Search This Blog

Monday, May 24, 2021

VIẾT CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT (BÀI SỐ II)

 

 SỐ PHẬN CỦA MỘT DÂN TỘC.

VIẾT CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT.

Bằng Phong Đặng văn Âu (Bài số 2)

“Nước non ngàn dặm hai hàng lệ.

Tâm sự năm canh một bóng đèn” (Chu Mạnh Trinh)

Chào sử gia Dương Trung Quốc,

Tôi từng nói chuyện với anh một đôi lần qua điện thoại. Thời gian qua khá lâu. Chẳng hay anh còn nhớ đến tên tôi không?

Lâu nay chán xem tin tức. tôi thường theo dõi trên Youtube do MC Trấn Thành dẫn những chương trình “Siêu Trí Tuệ” hoặc “Tài Năng Nhí”. Lòng tôi rưng rưng cảm động vì xót thương cho những tài năng xuất chúng của nước nhà chẳng may phải bị sống dưới “một chế độ mà người lãnh đạo không có khả năng biết xấu hổ (chữ của Dương Trung Quốc)

Trong một “show” diễn khảo sát lịch sử, tôi nhìn thấy anh được ban tổ chức mời tham gia chương trình. Tóc anh vẫn còn dày và bạc như xưa (không thể bạc hơn). Da dẻ hồng hào và tiếng nói còn khỏe. Tôi mừng cho anh.

Theo dõi nhiều “show”, tôi có cảm tưởng như anh linh các nhà thông thái từ khắp nơi trên thế giới tụ vào sông núi Việt Nam để cho ra đời những thần đồng siêu việt. Lớn lên trong chế độ vô thần, có lẽ anh cho rằng cảm tưởng của tôi nặng đầu óc mê tín, dị đoan của tiểu tư sản? Không phải đâu anh Dương Trung Quốc! Nếu bỏ đi phần linh hồn như cộng sản, thì người Việt Nam còn chút hy vọng nào vào “hồn thiêng sông núi” trong tình thế tuyệt vọng? Tôi mường tượng nước Việt sẽ vươn lên sánh vai cùng năm Châu, nếu chủ nghĩa cộng sản không còn.

Đây là đường link (https://www.youtube.com/watch?v=lLIyCwVxZ84&t=236s) về thần đồng môn sử với sự hiện diện của sử gia Dương Trung Quốc.

Tôi quá sức ngưỡng mộ kiến thức lịch sử của cậu bé – Lê Nguyễn Phúc Vinh – 14 tuổi, nhưng lấy làm tiếc vì cậu ấy nhắc tới lời dạy của Hồ Chí Minh: “Dân ta phải biết lịch sử nước ta” ở phần mở đầu. Một đứa trẻ thông thạo lịch sử, tại sao lại phải nhắc đến lời nói của một kẻ bịp bợm? Nếu Hồ Chí Minh hiểu rõ lịch sử Việt Nam, tại sao ông ta cưỡng bức toàn dân phải nhìn nhận kẻ thù truyền kiếp của dân tộc làm anh em “môi hở răng lạnh”? Tôi từng đọc câu than vãn của một người thầy dạy môn sử ở Việt Nam: “Một môn học mà người thầy không muốn dạy và  người học trò không muốn học”. Bởi vì lịch sử bị  bắt buộc viết theo quan điểm duy vật, thì còn gì là lịch sử? Tôi tin chắc rằng trong lòng anh có nỗi ấm ức vì bị chỉ đạo phải viết lịch sử có mục đích tuyên truyền? Sự thật làm gì có chuyện Lê văn Tám đốt kho xăng của Thực dân, phải không? Đảng luôn luôn đặt tuyên truyền lên trên hết, thì phải dối trá thôi! Tôi hy vọng rằng một ngày nào đó sử gia Dương Trung Quốc sẽ có một tác phẩm giống như “Đèn Cù” của Trần Đĩnh hoặc “Làm Người Là Khó” của Phó Thủ tướng Đoàn Duy Thành để lột trần hơn nữa sự gian dối của đảng cộng sản cho đời sau đọc.

Tôi là người “Tình Cờ Lạc Đường Vào Lịch Sử” như nhà văn Nguyễn Mạnh Côn, được sinh ra trong một gia đình có mối liên quan đến lịch sử, lại được sống ở xứ sở tự do, nên thường “thành thật khai báo” những sự kiện mà tôi biết. Vì thế, trong nước có một số người “kháng chiến cũ” đọc những bài viết của tôi và bày tỏ: “Nhờ ông mà tôi biết những sự kiện xảy ra dưới chính thể Việt Nam Cộng Hòa”. Lạ lắm anh Dương Trung Quốc ạ! Ở ngoài này được sống tự do, nhưng hiếm có sử gia dám viết sự thật, vì họ sợ ... mất lòng! Lại có nạn những tên bồi bút làm “ghost writer” viết lịch sử giùm cho nhân vật không có khả năng viết. Chẳng hạn cuốn “Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi” của phản Tướng Đỗ Mậu là một tác phẩm có mục đích bôi nhọ lãnh tụ chế độ mà ông ta từng hưởng đặc quyền, đặc lợi. Tại sao tôi dám bảo đó là sản phẩm do mấy tên tay sai cộng sản viết? Tại vì một anh gốc Lính Khố Xanh nhờ ngáp phải ruồi mà trở thành Quân Ủy trưởng đảng Cần Lao, làm Đại tá Giám đốc An Ninh Quân Đội, rồi phản phúc vì không được thăng cấp Tướng, nên sinh ra bất mãn, đi theo cái đám Việt Cộng giả nhà Sư làm loạn để mánh mung leo lên tới cái chức Phó Thủ tướng đặc trách Văn Hóa! Một phu xe kéo, chữ nghĩa ở đâu ra mà viết được cuốn sách dày ngót một ngàn trang?

Tôi từng xem những buổi anh chất vấn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Diễn đàn Quốc Hội. Tôi nhận thấy anh có những ý kiến đóng góp xây dựng, chứng tỏ anh cũng khao khát sự lương thiện như bao nhiêu người, nhưng tình trạng “Vũ Như Cẩn” (vẫn như cũ) hoặc “Nguyễn Như Vân” (vẫn như nguyên) là tại vì ông Hồ Chí Minh đã lập lên một bộ máy cai trị dựa trên sự dối trá, điêu ngoa. Cái cơ chế đó không cách gì thay đổi, vì thay đổi là chế độ sập! Chính ông Nguyễn văn An khi thôi làm Chủ tịch Quốc Hội đã than: “Lỗi này là lỗi hệ thống!” Tôi đã viết cho ông ta một bức thư để nói rằng người cầm quyền đẻ ra hệ thống, nếu thấy sai lầm lúc đang cầm quyền thì lo sửa chữa, chứ sao đợi tới khi thôi cầm quyền, lại đổ lỗi cho hệ thống? Mới đây ông Lê Kiến Thành – con trai Tổng Bí thư Lê Duẩn – nói lên những tệ hại của chế độ mà nhà thơ Bùi Minh Quốc đã tởm lợm: “Quay mặt vào đâu, cũng phải ghìm cơn mửa”! Một chế độ xây dựng trên sự lừa bịp, dối trá, lưu manh, độc ác ... tất yếu đưa đến một xã hội khiến mọi người phải sống giả tạo! Buồn nôn là phải thôi!

Bây giờ quay lại vấn đề tâm linh. Tôi vốn là phi công thường thi hành những phi vụ ban đêm để bao vùng trên trời. Hễ nơi nào có Việt Cộng tấn công đồn bót hay pháo kích vào thành phố thì được phái đến ngay tại nơi để yểm trợ quân bạn hoặc để diệt ngay ổ pháo kích. Đôi khi tình hình yên tĩnh, cứ thế bay vòng vòng trên trời cho đến khi chiếc phi cơ khác lên thay thế. Những lúc nhàn rỗi như vậy, trí óc tôi miên man nghĩ đến phận nước, phận mình. “Tại sao một dân tộc thông minh lại có những khoa bảng học vị đầy mình đâm đầu đi theo một cái chủ nghĩa quái đản “Vô Gia đình – Vô Tổ quốc – Vô Tôn giáo”? Nếu thành công trong sự nghiệp đánh thắng giặc Pháp, thì còn Gia đình và Tổ quốc đâu nữa để phục vụ? Giả thử cái thời bác sĩ Nguyễn Khắc Viện (anh ruột bà chỉ dâu của tôi) mù quáng vì qúa sức khao khát độc lập mà trở thành bất hiếu đối với cha bị Việt Cộng mang ra đấu tố, thì tạm hiểu được. Nhưng sau năm 1954, gần một triệu người dân Bắc phải rời bỏ quê cha đất tổ vào Nam để lánh họa cộng sản mà những trí thức Miền Nam như bác sĩ Lê Khắc Quyến, như nhà sư Trí Quang sao lại ngấm ngầm hoạt động cho cộng sản? Chẳng lẽ họ không biết Phong trào “Cải cách ruộng đất” đấu tố địa chủ một cách man rợ ở Miền Bắc hay sao? Chẳng lẽ Trí Quang không biết những nhà Sư ở Chùa Quán Sứ đều bị bắt buộc hoàn tục hay tự lao động để mưu sinh vì chẳng còn ai cúng dường lễ vật? Chẳng lẽ họ không thấy mỗi khi có cuộc giao tranh giữa Quốc gia và Cộng sản thì người dân đều bồng bế nhau chạy về phía Quốc gia hay sao?

Vì những câu hỏi tự nêu ra mà không có câu trả lời, tôi đành nghĩ đến sự kiện tổ tiên mình gieo nghiệp ác, nên con cháu phải trả nợ thần linh. Lê Chiêu Thống bị Chúa Trịnh chuyên quyền, sang Tàu cầu cứu vua Nhà Thanh. Hoàng Đế Quang Trung đánh tan quân Thanh, Lê Chiêu Thống bị kết tội cõng rắn cắn gà nhà. Chúa Nguyễn Phúc Ánh cầu viện quân Xiêm La cũng bị Nguyễn Huệ đánh tan, quay sang nhờ Bá Đa Lộc cầu viện nước Pháp. Vì Hoàng Đế Quang Trung chết sớm, Quang Toản còn nhỏ, nên Chúa Nguyễn Phúc Ánh giành được ngôi báu, dựng lên cơ nghiệp Nhà Nguyễn. Có lẽ cái câu “Được làm vua, thua làm giặc” truyền tụng trong dân gian là để ví vua Lê Chiêu Thống với chúa Nguyễn Phúc Ánh chăng?

Cách trả thù tàn tệ của vua Gia Long đối với người anh hùng Nguyễn Huệ có công đánh tan quân xâm lăng Nhà Thanh, rõ ràng quá tiểu nhân, không xứng đáng phong cách của đấng quân vương. Dòng dõi Nhà Tây Sơn đều bị vua Gia Long tận diệt không còn một mống. Rồi dùng “voi giày ngựa xé” để hành hình nữ Tướng Bùi Thị Xuân đang mang thai quả là man rợ. Tại sao vua Gia Long không dùng bộ luật Hồng Đức thời vua Lê Thánh Tông để trị nước, mà lại dùng luật của Nhà Thanh (người Mãn Châu) dùng để cai trị nước Tàu? Tại sao vua Gia Long không học tấm gương bao dung của Đức Trần Hưng Đạo sau khi đại thắng quân Nguyên? Tiếp đến các đời vua sau, Nhà Nguyễn chủ trương tiêu diệt dân tộc Chàm một cách có hệ thống, khiến cho các Hoàng Đế kế tục lãnh tai họa theo quy luật vay trả?

Vua Tự Đức được tiếng là một người con chí hiếu với Mẹ, nhưng lại không đủ sáng suốt như Minh Trị Thiên Hoàng của nước Nhật, để cải tổ chính sách cai trị theo lời đề nghị của nhà ái quốc Nguyễn Trường Tộ. Ngài có 105 phi tần cung nữ nhưng bị tuyệt tự, không có con kế nghiệp, phải nuôi ba người cháu làm con nuôi. Mặc dầu biết Hoàng tử Ưng Chân là người dâm đãng, cá tính không tốt, vua Tự Đức vẫn cho nối ngôi, chỉ được làm vua một ngày thì bị nhốt vào ngục thất. Triều chính rối loạn, trong bốn tháng phế lập ba vua. Hoàng đế Bảo Đại cuối cùng chết trong nghèo khổ, thiếu thốn, mặc dầu Hoàng tộc đông đảo, hằng năm tổ chức họp mặt Hoàng tộc linh đình, thừa sức nuôi Ngài để tiếp tục cuộc sống vương giả. Có phải cái ác nghiệp gây ra từ đời vua Gia Long, vua Minh Mạng mà con cháu của Ngài lãnh hậu quả? Rồi khiến cho cả dân tộc Việt Nam bị lây nghiệp chướng theo? Đúng là “Quít làm Cam chiu”!

Là kẻ hậu bối, tất nhiên tôi ghi ơn công lao mở nước, dựng nước của Nhà Nguyễn, nhưng trong lòng vẫn luôn luôn tự hỏi phải chăng oan hồn dân tộc Chàm trả mối thù xưa bằng cách sử dụng Hồ Chí Minh mang về nước một cái Đạo của Quỷ Sứ Ma Vương để xóa sạch nòi giống Việt? Nhất là khi đọc Tập san của cựu Sinh viên Đại học Huế, tôi thấy có một bài văn của Giáo sư Lê Tuyên thuật lại mẩu chuyện đi thăm viếng một Nhà Thờ ở nước Tây Ban Nha trước khi trở về Việt Nam, càng làm cho tôi tin vào vấn đề tâm linh là có cơ sở. Chuyện kể rằng “phái đoàn thăm viếng vừa đến sân Nhà Thờ, một vị Linh mục dòng Tên chưa từng đặt chân đến Việt Nam, chưa từng tham khảo Văn hóa Việt Nam, bước ra chào hỏi và khuyên đừng về Việt Nam, vì một nửa đất nước của các ông đã bị mất, còn đâu nữa mà về!” Tuy Giáo sư Lê Tuyên không nói ra một nửa đất nước đã mất vào tay ai, nhưng mọi người đều hiểu là mất vào tay người Chàm, vì trong bài có nhắc đến câu thơ của thi sĩ Nguyễn Bính “Đường về Chiêm Quốc”. (Tôi gửi kèm theo Tập Kỷ Yếu Đại Học Huế để anh đọc bài viết của Giáo sư Lê Tuyên dạy Đại học Huế từ trang 109 trở đi).

Tổng thống Ngô Đình Diệm là người hết sức yêu nước. Ông trọng dụng nhân tài, nên mời những người đỗ đạt ở Ngoại quốc về nước để chấn hưng nền học thuật từ chương của thế hệ trước. Tiếc thay! Vì mối thù truyền kiếp do tổ tiên gieo rắc, khiến cho những người có văn bằng càng cao càng ngu si đần độn, không nhìn thấy hiểm họa của cái Đạo Cộng Sản, nên họ biến thành những kẻ phản quốc! Viện Đại Học Huế là cái hang ổ của Việt Cộng để cho những Giáo sư có tư tưởng Marxist gieo mầm. Thằng bạn học cùng lớp với tôi là Nguyễn Đắc Xuân hiền lành, ốm yếu bị bạn bè bắt nạt. Tôi thường bênh vực nó. Nhưng sau khi theo “Thầy Trí Quang” tuyên thệ vào đảng Cộng sản, nó trở nên hung thần, giết người không gớm tay. Chính các Giáo sư thân Cộng đã đẻ ra loại sinh viên như Trần Vàng Sao, tên thật là Nguyễn Đính, sinh năm 1942 theo Việt Cộng, nhưng khi va chạm sự thật đã làm bài thơ “Tau Chưởi” để nguyền rủa cái chế độ man rợ. Tôi biết nhiều người yêu nước đi theo cộng sản, sau khi chạm mặt với thực tế, đã vô cùng oán hận, nhưng không dám hé răng vì sợ sự khủng bố của đảng.

Như tôi đã giải thích nhiều lần với bạn đọc rằng Chủ nghĩa Cộng sản là một tôn giáo, vì nó đề ra vũ trụ quan, nhân sinh quan như tôn giáo, nên nó mới có giáo điều. Giáo chủ của nó là Karl Marx. Tư bản không phải là chủ nghĩa, vì nó chẳng có giáo điều.

Đức Phật Thích Ca dạy Từ Bi. Đức Chúa Jesus Christ dạy Bác Ái. Riêng Karl Marx dạy Hận Thù, dối trá và chủ trương tiêu diệt những tôn giáo khác. Đạo Phật hay Đạo Chúa đều xác nhận sinh ra làm người đều phạm tội ít nhiều. Nên Đạo Phật hay Đạo Chúa đều khuyên tín đồ ăn năn, sám hối. Còn Đạo Cộng không có khoản nào trong giáo điều của chúng đề cập đến ăn năn, sám hối. Bằng chứng là bà chủ hãng Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm đã cống hiến tài sản cho Đạo Cộng, giấu cán bộ cao cấp dưới hầm bí mật khi có cuộc hành quân bố ráp của Thực Dân Pháp, có hai người con trai là chính tri viên Trung Đoàn, nhưng vẫn bị đấu tố cho tới chết. Bằng chứng rõ ràng hơn nữa là đảng Cộng Sản Việt Nam đã phạm nhiều tội ác đối với dân tộc Việt Nam, nhưng từ đó đến nay chưa một lần nào đảng Cộng sản lên tiếng xin lỗi. Đạo Cộng không bao giờ biết đền ơn ai cả. Chúng nhồi vào óc quần chúng phải nói “nhờ ơn Bác, ơn Đảng” trước khi mở lời nói một điều gì, để cả dân tộc phải mang ơn sự tàn ác!

Một ngày nào đó, người ta dùng DNA để xác minh Hồ Chí Minh mang dòng máu Việt Nam đi nữa, ông ta vẫn là “Hồn Trương Ba, Da Hàng Thịt”, là một người cai trị dân Việt Nam bằng những biện pháp thâm độc gấp vạn lần Thái Thú Tàu cai trị nước ta. Đó là áp dụng cuộc nghiên cựu của nhà khoa học Ivan Pavlov thí nghiệm trên chó để biến cả một dân tộc thông minh, khí phách trở nên ngoan ngoãn như con vật nuôi trong nhà. Khi một dân tộc bị triệt tiêu trí tuệ, nhân cách, phẩm chất thì cái dân tộc đó nếu còn hiện diện trên địa cầu, chỉ là những tên nô lệ mà thôi! Nhà sử học Dương Trung Quốc hãy vận dụng trí nhớ để xem trong lịch sử dân tộc, có một nhà lãnh đạo nào như Hồ Chí Minh gửi cán bộ sang Tàu để học cách thức đấu tố địa chủ để trở về nước mở màn một cuộc chửi Cha mắng Mẹ long trời lở đất chưa? Cứ xem bài thơ của nhà giáo kiêm nhà văn Nguyễn Công Hoan chửi Cụ Phan Khôi một cách thô tục, khả ố thì đủ hiểu cái chủ nghĩa cộng sản đã đẻ ra người làm văn hóa mất dạy đến mức nào!

Hoa Kỳ đã giúp ba quốc gia bị chia đôi giữa Tự Do và Độc Tài. Đông Đức – Tây Đức thống nhất trong hòa bình. Nam Hàn vẫn giữ được quốc gia. Nhưng Miền Nam bị mất, vì oan hồn những người Chàm dùng tà giáo cộng sản làm cho dân Việt Nam đều bị quỷ ám. Có lúc nào trong lịch sử mà người dân Việt bị lâm vào tình trạng thù ghét nhau, chia rẽ nhau, phản bội nhau, đố kỵ nhau ghê gớm như thế đâu? Có bao giờ người yêu nước bị quy vào tội phản quốc và tên tội đồ được phong Thánh, được mang vào Chùa để thờ? Rồi chính Hoa Kỳ cũng bị quỷ ám, vì ra tay ngăn chặn oan hồn dân tộc Chàm trả mối thù dân tộc Việt Nam? Vì Hoa Kỳ bị quỷ ám, giết nhà ái quốc Ngô Đình Diệm, dù mang nửa triệu quân vào Việt Nam, tốn hàng trăm tỷ đô-la, chết 58 ngàn lính và vô số thương binh, nhưng vẫn bị thua trong nhục nhã bởi một đạo quân ốm đói, thất học. Đó là cái tội đánh rắn, mà không chịu đánh dập đầu!

Vì thua trận giặc Việt Nam, Hoa Kỳ phải thò tay ra bắt tay Trung Cộng, tức là cõng rắn cắn gà nhà. Lãnh đạo Hoa Kỳ đã quên sự cảnh báo về mối Họa Da Vàng (Péril jaune). Trung Hoa có lịch sử buôn vua, nuôi giấc mơ bình thiên hạ, coi các dân tộc chung quanh là man di mọi rợ và có truyền thống gian thương (làm giàu bằng mọi giá) rất phù hợp với đạo lý lươn lẹo của Cộng Sản. Tổng thống Ronald Reagan đề ra chương trình “Star War” khiến cho Liên Xô chạy đua bị hụt hơi, kinh tế lụn bại, khiến cho hệ thống chủ nghĩa cộng sản ở Âu Châu sụp đổ. Trong khi đó, Tổng thống George H. Bush thay vì quất sụm nền kinh tế của Tàu, lại chủ trương “Toàn Cầu Hóa” (một thuật ngữ trá hình về Thế giới đại đồng của cộng sản) làm cho Trung Cộng giàu lên thì ngày nay nước Mỹ bị Tàu làm cho điêu đứng mọi mặt là đương nhiên!

Ở đây, tôi xin nói thêm về kiếp nạn dân tộc Việt Nam, dù đã liều mạng đi tìm cuộc sống tại nước tự do mà vẫn bị oan hồn của Chàm tiếp tục trả mối thù. Đó là việc viên Phó Đề đốc Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, tên là Hoàng Cơ Minh, dựng lên cái gọi là Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam mà bắt chước từ cách ăn mặc, để râu giống Hồ Chí Minh. Giải phóng quái gì mà đường lối phường tuồng như gánh hát bội khua chiêng gióng trống ầm ĩ, trong nội lực chưa có gì, tài nói dối chưa đáng xách dép cho cộng sản? Thế mà vẫn có người say sưa chạy theo giống như một đám lên đồng tập thể. Anh Quốc định hỏi tại sao hiện tượng kỳ quái như thế có thể xảy tại một đất nước tự do, thông tin không bị ngăn cấm ư? Tại vì những người có tên, có tuổi, có hiểu biết đều bị quỷ ám, biết Hoàng Cơ Minh làm  sai nhưng không dám lên tiếng, vì sợ bị quy cho cái tội chống Mặt Trận! Nhà báo Đạm Phong, Lê Triết viết bài công kích Mặt Trận lừa bịp thì bị giết, mà chẳng ai dám hé răng.

Tên của Chủ tịch Hồ Chí Minh đánh lừa cả nước viết tắt “HCM”; tên của Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh lừa bịp cũng viết tắt “HCM”. Đúng là tiền định! Làm sao tôi không ngờ rằng oan hồn của Dân Chàm muốn nói rằng “tổ tiên của các người thảm sát dân tộc chúng tôi, thì ngày nay các người phải chịu cái nhục mất nước, cộng thêm cái hèn, cái vô tư cách”? Hồ Chí Minh hay Hoàng Cơ Minh đều là tay sai của quỷ để trả thù dân Việt Nam! Có đúng không?

Ai mà chẳng biết sống ở đời, sự lương thiện là quan trọng để mọi người kính yêu. Ai rồi cũng phải chết, chỉ có danh thơm tiếng tốt sống mãi ngàn năm. Dũng tướng Trần Bình Trọng quắt mắt mắng vào mặt kẻ thù “ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc”. Nhà Nho Chu văn An “dâng sớ lên vua xin chém đầu bảy nịnh thần”. Cả hai vị đã khuất, nhưng anh hồn vẫn sống mãi tới ngày nay đó thôi! Tôi tin rằng ông Hồ Chí Minh và ông Hoàng Cơ Minh cũng muốn sử sách ghi danh, nhưng lại đi vào đường bá đạo để bị đời đời nguyền rủa, dù bọn bồi bút ra sức tâng bốc, làm lễ tưởng niệm, vẫn ô danh! Năm 1963, đám Tướng lãnh phản loạn họp nhau tại Tổng Tham Mưu để lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm. Thiếu tá Nguyễn Hữu Duệ, Chỉ huy phó Liên Minh Phòng Vệ Phủ Tổng thống, xin phép Tổng thống mang quân đi bắt toàn bộ lũ phản phúc. Tổng thống Diệm không cho, vì không muốn thấy cảnh anh em huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt. Thiếu tá Duệ thưa: “Chẳng lẽ chúng ta đành bó tay chịu chết hay sao?” Tổng thống Ngô Đình Diệm đáp ngắn gọn: “Chết thì đã sao?” Đúng linh hồn Tổng thống Ngô Đình Diệm không chết! Tên tuổi Ngài vẫn sống mãi mãi.

Thưa sử gia Dương Trung Quốc,

Cái tội của đảng Cộng sản là làm hèn cả dân tộc bằng sự khủng bố, giết người. Không một người khí phách nào được quyền sống sót dưới chế độ. Người anh thúc bá của tôi – Đặng văn Việt – được Thực dân Pháp phong cho danh hiệu “Hùm Xám Đường Số 4”, nhưng bị sống dưới chế độ “Cụ Hồ”, con hùm xám bị bẻ hết răng và vặt hết móng vuốt, trở nên nhũn như con chi chi. Thấy anh Việt đã ở tuổi 101, vẫn còn tự hào với chiến công lẫy lừng, tôi nói: “Phải chi ngày ấy anh đừng đánh Pháp thì ngày nay nước mình đâu có mất thác Bản Giốc, đảo Hoàng Sa, Trường Sa?” Thật tội nghiệp cho ông anh phải “ăn mày dĩ vãng” để sống!

Năm 2011, tôi theo các cháu tôi đem tro cốt của ông anh ruột về chôn tại nghĩa trang Nhà Họ Đặng ở Nghệ An. Tôi bị “làm việc” với hai cán bộ Công An Văn Hóa tại phi trường Nội Bài trong 90 phút . Tôi nói với họ rằng “chẳng qua bên các anh hên, các anh thắng. Còn bên chúng tôi thua vì chúng tôi xui. Nếu bên tôi thắng, tôi dẫn các anh đi nhậu thịt chó, chứ không bắt các anh phải “làm việc” như thế này”. Hai anh Công An nói: “Không phải đâu bác Âu! Đây chi là vấn đề đả thông tư tưởng thôi, chứ chẳng phải làm việc”. Tôi định nói: “Các anh làm quái gì có tư tưởng mà đòi đả thông?” Nhưng tôi thôi, vì thật tình mà nói, họ chỉ là nạn nhân như mình, chẳng có bên nào thắng bên nào bại. Tại vì bị Quỷ Ám, khiến cho những tinh hoa của đất nước mình tôn thờ một thứ tôn giáo của Quỷ Sứ, thì thế hệ mình phải chịu tai ách là đáng rồi. Dân mình dũng cảm, thông minh đâu kém gì dân Nhật? Thế mà ngày nay dân ta bị cả thế giới khinh khi, vì bị lũ Cuội tại cái “Chỗ Lội Làng Ngang”! (Đọc bài thơ của Cụ Nguyễn Khuyến tại đường link:https://www.thica.net/2013/02/03/cho-loi-lang-ngang/), cầm đầu, nên đành phải khoanh tay! Lãnh đạo đất nước là phải lo vun bồi nguyên khí Quốc gia. Đằng này, đảng lấy sự dối trá, lừa bịp, khủng bố làm phương tiện để giành quyền lực, gieo rắc sự sợ hãi lên toàn bộ dân tộc, thì ngày nay người cầm quyền sợ hãi dân đứng lên giành lại quyền. Thực dân cai trị còn cho dân có báo chí tư nhân, đảng Cộng sản cầm quyền cả nước từ 46 năm nay mà không có lấy một tờ báo tư nhân thì đủ rõ nhà cầm quyền sợ dân đến mức nào!

Người bạn đồng môn trường Quốc Học với tôi – Nhà văn Tràm Cà Mâu Nguyễn Thiệp – vừa viết truyện ngắn “Vẫn Còn Hy Vọng”. Hy vọng về điều gì? Hy vọng mọi người hãy đem đốt cuốn bí kíp “Kỹ Thuật Nói Dối”, thì thế giới trở nên văn minh, có văn hóa ngay. Tôi là một tên vũ biền, gốc Nghệ An nổi tiếng “chặt to kho mặn”, chẳng có văn tài, cũng đã từng viết “Thời Của Bọn Làm Bạc Giả” để ghi chép lại cái thời “đốn mạt” mà mình đang sống. Viết để giải tỏa ẩn ức, chứ chẳng mong kiếm một chiếc chiếu rách nào trên văn đàn. Bởi vì nói đến bọn làm bạc giả chỉ tổ bị ném đá, chứ ích lợi gì? Nhớ năm 1988 đăng bức thư “Vàng Rơi Không Tiếc” của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng trên Giai phẩm Lý Tưởng của KQ/VNCH do tôi phụ trách, để hỏi người bạn về sự thực hư của Mặt Trận HCM, tôi liền bị bọn ma quỷ đứng trong bóng tối suốt ngày đêm gọi điện thoại đe dọa, khủng bố tinh thần. Nhưng tôi quyết liệt chống lại, tự bỏ tiền túi phát hành một số báo để hài tội quân khủng bố. Có người bạn hỏi anh không sợ bị giết như ký giả Đạm Phong à? Tự nhiên, từ trong tiềm thức, tôi bật ra câu nói “Chết có gì mà sợ?” giống như cố Tổng thống Ngô Đình Diệm đã thốt lên vào năm 1963. Nhiều người chê cười tôi là đứa dại, lo chuyện bao đồng, nhưng tôi chấp nhận thà chết đứng hơn sống quỳ để không bị phường vô lại bắt nạt. Ở xứ tự do, sức mấy tôi sợ cái đám giặc cỏ?

Trong chiến tranh Việt Nam, Tổng thống Hoa Kỳ không dám xua quân ra Bắc để thanh toán bọn tay sai Liên Xô, Trung Cộng vì sợ Trung Cộng nhảy vào can thiệp. Đó là một tính toán sai lầm, bởi vì lực lượng quân sự của Trung Cộng lúc bấy giờ đâu có ra gì? Trung Cộng đâu có thương yêu gì bọn tôi tớ mà nhảy vào cứu chúng nó? Hoa Kỳ cũng bị quỷ ám nên điều hành cuộc chiến hết sức ngu để thua bọn lính đánh thuê cho Liên Xô, cho Trung Cộng!

Nhờ được hưởng quy chế tối huệ quốc, Trung Cộng đã dùng tiền của Mỹ để mua các quan chức Hoa Kỳ nắm các địa vị then chốt trong guồng máy lãnh đạo Quốc Gia. Ăn tiền hối lộ của Trung Cộng, chính khách Hoa Kỳ trở nên hèn hạ, phải tuân hành mệnh lệnh của ông chủ Trung Cộng sẽ đưa Hoa Kỳ đến nạn lạm phát phi mã sắp tới cho mà coi. Những phát minh khoa học, vũ khí của Hoa Kỳ đều được bọn con buôn bí mật chuồi cho Trung Cộng, ngay cả cách thức bào chế vũ khí sinh học. Tiến sĩ kinh tế Peter Navarro viết cuốn “Chết bởi Trung Cộng” (Death By China) để báo động nhưng chính trị gia Hoa Kỳ trót bị Trung Cộng “blackmail”, nên Hoa Kỳ sẽ sụp giống như Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975.

Tỷ phú Donald Trump không đành lòng để cho quốc gia mình bị Trung Cộng thống trị, từ bỏ cuộc sống vương giả, đứng ra tranh cử cứu nước. Mặc dầu bà Hillary Clinton được Barack Obama và truyền thông thổ tả hỗ trợ tối đa, nhưng ông Trump đắc cử vẻ vang. Mặc dù bị đảng Dân Chủ phá phách suốt 4 năm cầm quyền, Tổng thống Trump vẫn đạt được những thành quả vượt bậc, hơn tất cả các đời Tổng thống tiền nhiệm. Thế mà tới nhiệm kỳ 2, năm 2020 Tổng thống Trump bị thua một đối thủ vô tài bất tướng, lại mắc bệnh mất trí nhớ, nói năng lung tung. Tôi tin sự thất cử của ông Trump là do Thiên Chúa muốn cho nhân dân Hoa Kỳ thấy rõ bộ mặt phản bội tổ quốc của những tên tai to mặt lớn đang nắm vận mệnh quốc gia.

Ngoại trừ Thượng Đế trừng trị tội ác của con quỷ Trung Cộng đối với Pháp Luân Công, đối với người Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ bằng động đất làm vỡ đập Tam Hiệp, thì may ra Hoa Kỳ được tồn tại. Còn nước Mỹ bị bọn phản quốc, phản Chúa thắng lợi, thì nền văn minh nhân loại sẽ bị Trung Cộng hủy diệt, như Việt Cộng hủy diệt nền văn hóa Việt Nam!

Với chính sách cai trị làm ngu dân tộc bằng nền giáo dục bám lấy tư tưởng Hồ Chí Minh, nên đảng chỉ đào tạo rất nhiều Tiến sĩ mà không thấy ai có bằng sáng chế. Ngày nay, nhờ có “Internet”, trẻ em tự học, nên Việt Nam có nhiều thần đồng siêu trí tuệ ra đời. Người cầm quyền phải thấy cái học ở nhà trường không mang lại kết quả, mà cứ khư khư ôm lấy thì đất nước chỉ đi giật lùi thôi. Khi Giáo sư Nguyễn Huệ Chi lập ra trang mạng “bauxitvn” để người trí thức có chỗ cất lên tiếng nói, nhưng lại dùng tấm ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm biểu tượng, tôi bèn viết thư đề nghị nên thay bằng tấm hình nhà cách mạng Phan Chu Trinh, người đã yêu cầu trí thức làm nhiệm vụ khai dân trí. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đã nghe lời đề nghị của tôi và ngày nay trang mạng Bauxitvn đã treo tấm hình của Cụ Phan Chu Trinh. Nay tôi cũng có một số đề nghị chuyển đến Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng:

1/ Lê Đức Thọ lúc sống hãm hại nhiều “đồng chí”, lúc chết dù được chôn ở nghĩa trang Mai Dịch, nhưng sáng nào cũng bị kẻ lạ đặt một bãi phân lên mộ, khiến cho gia đình phải dời mộ đi chôn một nơi bí mật. Hãy noi cái gương đó mà trả lại quyền sống cho dân. Còn nếu khư khư bắt buộc cả nước tiến lên “Xã hội Chủ nghĩa” thì thế nào cũng lãnh đủ như Lê Đức Thọ.

2/ Hãy đốt xác ông Hồ nằm chình ình ở lăng Ba Đình để đem tro rải các nơi như di chúc của ông Hồ trăng trối. Ngôi mộ của ông Hồ là hòn đá tảng đè bẹp long mạch của đất nước, khiến cho tinh hoa của dân tộc không thể ngóc đầu lên được.

3/ Hãy noi gương Bắc Bình vương Nguyễn Huệ đến Đàn Nam Giao khấn Trời Đất trước khi xuất quân đánh quân Thanh, Tổng Bí thư cũng nên đến Đàn Nam Giao, thay mặt tổ tiên, tạ tội với dân tộc Chàm để cho vong linh các oan hồn Chàm siêu thoát, Việt Nam sẽ tai qua nạn khỏi.

Tôi bảo đảm rằng nếu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thực hiện ba đề nghị của tôi, dân tộc Việt Nam sẽ hết bị con quỷ cộng sản ám, tên tuổi của Nguyễn Phú Trọng sẽ trở thành bất tử. Nếu ông Nguyễn Phú Trọng muốn cưỡng lại, cũng không thể thoát được xu thế thời đại. Bà Nguyễn Phương Hằng đang vạch trần sự lừa bịp của bọn buôn thần bán thánh Võ Hoàng Yên với chủ đích làm sạch xã hội và thề hy sinh mạng sống để chống lại bọn ăn bám, lợi dụng danh nghĩa làm từ thiện. Nếu người tinh ý, nghe bà Nguyễn Phương Hằng tố giác bọn lừa đảo và được rất nhiều người ủng hộ thì thấy bà Hằng đang tố giác đảng cộng sản Việt Nam lừa dối dân tộc. Hình như có vị Bồ Tát nào đó xui khiến vợ chồng ông Dũng và bà Hằng đem tượng Hồ Chí Minh vào thờ tại Đại Nam Quốc Tử để làm cái lá chắn che thân, trước khi chuẩn bị chuẩn bị tấn công bọn giả hình?

Chúa tể bọn giả hình chính là đảng cộng sản Việt Nam, chứ còn ai vào đây? Trong việc lật tẩy bọn giả hình, treo đầu dê bán thịt chó, tôi ủng hộ việc làm của bà Nguyễn Phương Hằng vì câu nói bất khuất: “Không sợ sự đe dọa của bọn gian, sẵn sàng chết để mang lại công bằng cho Cộng Đồng!” Nếu ông Nguyễn Phú Trọng nghe ba đề nghị của tôi mà sợ mất quyền lãnh đạo đảng, cho người giết tôi để diệt khẩu. Tôi cũng đếch sợ! “Chết có gì mà phải sợ?”

Nếu ông Nguyễn Phú Trọng bắt chước Tổng thống Donald Trump lo làm việc ích quốc lợi dân thì dân yêu, dân quý. Ông Trump dù bị đảng Dân Chủ truất phế bằng gian lận, đã về vườn nhưng vẫn được người dân yêu nước hâm mộ. Tên tuổi Tổng thống Donald Trump sẽ sống mãi.

Bằng Phong Đặng văn Âu, Ngày 24 tháng 5 năm 2021.

Telephone: 714 – 276 – 5600

Email Address: bangphongdva033@gmail.com

 

 

Wednesday, May 12, 2021

NƯỚC MỸ SỤP ĐỔ CHỈ LÀ VẤN ĐỀ THỜI GIAN

 

Nước Mỹ sụp đổ _ Chỉ là vấn đề thời gian

 image

Giáo sư Tiến sĩ Stephen B. Young, Khoa trưởng Luật khoa trường Đại học Hamline, thuộc Tiểu bang Minnesota, USA.

 

Kính thưa Giáo sư,

 

Tôi biết Giáo sư từng phục vụ tại Vĩnh Long, Việt Nam Cộng Hòa, trong Tổ chức CORD của chính phủ Hoa Kỳ. Giáo sư lấy vợ Việt Nam, nói và viết tiếng Việt giỏi như người Việt Nam. Hôm nay, một lần nữa, nhân danh người chiến sĩ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã trở thành công dân Hoa Kỳ, tôi viết thư này gửi đến Tiến sĩ để nói lên mối quan tâm của tôi về tình hình nước Mỹ. Tôi cho rằng đây là trách nhiệm và bổn phận của công dân đối với Quốc gia đã cưu mang đồng bào mình, gia đình mình.

 

Tôi nhận định rằng sự sụp đổ của nước Mỹ chỉ còn là vấn đề thời gian, nếu những người yêu nước Mỹ, trung thành với Thiên Chúa không dám can đảm đứng lên chống lại xu hướng cộng sản vô thần của đảng Dân Chủ. Sở dĩ nước Mỹ mới thành lập mà nhanh chóng trở thành một Quốc gia hùng cường bậc nhất thế giới là do những nhà lập quốc đã lãnh đạo nhân dân Mỹ theo Đức Tin Thiên Chúa Ba Ngôi. Nay đảng Dân Chủ đang bị lãnh đạo bởi bọn phản Chúa.

 

Đảng Dân Chủ không còn là đảng Dân Chủ của thời Tổng Franklin D. Roosevelt, thời John F. Kennedy. Đảng Dân Chủ ngày nay bắt chước phương pháp đấu tranh giành quyền lực kiểu cộng sản hết sức bẩn thỉu, với sự phụ họa của Truyền thông khuynh tả bất lương. 


image


Kết quả cuộc bầu cử Tổng thống ngày 3 tháng 11 năm 2020 chứng tỏ cho mọi người thấy sự gian lận đã xảy ra, dù kẻ nào trình độ nhận thức chính trị thấp kém đến đâu cũng nhận thấy.

 

Căn cứ vào sự tập hợp đông đảo của những công dân Hoa Kỳ thuộc mọi sắc tộc, mọi giai tầng xã hội, mọi lứa tuổi, mọi giới tính nồng nhiệt ủng hộ Tổng thống Donald Trump mỗi khi ông đi vận động tranh cử thì phải tin rằng chiến thắng sẽ về tay ông. Trong khi cựu Phó Tổng thống Joe Biden đi vận động thì số người ủng hộ tham dự rất lèo tèo. Do đó, chỉ có sự gian lận mới có thể đưa ông Joe Biden lên làm Tổng thống, như ông đã khoe với báo chí rằng cựu Tổng thống Barack Obama và ông đã có một kế hoạch gian lận rất quy mô và rất tinh vi. Năm 2016 tỷ lệ đắc cử của bà Hillary Clinton cao là con số do Truyên thông khuynh tả bịa đặt, phóng đại, khiến bà chủ quan, không thèm đi tranh cử nên bà đã thua. Tờ báo Newsweek in 150 ngàn số trên hình bìa chào mừng Tân Nữ Tổng thống đã phải vội vàng đem báo đi thủ tiêu.


image


Nhưng tại sao Tổng thống Donald Trump thất cử năm 2020 ? Tôi cho rằng sự thất cử của Tổng thống Donald Trump là ý Chúa. Nhờ ý Chúa mà người dân Hoa Kỳ mới thấy được ba ngành Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp và Truyền Thông của Hoa Kỳ đã bị Trung cộng dùng thủ đoạn hối lộ, “blackmail” khiến cho các chính trị gia trở nên thối nát, sa đọa, ấu dâm, tham nhũng. Cho nên giới làm chính trị, văn hóa, truyền thông tự động biến thành tay sai đắc lực của Trung cộng. Giáo sư đã ở Việt Nam nhiều năm, chắc chắn Giáo sư biết rõ đòn phép của cộng sản hơn bất cứ người Mỹ trí thức nào. Tình báo (CIA), phản tình báo (FBI) là tai mắt của chế độ, thì nay đã trở thành công cụ của đảng Dân Chủ.

 

Qua việc lục soát của FBI vào nhà riêng của Luật sư Rudy Giuliani, mà không dám tịch thu cái Laptop của Hunter Biden, bị Giáo sư Alan Dershowitz nhận định là việc làm Vi Hiến, thì nền Tư Pháp của nước Mỹ đã bị chính trị hóa, không còn tính chất phi đảng phái như xưa nữa rồi. Cựu Ngoại trưởng John Kerry tiết lộ cho Iran biết hoạt động của  Do Thái – một Đồng Minh trung kiên của Mỹ – tại Syria mà CIA không báo cáo cho Chính quyền Trump biết, thì có phải CIA đồng lõa với John Kerry phản bội Đồng Minh không?


image


Chủ tịch Tối Cao Pháp Viện – John Roberts – bị Luật sư Lin Wood tố cáo là khách hàng của ông Trùm Ấu Dâm Jeffrey Epstein mà không lên tiếng phủ nhận, thì cái cơ quan cao nhất của ngành Tư Pháp đâu còn giá trị gì nữa trong một nước Dân chủ Pháp trị, phải không? Nếu không có sự thất cử của Tổng thống Donald Trump vào năm 2020, thế giới làm sao biết được chuyện tỷ phú Bill Gates bị vợ ly dị vì biết ông chồng mình cũng là khách hàng của ông Trùm Ấu Dâm Jeffrey Epstein! Sự bệ rạc của giới cầm quyền, giới giàu có của nước Mỹ đã quá mức tồi tệ!


image

 

Thưa Giáo sư Tiến sĩ Stephen B. Young,

 

Nước Mỹ được xây dựng lên bởi những nhà lập quốc lấy Niềm Tin “IN GOD WE TRUST” làm “motto”, nên được Chúa thương yêu, quan phòng. Biến cố “September Eleven 911” bị  quân khủng bố Hồi giáo gieo tai họa khủng khiếp là tín hiệu của Thiên Chúa báo động cho nước Mỹ hãy coi chừng mối họa Hồi giáo sắp xảy ra. Quả nhiên, ông Barack Hussein Obama là người vừa có tín ngưỡng Hồi giáo, vừa hấp thụ tư tưởng cộng sản từ Frank Marshall Davis – Thủ lãnh cộng sản Hoa Kỳ  – trở thành Tổng thống của nước Mỹ.

 

Bất cứ một công dân nào yêu nước đều muốn cho nước mình đoàn kết và giàu mạnh. Nếu ông Barack Hussein Obama yêu nước Mỹ thì phải cổ súy câu khẩu hiệu “All Lives Matter”, chứ sao chỉ ủng hộ “Black Lives Matter” là âm mưu chia rẽ chủng tộc giống cộng sản vậy? Trong lịch sử nước Mỹ, có Tổng thống nào sau khi hết nhiệm kỳ lại trở thành một nhà hoạt động (activist) với cái gọi là “Organizing For Action” để chống lại Chính quyền kế nhiệm không?


image


Tôi cho rằng hai lý do dưới đây sẽ đưa đến sự sụp đổ của nước Mỹ sẽ xảy ra: Vô đạo đức và phản quốc.

 

1_  Đảng Dân chủ ủng hộ phá thai là trái với luật Thiên Chúa bảo vệ sự sống.

 

2_  Đảng Dân chủ mở cửa biên giới để cho mọi thành phần công dân đủ loại từ nước ngoài được tự do tràn vào, trong đó có cả bọn buôn lậu bạch phiến, buôn người và được hưởng mọi quyền lợi còn hơn cả công dân hợp pháp, lao động hơn 30 năm như tôi thì xin hỏi công bằng xã hội ở đâu mà đảng Dân Chủ dám tự xưng là đảng của dân nghèo. Nếu người Da Trắng kỳ thị chủng tộc, thì làm sao Barack Hussein Obama có phiếu của người Da Trắng để đắc cử? Luận điệu chụp mũ kỳ thị là phản quốc!

 

Nước Mỹ từng có cuộc nội chiến. Nhưng cuộc nội chiến thời trước có mục đích giải phóng nô lệ Da Đen. Ngày nay, nội chiến trên đất nước Mỹ đang xảy ra. Cuộc nội chiến lần này có mục đích đưa nước Mỹ vào vòng nô lệ Trung cộng.


Tôi già hơn Giáo sư 5 tuổi. Quỹ thời gian của tôi trên đời này có thể đếm từng ngày. Thực sự bản thân tôi chẳng còn có điều gì để bận tâm. Nhưng tôi còn ôm mối ưu tư, lo lắng vì nếu nước Mỹ bị sụp đổ bởi ý đồ của Trung cộng thì nòi giống Việt Nam của tôi sẽ bị Hán hoá. Do nỗi lo lắng nòi giống bị diệt, tôi quyết định rửa tội theo chân Chúa để cầu xin Chúa và Đức Mẹ cứu vớt dân tộc Việt Nam. Tôi rửa tội, chẳng phải mong linh hồn được vào nước Thiên Đàng.


image


Ông Ngô Đình Diệm trước khi nhận lời yêu cầu của vua Bảo Đại về lãnh đạo nước Việt Nam, ông đã bước sang bàn thờ Chúa cầu xin Đức Mẹ trợ giúp ông thành công. Nhưng Tổng thống Ngô Đình Diệm đã bị bọn quỷ sứ cộng sản âm mưu với quân phản bội ở Miền Nam giết một cách dã man. Phải chăng tội của tổ tiên Việt Nam quá lớn, Đức Mẹ đành để cho Tổng thống Ngô Đình Diệm chịu chết thay cho dân Việt Nam, như Chúa Jesus Christ phải chịu chết để thay tội cho loài người? Mỹ đã có công giải phóng nhiều quốc gia trên thế giới thoát nạn độc tài áp bức, nên Chúa đã báo động cho nước Mỹ biết tai họa sẽ xảy ra. Nhưng Mỹ đã quên lời cảnh báo “Họa Da Vàng” mà bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa để bắt tay Trung cộng. Mỹ dành cho Trung cộng – một quốc gia của tội ác – nhiều đặc quyền kinh tế. Mỹ đã phạm một sai lầm rất lớn đối với nhân loại là làm cho Trung cộng giàu lên và bí mật trao cho Trung cộng những công thức chế tạo vũ khí giết người hàng loạt để Trung cộng khống chế toàn thế giới!

 

Tôi hết sức tuyệt vọng trước sự xuống dốc của nước Mỹ. Nhưng vì tin tưởng vào lời dạy của Cựu Đệ nhất Phu nhân Eleanor Roosevelt “It is better to light a candle than to curse the darkness” (Thắp lên một ngọn nến, còn hơn nguyền rũa bóng tối), tôi mạo muội viết thư này gửi đến Giáo sư để biết Giáo sư có sự ưu tư, lo lắng giống tôi không? Giáo sư có cảm thấy nhục khi bị một tập đoàn cầm quyền dùng sự gian lận để đưa đất nước xinh đẹp này thành địa ngục trần gian? Giáo sư có thấy chút tia sáng nào ở cuối đường hầm về sự suy đồi đạo đức của nước Mỹ hiện nay, có cơ may vượt qua?


image

 

Thưa Giáo sư Stephen B. Young,

 

Sau khi bọn Việt Cộng giả làm sư sãi kết hợp với bọn Tướng lãnh phản quốc lật đổ nền Đệ Nhất Cộng Hòa, anh em Tổng thống đều bị giết. Nhưng cuộc tranh đấu vì Đạo Pháp vẫn tiếp diễn. Đảo chính, chỉnh lý tiếp tục xảy ra. Tôi thấy trước nước Việt Nam Cộng Hòa sẽ bị mất vào tay Việt Cộng. Cũng như nay đảng Dân Chủ với sự kết hợp của Trung cộng, dùng sự gian lận để lật đổ Chính quyền Tổng thống Donald Trump xong rồi. Nhưng đảng Dân Chủ vẫn tiếp tục dùng “Black Lives Matter” làm chiêu bài để đổ lỗi cho Tổng thống Donald Trump kỳ thị Da Đen; dùng cái đám “AntiFa” để gây bạo loạn; dùng Pháp lý để triệt hạ những người ủng hộ Tổng thống Donald Trump; mở cửa biên giới và tiêu tiền vô tội vạ để mau chóng đánh sập kinh tế, thì nước Mỹ sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian, giống như Việt Nam Cộng Hòa mất thôi!


image


Sáng nay xem TV, tôi nghe ông Tổng thống gian lận Joe Biden bằng một vẻ mặt không biết xấu hổ, trả lời phóng viên: “Nước Mỹ dưới sự lãnh đạo của ông đang đi đúng hướng”. Nghe xong, tôi muốn đá vỡ cái TV cho hả sự khinh bỉ. Một tập đoàn lãnh đạo quỳ gối trước một tên tội phạm đã là điều nhục nhã. Nay một ông Tổng thống dám tuyên bố nước Mỹ đang đi đúng hướng dưới sự lãnh đạo của ông ta, mà không ông bà Nghị sĩ, Dân biểu nào trong đảng Dân Chủ hổ thẹn chia tay đảng, thì đúng là một bầy trơ trẽn sống với phương châm “Còn Đảng Còn Minh” hay “Thà Mất Nước Hơn Mất Đảng”!

 

Xin lỗi Giáo sư. Tôi không thể kìm hãm nổi sự tức giận, sự khinh bỉ trước sự xuống cấp của hàng ngũ trí thức, chính trị gia và Tướng lãnh của Hoa Kỳ, vì tôi tiếc cho một đất nước đẹp đẽ, một đất nước được những người yêu lý tự do xem đây là Thiên đường Hạ giới, mà lại bị bọn Big Tech, Big Media nuôi tham vọng “Toàn Cầu Hóa” thông đồng với Cộng sản Trung cộng để thống trị loài người, để biến loài người thành súc vật. Bởi vì một Tổng thống của đại cường đã mang lại sự phồn thịnh cho Quốc gia, mang lại hòa bình cho Do Thái và Ả Rập, mà còn bị  bịt miệng, thì còn ai đủ khả năng chống lại cái lũ quỷ sứ ma vương này?


image


Nước Mỹ sẽ bị diệt và cả thế giới này sẽ bị làm nô lệ cho tham vọng vô thần, chống Chúa!

 

 

 

Bằng Phong Đặng văn Âu


image


Monday, April 26, 2021

VIẾT CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT - BÀI SỐ 1

SỐ PHẬN CỦA MỘT DÂN TỘC.

VIẾT CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT.

Bằng Phong Đặng văn Âu

“Nước non ngàn dặm hai hàng lệ.

Tâm sự năm canh một bóng đèn”

Dương thế, Ngày 26 Tháng 4 Năm 2021.

Kính thưa hương hồn quý vong linh bên kia thế giới,

Cô em gái của tôi nhà văn Trần Thị Bông Giấy viết nhiều tác phẩm được độc gỉa hâm mộ, trong đó có cuốn “Viết Cho Người Đã Chết”. Tôi, một chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, còn sống sót trên dương thế, cũng muốn viết đôi điều trăn trở của mình cho quý hương linh đã về cõi vĩnh hằng. Tôi phải gọi điện thoại cho em gái tôi để xin: “Cô cho phép anh viết một bài có tựa đề mà em đã dùng, em nhé”. Dĩ nhiên em tôi hoan hỉ nhận lời. Tôi phải thận trọng như thế để không bị thiên hạ cáo buộc tôi cái “tội ... đạo tựa đề”.

Nhà văn hóa Phạm Quỳnh viết một bài tham luận về Sự Sống Chết trên Nam Phong Tạp Chí, có đoạn với đại ý như sau (nếu tôi nhớ không lầm): “Cái chết có nghĩa không? Hỏi câu đó, nhà khoa học đáp không, vì chết là tận cùng của sự sống; nhà tôn giáo đáp có, vì chết là sự bắt đầu, bắt đầu bằng linh hồn”. Tôi đồng ý với nhà tôn giáo, bởi vì tôi tin rằng con người gồm có hai phần: Phần hồn và phần xác. Nếu phủ nhận phần hồn, dân tộc sẽ dần dần biến mất, vì không có “Hồn thiêng sông núi” để bảo vệ nòi giống. Bởi lẽ đó, người tỵ nạn cộng sản luôn luôn nhắc nhở con cháu về bản sắc dân tộc (Identity) để không bị mất gốc.

Tôi đã từng đem mẩu chuyện Thầy Lê Tuyên Giáo sư Đại học Huế đăng trên Đặc san Sư Phạm Huế kể ông và mấy người bạn của ông đến thăm ngôi Giáo đường Santander ở Tây Ban Nha, được vị giáo sĩ Dòng Tên cho hay “nước Việt Nam đã mất bởi dân tộc mà tổ tiên các ông đã tiêu diệt, các ông đừng nên về bên ấy nữa”. Đó là thời điểm Miền Nam đang được Tổng thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo. Kẻ chiếm nước Việt Nam là vong hồn của những người Chiêm Thành sai khiến tà giáo cộng sản để trả mối hận vì bị Tổ tiên ta tiêu diệt.

Dân tộc Việt Nam oai hùng, can đảm, bất khuất, nhất định không để cho dân tộc Hán đồng hóa. Tổ tiên ta kéo nhau về vùng đất có núi non hiểm trở, ma thiêng nước độc để hùng cứ một phương. Mặc dầu bao nhiêu lần kẻ thù phương Bắc xua quân xâm lăng, nhưng đều bị tổ tiên ta đánh bại. Vì nhu cầu phát triển không gian sống cho con cháu, tổ tiên ta đã tiêu diệt dân tộc khác. Kẻ hậu sinh ghi nhận công ơn các bậc tiền bối, nhưng đứng về mặt tâm linh, tiền bối của ta đã phạm tội với đấng Tạo Hóa, thì đời nay hàng con cháu phải trả nợ. Luật vay trả là tự nhiên. Chính các bậc tiền bối của ta cũng đã từng căn dặn con cháu bằng câu “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước” là sự xác nhận quy luật đó và khuyên con cháu đừng phạm!

Hai tôn giáo lớn của Việt Nam là Phật giáo và Ky-tô giáo. Phật giáo dạy tín đồ lòng Từ Bi và Bát Chánh Đạo. Ky-tô giáo dạy tín đồ đức Bác Ái và Mười Điều Răn. Riêng Cộng sản giáo dạy cán bộ Căm Thù và “Cứu cánh biện minh phương tiện” (Cứu cánh của đạo Cộng sản là đoạt chính quyền bằng bất cứ phương tiện gì dù vô đạo để cưỡng bức người bị trị thành súc vật. Tôn giáo nào cũng khuyên tín đồ ăn năn, giác ngộ, sám hối để chuộc lỗi lầm. Riêng tà giáo cộng sản không đề cập tới điều đó, nên càng ngày nó càng lún sâu vào tội ác.

Tại sao cái thứ tôn giáo quái đản như vậy mà có lúc nó thống trị gần một nửa dân số địa cầu?Tại vì trên mặt lý thuyết, nó đánh đúng khát vọng của đa số quần chúng nghèo khổ bị các quốc gia Tư bản phát triển kỹ nghệ chiếm đất đai làm thuộc địa và những nhà trí thức sống trong tháp ngà ủng hộ. Một nhân vật nổi tiếng thế giới Jean-Paul Sartre say mê chủ nghĩa cộng sản đến độ phát biểu một câu nói xanh rờn: “kẻ nào chống lại chủ nghĩa cộng sản là con chó”, mặc dầu tội ác của cộng sản đã gieo rắc kinh hoàng tại Liên xô, tại Trung Cộng; mặc dầu một ký giả người Anh George Orwell đã viết cuốn “Annimal Farm” (Trại Súc Vật) để mô tả xã hội chủ nghĩ hoặc một nhà văn người Pháp André Gide viết cuốn “Retour d’U.R.S.S” (Trở Về Từ Liên bang Xô Viết).  Cho tới khi chứng kiến cả triệu người Việt Nam Cộng Hòa chết vì vượt biển, vượt rừng đi tìm tự do thì ông mới tỉnh ngộ. Lúc bấy giờ Jean-Paul Sartre mới kêu gọi những nhân vật phản chiến chống chiến tranh Việt Nam nổi tiếng như triết gia Bertrand Russell, ca sĩ Joan Baez ký một bản cáo trạng lên án chủ nghĩa cộng sản về tội diệt chủng, thì đã quá muộn!

Trí thức Việt Nam yêu nước, chịu ảnh hưởng văn minh, văn hóa Tây phương như Giáo sư Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Tạ Quang Bửu ... đã theo Việt Minh (cộng sản trá hình) vì giấc mơ giải phóng dân tộc, mà không nghĩ rằng nếu đánh đuổi Thực dân Pháp để thay vào đó một chế độ “chuyên chính vô sản” thì còn tệ hại hơn. Bố tôi được một người bạn đồng nghiệp bác sĩ nhãn khoa Lê Đình Thám dụ dỗ, thuyết phục tham gia đảng cộng sản, nhưng từ chối mà nói rằng cộng sản chủ trương “Vô Gia Đình – Vô Tôn Giáo – Vô Tổ Quốc” mà anh rủ tôi theo thì chúng ta đâu có thể còn làm công tác Phật sự để giúp Chùa? Bác sĩ Lê Đình Thám vì yêu nước, nhưng đã bị cộng sản lợi dụng lập ra Gia Đình Phật Tử Việt Nam là ngoại vi của cộng sản đã hoạt động hợp pháp dưới chính thể Việt Nam Cộng Hòa.

Đạo Cộng sản triệt để tiêu diệt Tôn giáo, nhưng đã dùng đủ mọi cách xâm nhập các Tôn giáo để làm công cụ cho tham vọng cướp chính quyền của chúng. Để thu hút người Công giáo tham gia cuộc kháng chiến Chống Pháp, cộng sản dụ dỗ bằng câu nghe như ca dao:

“Cây xanh thì lá cũng xanh,

Lương sao, Giáo vậy ai đành bỏ ai?!”

(Lương là người không phải tín đồ đạo Công giáo).

Sau khi tỉnh ngộ, chán ngán chế độ cộng sản, bác sĩ Nguyễn Khắc Viện than thở: “Vô sản không đáng sợ bằng vô học” và kêu gọi dân Việt phải làm “cuộc cách mạng mới”. Từ Hoa Kỳ, tôi gọi điện thoại trách bác sĩ Viện “tại sao Cụ thân sinh của anh bị cộng sản đấu tố cho đến chết, mà anh lại đi theo Hồ Chí Minh?”. Ông đáp: “Tại vì mình ngây thơ, mình quá khao khát độc lập, tự do, chú ạ!”. Tôi nói: “Không! Anh không ngây thơ!” Bác sĩ Viện cãi: “Mình ngây thơ thật, chú ạ!”. Mỗi lần ông cãi, tôi cứ lặp lại: “Không! Anh không ngây thơ!”. Cuối cùng, tôi giải thích: “Anh ngu và anh bất hiếu. Chủ nghĩa cộng sản là Chủ nghĩa Quốc tế do Liên Xô, Trung Cộng lãnh đạo. Nếu Việt Nam theo cộng sản, tức là phải nằm trong bộ máy của cộng sản quốc tế, thì làm sao nước mình có độc lập? Một chế độ đề cao chuyên chính vô sản thì làm sao có tự do? Anh có hiểu chuyên chính là gì không?”. Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện Con trai Hoàng giáp Nguyễn Khắc Niêm, Tế tửu Trường Quốc Tử Giám không những là bác sĩ Y khoa tự chế ra phương pháp thở để trị bệnh lao phổi của chính ông, mà còn là học giả thông thạo chữ Pháp, chữ Hán và viết nhiều sách có giá trị. Tôi, một kẻ vô danh tiểu tốt, dám nói thẳng những điều tôi nghĩ với ông Viện, vì ông là người anh của bà chị dâu tôi.

Tôi thuật mẩu chuyện trên để nói với độc giả rằng cái tà giáo cộng sản hình như có bùa mê thuốc lú, khiến cho bộ óc thông minh của những nhà trí thức tên tuổi trở nên ngu muội. Thân sinh Giáo sư triết học Trần Đức Thảo đã than với con trai: “Giá như ngày xưa, tôi cho anh học nghề thợ mộc, thợ nề thì cái thân anh đỡ khổ, cái thân tôi đỡ khổ và cái dân tộc này đỡ khổ” thì rõ ràng dân tộc mình thông minh, tài giỏi nhưng đã bị oan hồn của dân tộc bị diệt chủng dùng con quỷ cộng sản để trả thù dân tộc ta. Thử hỏi, làm sao có thể giải thích được chế độ Việt Nam Cộng Hòa văn minh đã bị một chế độ man rợ Việt Cộng đánh bại, nếu trí thức Miền Nam không bị quỷ ám? Nếu ai có cách giải thích khác hơn, xin cho tôi biết, tôi cám ơn.

Năm 1954, Hoa Kỳ giúp gần một triệu người Miền Bắc di cư vào Nam tìm tự do. Thực ra, chữ “di cư” là không đúng, mà phải nói là tỵ nạn cộng sản. Bởi vì đa số người Việt Nam quyến luyến lũy tre xanh, mồ mả cha ông, từng bị ngoại xâm, nhưng chưa hề bỏ xứ ra đi. Họ ra đi không phải vì tha phương cầu thực, vì tìm vùng đất phì nhiêu để sinh sống. Năm 1954, họ ra đi vì quá đỗi kinh hoàng trước sự đấu tố long trời lở đất của chủ nghĩa cộng sản man rợ. Sở dĩ đa số người “di cư” là Công giáo vì nhờ hệ thống Nhà Thờ có tổ chức do các Linh mục đảm trách. Còn phía Phật giáo thì mạnh ai nấy đi và Phật tử ít có kinh nghiệm về cộng sản hơn. Chẳng phải đa số Công giáo bỏ xứ ra đi vào Miền Nam, vì lãnh tụ Ngô Đình Diệm là người Công giáo. Đó là luận điệu tuyên truyền của Việt cộng sản để xuyên tạc ý nghĩa cuộc di cư và được một số người Miền Nam vô ý thức phụ họa.

Bây giờ nói về người trí thức trước năm 1945 tham gia Mặt trận Việt Minh chống Pháp. Hãy cho rằng họ chưa nhìn thấy bộ mặt thật của cộng sản. Nhưng sau năm 1954, chiếc mặt nạ man rợ của cộng sản đã rơi xuống, hà cớ gì trí thức Miền Nam theo cộng sản, hà cớ gì lãnh tụ Tôn giáo theo cộng sản và lãnh tụ đảng chính trị chia rẽ nhau để cho “ba thằng Việt Cộng leo cây đu đủ không gẫy”, vừa ngu, vừa dốt lại có thể dùng xe tăng ủi sập Dinh Độc Lập? Vậy có phải vong hồn của dân tộc bị diệt chủng trả thù, khiến cho những nhà lãnh đạo Miền Nam trở nên mê muội để không nhìn thấy cộng sản là thứ tà giáo sẽ hủy hoại nòi giống mình?

Trong bài viết vừa rồi, tôi nhắc đến nhà văn hóa Nhất Linh. Ông không những là nhà hoạt động Văn Hóa thuần túy. Ông còn là lãnh tụ của Đại Việt Quốc Dân Đảng (tức là hai đảng Đại Việt và Quốc Dân Đảng kết hợp), từng làm Bộ trưởng Ngoại giao trong Chính phủ Liên Hiệp của Hồ Chí Minh và từ bỏ vì nhìn ra sự đểu cáng của Hồ Chí Minh. Thử hỏi ở Miền Nam ai có uy tín hơn ông để giúp Tổng thống Ngô Đình Diệm củng cố nền Cộng Hòa trong sự nghiệp chống Việt Cộng cứu nước? Đất nước đâu đã có thanh bình mà một nhà lãnh đạo cách mạng như ông đi lên rừng Đà Lạt, tìm mọi thứ hoa lan để tiêu khiển? Bổn phận và nghĩa vụ Kẻ Sĩ của ông để đâu? Chẳng những thế, ông lại dính líu đến cái đám phản loạn Vương văn Đông, Trần Đình Lan tay sai Thực dân Pháp để lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm và lưu lại một bản di chúc dùng chữ “đối lập” hoàn toàn không đúng, mà thực sự là phản loạn, làm cho chính nghĩa bảo vệ nền tự do dân chủ của Miền Nam bất xứng trước con mắt thế giới.

Tôi, một kẻ vô danh tiểu tốt, không dám phê phán hành động của văn hào Nhất Linh. Tôi xin khẳng định văn hào Nhất Linh là nhà ái quốc, nhưng bị quỷ ám nên ông không ý thức hành động của mình là đồng lõa với Hòa thượng Quảng Đức “tự thiêu” do bọn quỷ sứ ma vương Việt Cộng đứng đàng sau châm ngòi. Nếu không có tà giáo Cộng sản, Trí Quang và nhiều nhà sư khác đâu có thể làm ô danh Đạo Phật của Đức Thích Ca Mâu Ni?

Người Mỹ chọn ông Ngô Đình Diệm để ủng hộ là đúng. Bởi vì ông là người yêu nước rõ ràng và tiết tháo. Được Hoàng đế Bảo Đại chọn làm Thượng thư Bộ Lại (Thủ tướng) lúc mới 33 tuổi, ông đề nghị Thực dân Pháp thay đổi đường lối cai trị dân Việt Nam. Người Pháp không chấp nhận. Ông từ chức là đủ biết ông thiết tha đến quyền lợi đất nước và không màng danh lợi. Nếu ông Diệm là Phật giáo, Việt Cộng vẫn có thể dùng Phật giáo để lật đổ ông Diệm. Bằng cớ là Hòa thượng Thích Tâm Châu từng là Chủ tịch Ủy ban Liên phái Bảo vệ Phật giáo, nhưng không chấp nhận đường lối tranh đấu của nhóm Ấn Quang có lợi cho Việt Cộng, thì cũng bị hăm dọa giết đấy thôi! Tài liệu lịch sử còn đó. Điều đáng tiếc là những cư sĩ trí thức Phật giáo không có cái Dũng của Đạo Phật để giảng giải cho quần chúng Phật tử đừng mê muội.

Tướng Lê Quang Vinh, tự Ba Cụt, thủ lĩnh Hòa Hảo về đầu thú với chế độ, bị Phó Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ giết vì tư thù, nhưng lại đổ cho ông Diệm giết. Tướng Trịnh Minh Thế, thủ lĩnh Cao Đài, bị Thực dân Pháp giết cũng đổ tội cho ông Diệm. Việt Cộng rỉ tai quần chúng, lại được bọn làm báo Việt Cộng nằm vùng loan truyền. Thành thử, trí thức Việt Nam không làm bổn phận và nghĩa vụ Kẻ Sĩ để nói lên cái chính nghĩa mà mình đang sống là vì bị quỷ ám. Ông Hà Thúc Ký lãnh tụ Đại Việt kéo quân ra Chiến khu Ba Lòng, lập đài phát thanh chửi chế độ, tổ chức ám sát ông Diệm, bị bắt nhưng không hề bị Công An của ông Diệm đánh một bạt tai, mà ông Diệm còn bí mật cho người đem tiền đến giúp bà Hà Thúc Ký nuôi con ăn học. Thử hỏi lãnh tụ Ngô Đình Diệm là người nhân đức hay ác ôn côn đồ như bọn Việt Cộng bôi nhọ? Nên nhớ, tôi là cựu đảng viên Đại Việt chống Tổng thống Ngô Đình Diệm, chứ không phải tay chân bộ hạ Ngô Đình Diệm mà bọn Việt Cộng bảo tôi hoài Ngô.

Ngoại trưởng Vũ văn Mẫu là người rất được Tổng thống Ngô Đình Diệm kính trọng. Theo tôi biết, có ba nhân vật ở Miền Nam được Tổng thống Ngô Đình Diệm gọi Ngài dù trước mặt hay sau lưng. Đó là Phó Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ, Ngoại trưởng Vũ văn Mẫu và Giáo sư Vũ Quốc Thúc. Nhưng Phó Tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ ngấm ngầm theo Dương văn Minh tạo phản; Ngoại trưởng Vũ văn Mẫu cạo trọc đầu, hùa theo cuộc tranh đấu của Trí Quang chống chế độ và Giáo sư Vũ Quốc Thúc viết hồi ký đề cập tới Tổng thống Ngô Đình Diệm thì dùng ngôn từ xách mé, khinh thường. Tại sao những con người được Tổng thống Diệm trọng vọng, lại có thể ứng xử phản phúc, kiêu ngạo để cho đời sau coi là yếu kém về nhân cách? Lễ giáo truyền thống Việt Nam đâu có tệ như thế? Chẳng qua họ bị con quỷ cộng sản ám đấy thôi!

Năm 1963, bọn Tướng lãnh phản loạn làm cuộc đảo chánh. Chỉ huy phó Liên Minh Phòng vệ Phủ Tổng thống Thiếu tá Nguyễn Hữu Duệ xin phép Tổng thống Ngô Đình Diệm đem quân đến Tổng Tham mưu bắt trọn các Tướng lãnh âm mưu làm loạn. Tổng thống Diệm từ chối vì không muốn anh em Quân Đội chém giết lẫn nhau. Anh Nguyễn Hữu Duệ hỏi: “Nếu mình không hành động thì chấp nhận mình để cho họ giết mình hay sao?”. Tổng thống Diệm trả lời: “Chết thì đã sao?”. Mẩu đối thoại do anh Duệ ghi lại trong hồi ký nói lên tình yêu của ông Diệm không muốn gà nhà bôi mặt đá nhau và sự can đảm không sợ chết của ông. Nhưng tiếc thay! Tổng thống Diệm không ý thức rằng cái chết của ông kéo theo cái chết của chế độ! Phải chăng Tổng thống chịu chết để chịu tội cho tổ tiên đã diệt một dân tộc, cũng giống như Đức Jesus Christ con độc nhất của Đức Chúa Trời  chịu chết để cứu chuộc nhân loại?

Kính thưa hương hồn quý vong linh bên kia thế giới,

Một nhà hàng hải Phương Tây viết: “Phải đến Nhật Bản mới tìm thấy một dân tộc thông minh như dân tộc Việt Nam”. Thế thì, tại sao lại có câu nói: “Một người Nhật không bằng một người Việt Nam, nhưng ba người Việt Nam không bằng một người Nhật”. Tổ tiên ta đã dạy con cháu “Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết”. Chẳng lẽ trí thức Việt Nam ngu đến nỗi để không biết lời dạy đó là cốt lõi cho sự tồn tại nòi giống, mà lại chia rẽ nhau, khiến cho thế giới khinh khi? Tôi có nghe nói đến “Tội Tổ Tông”. Tôi vẫn khắc ghi công ơn Chúa Nguyễn vì sợ Chúa Trịnh hãm hại, mà phải xin đi về phía Nam dựng nghiệp và mở mang bờ cõi. Nhưng công lao của Hoàng Đế Quang Trung Nguyễn Huệ đánh đuổi 20 vạn quân Thanh ra khỏi bờ cõi cũng không phải nhỏ. Chẳng hiểu vua nhà Thanh đầu độc Nguyễn Huệ vì đòi lại đất Lưỡng Quảng mà chết sớm hay do oan hồn dân Chàm đòi mạng mà qua đời ở độ tuổi ngoài bốn mươi? Vua Gia Long được sử sách ca tụng là người có chí lớn, nhưng tại sao lại có bụng dạ hẹp hòi, có thái độ trả thù nhỏ mọn, như đào mả Nguyễn Huệ, lấy đầu làm chậu đựng nước tiểu và đốt xương cốt rồi trộn lẫn với thuốc súng để bắn đi. Tại sao một bậc quân vương mà hành xử man rợ, bất nhân đến thế để cho con cháu không thể noi gương đức độ để trị nước?

Đọc tài liệu vua Minh Mạng có chính sách tiêu diệt người Chàm thật là khiếp đảm. Có phải vì thế mà tứ trụ trong triều đình Vua Tự Đức đều là những Tiến sĩ đã phê bốn chữ “Yêu Ngôn Hoặc Chúng” (lời ma mỵ để mê hoặc lòng người) vào bản điều trần của ông Nguyễn Trường Tộ về sự cải cách chính sách nội trị và ngoại giao để không bị Tây phương chiếm làm thuộc địa? Tại sao không có vị quan nào đề nghị Vua ra lệnh ông Nguyễn Trường Tộ hướng dẫn một phái đoàn sang Pháp để nhìn thấy tận mắt những tiến bộ khoa học của thế giới văn minh?

Bất hạnh cho dân tộc ta là bị Thực dân Pháp đô hộ. Bởi vì những Quốc gia bị Thực dân Anh đô hộ, thì không một Quốc gia nào bị họa tà giáo cộng sản xé toang đất nước về mọi mặt. Việt Cộng tôn thờ tà giáo cộng sản, dùng một đường lối cai trị cực kỳ tinh vi để biến dân Việt Nam thành súc vật. Không cho phép một ai bày tỏ lòng yêu nước. Mới đây, ông Lê Kiến Thành con trai của cố Tổng Bí thư Lê Duẩn, người từng dõng dạc tuyên bố “đảng ta đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Cộng”  đã viết một bài nói về tình trạng nước Việt Nam ngày nay dưới chế độ Việt Cộng. Mời quý vị mở đường link dưới đây để đọc:

https://khongquanc130.blogspot.com/2021/04/le-kien-thanh-con-trai-le-duan-viet.html

Như tôi đã từng nhấn mạnh: Tà giáo cộng sản không cho phép bất cứ ai trong đảng được phép ăn năn, giác ngộ, sám hối. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn văn An sau khi thôi chức đã than thở “Lỗi Hệ thống”, tức là ông ta hiểu cơ chế cộng sản đã hủy hoại đất nước, hủy hoại hồn dân tộc, khiến cho người dân chỉ biết tôn thờ cái chủ nghĩa “Mackeno” (tức là Mặc Kệ Nó), vô cảm, sống chết mặc bây. Cộng sản đã phạm vào tội ác là cứ thế mà tiến sâu vào tội ác là vậy, nhất định không quay đầu lại. Kẻ nào hy vọng cộng sản thay đổi là kẻ đó mắc chứng bệnh hoang tưởng vô cùng trầm trọng, sẽ không bao giờ có thuốc chữa.

Tại đây, tác giả xin tạm ngưng bài viết. Mời độc giả đón xem bài viết tới về đề tài “Viết Cho Người Đã Chết” bài tiếp theo.

Bằng Phong Đặng văn Âu

Địa chỉ email: bangphongdva033@gmail.com

Telephone: 714 – 276 – 5600


Saturday, April 24, 2021

LÊ KIẾN THÀNH: CON TRAI LÊ DUẨN VIẾT

 

Lê Kiên Thành: Tôi cầu mong chúng ta sẽ thức tỉnh
 Điều rõ nhất tôi cảm nhận được là chưa bao giờ cái xấu và tội ác đến với chúng ta 
bình thản như thế này. Người ta nhìn nó thản nhiên, như là điều tất yếu.
 Đó là buổi sáng, khi tôi đọc tin về một cậu thanh niên cứa cổ đứa bé 8 tháng tuổi; 
đó là khi tôi đọc tin về những người dân cùng xông vào đánh chết một kẻ trộm chó… 
Có những người trong chúng ta hôm nay dùng cái ác và cái xấu để sinh tồn. Việc một 
tên cướp bị  tuyên án tử hình vì chém đứt tay một người và trước đó đã chém 14 người, 
nhưng bà mẹ đẻ ra thằng bé đó không hề mảy may ân hận. Đó là hình ảnh đáng sợ nhất: 
một người mẹ biết quý con mà không còn coi sự sống của người khác ra gì.
 Có thể con người VN hôm nay dường như đang gặp phải một sai lầm nào đó trong 
tổ chức cuộc sống, khiến cho tình cảm, lòng thương người, sự vị tha đang bị biến dạng 
một cách ghê gớm. Đó là điều quá lạ lùng với xã hội này.
 Có lẽ chưa từng có một giai đoạn nào trong quá khứ mà người VN phải trải qua
 tình cảnh như ngày hôm nay. Người Việt từng sống dưới ách nô lệ cả nghìn năm 
của các triều đại phương Bắc, từng bị đế quốc, thực dân đô hộ, chịu đựng đủ sự tàn ác, 
bóc lột từ ngoại bang.
 Nhưng chưa bao giờ tôi nghe được về chuyện người Việt tàn ác với chính đồng bào 
của mình. Chưa bao giờ người Việt đối xử với nhau hằn học đến thế, man rợ đến thế. 
Chúng ta không nghèo như ngày xưa, không đói như ngày xưa, tại sao chúng ta lại ác 
hơn ngày xưa?
 Những gì đang diễn ra ở đất nước ta hôm nay, có lẽ cần phải được suy nghĩ cho thật kỹ. 
Ví dụ, tại sao nhiều người có tiền mà vẫn tham nhũng khủng khiếp như vậy? Có lẽ đó 
không phải văn hóa.
 Người ta hay nói “bần cùng sinh đạo tặc” nhưng nhìn vào xã hội mình, đúng là đạo 
tặc có một phần từ bần cùng đi lên, nhưng một phần rất đông đạo tặc lại sinh ra bởi 
những người không bần cùng. Những quan chức phạm hàng loạt tội ác mà chúng ta 
thấy trong những năm qua, họ đâu phải là những người bần cùng?
 Chúng ta có thể dùng từ gì khác ngoài từ “dã man” khi mà một con người có thể 
cứa cổ một đứa bé 8 tháng tuổi, khi mà một cậu thanh niên còn đang đi học có thể 
giết chết cả một gia đình để cướp của, hay một chàng trai trẻ mặt mũi sáng ngời 
có thể giết cả gia đình +  bạn gái để trả thù.
 Mà sự tàn ác không chỉ xuất hiện ở đó. Tôi nhìn thấy sự tàn ác cả ở những vụ án tham ô, 
 tham nhũng, cướp đất dân nghèo của những người có quyền lực. Tôi nhìn thấy sự tàn ác
 trong những vụ án oan mà những người đại diện pháp luật bằng sự lạnh lùng, vô tình, 
vô trách nhiệm của họ, đã vội vã đưa ra những kết luận điều tra vô lý nhất mà không
 cần quan tâm đến việc họ có thể đẩy một con người vô tội vào con đường chết.
 Không biết các nhà lãnh đạo đất nước có bao giờ ra đường nhìn những người nông dân
 đi biểu tình không. Nhưng tôi cứ nhìn những bà già trùm khăn ngồi bên vệ đường trong 
đoàn biểu tình, càng nhìn càng không tin nổi họ đang làm gì xấu hay đang cố giành về 
cho mình những thứ không phải của mình.
 Nếu bản chất họ thế thì sẽ không có việc họ đi theo cách mạng trong suốt cuộc kháng
 chiến. Họ sẽ không hiến cả nhà cửa của mình, gia sản của mình, con cái của mình 
cho cách mạng. Vậy mà chúng ta đã làm gì để khiến họ thành ra như thế? 
Tại sao những cái đã tạo ra sức mạnh phi thường cho chúng ta trong quá khứ thì 
giờ đây chúng ta lại đang phá vỡ nó?
 Khi góp ý cho Đại hội Đảng, tôi từng nói một điều rất đau khổ là bản thân chúng ta
 chưa tạo được một cơ chế dân chủ cho chính Đảng của mình. Và khi chưa thể làm 
được điều đó, ta khó lòng tạo ra sự dân chủ cho cả xã hội. Và sự mất dân chủ này
 sẽ làm biến dạng ghê gớm, biến dạng sâu sắc Đảng. Sự biến dạng này nó sẽ gây ra
 những sự biến dạng trong các vấn đề khác: vấn đề về kinh tế, về xây dựng, về giáo
 dục, về con người… Mà sự biến dạng đó sẽ vô cùng nguy hiểm!
 Việc những người Việt sẵn sàng trói và đánh đến chết một kẻ trộm chó không đúng 
với bản chất của dân tộc này. Việc 5 người công an cùng đánh một nghi can của 
vụ án đến chết cũng không đúng với những gì tôi biết về dân tộc này. Tôi không tin
 một người có thể cứa cổ đứa trẻ 8 tháng tuổi có thể chết vì dân tộc mình. Những 
người không biết động lòng, không biết xót xa trước sự đau khổ của người khác 
thì không thể nào chờ đợi tình yêu đất nước từ họ.
 Có lẽ, những điều mà chúng ta đã từng vì nó mà chiến đấu ngày xưa, thì giờ
 chúng ta đang phản bội nó, đi ngược lại nó, xa rời nó.
 Ngày xưa chúng ta chiến đấu để bảo vệ nhân dân, để giải thoát nhân dân khỏi 
những bất công, bóc lột, thì bây giờ sự bất công đang quay trở lại trong sự
 phân chia lợi ích giữa những người có chức có quyền với những người dân
 thường, giữa những người giàu với những người nghèo.
 Khi người dân yêu ta, họ sẽ yêu đến tận cùng. Nhưng để đến lúc họ quay lưng lại, 
thì sự quay lưng ấy cũng có thể sẽ khủng khiếp hơn cả những gì mà chúng ta 
có thể hình dung. Tôi cầu mong chúng ta sẽ thức tỉnh sớm để vẫn giữ gìn được 
bản chất tốt đẹp của dân tộc này!”.
***
 QH đang họp. Nếu lời cầu mong của một trí thức con nhà nòi cộng sản,
 từng tự ứng cử ĐBQH nhưng không được chọn, được phát cho các đại biểu 
đã được chọn, gã hy vọng sẽ có thế rúng động lương tri các người để các 
người cái gọi là QH cùng lên án cái ác, ngăn chặn cái ác.