Search This Blog

Friday, June 3, 2022

KHÔNG CÒN LÀ NGUY CƠ - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

                                     Bài Thứ Nhất

KHÔNG CÒN LÀ MỐI NGUY CƠ.

Bằng Phong Đặng văn Âu

Lời mở đầu : Nhận thấy Họa Diệt Chủng nòi giống Việt Nam không còn là nguy cơ, mà nó đang trên đà hiện thực, người viết xin dẫn chứng những sự kiện để giải thích tại sao mình quan niệm như thế. Người viết dành quyền phản biện cho quý vị thức giả. Bài viết sẽ thực hiện nhiều kỳ, kính mong quý độc giả quan tâm vui lòng kiên nhẫn theo dõi.

________________________________________________________________

“… Giống như người lính vừa thua trận,

Nằm giữa sa trường nát gió mưa …

… Một năm người có mười hai tháng,

Ta trọn năm dài một Tháng Tư …”

Hơn 47 năm qua rồi, mấy câu thơ của Thanh Nam cứ mãi quấn quýt bên tôi, như cái niềng kim cô thắt vào tim óc. Nhiều lúc tôi van xin những câu thơ ấy buông tôi ra để cho tôi có được một đêm ngủ thẳng giấc. Chẳng hay bạn bè tôi, đồng đội tôi có bị nỗi trăn trở ám vào người giống như tôi không? Tôi là chiến sĩ từng xông pha trận mạc, chứ đâu phải là nho sinh chân yếu tay mềm, bi lụy như tao nhân mặc khách, thế mà tại sao tôi cứ bị trằn trọc suốt canh thâu? Tôi bị cái nghiệp yêu nước, yêu dân tộc dày vò?!

Tôi thường xuyên tự hỏi tại sao một dân tộc thông minh, oai hùng, bất khuất mà ngày nay phải gánh chịu bao nhiêu điều cay đắng, tai ương, nhục nhã? Cay đắng thì chịu được, còn nhục nhã là do lỗi tại người dân mình? Theo truyền thuyết, nòi giống Việt có thời sống rải rác hai bên bờ sông Dương Tử bên Tàu. Nòi giống Hán đã đồng hóa nhiều dân tộc, nhưng riêng dòng giống Việt tồn tại, là vì tổ tiên ta quyết không để bị đồng hóa, nên bồng bế nhau xuôi dần về phương Nam, đến vùng núi non hiểm trở, ma thiêng nước độc để hùng cứ một phương. Tuy nhiên, nhiều triều vua Tàu, Nguyên Mông, Mãn Thanh vẫn chưa chịu buông tha chúng ta. Bọn giặc phương Bắc quyết lấn chiếm cho bằng được. Tổ tiên ta đã vùng lên: Anh thư Trưng Trắc, Trưng Nhị dấy binh đánh đuổi quân Đông Hán. Hưng Đạo Đại Vương ba lần đánh bại Nguyên Mông. Quang Trung Hoàng Đế đánh đuổi quân Mãn Thanh trong chớp mắt. Quân sử thế giới còn khắc ghi những chiến công lẫy lừng.

Là hàng con cháu, chúng ta ghi ơn các bậc tiền bối đã có công mở nước, dựng nước và giữ nước. Nhưng chúng ta không khỏi tự hỏi rằng tổ tiên mình đã làm gì nên tội tày đình, khiến cho con cháu ngày nay bị rơi vào thảm cảnh tự chém giết lẫn nhau, tự làm nhục nhau? Tổ tiên mình ắt hẳn có “ăn mặn”, thì đời con cháu mới bị “khát nước” khủng khiếp đến vậy chứ, đúng không?

Cơn khát “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” làm cho trí óc mất sáng suốt, thấy chai nước trước mặt là cứ thế mà nốc vào. Không ngờ đó là chai thuốc độc phá nát lục phủ ngũ tạng!

Dưới thời đại Quân chủ chuyên chế, chắc chắn các sử gia không dám viết Sự Thật. Tuy nhiên, với một chút ánh sáng, chúng ta cũng thấy được phần nào Sự Thật về các vua triều Nguyễn đã phạm tội ác. Chúa Nguyễn Phúc Ánh cũng giống như Lê Chiêu Thống đi cầu viện nước ngoài để giành ngai vàng. Chẳng qua, Hoàng Đế Quang Trung Nguyễn Huệ qua đời sớm, Quang Toản còn nhỏ, Chúa Nguyễn Phúc Ánh mới có thể lập lên Nhà Nguyễn. Nếu Quang Trung Hoàng Đế không chết sớm, lịch sử sẽ viết: “Nguyễn Phúc Ánh là một kẻ bán nước giống Lê Chiêu Thống” mà thôi! Vì sao Nhà Nguyễn không thể “Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân” như Trạng Trình đã dạy? Có phải tại vì các bậc Tiên Đế Nhà Nguyễn ăn ở thất đức, khiến cho hung thần Tôn Thất Thuyết và Nguyễn văn Tường lộng hành để đưa kết cuộc “Nhất giang lưỡng quốc nan phân Thuyết, Tứ nguyệt tam vương triệu bất Tường” trong tang thương? Phải chăng phương cách trả thù quá sức man rợ và ti tiện (tru di tam tộc) của vua Gia Long đối với dòng dõi Nhà Tây Sơn và đối với dòng dõi các quan quân theo hầu vua Quang Trung mà Nhà Nguyễn bị bạc phước? Phải chăng sự tiêu diệt giống dân Chàm của vua Minh Mệnh một cách có hệ thống, mà ngày nay con dân Việt Nam lãnh hậu quả bởi lời nguyền rủa: “Ta (người Chàm) sẽ làm cho cả dân tộc Việt Nam chúng bay trở nên ngu si, đần độn, tàn bạo, điêu ngoa, gian ác, tôn thờ ĐẠO QUỶ SỨ, khiến cho anh em dòng họ chúng bay đấu tố nhau, chém giết nhau, phản bội nhau, chia rẽ nhau, đố kỵ nhau, người yêu nước bị chà đạp, đứa gian manh được tôn vinh cho đến khi nào nòi giống chúng bay bị tận diệt như chúng tao thì mới thôi!”?

Nhân Quả là một định luật khoa học tự nhiên trong vũ trụ. Dù hữu thần hay vô thần đều bị luật Nhân Quả tác động. Nó không trừ một ai. Vấn đề là nhãn tiền hay hậu vận mà thôi.

Tôi xin trình những dữ kiện đã xảy ra trên đất nước để cho độc giả thấy rằng lời nguyền rủa của những oan hồn người Chàm đã tác động lên chúng ta, khiến cho dòng giống Tiên Rồng đang trên đà bị hủy diệt, chứ không còn là mối nguy cơ. Nếu ai thấy được một chút ánh sáng cuối đường hầm, xin vui lòng chỉ cho tôi thấy để tôi hy vọng có một ngày mai tươi sáng.

Karl Marx viết cuốn “Tư Bản Luận” (Capitalist) kết tội bọn Tư Bản hà khắc, bóc lột xương máu người dân lao động. Karl Marx và Frederick Engels viết cuốn “Tuyên Ngôn Cộng Sản” (The Communist Manifesto) kích động nhân dân lao động toàn thế giới đoàn kết lại và đứng lên lật đổ bọn Tư Bản nhằm xây dựng một xã hội không còn đấu tranh giai cấp. Thực ra, Capitalism không phải là Chủ nghĩa như ta thường nghĩ. Capitalism là Chủ thuyết – Theory – vì nó không đề ra một nhân sinh quan, vũ trụ quan và bắt buộc người khác phải theo. Communism mới là Chủ nghĩa vì nó có giáo điều giống như Tôn giáo. Cho nên, sử gia Trần Trọng Kim mới viết “Cộng Sản là Tôn Giáo”, nhưng Cụ Kim quên nhấn mạnh cộng sản là một tôn giáo xây dựng trên hận thù, bạo lực và lưu manh. Vì thế, Cụ Kim coi cộng sản với ta cũng là người anh em trong một nhà, nên Cụ đã đã từ chối viên Đại sứ người Nhật đề nghị tiêu diệt toàn bộ băng đảng Hồ Chí Minh!

Hai bộ sách của Karl Marx và Frederick Engels sẽ bám đầy bụi nằm trong một xó xỉnh nào đó ở Thư viện, nếu không có Vladimir Lenin sử dụng để làm cuộc Cách mạng Vô sản Toàn Thế giới (The World Proletarian Revolution). Nhằm chống lại chính sách thuộc địa của các quốc gia kỹ nghệ tiên tiến Tây Phương, Lenin đã sử dụng sách của Karl Marx làm Kinh Thánh của Đạo Ma Quỷ để khuynh đảo ít nhất một nửa nhân loại. Lenin luôn luôn nhấn mạnh với thuộc hạ mình câu: “Tổ Chức! Tổ Chức! Không có Tổ Chức là không có gì cả”. Đảng Cộng sản của Lenin là một băng đảng tội ác có tổ chức, với phương châm hành động “Cứu cánh biện minh phương tiện”, nghĩa là làm bất cứ điều gì, dù tàn ác đến thế nào, miễn là đoạt được quyền hành. Mao Trạch Đông còn thêm: “Họng súng đẻ ra Quyền lực” và “Trường kỳ mai phục” (luôn luôn rình rập sự sơ hở của đối phương để đâm sau lưng). Để chuẩn bị cho cuộc cách mạng lật đổ, Cộng sản sử dụng một thứ vũ khí vô cùng lợi hại. Đó là tuyên truyền nhồi sọ (brainwash) để vẽ lên một hình ảnh đẹp đẽ của chủ nghĩa, hứa hẹn một Thiên đường ảo, nhưng nếu chúng gặp sự nghi ngờ hay chống đối thì hăm dọa, thủ tiêu, ám sát.

“Đạo Ma Quỷ” ra đời là thời điểm để cho oan hồn Người Chàm thể hiện lời nguyền rủa ứng vào nòi giống Việt Nam ta. Hồ Chí Minh chính là con Quỷ của Đạo Cộng sản, có một nhân thân rất mập mờ. Không ai có thể quả quyết hắn là Người Việt hay là Người Tàu đội lốt Việt.

Dựa theo tình báo của Pháp, trên giấy căn cước (carte d'identité) của Hồ Chí Minh cao 1 mét 65 khi hoạt động ở Paris với nhà cách mạng Phan Chu Trinh. Nhưng thực tế Hồ Chí Minh làm Chủ tịch nước ở Bắc Bộ phủ thì Hồ Chí Minh cao 1 mét 75. (Xem hình ở cuối bài). Như thế, có nghĩa Hồ Chí Minh này không phải là Nguyễn Sinh Cung, con Cụ Nguyễn Sinh Sắc quê ở Nghệ An. Một độc giả trong nước gọi điện thoại cho tôi và nói rằng bằng chứng tôi đưa ra chưa đủ thuyết phục “Bác Hồ” là một người Tàu đóng vai Việt Nam. Được rồi! Hãy tạm coi Hồ Chí Minh là Nguyễn Sinh Cung mang dòng máu Việt Nam là thực. Nhưng xét những hành động của y qua vai trò lãnh đạo nước Việt Nam, ta sẽ thấy Hồ Chí Minh là “Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt” (tên một vở kịch của Lưu Quang Vũ).

Các nhà cách mạng chống Pháp như Cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học, Trương Tử Anh, Lý Đông A … đều là những nhà yêu nước tự phát. Họ không hề được đào tạo kỹ thuật của “nghề chiến tranh khuynh đảo” như Hồ Chí Minh được Quốc tế Cộng sản đào tạo về tuyên truyền xảo trá, về khủng bố, về Tình Báo Phản Gián từ các cơ quan KGB của Nga, Stasi của Đông Đức và Tình báo Hoa Nam của Trung Cộng. Hồ Chí Minh là cán bộ Tình Báo của Quốc Tế Cộng Sản, là một tên tay sai đắc lực của Cộng sản trong ý đồ nhuộm đỏ toàn cầu.

Ngoài ra, Hồ Chí Minh là một chính trị gia “điếm thúi” phản quốc.

Hắn thờ chủ nghĩa cộng sản vô thần, nhưng tha thiết nài nỉ xin Đức Cha Lê Hữu Từ rửa tội để trở thành tín đồ Công giáo.

Hắn hô hào: “Đoàn kết! Đại đoàn kết! Thành Công! Đại Thành Công!” trong khi đó hắn chỉ thị cho đàn em ám sát, thủ tiêu các nhà cách mạng ái quốc chống Pháp. Hắn dạy cán bộ “trung với nước, hiếu với dân”, nhưng hắn lại sai Thủ tướng Phạm văn Đồng ký văn kiện chấp nhận biển đảo VN là của Trung Cộng và gửi cán bộ sang Tàu học cách chửi cha mắng mẹ để về nước làm cuộc Cải cách Ruộng Đất giết oan hàng trăm ngàn người vô tội.

Hắn dùng chính sách “bao tử trị” học từ cách dạy chó của nhà sinh vật học người Nga – Ivan Pavlov – để biến toàn xã hội thành trại súc vật. Chẳng ai còn nhân phẩm, nhân quyền.

Hắn làm nhục trí thức, vì coi trí thức không bằng cục cứt. Hắn lập ra một bộ máy cai trị dựa trên tiêu chí “Hồng hơn Chuyên” thì chỉ có cái thứ thiến heo hoạn lợn lên làm lãnh đạo mà thôi!

Tất cả những tội ác của Hồ Chí Minh đã được những đảng viên trung kiên cộng sản viết ra, chứ tôi không bịa đặt để bôi bẩn Hồ Chí Minh. Một người lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Thực dân để giành độc lập mà ác hiểm, đạo đức giả như hắn thì chắc chắn hắn có chủ trương tiêu diệt nòi giống Việt. Hầu hết tinh hoa của đất nước đã bị quỷ ám, mới nhắm mắt đi theo phục vụ, tôn thờ, sùng bái thì có phải lời nguyền rủa của oan hồn người Chàm là quá đúng, phải không?

Đại sứ Bùi Diễm viết cuốn “Trong Gọng Kìm Lịch Sử” (In The Jaws Of History) để nói lên sự khó khăn của các chiến sĩ cách mạng Quốc gia vừa chiến đấu chống Thực dân Pháp vừa lo đối phó với Việt Minh (bọn cộng sản trá hình). Điều đó đúng! Nhưng sau năm 1954, cái gọng kìm oan nghiệt ấy đâu còn nữa? Mỹ Quốc viện trợ kinh tế, vũ khí để Chính quyền tổ chức gần 1 triệu người Miền Bắc vào Miền Nam tị nạn cộng sản định cư, lập khu dinh điền và xây dựng guồng máy Quốc gia. Mỹ đâu phải là Thực dân Pháp? Chính quyền Ngô Đình Diệm đâu phải là Việt Minh? Vấn đề là lãnh tụ đảng phái, tôn giáo không ý thức hiểm họa cộng sản, nên chia rẽ nhau, xung đột nhau và chống Chính quyền Quốc gia còn mạnh mẽ hơn là chống Việt Cộng, nên Miền Nam mới mất!

Theo tôi biết, những lãnh đạo Đại Việt đều xuất thân con nhà danh giá, dù được Thực dân Pháp đào tạo, nhưng họ đều là những người yêu nước, nên mới dấn thân tham gia vào cuộc tranh đấu giành độc lập. Họ không phải là những kẻ cơ hội. Thế nhưng, họ đã không tuân theo lời dạy của tổ tiên: “Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết”. Chẳng qua, họ bị lời nguyền rủa của oan hồn người Chàm thì mới ra tình trạng chia rẽ đó. Tôi xin dẫn chứng một số trường hợp cá biệt để chứng minh.

Lúc Bố tôi đang làm Giám đốc Bệnh viện Phan Rang, được Cụ Thủ tướng Trần trọng Kim gọi về Huế để đảm nhiệm chức vụ Đổng lý Văn phòng. Bác sĩ Lê Khắc Quyến đến thay. Bác sĩ Quyến tạm ở tại tư dinh của Bố tôi, trước khi Mẹ tôi dọn nhà ra Huế. Bác sĩ Quyến cưng yêu tôi giống như chính con ruột của ông. Sau khi Nhật đầu hàng, quân Pháp trở lại Việt Nam. Bác sĩ Quyến trở về Huế hành nghề, có một phòng mạch nằm trên đường Đinh Tiên Hoàng đi vào Cửa Thượng Tứ. Mỗi lần Mẹ con tôi ốm đau, đều được bác sĩ Quyến chăm sóc tận tình miễn phí, chúng tôi ghi ơn. Bác sĩ Quyến là một người đạo đức, có uy tín trong thành phố, được gia đình ông Ngô Đình Diệm mời làm bác sĩ riêng chăm lo sức khỏe cho thân mẫu. Năm 1954, ông Ngô Đình Diệm về nước tặng riêng cho bác sĩ Quyến một chiếc xe Mercedes để trả ơn. Chính quyền từ Đệ Nhất Cộng Hòa đến Đệ Nhị Cộng Hòa đều ưu đãi và trọng dụng ông. Thế mà đêm 23 tháng Giêng năm 1965, ông Chủ tịch Phong trào Nhân Dân Cứu Quốc Lê Khắc Quyến, phát động cuộc nổi loạn đốt cháy thư viện Hoa Kỳ tại Huế có trên 10 ngàn cuốn sách. Phong trào lan rộng rất nhanh, chạy dài từ Quảng Trị đến Nha Trang, tưởng chừng Miền Trung rơi vào tay Việt Cộng lúc bấy giờ. Chính quyền kịp thời dẹp tan Phong trào, nhưng oái oăm thay! Bác sĩ Lê Khắc Quyến vẫn được mời làm thành viên Thượng Hội đồng Quốc gia. Như vậy làm sao Miền Nam không mất?

Sau Tháng Tư năm 1975, một Sự Thật động trời được tiết lộ: “Bác sĩ Lê Khắc Quyến là Bí thư Chi bộ Thuận Hóa, gồm có những trí thức tên tuổi của thành phố Huế như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Lê Văn Hảo (đã đào tẩu thiên đàng CS, chạy qua Paris!)Tôn Thất Hanh, Lê Tuyên, Thân Trọng Phước, Võ Đình Cường , Bà Tuần Chi và Hòa thượng Thích Đôn Hậu…

Bà Tuần Chi tên thật là Đào thị Xuân Yến, lấy quan Tuần phủ Nguyễn Đình Chi, nên dân Huế quen gọi bà là Bà Tuần Chi. Đa số những trí thức Miền Nam như bà Tuần Chi đều yêu nước, tham gia Mặt trận Việt Minh chống Pháp từ năm 1945. Sau 1955, Thực dân Pháp rời Việt Nam, chủ quyền Quốc gia thuộc về tay Việt Nam Cộng Hòa, nhưng các trí thức vừa được Miền Nam trọng dụng, lại vừa bí mật hoạt động cho Việt Cộng. Ở Miền Bắc, Hồ Chí Minh coi trí thức không bằng Cục Cứt. Ở Miền Nam lại có một số thành phần trí thức được chế độ và nhân dân kính trọng, lại tự biến mình thành Cục Cứt cho chế độ cộng sản man rợ ở Miền Bắc. Vậy có phải những lời nguyền rủa của các oan hồn người Chàm đã tác động vào đầu óc trí thức, đúng không?

Nay tôi xin nhắc đến những lãnh tụ đảng Quốc gia chống cộng sản. Đó là Văn hào Nhất Linh, từng làm Bộ trưởng Ngoại Giao trong Chính phủ Liên Hiệp Hồ Chí Minh và đã thấy bộ mặt đểu cáng của Hồ Chí Minh, nên từ chức. Lẽ ra, với uy tín của nhà văn lớn, một lãnh tụ tên tuổi, Nhất Linh đứng ra hô hào toàn dân Miền Nam cùng nhau đoàn kết với chính thể Ngô Đình Diệm được Hoa Kỳ viện trợ tài chánh, quân sự để tiêu diệt ý đồ xâm lăng Miền Nam của Hồ Chí Minh thì hay biết mấy! Trái lại, Văn hào Nhất Linh lại dính líu đến cuộc đảo chánh của Vương văn Đông và Trần Đình Lan  hai sĩ quan Phòng Nhì của Thực dân Pháp  vào năm 1960. Ngoài ra, Văn hào Nhất Linh đã không có cái dũng của kẻ sĩ vì không dám ra tòa nhận lấy trách nhiệm. Ông để lại một bức thư tuyệt mệnh mà lời lẽ có mục đích kết án chế độ hết sức gắt gao. Một người nổi danh như Văn hào Nhất Linh mà kết án một cách vô tội vạ chế độ đàn áp đối lập, đàn áp tôn giáo thì khác nào cung cấp đạn dược cho bộ máy tuyên truyền dối trá của Việt Cộng! Trong khi ở Miền Bắc đập phá đền chùa miếu mạo, coi trí thức như cục cứt thì lại “phất cờ” giải phóng dân tộc. Dù quân sĩ của các Sư Đoàn Việt Nam Cộng Hòa thiện chiến đến mấy cũng phải thua thôi!

Nhân vật thứ hai là Cụ Nguyễn văn Lực  một trong những lãnh tụ Việt Nam Quốc Dân Đảng  đã chứa chấp Nguyễn văn Linh  Bí thư Thành Ủy Sài Gòn của Việt Cộng  bí mật hoạt động nội thành Sài Gòn. Cụ Lực và Nguyễn văn Linh đã xúi giục con trai  phi công Nguyễn văn Cử  và Phạm Phú Quốc ném bom Dinh Độc Lập ngày 27 tháng 2 năm 1962. Cụ Nguyễn văn Lực là bạn đồng chí Quốc Dân Đảng với Nguyễn văn Linh. Sau khi Nguyễn văn Linh bị Thực dân Pháp bắt bỏ tù chung với Lê Duẩn tại Côn Đảo thì Nguyễn văn Linh tuyên thệ vào đảng Cộng Sản. Giống như trường hợp Trần Huy Liệu – một đảng viên cao cấp Quốc Dân Đảng – khi ở tù Côn Đảo cũng tuyên thệ vào đảng Cộng sản. Cụ Nguyễn văn Lực có bốn người con trai đều là sĩ quan Phi công trong Không Lực Việt Nam Cộng Hòa. Chẳng hay bốn anh em phi công Nguyễn văn Cử có biết bố mình thông đồng với Nguyễn văn Linh hay không? Các con đều gia nhập Quân đội Việt Nam Cộng Hòa, bố là lãnh tụ Quốc Dân Đảng mà tư thông với cán bộ Việt Cộng là nghĩa làm sao? Nếu không bảo là bị quỷ ám, thì giải thích sự kiện này thế nào cho hữu lý đây?

Sau năm 1975, anh Nguyễn văn Cử bị kẹt lại, vẫn bị giam vào trại Tập Trung, không được Nguyễn văn Linh can thiệp trả tự do! Gọi Việt Cộng là quân chó đẻ thì đâu có sai?

Mời độc giả xem Video do ông Bộ trưởng Nội Vụ Lâm Lễ Trinh phỏng vấn Đại tá Đào Quang Hiển https://www.youtube.com/watch?v=fYUDrm9Y7dM ở 1 giờ 03 phút để biết tình tiết.

Tiếp theo, mời độc giả xem Video cũng do ông Bộ trưởng Nội vụ Lâm Lễ Trinh phỏng vấn Đại tá Nguyễn văn Y  thân phụ ca sĩ đấu tranh Nguyệt Ánh  nói về việc Tổng thống Ngô Đình Diệm ra lệnh Đại tá Nguyễn văn Y  Giám đốc Cảnh sát Quốc gia  đốt hồ sơ Đại tướng Dương văn Minh thông đồng với Việt Cộng: 

https://www.youtube.com/watch?v=f2mVrjE4Wsc. Đại tá Dương văn Minh không theo Tướng Nguyễn văn Hinh, ủng hộ Thủ tướng Ngô Đình Diệm, nên được ông Diệm cử làm Tư Lệnh Chiến dịch Hoàng Diệu tiêu diệt Bình Xuyên. Thành công, ông Minh được phong Tướng. Nhưng khi Thủ tướng Diệm biết tin ông tịch thu thùng phuy tiền của Bình Xuyên mà không giao nộp cho Ngân khố Quốc gia, thì ông Diệm tỏ ra lạnh nhạt với ông, cho ông ngồi chơi xơi nước, nhưng không phạt quân kỷ. Thừa lúc ấy, em ruột của Dương văn Minh là Dương văn Nhựt – một cán bộ Việt Cộng – tiếp xúc anh mình và thuyết phục theo Việt Cộng! Tướng Dương văn Minh phản Quốc gia từ bấy giờ và lãnh đạo cuộc đảo chánh năm 1963 để giết anh ông Ngô Đình Diệm!

Ngoài ra, có ba điệp viên đắc lực của Việt Cộng là: nhà báo Phạm Xuân Ẩn, ký giả của tờ báo Times. Đại tá Đinh văn Đệ, nguyên Tỉnh trưởng tỉnh Tuyên Đức, Chủ tịch Ủy ban Quốc Phòng Hạ Viện thời Đệ Nhị Cộng Hòa, được Tổng thống Nguyễn văn Thiệu cử làm Trưởng Phái đoàn sang Hoa Kỳ vận động Quốc Hội Mỹ viện trợ và Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Đình Ngọc, dạy Đại học Sài Gòn.

Giáo sư Nguyễn Đình Ngọc là chồng của cháu ruột bà Đặng thị Lý  phu nhân Thủ tướng Phan Huy Quát và là chị ruột Hùm Xám Đặng văn Việt  từ Pháp về Sài Gòn dạy Đại Học và tá túc tại nhà bác sĩ Phan Huy Quát. Nguyễn Đình Ngọc cũng là anh em đồng hao với Đại tá Hải Quân VNCH Nghiêm văn Phú. Với bề ngoài nho nhã, đẹp trai, hơi lập dị, không quan tâm đến tiền bạc, chỉ ăn một bữa mỗi ngày, Nguyễn Đình Ngọc vốn là sĩ quan Tình báo Việt Cộng, trà trộn vào đoàn người di cư năm 1954, rồi sang Pháp du học và trở về Saigon dạy học. Biết người Quốc gia đặt nặng tình nghĩa gia đình, bọn Việt Cộng đã khai thác tối đa sự liên hệ bà con để phục vụ cho đảng của chúng. Thủ tướng Phan Huy Quát không hề biết người cháu rể của mình là cán bộ tình báo cao cấp của Việt Cộng. Có phải đấy là “nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà” không? Ai có thể bảo vệ Miền Nam Tự Do khi những con vi khuẩn Việt Cộng đục nát cơ thể?

Năm 1975, Thủ tướng Phan Huy Quát bị kẹt lại. Chính Nguyễn Đình Ngọc, Đại tá Tình Báo Việt Cộng, đã dàn cảnh để bắt ông Quát vào giam tại Khám Chí Hòa. Thủ tướng Phan Huy Quát bị Việt Cộng bắt buộc phải nằm nền xi-măng (không có mền chiếu), không được cho ăn uống thức ăn sạch, không được tắm rửa, mình mẩy bị ghẻ lở và mắc bệnh kiết lỵ mà không được cấp thuốc. Nguyễn Đình Ngọc từng ăn cơm nhà ông Quát mòn răng, nhưng không hề bước chân vào thăm ông Quát một lần. Ông Quát chết, bị đem chôn mà không có một chiếc chiếu quấn quanh mình. Giáo sư Nguyễn Đình Ngọc và nhà báo Phạm Xuân Ẩn được đảng thăng cấp Thiếu tướng. Trước khi chết, nhà báo Phạm Xuân Ẩn trối trăng với vợ con: “Đừng chôn ông cạnh mồ của mấy thằng Việt Cộng”. Cộng sản là đồ chó đẻ ở chỗ đó. Việt Cộng vắt chanh bỏ vỏ là thế đấy!

Ba điệp viên chiến lược gạo cội là Phạm Xuân Ẩn, Đinh văn Đệ và Nguyễn Đình Ngọc sau khi thu lượm tin tức từ Hoa Kỳ, đã báo cáo một cách quả quyết với Bộ Tư Lệnh đoàn quân xâm lăng Việt Cộng là Hoa Kỳ sẽ không đưa quân trở lại Việt Nam. Vì thế, xe tăng Việt Cộng cứ ào ào tiến như chẻ tre.

Mời quý vị độc giả nghe sau đây Nghê Lữ đọc bài viết của ký giả Trúc Giàng về Việt Cộng Nằm Vùng trong Chính phủ VNCH : 

https://www.youtube.com/watch?v=4p7Gy_4L-64&feature=youtu.be.

Việt Cộng động viên toàn lực nhân dân Miền Bắc để hoàn thành nghĩa vụ Quốc tế do Liên Xô và Trung Cộng sai khiến. Cuộc xâm lăng của Việt Cộng không đơn thuần về Quân Sự. Đó là một cuộc chiến toàn diện, gồm: Chính trị, Tôn giáo,Tình báo, Phản gián, Tâm lý, Địch vận, Tuyên truyền. Trong khi đó sự phòng thủ của Miền Nam không có chiến thuật, chiến lược toàn diện nhất quán để đáp trả ý đồ của Việt Cộng. Dù ông Ngô Đình Nhu – một nhà chiến lược đại tài – cũng không thể cứu Miền Nam vì sự thiếu cán bộ chuyên nghiệp và sự phản phúc của thuộc cấp.

Hãy xét về chính sách Giáo dục. Như trên đã viết, Việt Cộng phát động cuộc xâm lăng toàn diện. Nhưng chương trình Giáo dục Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa chỉ nhắm đào tạo học sinh, sinh viên thành chuyên viên, chứ không dạy cho thanh niên hiểu biết cộng sản là một kẻ thù hung hiểm hơn bất cứ quân xâm lược nào từng đô hộ Việt Nam. Ngay cả thanh niên muốn dấn thân hy sinh, gia nhập Quân Đội để chống lại kẻ thù, cũng không thấy được Miền Nam sẽ mất vào tay Việt Cộng, vì trí thức, lãnh đạo chính trị, lãnh đạo tôn giáo hầu như đa số đều bị quỷ ám.

Đường lối cai trị của Đảng Việt Cộng cho đến ngày hôm nay vẫn không một mảy may thay đổi. Việt Cộng vẫn triệt hạ trí thức, vẫn triệt tiêu khí phách dân tộc để hoàn thành công việc Hán hóa do Hồ Chí Minh đã thiết lập từ năm 1930. Người dân trong nước chỉ được quyền sống như những tên nô lệ, câm nín trước sự bất công, tham nhũng của quan chức cộng sản.

Mời quý độc giả xem tiếp những chứng minh của người viết trong bài tới để thấy dân mình bị lời nguyền rủa của oan hồn người Chàm là có thật.

Bằng Phong Đặng văn Âu, ngày 2 tháng 6 năm 2022.

Telephone: 714 – 276 – 5600

Email Address: bangphongdva033@gmail.com




Trên đây là Căn cước (Carte d’Identité) của Hồ Chí Minh cao 1 mét 65.

Và dưới đây là hình Hồ Chí Minh chụp cùng với thành phần Chính phủ Liên Hiệp mà Hồ Chí Minh lập năm 1946. Mặc dù Hồ Chí Minh đứng ở bậc cấp thấp nhất, nhưng hơn nhiều người. Ước chừng Hồ Chí Minh cao 1 mét 75. Vậy thì “Hồ Chủ Tịt” không thể là Nguyễn Sinh Cung, con trai ông Nguyễn Sinh Sắc được.

 




 https://khongquanc130.blogspot.com/2022/06/khong-con-la-nguy-co-bang-phong-ang-van_3.html


 

Wednesday, June 1, 2022

CUỘC CHIẾN CHỐNG MA QUỶ - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 CUỘC CHIẾN CHỐNG MA QUỶ.


BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Thiếu tá Liên Thành khẳng định Trí Quang là tên Việt Cộng, tên tội đồ dân tộc với chứng cớ của Cơ Quan An Ninh. Liên Thành đứng ra giữa ánh sáng, ghi rõ chức vụ, cấp bậc và số điện thoại. Liên Thành sẵn sàng đối chất; chứ không trốn chạy giống như những kẻ mạ lỵ Liên Thành.

Tôi là phi công, ăn cơm dưới đất làm việc trên trời, không nắm giữ tài liệu để chứng minh Trí Quang là tội đồ như Liên Thành. Tôi chỉ căn cứ trên những hành động chống phá liên tục của Trí Quang để cho người đọc tự hiểu Trí Quang là ai. Vì là người có lòng tự trọng, tôi cũng công khai như Thiếu tá Liên Thành, tôi ghi tên thật, bút hiệu, địa chỉ email và số điện thoại để cho kẻ nào không đồng ý với những luận cứ của tôi thì phản bác. Tôi đòi hỏi sự công bằng, nghĩa là tôi công khai thì người phản bác cũng phải công khai. Tôi rất khinh bỉ những phần tử dùng lời lẽ đường phố, thô tục, vô giáo dục để mạ lỵ tôi. Chúng ta cần có một diễn đàn sạch sẽ để chứng tỏ với thế giới chúng ta một dân tộc có văn minh, có văn hóa.

Dù kẻ phản bác công khai, có số điện thoại mà chụp mũ, vu khống, tôi không thèm trả lời. Bởi vì đã là vô giáo dục thì tôi coi là hạng người đó không thể được đứng vào hàng ngũ cứu nước.
Cứu nước không phải chỉ triệt hạ bộ máy cai trị của Việt Cộng mà thôi. Cứu nước còn có nhiệm vụ vực dậy con người Việt Nam bị tha hóa, vong thân dưới chế độ Việt Cộng.

Việt Cộng nhân danh giải phóng, nhưng vô giáo dục, nên đất nước trở nên như ngày nay: một bè lũ lãnh đạo ăn gian nói dối, ăn cắp từ trên xuống dưới, sử dụng luật rừng rú.
Bài viết của tôi có mục đích giúp cho người vô tư, có lương tri, có lòng nhân đạo, nhưng thiếu tin tức chính xác để nhận định vấn đề. Đối với những kẻ đần độn như Cao Huy Thuần, Thái thị Kim Lan, dù có bằng cấp, nhưng không một ai có thể phá vỡ cái ngu si của họ, vì họ đã bị quỷ ám. Con quỷ đó là Việt Cộng. Tôi lên tiếng chống lại luận điệu không lương thiện của họ, là để giúp cho những người còn mù mờ về Trí Quang không phải là Bồ Tát như họ khoác lên người Trí Quang.

Đành rằng sống trong xã hội dân chủ, mọi người đều có quyền phát biểu ý kiến. Nhưng chúng ta muốn một xã hội dân chủ văn minh, có văn hóa; chứ không phải là cái thứ dân chủ chợ búa. Hoặc là người tị nạn cộng sản mà ủng hộ một đảng có chủ trương thực hiện xã hội chủ nghĩa để bầu thì người có kiến thức phải có trách nhiệm giảng giải cho đồng bào minh hiểu. Nhà báo như ông Ngô Nhân Dụng “chửi” Tổng thống Donald Trump, một nhà lãnh đạo cương quyết tiêu diện xã hội chủ nghĩa, thì tôi phải hỏi anh ta đứng về phía nào: phía người tị nạn cộng sản hay phía chính quyền Việt Cộng?

Tôi luôn luôn dùng lời lẽ nhã nhặn, lịch sự để đặt vấn đề tới những người có ảnh hưởng đến quần chúng. Nếu họ có tinh thần trách nhiệm, có tinh thần tự trọng thì họ phải trả lời với quần chúng (không phải cho tôi). Tôi không bao giờ bới móc đời tư của đối tượng để chứng tỏ tôi nghiêm chỉnh đặt vấn đề với ý hướng xây dựng Cộng Đồng. Tôi không muốn bị người Mỹ khinh!

Trong sự kiện Cao Huy Thuần, Thái thị Kim Lan thần thánh hóa một tên tội đồ là một vị Bồ Tát, vị Thánh Tăng thì những bậc chân tu, vai vế như Hòa Thượng, Thượng Tọa phải lên tiếng cảnh báo cho đệ tử mình biết cái loại trí thức đội danh Phật giáo là báng bổ Phật giáo, khiến cho Pháp Mạt!

Nếu những Hòa Thượng, Thượng tọa không lên tiếng, tức là Hòa Thượng, Thượng Tọa chấp nhận trong đạo Phật, những tên tội đồ, giết đồng bào, giết chế độ dân chủ tự do, cũng là Bồ Tát, là Thánh Tăng ngồi ngang hàng với Phật, thì Đạo Phật chẳng còn ra cái thể thống gì nữa.

Sự im lặng của quý Hòa Thượng, Thượng Tọa làm cho Pháp Mạt; chứ đâu phải chúng ta đang ở trong thời kỳ Mạt Pháp? Tại sao nước Nhật, nước Thái Lan không bị Mạt Pháp? Đó là nói về những bậc tăng lữ vào hàng Hòa Thượng, Thượng Tọa được đạo hữu chắp tay lạy, thì phải có bổn phận giáo hóa; chứ không phải chỉ ở Chùa để được ăn oản.

Còn những cư sĩ nghiên cứu Phật giáo uyên thăm như Tiến sĩ Nguyễn văn Hai, có pháp danh Hồng Dương, nguyên Hiệu trưởng Trường Quốc Học; Tiến sĩ Trần thế Phiệt, cựu học sinh trường Quốc Học, Giáo sư Đại Học Hoa Kỳ hồi hưu với tước vị Emeritus thấy tên Tiến sĩ Cao Huy Thuần, Thái thị Kim Lan phong Thánh bậy bạ như thế, mà im lặng thì xin hỏi quý Tiến sĩ nghiên cứu Phật giáo để làm gì? Tại sao không đem kiến thức đạo của mình để khai hóa chúng sinh?

Cao Huy Thuần, Thái Thị Kim Lan có bằng cấp Tiến sĩ mà im lặng trước đề nghị Hội Luận của Thiếu tá Liên Thành thì tôi xin hỏi mảnh bằng Tiến sĩ của hai vị là bằng thật hay bằng giả, hay bằng ma?

Chỉ có MA QUỶ mới sợ ánh sáng. Tôi vừa mới viết một bài có tựa đề "CUỘC CHIẾN CHƯA DỨT" để nói với những người Việt đi tìm Tự Do biết rằng còn có một cuộc chiến bảo vệ giá trị truyền thống Việt Nam và giá trị chung của Nhân Loại đang tiếp diễn. Nếu người Việt không nằm dưới sự thống trị của Việt Cộng mà thua trận chiến bảo vệ NHÂN PHẨM, thì nòi giống Việt Nam không còn hiện diện trên mặt địa cầu.

Việt Cộng biến người Việt Nam thành súc vật bằng nhiều biện pháp. Trong nước Việt Cộng dùng biện pháp bỏ tù, đánh đập, tra tấn, bỏ đói để bịt miệng. Ở Hải ngoại, Việt Cộng dùng bọn tay sai như Cao Huy Thuần, Thái thị Kim Lan tôn vinh những tên tội đồ như Hồ Chí Minh, Trí Quang là Bồ Tát, Thánh Tăng mà người Việt sống ở các nước tự do, có học vị to im lặng, thì niềm hy vọng giành lại Việt Nam coi như tiêu tan.

Là người Việt luôn luôn ưu tử đến sự tồn tại của nòi giống Việt, tôi mạo muội nói lên đôi điều suy nghĩ. Trách nhiệm bảo tồn phẩm giá của người Việt Nam nằm trong tay của mỗi người, không phải của riêng ai.

Bằng Phong Đặng văn Âu
Email address: bangphongdva033@gmail.com
Telephone: 714 - 276 - 5600

Wednesday, May 25, 2022

NGỒI BUỒN TỰ PHỎNG VẤN CHƠI - HÀ SĨ PHU

 Ngồi buồn tự phỏng vấn chơi!

Hà Sĩ Phu

23-5-2022

“Tôi đứng về phe “nước mắt”, nhưng có nước mắt cá sấu đấy nhá!” (HSP)

***

HỎI: Anh nghĩ gì về cái khẩu hiệu “TRÍ-PHÚ-ĐỊA-HÀO – đào tận gốc trốc tận rễ” của Tổng Bí thư Trần Phú?

ĐÁP: Nhiều người cứ tưởng Trí Phú Địa Hào là 4 kẻ thù căn bản nhất của CS, thực ra đó là 4 giá trị mà người CS khao khát nhất, nhưng 4 quyền lợi ấy đang nằm trong tay kẻ khác nên CS phải diệt họ đi để chiếm đoạt lấy!

HỎI: Nhưng trong 4 điều mà CS khao khát ấy thì TRÍ là thứ khó chiếm đoạt nhất phải không?

ĐÁP: Đúng vậy, lá cờ CS nhân danh búa liềm Công Nông, nên thoạt đầu Công Nông tưởng mình sẽ thu hoạch được cả thế giới, nên đem hết công sức giúp CS nổi dậy, nhưng nổi dậy xong thì Đảng đứng ra đại diện và thâu tóm hết. QUYỀN thì sinh ra TIỀN! Giành được quyền rồi thì đảng Vô sản tự biến thành PHÚ-ĐỊA-HÀO hữu sản một cách dễ dàng, đảng viên có quyền bây giờ biến thành Phú Địa Hào thật sự. Nhưng biến thành TRÍ là điều không dễ, dù cố mua bán để làm những “lò ấp Tiến sĩ” thì vẫn lòi đuôi là những Tiến sĩ giả, chẳng ai tin. Còn Công và Nông thì vẫn là 2 tầng lớp chịu khó khăn nhất hiện nay.

HỎI: Anh có viết những suy nghĩ ấy ra giấy chưa?

ĐÁP: Viết hết ra rồi. Nhưng dễ nhớ nhất là bài thơ Trí Phú Địa Hào mà nhiều người đã thuộc.

HỎI: Anh đọc lại cho nghe bài thơ ấy đi!

ĐÁP: Xin đọc (Bài ca Trí Phú Địa Hào):

Bốn anh Trí Phú Địa Hào

Chỉ riêng anh Trí lao đao đến giờ

Đảng ta thương Trí ngu ngơ

Cho Công Nông Trí chung cờ liên minh

Trông lên Liềm Búa hai hình

Trí ta vẫn chẳng thấy mình ở đâu

Quay sang tìm Phú Địa Hào

Thấy ba bụng phệ…đã vào Đảng ta! (HSP)

Ba cái “bụng phệ” Phú Địa Hào chẳng những “đã vào đảng ta” mà còn thực sự điều hành xã hội, khiến cho những đảng viên tử tế phải bật ra ngoài hoặc bật vào nhà tù! (Những đảng viên bị bật khỏi đảng như Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Hộ, Phùng Quán, Phùng Cung, Bùi Tín, Tô Hải, Lê Hiếu Đằng, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn, Phạm Chí Dũng, Nguyên Ngọc, Chu Hảo, Mạc Văn Trang, Nguyễn Kim Chi v.v… kể cả những người bỏ đảng không tuyên bố thì nhiều vô kể, và đến một lúc nào đó giác ngộ thì cuộc bỏ đảng có thể sẽ “vui như ngày hội” chưa biết chừng?).

HỎI: Bài thơ nói “Công Nông Trí chung cờ liên minh” là thế nào?

ĐÁP: Hòn đá tảng của chủ nghĩa CS coi “đấu tranh giai cấp không khoan nhượng” là động lực của sự Tiến hóa. Phải đem Công Nông làm những cuộc lật ngược, lật đổ giai cấp Tư sản, Địa chủ, Cường hào bên trên. Còn Trí thức là giai cấp Tiểu tư sản bấp bênh, cần phải giáo dục, đoàn kết và sử dụng. Vì thế trong lá cờ CS vẫn chỉ có 2 cái búa liềm.

Đây là cả một chuyện rất căn bản đấy.

Ngay từ bài viết đầu tiên “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của Trí tuệ” tôi đã thấy chỗ thiếu sót chí tử của CS chính ở cái “hòn đá tảng” này. Vì, thực ra đối với loài người, loài động vật cao cấp nhất có tiếng nói và chữ viết, thì sự Tiến hóa là SỰ TÍCH LŨY và GIA TĂNG của TRÍ TUỆ, trong đó tầng lớp Trí thức phải có vai trò cực kỳ quan trọng. Có tiếng nói và chữ viết nên những gì mà thế hệ trước thu hoạch được có thể ghi lại, truyền lại để thế hệ sau “ngồi lên vai” thế hệ trước mà tiếp tục đi lên cao hơn. Về bản chất, sự Tiến hóa là kế thừa chứ không phải lật đổ. Còn sự tranh chấp bằng bạo lực để lật đổ nhau thì vẫn xảy ra bất cứ khi nào mà sự giành giật QUYỀN và LỢI trở nên đối kháng, có khi lợi cho Tiến hóa, có khi hại cho Tiến hóa.

 

HỎI: Có phải ngay trong lý thuyết về “Giá trị của lao động, giá trị của hàng hóa” thì Mác cũng chưa thấy giá trị của Trí tuệ?

 

ĐÁP: Đúng vậy. Sự quá khích mù quáng, muốn quật đổ mọi thứ để giành quyền lợi ngay tức khắc mà không biết điều đó rất tai hại về sau. Tâm lý của tầng lớp “dân cày” này đã cộng hưởng với cái lý thuyết của ông tổ sư CS Karl Marx.

Bức xúc trước các bất công do sự bùng phát của nền văn minh công nghiệp và kinh tế hàng hóa, Mác đã “đứng về phe nước mắt” để lý giải mọi chuyện.

– Giá trị của hàng hóa không thể chỉ tính theo giờ lao động thô sơ, mà còn ở chất lượng trí tuệ, ở năng lực tổ chức và khả năng tập trung tư bản tức tập trung vốn. Chủ Tư bản có quyền hưởng lợi từ những giá trị ấy chứ không phải họ chỉ ngồi không mà bỗng dưng cướp được giá trị lao động của thợ thuyền. Mối quan hệ giữa chủ và thợ là quan hệ tương sinh tương hỗ chứ không phải chỉ đối kháng phải tiêu diệt nhau như Mác quan niệm. Đi vào thực tiễn, người CS cũng nhận ra cái thiếu sót đã coi nhẹ Trí thức nên phải bổ sung bằng “khối liên minh CÔNG-NÔNG-TRÍ”, nhưng đó chỉ là sự vá víu hình thức, chưa phải sự thay đổi bản chất tư duy trong “hòn đá tảng” của cái chủ nghĩa cứ lấy “đấu tranh giai cấp một mất một còn” làm động lực của Tiến hóa.

– Yêu cầu đặt ra là phải có sự phân phối công bằng giữa chủ và thợ, muốn vậy xã hội phải có nền Dân chủ pháp trị, chứ không phải là sự Công hữu hóa mọi tư liệu sản xuất và vứt bỏ cả quyền lực lãnh đạo xã hội (Mác còn nghĩ sẽ phải làm cho các Chính phủ cũng tự tiêu vong, để giới lao động tự quản lý). Tấm lòng thì đáng quý, nhưng một giải pháp vớ vẩn như vậy đã gây ra những hậu quả tai hại về sau, phản tác dụng, chống lại ý định tốt đẹp ban đầu. Cứu cánh究竟 (kết quả khách quan sau cùng) đã ngược với mục đích.

 

HỎI: Có phải vì lấy đấu tranh giai cấp không khoan nhượng làm động lực mà các đảng CS luôn tạo ra những kẻ thù?

 

ĐÁP: Lấy đấu tranh giai cấp làm cái cột sống của xã hội thì phải hận thù thôi. Lập trường giai cấp là thứ sắt đá, là không khoan nhượng! Sống trong xã hội CS mà bị quy là “mất lập trường” thì hãy coi chừng, bị coi là thù địch dễ như chơi.

– Ngay trong tuyên ngôn thì CS đã quyết “đoạn tuyệt một cách triệt để nhất với các giá trị truyền thống”, như thế là họ không kế thừa, không giống với ai cả, thì ai khác họ là chống họ, là thành thù địch.

– Đấu tranh giai cấp “một mất một còn” chính là gây những cuộc nội chiến tang thương mà người CS gọi là “nội chiến cách mạng”. Gây nội chiến trong nội bộ dân tộc thì làm sao thực hiện sự đoàn kết dân tộc? Thành lập khối “Công Nông Trí” dưới sự lãnh đạo CS chỉ là sự vá víu, thậm chí vô tích sự. Ngày nay những Trí thức phản biện luôn đứng về phía những dân oan trong giới Công Nông thì đó mới thực là “liên minh Công Nông Trí” tử tế, nhưng ngược với ý muốn của người CS nên dễ bị quy là các “thế lực thù địch”.

 

HỎI: “Thế lực thù địch” đúng là một chủ đề tối quan trọng trong giai đoạn mà người CS cầm quyền. Nay những người bị đưa vào lò của Tổng Bí thư lại toàn những tướng tá và quan chức cấp cao của ĐCS. Hiện tượng đó phản ánh điều gì vậy?

 

ĐÁP: Hề hề… (cười). Kẻ thù kinh điển của ĐCS thì nay biến hết rồi. Này nhé, những địa chủ, tư sản, cường hào ngày trước thì diệt hết từ lâu rồi. Bọn Tư bản giãy chết thế giới thì nay ta “hợp tác đa phương” đã thành bạn bè cả. Tên ‘đế quốc Mỹ’ đầu sỏ thì lại đang muốn thành “đồng minh chiến lược” với CSVN để chống Tàu!

Chơi đẹp với cả thế giới, nhưng trong nội bộ Dân tộc thì “Kẻ thù mới” mọc ra toàn là từ đám dân oan, từ các trí thức phản biện, từ những đảng viên còn giữ “tấm lòng CS” tốt đẹp thuở ban đầu, và một loại “kẻ thù” hoàn toàn khác nữa là các quan chức nội bộ – tham nhũng – thoái hóa biến chất của ĐCS.

 

HỎI: Anh phải phân tích rõ thêm về những “kẻ thù” phát sinh từ nội bộ ấy!

 

ĐÁP: Trước hết là do sự độc quyền lãnh đạo, không có đảng nào tồn tại để cạnh tranh, không có tự do bầu cử. Mà chân lý phổ quát là “quyền lực tuyệt đối thì sẽ tham nhũng tuyệt đối”. Có quyền trong tay, muốn làm gì cũng được thì chỉ có bậc chí thánh hay cục đất mới không biết vơ vét. Các khúc củi đưa vào lò toàn là quan chức cầm quyền của ĐCS, gọi là thù nhưng cũng chẳng phải là thù, họ là đồng đảng đánh lẫn nhau thôi!

(Người đốt lò nói chống tham nhũng là chống giặc nội xâm là sự ví von không đúng. Tham nhũng là tội kinh tế, xâm lược là tội chính trị. Đất nước là của dân, kẻ xâm lược mà ở bên trong tức là kẻ cầm quyền độc tài chiếm mất quyền làm chủ đất nước của dân, làm cho dân bị mất nước vào tay một nhóm cầm quyền. Vậy kẻ nội xâm đó là ai, thiết tưởng quá rõ. Đảng cầm quyền đã thành giặc nội xâm thì mỗi đảng viên đều là kẻ theo giặc mà không biết đấy thôi).

– Quan chức đã vơ hết đất đai và phúc lợi công cộng, lại vào hùa với các đại gia chủ xí nghiệp-công ty để bóc lột công nhân và cùng ăn chia, thì giới Công Nông tất nhiên chịu oan khuất đầy đọa, họ phải đứng lên phản ứng lại. Họ biểu tình chống tham quan ô lại, họ có phải kẻ thù không? Tòa hỏi tên của phạm nhân Cấn Thị Thêu thì được trả lời “Tôi tên là nạn nhân Cộng sản”, kẻ thù đấy!

– Nền tảng của chủ nghĩa đã có những điều phi lý, phi khoa học để kẻ cầm quyền lợi dụng, nên giới Trí thức tử tế đã phát hiện ra những phi lý ấy, không chịu làm văn nô, họ phải phản biện, phải dấn thân, phải “đứng về phía nước mắt” để đấu tranh, tức đứng về phía những người lao động cùng khổ. Những Trí thức dấn thân như Phạm Thành, như Phạm chí Dũng, như Phạm Đoan Trang… là kẻ thù của ai? Ba loại kẻ thù ấy thật sự là như vậy.

 

HỎI: Nhưng tại sao sự phân hóa nội bộ trong đảng và dân lại quá nhiều như vậy chứ?

 

ĐÁP: Vâng, xét các đối tượng “thù địch” cụ thể thì tôi vừa nói riêng như vậy. Nhưng đó không phải những hiện tượng riêng lẻ rời rạc. Nói một cách tổng quát thì ta sẽ thấy tất cả đã xuất phát từ hai điều lớn rất chung như sau:

– Một là vì ĐCS áp dụng cái mẹo “qua cầu thì rút ván”. Bọn phát xít ngày trước toàn giết kẻ thù của chúng, nhưng các ĐCS chủ yếu diệt các ân nhân của mình. Bởi họ mọc ra từ hai bàn tay trắng, sở dĩ chiếm lĩnh được hết thảy là do đã lừa dối được đám đông dân chúng tốt bụng, hăng hái nhưng nông cạn, và có sự ủng hộ rất hấp dẫn của những Trí thức Văn nghệ sĩ đầy lý tưởng nhưng duy cảm và nông nổi. Thì khi đã qua cầu để giành được mọi chiến thắng rồi họ phải phá ngay 2 ân nhân, 2 chiếc cầu đã giúp họ đi đến thắng lợi, để người khác không thể sử dụng để thành sức mạnh… dời non lấp biển như họ được nữa. Nghĩa là phải canh chừng và khống chế chính những dân chúng lương thiện và giới Trí thức tử tế.

– Hai là chính từ sự khôn ngoan láu cá để thoát hiểm của ĐCS. Mác-Lê gốc thì vốn ghét tư bản, ghét Thị trường, ghét tiền bạc, ghét nhân quyền tự do. Nhưng trước sự bế tắc và lụn bại, họ đã phải bỏ thứ kinh tế kế hoạch, bỏ bớt kinh tế tập thể và quốc doanh để theo “Kinh tế thị trường”. Nhưng nếu tự do thật thì CS sẽ thua, sẽ mất ngai vàng, nên muốn giữ chặt quyền bính thì phải thêm cái đuôi “định hướng XHCN”. Nhưng một nửa tự do lại nằm dưới một nửa độc tài thì hai nửa ấy tự chống nhau. Cũng là CS nhưng nửa làm Kinh tế thị trường thì ăn bẫm, nửa giữ XHCN kinh điển thì không ăn gì. Nên phải đốt lò thiêu nhau, để giành lấy sự độc quyền điều hành và hưởng thụ.

– Chính vì cái đuôi XHCN nên Hiến pháp mới chủ trương công hữu hóa hết đất đai do nhà nước thống nhất quản lý. Nhưng Nhà nước hoàn toàn trong tay Đảng nên đảng viên nắm quyền sẽ chiếm đất để làm giàu. Các vụ đốt lò hầu hết là hành hạ nhau vì cái tội cướp đất, nhưng càng cấm thì những đám sau càng ăn to hơn và khôn hơn! Thế là kẻ thù toàn từ trong nội bộ Đảng mà ra! (Xin xem bài “Luật đất đai và tài chơi chữ Siêu đểu” và bài Đất đai và bản chất ăn cướp của một điều luật). Cách đây mấy năm HSP cũng đã viết “Nội bộ Đảng ta tự phải đánh nhau thôi!” đã được lưu truyền trên mạng!

Tóm lại: Kẻ thù từ bên ngoài hầu như không còn. Kẻ thù của ĐCS hiện nay toàn phát sinh từ trong nội bộ nhân dân và nội bộ ĐCS mà ra thôi, và điều ấy xuất phát từ bản chất của ĐCS và các chính sách phát sinh cùng hệ quả của nó mà ra. Liệu kẻ thù của Đảng có hoàn toàn trùng khớp với kẻ thù của Dân?

 

HỎI: Sau khi hiểu rõ ngọn ngành, anh có muốn nói gì thêm về cái khẩu hiệu “đào tận gốc, trốc tận rễ” ấy?

 

ĐÁP: Phú-Địa-Hào thì tượng trưng cho 3 cái Quyền và Lợi, phải đấu tranh để có sự phân phối cho hợp lý, công bằng, chứ không không phải để vứt bỏ. Nhưng muốn thế phải có tự do dân chủ pháp trị. Kẻ nào hiện đang độc quyền nắm giữ 3 thứ ấy thì nó là “kẻ thù” của nhân dân, của công lý xã hội. Nhưng gộp cả TRÍ vào đám “kẻ thù” ấy thì thật lạ. Có thể thông cảm vì ngày xưa cái đám có chút học thức thì phần lớn phục vụ bọn có quyền có tiền. Những Trí thức chân chính như Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Nguyễn Trường Tộ… là quá hiếm. Nhưng nếu hiểu TRÍ là TRÍ TUỆ thì vấn đề lại khác, quan trọng hơn nhiều.

 

HỎI: Ở trên anh đã nói TRÍ TUỆ là động lực cho sự Tiến hóa. Thế còn ‘Trái tim là sức mạnh’ thế nào?

 

ĐÁP: TRÍ TUỆ là một giá trị tinh thần, một tinh hoa của bộ não con người, là yếu tố quyết định sự Tiến hóa của xã hội, điều mà trước đây chưa mấy khi được làm sáng tỏ.

Giới có học thường hay nhắc đến TRÍ và TÂM, tượng trưng bởi khối óc và trái tim. Trái tim thì làm nên sức mạnh. Nhưng hướng đi cho sức mạnh ấy là ở cái đầu. Một trái tim lớn thì chẳng những cho người đó sức mạnh mà còn lôi cuốn cả số đông, nên sự thành hay bại sẽ được khuếch đại lên nhiều lần. Trường hợp Trái tim lớn, đầy sức thu hút, mà Cái đầu không đủ lớn thì nguy hiểm lắm, có thể dẫn cả đoàn người nối nhau lao xuống vực.

 

HỎI: Hay quá, nhưng xin ngắt lời: Còn trường hợp ngược lại thì sao?

ĐÁP: OK, tức là có kẻ Trái tim thì ngoắt ngoéo nhỏ mọn nhưng cái Đầu nó lại lớn lao chứ gì? Thế thì đáng sợ vô cùng. Đầu óc nó lớn, nó tinh ranh, nó làm được cả Trái tim giả, chảy nước mắt giả nhưng mắt vẫn ráo hoảnh, nhìn rõ địch ta, và có thể vẽ ra một con đường đầy hoa thơm cỏ lạ… nhưng tịt đường về với đất tổ quê cha!

Vâng, vì thế tôi vẫn tự nhủ mình: “Tôi đứng về phe ‘nước mắt’, nhưng có nước mắt cá sấu đấy nhá!”. Chính hay tà? Rẽ lối nào đây? Chưa bao giờ sự thử thách của Trí tuệ lại quan trọng và tinh tế như cái thời khắc @ gốc CS này phải không ạ?

 

Thuvien Hsp

3:09 PM (1 hour ago)

https://mail.google.com/mail/u/0/images/cleardot.gifReply

https://mail.google.com/mail/u/0/images/cleardot.gif

to me

https://mail.google.com/mail/u/0/images/cleardot.gif

Anh "Phi Long" ĐV thân ! Tôi Ngọa Long đây. Đọc thư anh rồi, cảm ơn anh đã phát tán bài viết khá quan trọng ấy. Bạn bè hiểu đó thực là một bài lý luận, đã bóc trần toàn bộ CS, nhưng dưới hình thức vui vẻ bình dân thôi. Tuy do điều kiện và hoàn cảnh hai chúng ta ít liên lạc nhưng không lúc nào có thể quên nhau. Lúc nào cũng mong anh giữ gìn sức khỏe để minh mẫn ứng xử trong tình hình rất phức tạp hiện nay.   Bạn anh -Ngọa long HSP-

 

 

 HỒI ÂM THƯ CỦA ANH HÀ SĨ PHU:


NGỒI BUỒN VIẾT LÁO MÀ CHƠI !!!


BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

Tôi – một kẻ vũ biền – nói thế này, e khí không phải. Nhưng tôi phải nói: “Trí thức Việt Nam ngu!” Trí thức Việt Nam ngu thấy rõ từ khi ông Nguyễn Trường Tộ dâng lên vua Tự Đức bản điều trần để canh tân Việt Nam về chính sách cai trị gồm Quốc Phòng, Ngoại Giao, Giáo Dục mà bị vua quan nhà Nguyễn lấy bút phê: “Điêu ngôn hoặc chúng”. Các quan đại thần đều có bằng Tiến sĩ, nếu không tin những gì ông Nguyễn Trường Tộ trình bày, tại sao các quan không xin vua Tự Đức thành lập một phái bộ để yêu cầu ông Nguyễn Trường Tộ hướng dẫn đi tìm hiểu thực tế?

Các quan lớn phê bốn chữ “Yêu ngôn hoặc chúng” là biểu lộ cái ngu của mình đối với hậu thế!

Nếu vua Tự Đức canh tân đất nước như Hoàng Đế Minh Trị của Nhật Bản, thì nước Việt Nam ta đâu có bị Thực dân Pháp đô hộ.

Bố tôi chỉ là một “Médecin Indochinois” (Y sĩ Đông Dương) mà còn biết đường từ chối tham gia đảng Cộng sản do sự dụ dỗ của bác sĩ Lê Đình Thám. Bố tôi nói: “Anh Thám thuyết phục tôi tham gia đảng cộng sản – cái đảng chủ trương “Vô Gia đình, Vô Tổ quốc, Vô Tôn giáo” – để đánh đuổi Thực dân Pháp, tại sao anh không tự hỏi đánh Pháp thành công xong rồi, thì đất nước còn cái gì  để anh em ta  phục vụ?

Khi tôi đọc trên báo, thấy bác sĩ Nguyễn Khắc Viện – anh ruột bà chị dâu tôi – than: “Vô sản không đáng sợ bằng vô học”, tôi từ Hoa Kỳ liền gọi điện thoại cho bác sĩ Viện để nói thẳng: “Tại vì anh ngu và các trí thức đồng thời với anh cũng ngu, nên mới bị Hồ Chí Minh lừa. Cộng sản chủ trương bần cùng hóa nhân dân, nếu cuộc cách mạng vô sản chuyên chính thành công, thì cả nước chỉ biết đi ăn trộm, ăn cắp mà sống. Bởi vì các Cụ nhà ta đã dạy: Bần Cùng Sinh Đạo Tặc.

Tôi khẳng định với anh rằng đảng cộng sản là đảng cướp, tệ hại và đểu cáng hơn đảng cướp Mafia. Đảng cướp Mafia không rêu rao những lý tưởng cao đẹp của Thiên đường để đánh lừa thiên hạ. Đảng cộng sản là một đảng cướp có tổ chức (Organized Crime). Anh Hà Sĩ Phu bỏ ra rất nhiều tâm huyết để “Giắt tay bọn lãnh đạo cộng sản đi dưới tấm bảng chỉ đường của trí tuệ” là điều bất khả. Trường Chinh Đặng Xuân Khu đã dặn dò đảng viên: “Đảng ta cướp Chính quyền bằng bạo lực, thì đảng ta phải dùng bạo lực để giữ chính quyền”. Về sau này, bọn đầu nậu cộng sản còn quyết liệt hơn “Thà mất nước hơn mất đảng” hoặc “Còn đảng, còn mình”, thì ngay cả Phật, cả Chúa tái thế cũng không thể làm thay đổi tư duy của cộng sản được! Chỉ có bạo lực mới lật đổ bạo quyền cộng sản được mà thôi. Nhưng đảng cộng sản cướp chính quyền bằng chiến tranh khuynh đảo, nên chúng có cách tiêu diệt mọi ý đồ lật đổ bọn chúng từ trong trứng nước. Hễ ai có ý tưởng làm đẹp xã hội, liền bị cộng sản quy vào tội “phản động” để bỏ tù ngay. Thực dân Pháp đô hộ, các bậc tiền bối của ta còn có thể ra báo để kích động lòng yêu nước của dân. Việt Cộng nắm trọn truyền hình, truyền thanh, báo chí thì còn ai làm được gì? An ninh mạng cũng rất gắt gao. Bao nhiêu người có thể vượt được tường lửa để đọc bài viết của anh?

Có quá nhiều bằng chứng cho ta thấy đảng cộng sản do Hồ Chí Minh lập ra là để tiêu diệt nòi giống Việt Nam. Bởi vì một khi văn hóa dân tộc không còn, khí phách dân tộc không còn vì chính sách kiểm soát bao tử và tư tưởng, tức thị nòi giống không còn. Lại thêm, bọn mang danh nghĩa lãnh đạo mất khả năng biết xấu hổ, biết nhục thì tiến trình tiêu diệt nòi giống Việt sẽ xảy ra nhanh hơn. Anh Hà Sĩ Phu có biết tại phi trường Tokyo ở Nhật có treo cái băng rôn để cảnh báo hành khách “Coi chừng dân Việt Nam ăn cắp” mà ông Trọng có thể muối mặt nói một câu xanh rờn: “Chưa bao giờ đất nước Việt Nam ta đẹp đẽ đến thế!

“Ngồi buồn, viết cho vui thì được”. Nhưng ai nuôi hy vọng cộng sản sẽ ăn năn, sám hối, chỉ tổ làm cho Nguyễn Phú Trọng cười nhạo mà thôi! Cách đây khoảng một thập niên, Nguyễn Phú Trọng đã nói: “Chẳng biết 100 năm nữa, đảng ta (cộng sản) có thực hiện được xã hội chủ nghĩa hay không, nhưng đảng ta (cộng sản) vẫn phải tiến bước lên con đường xã hội chủ nghĩa”. Câu nói của Nguyễn Phú Trọng cho Bằng Phong Đặng văn Âu – một kẻ vũ biền – hiểu ý của Nguyễn Phú Trọng rằng “đảng cộng sản Việt Nam đã bị Tình báo Hoa Nam tròng vào đầu cái niềng kim cô, dù có muốn tháo cái niềng ra, cũng không thể tháo được. Chỉ còn một hy vọng duy nhất là Trời đánh sặc máu toàn bộ đảng cộng sản ở Phương Bắc (Trung Cộng), thì họa chăng nòi giống Việt Nam mới không bị bọn Hán đồng hóa.

Cô giáo Trần thị Lam viết bài thơ 4 ngàn tuổi mà dân ta không chịu lớn là rất đúng.

Ở Miền Nam trước năm 1975, không ai đặt cái niềng kim cô lên đầu trí thức, nhưng trí thức Miền Nam ngu và hèn, nên mới bị cái chế độ man rợ đánh bại. Ví dụ Lê Hiếu Đằng theo phe tranh đấu (cộng sản trá hình) bị Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa bắt bỏ tù vào lao Thừa Phủ. Cha của Lê Hiếu Đằng làm đơn xin Chính phủ cho về nhà để chuẩn bị bài vở thi Tú Tài. Lê Hiếu Đằng được tha, nhưng sau khi thi đậu, thì Đằng lẻn vào Saigon để tiếp tục hoạt động cho cộng sản. Anh Hà Sĩ Phu ở Miền Bắc không “đấu tranh” vào đảng để hưởng đặc quyền đặc lợi, mới xứng đáng được kể là trí thức. Còn những cái thứ ngu như Lê Hiếu Đằng thì trí thức quái gì? Sau năm 1975, Lê Hiếu Đằng không được đảng trọng dụng, chỉ cho một chức quèn thì bất mãn, viết bài kêu gọi bỏ đảng tập thể để phản đối, nhưng Lê Hiếu Đằng lại không làm đơn bỏ đảng, thì chỉ là loại đấu tranh cuội thôi! Tôi hận bọn trí thức Miền Nam phản bội, ngu xuẩn, khiến cho cả dân tộc bị nhục!

Ra hải ngoại, bọn trí thức Việt Nam vẫn tiếp tục ngu, vẫn bình chân như vại, vẫn có đứa cam tâm làm tay sai Việt Cộng, nên không thấy bọn làm kháng chiến bịp, lừa đảo làm mất niềm tin vào chính nghĩa dân tộc, là mở cửa cho bọn tình báo, phản gián Việt Cộng lợi dụng thao túng. Bốn mươi bảy năm trôi qua , người Việt Nam tị nạn cộng sản không bị ai đè nén, áp bức, khủng bố mà không xây dựng được một Cộng Đồng lành mạnh cũng vì trí thức Việt Nam ngu và hèn quá lâu, anh Hà Sĩ Phu ạ! Sự Thật đau lòng lắm, nhưng tôi không nói, không viết ra thì ai nói, ai viết?

Định mệnh dân tộc Việt Nam đã an bài. Biết làm sao hơn? Tôi đố ai có thể làm cho người Việt Nam đoàn kết được với nhau để chống lại CON MA CỘNG SẢN! Nòi giống Việt nam rồi sẽ diệt vong, vì “CHIA RẼ THÌ CHẾT” là cái chắc! Quỹ thời gian của anh em ta còn lại quá ít. Chẳng hy vọng gì gặp gỡ nhau một lần trước khi về cõi vĩnh hằng, cái nơi mà không còn có bóng dáng thằng Việt Cộng đểu cáng nào cả, anh nhỉ?

Bằng Phong Đặng văn Âu, bạn anh.

Telephone: 714 – 276 – 5600

Sunday, May 15, 2022

VẤN ĐỀ VIỆT NAM - DÂN VIỆT KHÔNG BIẾT NHUC - BÀI THỨ HAI

                                                             BÀI THỨ HAI

VẤN ĐỀ CỦA CHÚNG TA:

“NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG BIẾT NHỤC !”

THƯ GỬI NGUYỄN ĐẮC XUÂN

Bằng Phong Đặng văn Âu

Thành phố Westminster, Quận Cam, California. Ngày 15 tháng 5 năm 2022.

Nè Nguyễn Đắc Xuân,

Đây là bức thư thứ 5 tao viết cho mày. Hồi đi học với nhau, tao thấy trên quyển thông tín bạ, mày sinh năm 1943, nên tao xem mày như đứa em. Sau này mày tiết lộ mày sinh năm 1937, tức là năm nay mày đã 85 tuổi. Mày là đứa học trò thường bị bạn bè trêu ghẹo, vì mày có cái răng vàng (cả trường Quốc Học, chỉ mày là đứa có răng vàng) và có giọng nói xứ Quảng, (mặc dầu bố mày nói giọng Huế). Mày được anh em đặt cho cái ngoại danh: “Thằng Xuân bán chiếu”. Hễ có đứa nào hiếp đáp mày, tao thường bênh vực. Nhưng Tết Mậu thân, nếu tao về thăm nhà, vô phúc bị mày tóm thì mạng tao chẳng còn. Vì mày theo Việt Cộng thì mày đánh mất trái tim.

Tao biết mày thích làm thơ, nhưng mày không có tâm hồn nghệ sĩ. Mày thường bám theo mấy người nổi tiếng để được nổi tiếng. Năm 1963, sau khi Phật giáo lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm, mày vào Sài Gòn, theo chân nhà báo Hiếu Chân Nguyễn Hoạt và Giáo sư Vũ Khắc Khoan tới nhà ông anh tao ở số 57D Tú Xương, Saigon. Lần đầu tiên gặp lại mày sau 3 năm, tao khá ngạc nhiên, vì thấy mày có dáng điệu quan trọng giống như nhà cách mạng chân chính, không như “thằng Xuân bán chiếu” năm nào mà tao đã từng che chở. Tao không ngờ mày có thể là tác giả những bài báo phịa ra chuyện dâm ô, trụy lạc của bà Trần Lệ Xuân, vợ ông Cố vấn Ngô Đình Nhu. Bà Nhu trở thành góa phụ năm 38 tuổi, bằng tuổi Mẹ tao lúc Thầy tao qua đời. Bà Nhu đã âm thầm sống lặng lẽ như một nữ tu Dòng Tu Kín (Couvent des Carmélites) cho đến hết đời. Dưới ngòi bút của mày, người phụ nữ đoan trang đó trở thành một Võ Tắc Thiên dâm loạn chẳng mấy khó khăn. Mày đã kể trong phòng ngủ của bà Nhu có chiếc ghế khoái lạc và kiếng gắn chung quanh tường để vợ chồng soi lúc làm tình. Sau này có một đứa tàn dư của Ấn Quang còn phịa ra cái tin bà Nhu từng sang Hoa Kỳ gặp “thầy Mãn Giác” bày tỏ sự ăn năn và xin quy y Phật. Láo khoét đến thế thì thôi!

Việt Cộng thật tài tình, đã biến mày từ một đứa học trò ngoan hiền, nhút nhát thành một tên điêu ngoa, hung bạo. Tao hỏi thật mày có bao giờ mày cảm thấy xấu hổ trước vong linh bố mẹ mày khi mày phịa chuyện để bôi nhọ người khác? Có khi nào trong giấc ngủ của mày, hình ảnh thằng Trần Mậu Tý van lạy mày xin tha mạng, nhưng mày vẫn bóp cò? Trong cuộc Biến động Miền Trung năm 1966, mày được Thầy Trí Quang phong cho cái chức Tư lệnh Chiến đoàn Quyết tử để tiêu diệt lực lượng “phản động Thiệu Kỳ”, nhưng bất thành, nên phải trốn vào Khu. (Mày có nghe mùi thối trong khu không?). Tao đọc bài mày kể Công An Việt Cộng tàn phá Chùa Làng Mai của Nhất Hạnh mới lập ở Di-Linh làm cho mày sợ xanh mặt. Tư lệnh Chiến đoàn Quyết tử mà sợ Công An Việt Cộng đến thế sao? Có phải tại vì chế độ Miền Nam quá hiền lành thì mày mới dám làm Tư lệnh Chiến đoàn Quyết tử phải không?

Vừa rồi, tao viết bài “Dân Việt Nam Không Biết Nhục” là tại vì Luật Nhân Quả. Mày là nhà “nghiên kíu”, mày có thấy các vua trước của Nhà Nguyễn bất nhân, tàn ác, đông con, mà tới đời vua Tự Đức thì tuyệt tự, phải đưa mấy cháu lên kế vị, nhưng đều bị Tôn thất Thuyết và Nguyễn văn Tường lộng quyền giết sạch? Mày có nghĩ rằng vua Minh Mạng giết nhiều giáo dân Công giáo, thì Hoàng Đế cuối cùng – Vua Bảo Đại – kết hôn Nam Phương Hoàng Hậu, một tín đồ Công giáo, cũng là một trớ trêu? Bốn dòng họ lớn của Huế là Nguyễn Khoa, Thân Trọng, Hồ Đắc, Hà Thúc đều làm thông gia với Hoàng tộc Nhà Nguyễn. Tất nhiên huyết hệ với Nhà Nguyễn có ít nhất vài trăm ngàn người. Nếu mỗi hậu duệ bỏ ra mỗi tháng, một đồng Mỹ Kim thì Hoàng thượng Bảo Đại đâu đến chết trong nghèo đói, trong cô quạnh? Mày đã thấy Luật Nhân Quả “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước” chưa?

Mày có biết chuyện gian hùng Lê Đức Thọ sau khi chết, được chôn ở Nghĩa trang Mai Dịch dành cho quan chức cao cấp cộng sản, mà sáng nào trên mộ cũng có một túi cứt đặt lên, thân nhân phải dời mộ đem đi chôn một nơi bí mật? Chắc chắn những túi cứt đó đều do các đồng chí cộng sản căm thù Lê Đức Thọ, chứ đâu phải bọn phản động đặt lên! Chẳng qua lăng Hồ Chí Minh được canh gác cẩn mật, nên dân chúng không thể đến ỉa lên đấy thôi. Trên đời, chẳng có gì là ngẫu nhiên. Trồng cây gì thì ra trái nấy. Ngày nay nòi giống Việt có nguy diệt chủng, ắt hẳn Tổ tiên Việt Nam đã phạm tội với Thiên đình. Đó là quy luật vật lý, chứ chẳng phải mê tín dị đoan.

Trong thời gian chiến tranh trước năm 1975, tao có nghe mấy cụ già ngồi quanh ấm trà, đàm đạo thời thế, giống như đàm trường Đức Quỳnh, nói rằng Tổng thống Nguyễn văn Thiệu – người Phan Rang – là hậu thân người Chàm có nhiệm vụ giành lại Việt Nam cho dân tộc Chàm. Tao cũng nghe nói có một người ngoại quốc chuyên ngành khảo cổ và nhân chủng học sang Việt Nam để tìm hiểu tiền kiếp của Tổng thống Thiệu, nhưng bị ông Thiệu tống ra khỏi nước ngay. Khi đọc bài “Đường Về Chiêm Quốc” của thầy Lê Tuyên đăng trên đặc san Đại học Sư phạm Huế, tao thấy thầy kể cuộc viếng thăm nhà thờ Công giáo Santander vào năm 1957 ở Tây Ban Nha, được một vị Linh mục khuyên đừng về nước Việt Nam, vì nước Việt Nam đã đã mất vào tay người Chàm. Tao tin ngay. Tao tin vì nghĩ rằng không lý gì những người Việt Nam thông minh, tài giỏi mà không thấy chủ nghĩa cộng sản chủ trương “Vô gia đình – Vô tổ quốc – Vô tôn giáo” là diệt chủng mà lại đi theo. Cộng sản không giấu diếm chủ trương “đào tận gốc trốc tận rễ giai cấp trí phú địa hào” mà trí thức vẫn nhắm mắt theo, đâu phải vì trí thức ngu? Họ bị ma đưa lối quỷ đưa đường đó mày ơi!

Sau năm 1954, gần một triệu người Miền Bắc phải lìa bỏ bố mẹ già, làng xóm, mồ mả cha ông, mất gia tài điền sản để đi vào Miền Nam tỵ nạn cộng sản vì cuộc đấu tố long trời lở đất. Thế mà trí thức Miền Nam vẫn không chịu mở mắt, lại bí mật làm tay sai cho Việt Cộng. Phải chi trí thức bị “chế độ Ngô Đình Diệm” bạc đãi giống như trí thức ở Miền Bắc cho cam! Ngược lại, họ rất được trọng vọng. Tao nhớ thời bấy giờ có ba nhân vật là Bác sĩ Lê Khắc Quyến, thầy Hiệu trưởng Quốc học Nguyễn văn Hai, Dân biểu Hoàng trọng Bá được Chính phủ tặng mỗi người một chiếc xe Mercedès mới toanh. Ai nấy ở Thành phố Huế đều lác mắt. Chùa chiền được trùng tu. Trường Bồ Đề không hề bị Chính phủ bắt buộc trình “giáo án” trước khi dạy, giống như Việt Cộng. Khuôn hội Phật giáo và Gia đình Phật tử hoạt động thoải mái. Trong khi đó, sư sãi ở Chùa Quán sứ tại Hà Nội thì bị Việt Cộng đuổi ra khỏi Chùa, không được hưởng cúng dường của Phật tử, phải tự túc lao động để sống. Tao hỏi bọn mày vu khống cho Chính quyền Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo là đúng hay sai? Sau cái gọi là Đại Thắng Mùa Xuân, người ta mới biết bác sĩ Lê Khắc Quyến là Bí thư Chi bộ Thuận Hóa và Võ Đình Cường – tác giả cuốn Ánh Đạo Vàng và vở kịch Mùa Gặt Ác – là đảng viên cộng sản từ năm 1943. Làm công tác Tôn Giáo vận khơi khơi giữa thành phố Huế, Võ Đình Cường bị Công An bắt, nhưng Trí Quang nhờ Cậu Cẩn can thiệp, nên được tha. Thế nhưng năm 1964, Quốc trưởng Nguyễn Khánh không dám ký lệnh ân xá “Cậu Cẩn”, vì sợ uy của Trí Quang. Mảy có thấy xử tử hình một người đang lâm trọng bệnh, không ngồi dậy được là man rợ không? Bọn mày làm cách mạng kiểu gì vậy?

Thằng Lê Hiếu Đằng theo phe tranh đấu bị bắt giam. Cha nó xin cho nó về để đi thi Tú Tài, thì được thả ngay. Thi đậu Tú tài, Lê Hiếu Đằng vẫn không thấy sự bao dung của chế độ, tiếp tục theo phe tranh đấu để dâng Miền Nam cho Việt Cộng. Tao hỏi mày có phải Lê Hiếu Đằng là loại súc sinh, chẳng biết ân nghĩa là gì? Tao có thể nói thẳng với mày tất cả những đứa ở Miền Nam mà đi theo cộng sản đều là những đứa ngu ngốc và vô ơn, bạc nghĩa. Thế mà cũng có nhiều đứa đem cả gia đình chạy sang Mỹ sống như Nguyễn Công Khế, Tổng Biên tập tờ báo Thanh Niên. Rõ là một phường giá áo túi cơm, không biết nhục!

Tao tự hỏi tại sao Thầy Lê Tuyên không thuật cho Cha Cao văn Luận nghe chuyện vị Linh Mục ở Tây Ban Nha cho biết Việt Nam đã mất vao tay người Chàm để đề nghị Tổng thống Ngô Đình Diệm ra Nam Giao lập trai đàn làm lễ tạ tội vong hồn người Chàm để dân Việt thoát khỏi tai ách nhân quả? Tao tin rằng dù Tổng Diệm theo đạo Công giáo, nhưng ông sẽ thi hành, vì ông Diệm là người yêu nước, yêu dân thì ông sẽ làm bất cứ điều gì tốt lành cho nước, cho dân.

Đúng là Luật Nhân Quả, Xuân ạ! Oan hồn của người Chàm bị tổ tiên ta tru diệt, nên họ nguyền rủa: “Ta (người Chàm) sẽ làm cho cả dân tộc Việt Nam chúng bay trở nên ngu si, đần độn, tàn bạo, điêu ngoa, gian ác, tôn thờ ĐẠO QUỶ SỨ, khiến cho anh em dòng họ chúng bay chém giết nhau, phản bội nhau, chia rẽ nhau, đố kỵ nhau, đấu tố nhau, người yêu nước bị chà đạp, đứa gian manh được tôn vinh cho đến khi nào nòi giống chúng bay bị tận diệt như chúng tao thì mới thôi!”?

Oan hồn những người Chàm đã dùng Con Quỷ Đỏ Cộng Sản để trả thù dân tộc Việt Nam. Xuân ơi! Tao nói cho mày biết, dù vô thần hay hữu thần, đều bị Luật Nhân Quả tác động, không trừ một ai, sớm hay muộn mà thôi. Tổng thống Ngô Đình Diệm dù là bậc Thánh cũng không thể cứu Việt Nam, vì tay chân bộ hạ của ông bị quỷ ám, nên vừa ngu vừa phản phúc. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất: “Đỗ Mậu xuất thân là lính Khố Xanh, được Tổng Đốc Ngô Đình Khôi gửi sang kéo xe cho ông Diệm, sau khi ông Diệm từ chức Thượng thư Bộ Lại vì yêu sách đòi Thực dân Pháp thay đổi đường lối cai trị, nhưng Pháp không thỏa mãn. Khi về nước làm Thủ tướng, ông Diệm dùng Đỗ Mậu vì nghĩ rằng người cùng quê Quảng Bình, từng kéo xe hầu hạ mình, thì hắn là kẻ tâm phúc. Không ngờ Đỗ Mậu được ông Diệm đưa lên làm Quân Ủy trưởng đảng Cần Lao, giữ chức Giám đốc An Ninh Quân đội, Đỗ Mậu lại là đứa phản, đã đi móc nối với các Tướng lãnh làm cuộc đảo chánh.

Mày có biết chuyện ông Diệm biết Dương văn Minh là Việt Cộng Nằm Vùng, mà ra lệnh Đại tá Nguyễn văn Y – Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia – đốt hồ sơ đi không? Mày có biết chuyện văn hào Nhất Linh từ chối đối chất với đàn em mà không được chấp nhận, thì viết bức thư tuyệt mạng để lịch sử hôm nay lên án hay không? Thế có đúng những người được chế độ ưu đãi đã bị ma đưa lối, quỷ đưa đường hay không?

Vì chiêm nghiệm bị dân Chàm báo oán, tao không còn trách ông Nguyễn văn Thiệu thối nát, tham nhũng, mua quan bán chức. Ông ta “bị” oan hồn người Chàm giao nhiệm vụ trả thù dân Việt Nam. Lê Duẩn làm nhiệm vụ“Đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Cộng” cũng là một kẻ làm theo mệnh lệnh con hồ ly tinh Hồ Chí Minh. Rất có thể có người cho rằng tao nghĩ quẩn, suy luận lung tung. Nhưng mày thử nghĩ xem, suốt dòng lịch sử dân tộc, có vị vua nào như Hồ Chí Minh gửi cán bộ sang Tàu học cách chửi cha mắng mẹ để về nước thực hiện cuộc đấu tố khủng khiếp chưa? Có cái đảng nào dùng bạo lực để buộc dân chúng, từ trẻ đến già, phải học tập tư tưởng và noi gương đạo đức của một xác chết dâm ô, hãm hại con gái vị thành niên, giết vợ (Nông thị Xuân), đẻ con ra (Nguyễn Tất Trung) thì giao cho Vũ Kỳ nuôi, giết ân nhân (bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm) mà lại được phong làm Cha Già Dân Tộc? Nhân dân Việt Nam bị đảng bắt buộc noi gương tên bán nước hại dân Hồ Chí Minh thì nòi giống Việt bị tận diệt là cái chắc, đúng không?

Nếu cậu Nguyễn Tất Thành không bị ma quỷ xui khiến, không bày đặt đi làm cách mạng cứu nước, thì đâu có chết trong nhà tù ở Hongkong để Mao Trạch Đông thay hình đổi dạng Thiếu tá Hồ Quang trong Đệ Bát Lộ Quân thành Hồ Chí Minh để lãnh đạo kháng chiến chống Pháp? Tao tin rằng những Trường Chinh Đặng Xuân Khu, Võ Nguyên Giáp, Phạm văn Đồng ở bên cạnh Hồ Chí Minh nhiều năm, chắc chắn biết Hồ Chí Minh là một tên Tàu giả Việt, nhưng họ đều cúi đầu phục vụ, vì chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa Quốc tế, đâu cần phải là người Việt Nam mới được quyền lãnh đạo nhân dân Việt Nam?

Mày hãy chỉ cho tao thấy có quốc gia tự do nào trên thế giới mà nhân dân phải nuôi báo cô một lúc ba thứ của nợ: đảng, chính quyền, Mặt trận Tổ Quốc? Mày hãy kiếm trong đảng cộng sản của mày xem có đứa nào chứng minh cho nhân dân Việt Nam thấy cái khẩu hiệu “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” từng được thực hiện? Ai cất lên tiếng nói đòi quyền làm người, đảng của mày liền quy cho người ta cái tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ” Tao hỏi mày dân chủ cái quái gì mà lại “đảng cử dân bầu”? Công An  đi cướp nhà đất của dân, bị dân phản đối, thì quy cho dân cái tội “chống lại người thi hành công vụ, xâm phạm lợi ích Nhà Nước” mà vẫn nhơn nhơn cái bản mặt, chẳng biết xấu hổ là gì. Lãnh đạo đất nước mà hành xử như một băng đảng cướp của giết người, thì đảng của mày làm sao trong sạch hóa bộ máy cầm quyền? Mày có biết tại phi trường ở Nhật, người ta treo cái “băng-rôn” với hàng chữ “coi chừng dân Việt Nam ăn cắp” mà lãnh đạo của mày không biết nhục, thì nòi giống coi như tiêu tùng, đúng không?

Đảng Việt cộng đem tượng Hồ Chí Minh vào Chùa thờ, thì Đức Phật phải đi ra. Tao hỏi tại sao Phật giáo không phát động cuộc biểu tình hay “tự thiêu” như năm 1963? Tinh thần Vô Úy của Đạo Phật đã nhường bước cho Vô Thần rồi chăng? Đức Tổng Giám mục Long của địa phận Vinh bị đảng ép buộc phải ra lệnh cấm Linh mục Đặng Hữu Nam làm lễ ở Nhà Thờ, mày có thấy lời nhà văn Dương Thu Hương thương tiếc “một nền văn minh đã bị đánh bại bởi một chế độ man rợ” là quá chính xác? Tao hỏi mày nếu không có những giáo sĩ Công Giáo dạy dân mình đọc và viết chữ Quốc ngữ theo mẫu tự La-tinh, thì dân Việt Nam còn lạc hậu tới đâu? Tại sao mày không biết ơn, mà lại mở mồm chửi các giáo sĩ Công Giáo dọn đường cho Thực dân Pháp xâm lăng Việt Nam? Những bài “nghiên kíu" của mày viết bằng thứ chữ gì? Tại sao thằng Cao Huy Thuần, con Thái thị Kim Lan học vỡ lòng bằng chữ Quốc ngữ để đậu bằng Tiến sĩ mà ngu tới mức xưng tụng Trí Quang là vị Bồ Tát?

Đảng cộng sản của mày làm ngu dân chưa cho là đủ, còn đề ra Nghị Quyết 36 dùng đủ mọi thủ đoạn để diệt nốt cái gọi là “Bộ phận người Việt Nước Ngoài” bằng cách xuất cảng bọn bồi bút làm công tác văn nghệ, truyền thông và “Sư sãi Quốc doanh” để trụ trì các Chùa. Chủ trương chia rẽ dân tộc từ trong nước ra tới ngoài nước, thì rõ ràng cái đảng của mày cố tình diệt nòi giống Việt tận gốc rễ để làm hài lòng nòi giống Hán tộc? Vậy có phải tao nói oan hồn người Chàm dùng Việt Cộng để trả thù dân tộc Việt Nam là đúng hay sai?

Nguyễn Đắc Xuân à,

Tao viết bức thư này cho mày để mong ai đó có cách giải thích nào khác để chứng minh một dân tộc có quá khứ oai hùng mà ngày nay không biết nhục để đứng lên diệt bạo quyền. Tao vẫn bảo lưu cái suy nghĩ dân tộc Việt Nam bị quả báo, nên mới bị con quỷ cộng sản đè đầu cưỡi cổ. Chẳng cần phải là nhà tiên tri, cứ cái đà này vẫn tiếp diễn, tao bảo đảm rằng nòi giống Việt Nam sẽ không còn, vì làm người dân mà không biết nhục thì nhất định nòi giống sẽ tiêu vong.

Tao là người lo lắng cho tương lai nòi giống, chứ không phải là bọn nước ngoài phản động, nghe mày. Mày đừng nghe những gì cộng sản nói. Chấm hết!

Bằng Phong Đặng văn Âu.

Địa chỉ nhà: 10200 Bolsa Ave. Westminster, CA.92683, USA.

Telephone: 714 – 276 – 5600.

Email Address: bangphongdva033@gmail.com