Y khoa Hoàng Cơ Lân – Chỉ Huy trưởng Trường Quân Y của VNCH – mà tư cách tồi bại, thiếu giáo dục như thế, thì chú đâu cần quan tâm gì về cái lũ đầu đường xó chợ, đá cá lăn dưa chửi bới thô tục? Có ngày những đứa “dư lợn viên” này cũng sẽ bị Thượng Đế trừng phạt.

Có đứa giả vờ ngây thơ thắc mắc đặt câu hỏi về Việt Tân, thì chỉ có cha con chúng nó trả lời cho nhau, chứ ai hơi đâu bỏ công giảng giải cho chúng nó? Giống như đến giờ phút này mà còn có đứa hỏi Việt Cộng có tội tình gì với dân tộc mà cứ đè Việt Cộng ra để chửi!

Chú dám chê hai đảng có bề dày Chống Cộng là Đại Việt và Quốc Dân Đảng, mà ngày nay trở thành hai cái xác chết rồi, nhưng chưa chịu chôn! Chú mong có một ông lãnh tụ nào trong hai cái đảng đó lên tiếng, để chú chỉ cho họ thấy họ đã chết. Tại vì mấy ông lãnh tụ dành hết thời giờ để viết sách, (mà ai chẳng thèm đọc), nên không chịu đọc tài liệu của Việt Tân để biết Việt Tân là công cụ “bị” Việt Cộng sai khiến thi hành Nghị Quyết 36! Lý Thái Hùng (cháu gọi là Lý Thúng Hài) biết cái quái gì mà cũng bày đặt dự đoán Việt Cộng sẽ sụp đổ vào năm 2025, để cho đảng Việt Tân đứng ra canh tân xứ sở? Người Chống Cộng phải hiểu rằng Việt Cộng là loài ký sinh của Trung Cộng. Việt Cộng chỉ chết, khi nào Trung Cộng bị Trời vật chết mà thôi!

Việt Tân là một lũ đầu trộm đuôi cướp giống như Việt Cộng, mà canh tân xứ sở thì còn tệ hại hơn! Vì khi chưa có thực quyền trong tay mà đã đi giết người ký giả có lương tâm chức nghiệp và dũng cảm. Đến khi Việt Tân có quyền thực sự (giả thiết thôi) thì coi mạng sống của người dân ra cái quái gì?

Chú chỉ dặn dò cháu một điều: “Hãy nhớ rằng mình có người Bố là một nhân vật tiêu biểu của người quân tử thời trước ‘Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất’ (Giàu không tham, nghèo không hèn, bạo lực không sợ). Cháu cứ coi cái bọn “Chống Cộng bằng mồm” là cái loại trùm mền hô “xung phong” thôi! Chẳng thèm bận tâm, nhé cháu.

Thư đã khá dài, chú ngừng bút. Thư sau, chú sẽ chứng minh cho cháu thấy nòi giống Việt Nam rồi sẽ không còn, chứ không thể so sánh với dân Do Thái lưu lạc 2 ngàn năm mà có thể trở về cố quốc! Chú cầu mong vong linh Bố cháu soi sáng đường đi của cháu. Cháu hãy tin Luật Nhân Quả là có thật! Nếu dòng họ Hoàng Cơ không chịu thống hối, cứ bỏ tiền ra thuê “dư lợn viên” để chửi bới hết mọi người, thì thế nào đại họa sẽ đổ lên đầu dòng họ Hoàng Cơ.

Bằng Phong Đặng văn Âu, Ngày 11 tháng 10 năm 2023. Tel: 714 – 276 – 5600.

10200 Bolsa Avenue, Westminster, CA.92683. 

Email address: bangphongdva033@gmail.com