Search This Blog

Thursday, June 6, 2024

ĐÔI ĐIỀU TÔI MUỐN NÓI VỚI TRÍ THỨC - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

https://khongquanc130.blogspot.com/2024/06/oi-ieu-toi-muon-noi-voi-tri-thuc-bang_6.html

ĐÔI ĐIỀU TÔI MUỐN NÓI VỚI TRÍ THỨC.

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU.

Westminster, California 92683. Ngày 4 tháng 6 năm 2024

Thưa Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích,

Năm 2021 tôi đi tham dự buổi nói chuyện của Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng về cuộc chiến Trường Sa, Hoàng Sa do Hội Hải Quân Nam California tổ chức tại Nhà hàng Paracels trên đường Brookhurst. Chợt trông thấy tôi, Giáo sư Hưng đưa tay chào và nói một cách vui vẻ: “Chào người hùng Bằng Phong Đặng văn Âu”. Trước kia, tôi ở vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn, có nhiều dịp gặp gỡ và quen biết Giáo sư Hưng. Anh Hưng là người rất bặt thiệp, bình dân, hòa nhã, rất dễ thương. Tôi đáp: “Tôi là thằng lính thua trận, chứ anh hùng gì đâu anh?” Anh Hưng rời bàn, một tay cầm hai cái ly, một tay cầm chai rượu chát đỏ, bước sang bàn tôi đang ngồi và nói: “Mình uống với nhau một ly để nhớ cái ngày còn ở Hoa Thịnh Đốn”. Tôi lấy thêm một cái ly để anh Hưng rót rượu mời nhạc sĩ Cung Tiến (lúc bấy giờ hãy còn sống) ngôi bên cạnh tôi, cùng uống. Sau một hồi nói chuyện bâng quơ, bằng giọng tâm tình, tôi nói: “Anh Hưng à! Chẳng phải tôi khơi khơi vô lễ đối với hai anh đáng bậc thầy của tôi. Tôi xin phép nói điều này, xin hai anh đừng giận tôi nhé! Chẳng hiểu dân Việt Nam mình bị nghiệp chướng hay sao đó, mà người nào có học vị càng cao thì càng ngu”. Anh Hưng và nhạc sĩ Cung Tiến (cũng là người có bằng Tiến sĩ) nhìn nhau, không nói một lời nào.

Trong quá khứ, tôi đã tường thuật về cuộc trao đổi giữa bác sĩ Nguyễn Khắc Viện – anh ruột bà chị dâu của tôi – và cá nhân tôi. Tôi chê ông Viện và nhiều nhà trí thức danh tiếng như Giáo sư Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường theo Hồ Chí Minh là kém trí tuệ, vì không chịu đọc cuốn “Animal Farm” của George Orwell xuất bản từ năm 1945 hoặc đọc cuốn “Retour d’URSS” của André Gide để hiểu chủ nghĩa vô thần Cộng sản. Tôi cũng đã thuật lại chuyện Bố tôi đã từ chối người bạn đồng nghiệp – bác sĩ Lê Đình Thám – dụ dỗ gia nhập đảng Cộng sản. Tôi cho rằng nhạc sĩ Phạm Tuyên – con trai nhà Văn Hóa Phạm Quỳnh – làm bài nhạc “Như Có Bác Hồ Trong Ngày Vui Đại Thắng – là ngu và bất hiếu. Cha mình bị Bộ Đội của Hồ Chí Minh đập vỡ sọ, chôn vùi ở Huế, mà làm bài nhạc ca tụng Hồ Chí Minh là cái nghĩa lý gì?

Năm 1954, gần một triệu dân Miền Bắc quá đỗi kinh hoàng trước cuộc “phóng tay phát động quần chúng trong vụ đấu tố long trời lở đất”, đã lếch thếch kéo nhau di cư vào Miền Nam. Thế nhưng trí thức Miền Nam ăn hạt gạo Miền Nam, lại làm tay sai cho Việt Cộng là ngu xuẩn.

Năm 1960, hai sĩ quan Phòng Nhì Vương văn Đông, Trần Đình Lan làm tay sai cho Thực Dân Pháp, tổ chức cuộc đảo chánh lật đổ nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa, những trí thức tên tuổi như văn hào Nhất Linh Nguyễn Tường Tam cùng với các đồng chí Việt Nam Quốc Dân Đảng, bác sĩ Phan Quang Đán, Luật sư Hoàng Cơ Thụy (anh ruột Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh) tham gia. Tại sao các vị trí thức lại bắt tay Thực Dân Pháp lật đổ nền Cộng Hòa vừa mới giành được độc lập từ Thực Dân Pháp vào năm 1955? Tại sao văn hào Nhất Linh không chịu ra tòa để đối chất với các đồng chí đàn em, lại uống thuốc độc tự tử và để lại bức thư tuyệt mạng hết sức cao ngạo “đời tôi chỉ có lịch sử mới có quyền phán xét” để lên án chế độ? Những nhà văn, nhà báo đọc điếu văn ca tụng đại văn hào Nhất Linh, có ý thức được bức thư tuyệt mạng của nhà văn Nhất Linh là giết chết chính nghĩa Chống Cộng của Việt Nam Cộng Hòa trước dư luận thế giới?

Năm 1963, Trí Quang phát động phong trào đấu tranh Phật giáo hoàn toàn lếu láo, vì ¾ Bộ trưởng trong Nội Các là Phật tử và ¾ Tướng lĩnh trong Quân Đội là Phật tử, thì làm sao có chuyện chế độ chèn ép Phật giáo? Thế mà Ngoại trưởng Vũ văn Mẫu rất được Tổng thống Ngô Đình Diệm trọng thị, lại bày trò cạo trọc đầu, từ chức để phản đối chế độ là nghĩa làm sao? Nếu chế độ thật sự đàn áp Phật giáo, tại sao Vũ văn Mẫu không từ chức ngay, lại phải chờ Trí Quang châm ngòi? Mặc dầu cái gọi là cuộc “Cách Mạng 1 tháng 11” đã giết ba anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm, hầu hết đảng viên Cần Lao đều bị bỏ tù và đảng Cần Lao đã bị giải tán, nhưng Trí Quang vẫn tiếp tục tổ chức các cuộc biểu tình gây rối an ninh, lên án chế độ độ độc tài quân phiệt và đòi đuổi quân Mỹ về nước. Tại sao trí thức Miền Nam không dám phản kháng hành động của Trí Quang  là tiếp tay cho Việt Cộng xâm lăng Miền Nam? Tại sao Vũ văn Mẫu theo hầu Trí Quang phản loạn, vẫn được đi dạy Trường Luật, vẫn được làm Thượng Nghị Sĩ, thì có phải tầng lớp trí thức ngu muội là vì không thấy chuyện đấu tranh phi lý của Trí Quang sẽ đưa đến mất nước vào Tháng 4 năm 1975. Giáo sư Vũ văn Mẫu là một tên phản bội chính nghĩa Quốc gia, có xứng đáng làm thầy để đào tạo những sinh viên có lòng yêu nước không?

Vào đầu thập niên 1980, ông Tướng Hải Quân Hoàng Cơ Minh lập ra một tổ chức mệnh danh Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam (viết tắt: Mặt Trận) có tính cách vơ bèo gạt tép, cẩu thả giống như lập một đoàn hát Cải Lương rẻ tiền đi lưu diễn. Khi nhà báo Đạm Phong tố giác sự lừa đảo, Mặt Trận sai côn đồ thủ tiêu, nhưng không một nhà trí thức nào lên tiếng chống lại hành vi bạo ngược của Mặt Trận, không một nhà báo nào đăng lời chia buồn gia đình bạn đồng nghiệp bị sát hại. Nhà văn Đào Vũ Anh Hùng viết bài “Vàng Rơi Không Tiếc” bằng lời lẽ nhẹ nhàng để hỏi lời tuyên bố của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh về 10 ngàn quân và kết hợp được 36 tổ chức là thật hay lừa dối. Nhưng không một tờ báo nào dám đăng bài viết của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng. Riêng tôi – Chủ bút giai phẩm Lý Tưởng của Không Quân – sau khi thảo luận với anh em trong Tòa Soạn, đồng ý đăng bài viết của Đào Vũ Anh Hùng, vì phương châm của giai phẩm Lý Tưởng là “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè”. Tôi trách nhiệm viết Lời Tòa Soạn, cam kết sẽ đăng bức thư phản biện của Nguyễn Kim Huờn trên số báo tới. Thay vì ứng xử một cách có văn hóa của một tổ chức giải phóng Việt Nam, Mặt Trận đã sai cán bộ đột nhập nhà vắng vẻ của Thiếu tá Phạm Đăng Cường – một cộng sự của giai phẩm Lý Tưởng – và lấy đi một bức thư của cô em gái ở Việt Nam xin anh mua thuốc Tây, để chụp mũ Phạm Đăng Cường thông đồng với Việt Cộng. Phạm Đăng Cường uất ức vì bị đàn em chụp mũ, đã tự kết liễu cuộc đời để chứng minh mình trong sạch. Tất cả mọi người đều im lặng vì sợ hãi Mặt Trận. Tôi đã ra mặt chống lại hành vi thảo khấu của Mặt Trận bằng cách tự xuất bản tờ báo lấy tên Thần Phong để chứng minh cho đồng bào thấy Mặt Trận Hoàng Cơ Minh là một bè lũ thảo khấu, côn đồ.

Khi xảy ra cuộc tranh chấp giữa Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và Đại tá Phạm văn Liễu đổ bể, vì tài chính bất minh, bộ mặt thật của Mặt Trận đã rơi xuống. Hoàng Cơ Minh đã bị đồng bọn thanh toán trên đất Thái Lan, tờ báo Kháng Chiến vẫn đăng tin chiến hữu Chủ tịch từ chiến khu Quốc Nội gửi lời thăm đồng bào và các cháu nhi đồng. Băng đảng Việt Tân (con đẻ của Mặt Trận) 14 bốn năm sau mới công bố cái chết của Hoàng Cơ Minh, vẫn ngang nhiên hoạt động cho tới ngáy hôm nay, không hề có lấy một lời xin lỗi Cộng Đồng. Lại thêm, ông Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh – Cựu Tư lệnh Không Quân – cam tâm làm tay sai cho Việt Tân bằng cách nhận chức Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ – một cơ sở Ngoại vi của Việt Tân – để biến những Cựu Quân Nhân VNCH từng vào sinh ra tử, thành những ông lính chỉ biết kéo cờ lên, hạ cờ xuống, phủ cờ, xếp cờ, hát Quốc Ca và cúi đầu mặc niệm. Tôi đề nghị ông Chủ tịch Nguyễn Xuân Vinh thực hiện một tờ báo để chống lại âm mưu xâm nhập của Việt Cộng vào Mặt Trận Văn Hóa. Ông Chủ tịch từ chối không làm. Nhà báo Tuyết Lan tại Washington D.C. đặt câu hỏi Tập Thể đã làm được gì trong thời gian qua? Ông Chủ tịch đáp: “Mỗi lần họp mặt, đa số anh em cựu Quân Nhân đều mặc quân phục!”. Chỉ cần mặc quân phủ là đủ nói lên lập trường Chống Cộng?

Nhà văn Đạo Cù Trần Tam Tiệp và Minh Đức Hoài Trinh đấu tranh rất kiên cường với Văn Bút Quốc Tế để duy trì tư cách Hội viên Văn Bút mà Việt Nam Cộng Hòa đã có từ trước năm 1975. Đó là một  định chế duy nhất sau khi mất nước, mà ta còn sở hữu. Trong khi Việt Cộng cũng ra sức giành Trung tâm Văn Bút cho chúng, mà không được. Đáng lý ra, những nhà văn phải tỏ ra mình xứng đáng với sự nghiệp Văn Hóa để làm gương. Trái lại, những “scandals” đang xảy ra tại Trung Tâm Văn Bút, khiến cho bất cứ người gốc Việt nào còn có một chút niềm tự hào về nòi giống, đều cảm thấy xấu hổ.

Chưa bao giờ có nạn lạm phát “nhà văn” tại Hải Ngoại như sau khi mất nước. Hầu hết “nhà văn” mặc áo thụng vái nhau với xu hướng thù tạc chén chú, chén anh (nền văn chương ăn giỗ); rất hiếm có nhà văn dám có cái dũng để đề cập tới sự lừa đảo, côn đồ của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh.

Miền Nam Việt Nam bị sụp đổ vì thành phần trí thức ngu (idiot = stupid), vì không thấy chủ nghĩa cộng sản là tai họa khủng khiếp cho nòi giống, nên không đoàn kết với nhau để quyết tâm sống mái với kẻ thù. Sau năm 1975, sự ngu xuẩn của trí thức vẫn tiếp tục thì anh em nhà Hoàng Cơ Minh làm Kháng Chiến bịp bợm mới nổi đình, nổi đám. Cả một tầng lớp trí thức đông đảo ở Hải Ngoại, mà chỉ có một mình Cụ Huỳnh văn Lang lên tiếng phát biểu một câu ngắn ngủi: “Mặt Trận Hoàng Cơ Minh giết chết Niềm Tin của đồng bào vào chính nghĩa giải phóng dân tộc”. Khi Niềm Tin không còn, thì Cộng Đồng múa võ tự do, cá mè một lứa là đương nhiên!

Tôi là người duy nhất lên tiếng báo động về một Sự Thật cho đồng bào Phật tử biết các ông sư đáng tuổi con của tôi mà làm trụ trì các Chùa ở Hải Ngoại là sư Quốc doanh – Công An trá hình – do Việt Cộng từ trong nước xuất cảng sang. Bởi vì Phật giáo đâu có trường đào tạo nhà sư để làm trụ trì ở các Chùa? Mọi người đều đồng ý nhận xét của tôi, nhưng Chùa vẫn tấp nập tín hữu, mặc dù những “scandals” về tình dục và nạn tiền bạc lùm xùm đang xảy ra khá ầm ỹ.

Vì trí thức – thành phần được đồng bào kính nể – thờ ơ, vô trách nhiệm hoặc hoạt động thì nặng phần trình diễn để lấy tiếng Chống Cộng, tôi quả quyết rằng tương lai nòi giống Việt sẽ rất đen tối, nếu người Việt ở trong nước lẫn Hải Ngoại đều rơi vào tình trạng khủng hoảng lãnh đạo!

Thưa Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích,

Chúng ta bây giờ là công dân Hoa Kỳ gốc Việt. Chúng ta đều phải có bổn phận và nghĩa vụ góp phần mình vào sự thịnh vượng về kinh tế và an ninh của nước Mỹ. Giáo sư có đồng ý?

Các Tổ phụ của Nước Mỹ đặt Quốc Gia dưới sự quan phòng của Thiên Chúa – One Nation under God – và lý tưởng phục vụ là “In God We Trust”. Nhưng ngày nay, những nhà chính trị lãnh đạo đất nước Hoa Kỳ dần dần rời xa nền tảng đạo đức ấy. Một tập đoàn lãnh đạo đảng Dân Chủ quỳ lạy một anh tội phạm Da Đen – George Floyd – để xin phiếu Da Đen, là nghĩa lý quái gì?

Tổng thống Barack Hussein Obama ra lệnh cấm công chức Liên Bang không được dùng câu “Merry Christmas” để chào hỏi nhau trong dịp lễ Giáng sinh. Chỉ được dùng chữ “Happy Holiday” mà thôi. Tổng thống Barack Hussein Obama cấm các nhà thương Saint Joseph của Công Giáo không được từ chối phá thai, khi sản phụ đến yêu cầu. Tổng thống Barack Hussein Obama lập Phong trào “Black Lives Matter” chia rẽ chủng tộc và Phong trào “AntiFar” (Chống chủ nghĩa Phát-xít), nhưng lại đập phá tượng của các danh nhân lịch sử. “Tổng thống Barack Hussein Obama là ai, mà lại có hành động chống lại truyền thống đạo đức của nhân dân Mỹ?”

Tỷ phú George Soros đã sử dụng sức mạnh đồng tiền của mình để đưa Barack Hussein Obama – một người Da Đen không rõ sinh ra ở nước nào, có gốc Hồi giáo và tư tưởng Mác-xít (Obama là đệ tử số 1 của lãnh tụ cộng sản Frank Marshall Davis) – lên làm Tổng thống để đưa nước Mỹ vào con đường xã hội chủ nghĩa (cộng sản). Tám năm cầm quyền là thời gian đủ dài để Barack Hussein Obama vũ khí hóa (Weaponize) hệ thống Tòa Án và cơ quan FBI nhằm kiến tạo một bộ máy cai trị kiểu cộng sản. Vì vậy bà Ngoại trưởng Hillary Clinton được Obama cử làm đại diện đảng Dân Chủ ra tranh chức Tổng thống là có ý đồ bắt buộc bà Hillary tiếp tục thực thi chủ trương của mình. Do đó, dù bà Hillary đã hủy hơn 30 ngàn cái Email trong “Server” riêng của bà và đập bỏ tất cả các thiết bị điện tử, nhưng Giám đốc FBI James Comey cho rằng không đủ yếu tố để buộc tội. Ngoài ra bà Hillary Clinton bỏ tiền ra mua “dossier” ngụy tạo của tình báo viên Christopher Steele để vu khống đối thủ Donald Trump thông đồng với Nga cũng được FBI bỏ qua (Căn cứ theo báo cáo của Durham). Nếu ông Trump mắc phải những tội trạng với đầy đủ chứng cứ như bà Hillary, chắc chắn ông Trump đã bị đi tù từ khuya rồi! Tại sao nhà điều tra lấy cớ không đưa Tổng thống Joe Biden ra tòa, vì trí nhớ không ổn? Trí nhớ không ổn thì làm sao ông Joe Biden có thể có quyết định sáng suốt, khi chiến tranh đang xảy ra ở Ukraine, ở Trung Dông?

Không ngờ Trời bất dung gian, nhà tỷ phú Donald Trump chưa từng ra tranh một chức vụ dân cử lần nào, đã đoạt chức Tổng thống năm 2016. Đảng Dân Chủ dưới sự chỉ đạo của Obama đã dùng ông cựu Giám đốc FBI “RINO” – Robert Mueller – dưới thời Tổng thống George W. Bush, điều tra Tổng thống Donald Trump, tốn kém tiền thuế của dân gần 40 triệu đô-la, mà không kiếm ra tội. Mặc dù bị đảng Dân Chủ quấy nhiễu liên tục suốt 4 năm cầm quyền, Tổng thống Donald Trump vẫn đạt nhiều thắng lợi cho tổ quốc hơn tất cả những Tổng thống tiền nhiệm. Theo tiền lệ lịch sử, tất cả những Tổng thống có thành tích tốt trong nhiệm kỳ đầu như Tổng thống Donald Trump, đều được dân tín nhiệm, bầu nhiệm kỳ II. Ông Joe Biden là một Thượng Nghị sĩ lâu năm, nhưng không có một thành tích gì đáng kể, ngoài dự luật không chấp nhận người tị nạn Việt Nam năm 1975 vào Hoa Kỳ, lại là người phạm tội đạo văn. Năm 2015, Phó Tổng thống Biden công khai đe dọa Tổng thống Ukraine – Petro Poroshenko – sẽ không trao số tiền 1 tỷ đô-la viện trợ, nếu không bãi chức Công Tố viên Viktor Shokin điều tra Công ty Khí đốt Burisma, mà ông con trai của Phó Tổng thống – Hunter Biden – có dính líu. Joe Biden phần lớn thời gian nằm dưới hầm “basement” để tránh Covid-19, mỗi lần xuất hiện tranh cử thì rất ít cử tri tham dự. Vậy chỉ có cách gian lận, thì Joe Biden mới có thể đạt 83 triệu phiếu bầu mà thôi! Đúng không ông Tiến sĩ Trần Huy Bích?

Khi lên ngôi Tổng thống, Joe Biden nhắm mắt đặt bút ký hủy bỏ những sắc luật của vị tiền nhiệm. Bất cứ ai theo dõi thời cuộc đều thấy Joe Biden không phải là Tổng thống có thực quyền, mà là “bù nhìn” của Deep State đang mưu toan tàn phá nước Mỹ trong chủ trương Toàn Cầu Hóa.

Tôi tin chắc với trình độ của người có bằng Tiến sĩ, Giáo sư Trần Huy Bích không thể nào không biết những điều mà tôi đề cập ở trên. Tiến sĩ chắc chắn không dốt (ignorant), không ngu (idiot), nhưng trí tuệ của Tiến sĩ lu mờ khi ủng hộ ông Joe Biden, là vì có ý đồ thầm kín? (Ý đồ gì thì chỉ có Giáo sư Tiến sĩ tự biết). Theo tôi, tuy đảng Dân Chủ chưa đổi tên thành đảng Cộng sản, nhưng đường lối cai trị đất nước Hoa Kỳ hết sức tồi bại chẳng khác gì đảng Cộng sản. Theo ông David Horowitz – một cựu đảng viên Cộng sản đã phản tỉnh và tác giả cuốn sách “The Final Battle” – cho biết rằng nước Mỹ đang lâm vào tình trạng suy đồi về đạo đức như ngày hôm nay, là đã được chuẩn bị từ khi “Phong trào Phản Chiến” nổ ra với câu khẩu hiệu “Make Love, Not War”. Tôi không rõ Giáo sư Trần Huy Bích được Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cho du học ở Mỹ, rồi tìm cách ở lại Mỹ, có tham gia Phong trào Phản Chiến” của Mỹ thời bấy giờ hay không, mà Giáo sư lại tích cực ủng hộ Chính quyền khuynh tả của Tổng thống Joe Biden đến thế?

Năm 2021, trang mạng “sangto.com” ra đời mà không cho biết ai là người minh danh làm trang chủ, cực lực chửi bới Tổng thống Donald Trump rất nặng. Trang mạng “sangto.com” đăng lời cám ơn Tiến sĩ Trần Huy Bích đã đóng góp $100.00 ủng hộ trang mạng. Có phải Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích đã giới thiệu trang mạng “sangto.com” cho ông Đại tá Bác sĩ Hoàng Cơ Lân – Chỉ huy trưởng Trường Quân Y Việt Nam Cộng Hòa – để ông ấy mạt sát Tổng thống Donald Trump là một thằng điên và đứa nào bầu cho Donald Trump là bựa? Theo Giáo sư Trần Huy Bích, lời mắng mỏ một cách thô bỉ của ông Đại tá bác sĩ Quân Y Hoàng Cơ Lân có xứng đáng với tư cách của nhà trí thức Việt Nam Cộng Hòa? Là người Bắc, Tiến sĩ hiểu chữ “Bựa” chứ?

Tiến sĩ Trần Huy Bích đã viết bài bày tỏ thái độ với câu nói “Cụ Chu văn An là thằng cà chớn (tức là bựa)” của Kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa – Tổng Vụ trưởng Tuyên Huấn của Mặt trận Hoàng Cơ Minh, cháu ruột của Mười Cúc Nguyễn văn Linh – Tổng Bí thư Việt Cộng. Tại sao Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích lại im lặng trước câu nói thiếu giáo dục của Bác sĩ Đại tá Quân Y Hoàng Cơ Lân, khi ông ta chửi đứa nào bỏ phiếu bầu cho “thằng điên” Donald Trump là BỰA ? Thái độ bất công của Giáo sư Trần Huy Bích khiến cho tôi xét thấy cái Tâm kém lương thiện làm mờ cái Tuệ của ông Tiến sĩ.

Một nhân vật rất có uy tín trong Cộng Đồng là nhà văn Trần Phong Vũ vừa nêu lên lương tâm của người cầm bút, viết một bài tham luận đả kích sự phá hoại nước Mỹ dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Joe Biden. Giáo sư Trần Huy Bích có đọc bài viết của nhà văn Trần Phong Vũ? Nếu có, liệu lương tâm của nhà trí thức Trần Huy Bích có mảnh bằng Tiến sĩ thấy xao động chút nào chăng?

Một nhân vật khác – ông Elon Musk – một người thông minh nhất hành tinh và giàu có nhất nhì thế giới, đã ủng hộ nồng nhiệt Tổng thống Donald Trump và lên án Tổng thống Joe Biden đã sử dụng Bộ Tư Pháp giống như cộng sản để bịt miệng đối thủ chính trị. Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích nhận thấy cái việc ông Elon Musk ủng hộ Tổng thống Donald Trump là đúng hay sai?

Ngày Chúa Nhật mùng 2 tháng 6 vừa rồi, tôi gặp gỡ Tiến sĩ Trần Huy Bích và Tiến sĩ Đinh Xuân Quân tham dự buổi nói chuyện của cậu Derek Trần (đại diện đảng Dân Chủ) ra tranh cử chức Dân biểu Liên Bang (National Congress) với cử tri, tại Phòng Khánh tiết của Royal Garden, chỉ lèo tèo có chừng từ 15 đến 20 người tham dự. Tôi đã nói thẳng trước mặt hai vị Tiến sĩ là loại “trí thức” như quý vị chỉ ăn hại đái nát, vì ủng hộ Tổng thống Joe Biden mà không viết nổi một bài chứng minh Joe Biden đã làm cái gì để bảo vệ an ninh và thịnh vượng của nước Mỹ. Trong khi đó, Giáo sư Đỗ Ngọc Hiển, dạy khoa Kinh Tế trường Võ Bị Quốc gia Đà Lạt, đã viết bài “Tại Sao Tôi Bầu Cho Tổng Thống Donald Trump” với những lý do rất xác đáng, khó có ai phủ nhận được:

(https://khongquanc130.blogspot.com/2024/04/tai-sao-toi-bau-cho-tong-thong-donald.html).

Sau nghe lời giới thiệu của Ban Tổ chức, được biết cậu Derek Trần là một Cựu Quân nhân Mỹ, có bằng Cử nhân Kinh tế, bằng Luật sư và mở văn phòng Luật tại Westminster, rồi nghe cậu Derek Trần trình bày lý do cậu ra tranh cử Dân Biểu để bênh vực quyền lợi cho đồng bào Việt Nam tại Thành phố Westminster, tôi đứng lên đặt câu hỏi như sau:

1/ Ông Derek nghĩ gì về chủ trương của Tổng thống Joe Biden mở cửa biên giới phía Nam để cho những thành phần bất hợp pháp như buôn người, buôn vũ khí, buôn ma túy được tự do tràn vào nước Mỹ?

2/ Ông Derek nghĩ gì về chính sách kinh tế của Tổng thống Joe Biden đã đưa giá cả thực phẩm gia tăng, từ chai nước mắm trước kia là $3.00, hôm nay lên $7.00?

3/ Ông Derek nghĩ gì về chính sách năng lượng của Tổng thống Joe Biden đã đưa giá một gallon xăng ở California từ $3.00 một Gallon, lên hơn $5.30 một Gallon?

Ông Derek Trần trả lời di dân bất hợp pháp đã có từ thời Tổng thống George Bush đến thời Tổng thống Donald Trump, chứ không phải là bây giờ mới xảy ra. Nghe tới đó, tôi không thèm nghe tiếp nữa. Bởi vì câu trả lời của cậu Derek Trần thiếu lương thiện. Dưới thời Tổng thống Donald Trump không hề có chuyện di dân bất hợp pháp tràn vào  một cách tự do, thoải mái như bây giờ. Có thể có di dân bất hợp, nhưng lén lút chui sang biên giới, chứ không chuyện công khai tràn vào và được Chính phủ cấp phát gia cư, dịch vụ y tế và lương thực như Tổng thống Joe Biden. Về câu trả lời vật giá thực phẩm và xăng dầu gia tăng, ông Derek hứa hẹn sẽ ngăn chặn nạn lạm phát. Tôi cho rằng lời hứa hẹn của ông Derek là hứa lèo, bởi vì sức mấy mà ông Derek có thể ngăn chặn chủ trương gia tăng vật giá thực phẩm và nhiên liệu để phá hoại kinh tế Quốc gia của đảng Dân Chủ?

Tôi chê những nhà trí thức như Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích, Đinh Xuân Quân là kém cỏi về mặt trí tuệ, vì không thấy đảng Dân Chủ sử dụng chính sách “gắp lửa bỏ tay người” giống Việt Cộng. Chính đảng Dân Chủ ngồi trên Pháp Luật, như việc bà Hillary hủy 30 ngàn Email, sử dụng Server riêng mà không bị tội. Trong khi nhà điều tra Robert Mueller tiêu hết 40 triệu đô-la tiền thuế của dân mà không tìm ra tội của Tổng thống Donald Trump, thì cáo buộc Tổng thống Donald Trump ngồi trên Pháp Luật. Đó là cách chụp mũ đối thủ giống Việt Cộng. Người trí thức phải có cái dũng để biết chọn giữa cái đúng và cái sai, cái lương thiện và cái lưu manh để tìm chỗ đứng chính đáng cho riêng mình. Chứ không thể vì tư lợi, vì cảm tính mà đứng về phía bất lương, làm phương hại an ninh và kinh tế Quốc gia!

Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ vì Phật giáo tới thời kỳ Mạt Pháp (Đạo Pháp suy đồi). Hoa Kỳ cũng đang ở thời kỳ Mạt Pháp (Hiến Pháp nước Mỹ bị đảng Dân Chủ chà đạp). Nếu tình hình Mạt Pháp tiếp diễn, nước Mỹ cũng sẽ sụp đổ giống Việt Nam Cộng Hòa. Đã gọi là Pháp thì không thể Mạt! Tại vì phẩm chất xuống cấp của con người mà làm cho Pháp trở nên mạt! Mang danh là người trí thức, quý vị có hiểu điều cơ bản đó không?

Giới trí thức Việt Nam ủng hộ đảng Dân Chủ và Joe Biden thua xa người Da Đen và người Latino về trình độ trí tuệ. Lúc xưa Da Đen và Latino vì bị chính sách mị dân của đảng Dân Chủ nên ủng hộ đảng Dân Chủ. Ngày nay chiếc mặt nạ mị dân của đảng Dân Chủ đã rơi xuống, người Da Đen và người Latino đã quay sang ủng hộ Tổng thống Donald Trump, vì họ nhận ra ông Trump là người thực tâm yêu nước, cương quyết hy sinh tính mạng để đương đầu chống lại bọn “Deep State” manh tâm phá hoại nước Mỹ. Trong khi đó, trí thức như Tiến sĩ Trần Huy Bích, Đinh Xuân Quân vẫn cứ ngụp lặn trong vũng bùn của đảng Dân Chủ (Swamp), thì thật là quá tệ! Thảo nào cô giáo Trần thị Lam viết bài thơ “Bốn Ngàn Tuổi mà dân Việt Nam không chịu lớn” cũng phải! Dân có lớn được hay không là trí thức phải lớn để làm nhiệm vụ "khai dân trí" giống như lời dặn dò của nhà Cách Mạng Phan Chu Trinh!

Hôm qua tôi gửi cho Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích cái link của cô Sonia Olala công khai gọi đảng Dân Chủ là Cộng sản để mở mang trí tuệ Giáo sư Trần Huy Bích. Lập tức, có một thằng vô lại, đầu đường xó chợ ở bên Âu Châu, từng chửi nhà bình luận Vũ Linh là thằng bại não, cũng tỏ ra mất dạy đối với tôi. Nhưng tôi không thèm có phản ứng với thằng vô lại ấy, bởi vì đến như ông Cựu Tư Lệnh trong Quân Chủng Không Quân của tôi – Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh – từng chửi tôi là “thằng côn đồ, đứa đểu cáng”, chỉ vì tôi đề nghị ông Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ cần phải có một tờ báo để vạch trần sự lừa đảo của băng đảng Kháng Chiến Bịp Hoàng Cơ Minh và âm mưu xâm nhập Cộng Đồng của tình báo, gián điệp của Việt Cộng.

Tôi gửi Giáo sư Trần Huy Bích một số Youtube để giáo sư xem thì may ra Giáo sư mới có nhận định sáng suốt, xứng đáng với trí tuệ của một nhà trí thức:

1/ Lỗ hổng Pháp Luật của Tòa Án New York trong vụ kết 34 tội của Tổng thống Donald Trump.

https://youtu.be/YJ0DgY53MNI?si=oTPhiknbyn95N73G

2/ Cuộc biểu tình của quần chúng Mỹ ủng hộ Tổng thống Donald Trump sau phiên tòa:

https://www.youtube.com/live/E99z7AZVAiQ

3/ Cơ hội vàng cho Cựu Tổng thống Donald Trump:

https://youtu.be/z6KQABvX3H0?si=6-z_0C_ZgMym43IE

4/ Vụ việc vẫn còn tiếp diễn:

https://www.youtube.com/live/bCmssqvpbw0?si=MrqCA9rKQDHVh8Yr

5/ Khắp nơi ủng hộ Tổng thống Donald Trump sau phán quyết của Tòa Án New York:

https://www.youtube.com/watch?v=_R3_23Kgfks

Nhờ có sự xuất hiện của tỷ phú Donald Trump cương quyết chống lại sự bẩn thỉu của đảng Dân Chủ, người dân Mỹ bắt đầu tỉnh ngộ. Công lao khai sáng của Tổng thống Donald Trump rất lớn.

Tổng thống Joe Biden gấp gáp rút quân Mỹ ra khỏi Afghanistan, để lại 85 tỷ đô-la vũ khí tối tân cho quân khủng bố Taliban, khiến 8 lính Mỹ bị hy sinh. Đáng lý ra Giáo sư Trần Huy Bích với trình độ Tiến sĩ phải khuyên cậu Derek Trần nên chia tay đảng Dân Chủ, giống như Dân biểu Tulsi Gabbard – nguyên Trung tá Quân Đội Hoa Kỳ – đã chia tay đảng Dân Chủ vì nhận thấy sự bất xứng của ông Tổng Tư lệnh Quân Đội Joe Biden gà mờ.

Luận điệu cho rằng tại xứ sở tự do, quyền lựa chọn tham gia vào đảng Cộng Hòa hay đảng Dân Chủ là quyền tự do cá nhân. Lập luận đó chỉ được chấp nhận vào thời trước, khi hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ đều có mục đích làm cho nước Mỹ giàu, mạnh.  Nhưng ngày nay, chủ trương cực tả một cách phi pháp của đảng Dân Chủ giống như Cộng sản, phản lại quyền lợi của Tổ Quốc, mà dùng luận điệu “quyền tự do lựa chọn” thì hoặc ngu dốt, hoặc không lương thiện. Giữa chén cơm và chén bo-bo, không một ai ngu dại gì đi chọn chén bo-bo để ăn. Đúng không?

Bọn trí thức Miền Nam hồi trước năm 1975, như bà bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, bà Tiến sĩ Luật Ngô Bá Thành (nhũ danh Phạm thị Thanh Vân), Giáo sư Chu Phạm Ngọc Sơn, Châu Tâm Luân, Trương Như Tảng, sinh viên Y Khoa Huỳnh Tấn Mẫm … đều là một bọn ngu xuẩn, vì ăn hạt gạo của Miền Nam, mà làm sai cho Việt Cộng. Cuối đời họ đã bị Việt Cộng đối xử không bằng con chó!

Trí thức Mỹ chưa nếm mùi Cộng sản, mà ủng hộ Joe Biden thì ta có thể tạm hiểu được. Bọn trí thức Việt Nam đi tị nạn Cộng sản mà ủng hộ đảng Dân Chủ và Tổng thống Joe Biden, thì hoặc là vì ngu thâm căn, hoặc là vì vô tư cách giống như bọn trí thức khốn nạn Miền Nam “ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản” thời còn Việt Nam Cộng Hòa, hoặc là ăn tiền của Việt Cộng, nên chẳng còn sỉ diện!

Tôi nghiêm chỉnh đặt vấn đề Quốc – Cộng với Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích. Tôi mong Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích nghiêm chỉnh trả lời để xác minh lập trường của ông là nhà trí thức đi tị nạn chính trị hay đi tị nạn kinh tế.

Nhắc lại: “Là người tị nạn cộng sản, kẻ nào dùng luận điệu “Quyền Tự Do Tư Tưởng” để bào chữa cho việc ủng hộ đảng Dân Chủ Cộng sản và Tổng thống Joe Biden, mà không đưa ra được lý do chính đáng để biện minh, là hạng người trí thức không có tính lương thiện.

Trân trọng kính chúc Giáo sư Tiến sĩ Trần Huy Bích thân tâm thường an lạc.

Bằng Phong Đặng văn Âu. Telephone: 714 – 276 – 5600. bangphongdva033@gmail.com

 

Tái bút: Đính kèm theo đây là bài viết có tựa đề “Đừng Tưởng Có Bằng Cấp To Mà Không Ngu”, mà tôi đã viết vào ngày 17 tháng 3 năm 2024.

https://khongquanc130.blogspot.com/2024/03/ung-tuong-co-bang-cap-to-ma-khong-ngu.html

Tuesday, May 28, 2024

ĐỊNH MỆNH AN BÀI - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

https://khongquanc130.blogspot.com/2024/05/inh-menh-bai-bang-phong-ang-van-au.html

ÐỊNH MỆNH AN BÀI

 
Tác giả: Bằng Phong Đặng Văn Âu


Lời giới thiệu tác giả của Việt Báo: Trước 1975, tác giả là một phi công chiến đấu. Tại Hoa Kỳ, nhiều bài viết của ông thường được phổ biến trên báo giấy, báo mạng trong sinh hoạt cộng đồng và các hội đoàn cựu quân nhân VNCH. Bài viết ông góp cho Viết Về Nước Mỹ kể về một tình yêu đầu đời ly tan và tái hợp đúng như lời một bà thầy bói đã tiên đoán.

* * *

Tôi ra đời vào năm Canh Thìn, cầm tinh con rồng, cho nên tôi mơ giấc mơ hải hồ, được bay cao bay xa như ông Saint Exurpéry (tác giả cuốn Vol de Nuit và cuốn Le Petit Prince). Sở dĩ tôi thỏa được giấc mộng của mình là vì nhờ Hoa Kỳ tham gia cuộc chiến Việt Nam, họ cần đào tạo những phi công cho chiến trường. Nếu không, giấc mơ của tôi sẽ không thành hiện thực, vì tôi chẳng thể nào có tiền để được huấn luyện trở thành phi công. Sở phí đào tạo một người có thể lái máy bay tốn kém rất lớn.

Có hôm tôi hỏi Mẹ tôi, tại sao con tuổi Thìn mà trên giấy khai sinh của con lại ghi năm 1942? Mẹ tôi đáp: "Thời buổi chiến tranh, giấy tờ thất lạc, lại chạy tản cư liên miên, Mẹ phải làm tờ "thế vì khai sinh" và khai trụt tuổi cho con thì nhà trường mới nhận con vào học". À ra thế! Thảo nào số quân của tôi là 62/600356, lẽ ra phải bắt đầu số 60 để chỉ những lớp người sinh năm 1940. Căn cứ trên tờ "thế vì khai sinh", chánh quán của tôi là làng Nho Lâm, phủ Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Trú quán là làng Phổ Tây, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên.

Thầy (Bố) tôi là bác sĩ, được đổi đi công tác nhiều tỉnh khác nhau, nên tôi có thể bắt chước người giúp việc trong nhà để nói các giọng Bắc, Nam, Trung.

Năm 1945, Thầy tôi qua đời vì căn bệnh ruột dư (Appendicitis) được bác sĩ giáo sư Huard của trường Đại Học Y Khoa Hà Nội - một danh y thời bấy giờ - giải phẫu. Không may Thầy tôi bị nhiễm trùng mà không có thuốc trụ sinh vì cuộc chiến tranh giữa Đồng Minh và Quân đội Nhật hoàng xảy ra. Mẹ tôi lúc bấy giờ mới 38 tuổi, khá đẹp, mà nhất quyết ở vậy thờ chồng nuôi con, chứ không chịu bước thêm một bước nữa, mặc dầu có nhiều đàn ông xứng đáng đến ngỏ lời cầu hôn bà.

Tôi là đứa bé khá ngờ nghệch, được Mẹ cho đi học thì cắp sách đến trường; chứ không hề biết học để làm gì? Tôi chưa từng có ý niệm rằng học để trở nên người hữu dụng cho tương lai xứ sở. Do đó, cuối niên khóa được lên lớp là do sự may mắn, hơn là do sự cố gắng bản thân. Khi lên lớp Đệ Lục, tôi nghe Mẹ tôi nói một câu làm tôi tỉnh ngộ: "Gắng học đi con để sau này ấm vào thân. Nếu cứ lười biếng thì sau này chỉ có nước đứng đường thôi con ạ!" Đứng đường tức là làm người ăn mày lạy ông đi qua, lạy bà đi lại; chứ không phải là làm thầy đội Cảnh sát đứng đường điều khiển cho xe cộ lưu thông!

Từ đó, tôi tỉnh ngộ và bắt đầu thời điểm đó, tôi chăm chỉ học, nên cuối niên học nào tôi cũng đều được lĩnh phần thưởng về các môn Toán, Lý Hóa, Anh, Pháp văn, Việt văn. À, cũng xin nói thêm, trước kia, làm cho xong một bài luận quốc văn là một cực hình đối với tôi. Nhưng nhờ học thêm Pháp văn với thầy Trần văn Thông, gần nhà thờ Phủ Cam - Huế, được thầy dạy pháp cú "analyse logique, analyse grammaticale" khiến cho tôi viết câu văn tiếng Việt sáng sủa hơn với đầy đủ chủ từ, động từ và túc từ. Ông bà mình nói không sai: "Không thầy, đố mày làm nên!". Mỗi khi viết một bài văn nào, tôi đều nhớ ơn thầy Trần văn Thông.

Nhân đây, tôi cũng xin nhắc lại một việc: Mẹ tôi là người thầy dạy vỡ lòng cho tôi về chữ Hán và chữ Pháp. Câu Hán văn và Pháp văn mà Mẹ tôi muốn xây dựng con người tôi như sau: "Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất" (Giàu không tham, nghèo không hèn, mạnh không sợ) và "Gravez les bienfaits sur le marble; les malfaits sur le sable" (Khắc ghi những nghĩa cử trên đá cẩm thạch; những điều bội bạc trên cát). Suốt đời tôi cố gắng thể hiện cung cách ứng xử trong cuộc sống như lời Mẹ dạy.

Kết quả thi Trung học Phổ thông, Tú tài I hay Tú Tài II, tôi đều đậu bình, một phần do may mắn! Nghiệm ra, tôi không đến nỗi đần, mà chỉ phải tội chậm trí khôn. Vào trường đời, tôi cũng thuộc loại chậm trí khôn, vì không biết cách làm đẹp lòng thượng cấp, mặc dầu chưa bao giờ kiếm cớ thoái thác một phi vụ nào do căn bệnh... lạnh cẳng.

Nhớ có lần tôi đã phạm vào một điều dại dột trong cuộc họp hành quân. Đó là lúc tôi đứng lên phản đối cấp trên lấy tên chiến dịch Cầu Không Vận là "Kỳ Duyên Mai" (phương danh của đương kim Tư Lệnh, con và vợ). Theo tôi, đáng lý ra phải lấy tên của một vị anh hùng trong lịch sử dân tộc đặt tên cho chiến dịch thì mới đúng! Do "sự cố" ấy, tôi được bạn hữu trong đơn vị đặt cho cái hỗn danh "Đặng văn Ẩu" vì dám công khai "chống" lại thượng cấp. Thật tình, tôi chưa hề làm "ẩu" điều gì để phạm vào quân phong quân kỷ! Tôi lên tiếng vì lợi ích chung. Chẳng qua, nghĩ mình cứ hành xử như lời Mẹ dạy mà thôi.

Tôi có một người Mẹ tuyệt vời, hết lòng thương con, nhưng tôi đã phạm vào ba trọng tội mà tôi nghĩ rằng mình là đứa con bất hiếu. Lòng tôi cứ dằn vặt, ăn năn, hối hận, ray rứt khôn nguôi. Đó là:

Thứ nhất, Mẹ tôi muốn tôi theo học ngành y khoa để nối nghiệp thân phụ tôi. Theo bà, nghề bác sĩ giúp con bà cứu nhân độ thế để hưởng phước. Tôi đã gia nhập vào Không Quân, trái với ước nguyện của Mẹ hiền.

Thứ hai, Mẹ tôi đã thể theo lời xin của tôi để dạm hỏi cô nữ sinh học trò của tôi cho tôi, nhưng cuối cùng tôi đã phản bội nàng để kết hôn với người khác. Tôi đã làm cho Mẹ tôi trở thành kẻ bội ước với thông gia.

Thứ ba, cuối tháng Tư năm 1975, tôi đã không ép Mẹ tôi bằng cách "cưỡng bức" bà lên xe để thoát ra khỏi nước, chỉ vì bà nói bà không muốn bỏ nắm xương nơi quê người. Mẹ tôi đã qua đời trong đói lạnh, cô đơn ở quê nhà. Tôi đã khóc òa như một đứa bé khi hay tin Mẹ mình khuất núi.

Hơn 37 năm sống ở quê người, tôi ao ước có dịp về nước, đến trước mộ phần của Mẹ để nói lời tạ tội. Nhưng bởi lo ngại an ninh bản thân, tôi cứ chần chừ vì đã viết nhiều bài đăng trên mạng lên án gắt gao chống lại chính sách cai trị tàn ác của chế độ hiện hành. Tháng 8 năm 2011, có lẽ cuộc nhân duyên giữa vợ chồng chúng tôi đã dứt, tôi liều mình về quê nhà để thể hiện sự sám hối của mình trước vong linh Mẹ.

Khi về đến phi trường Nội Bài, Hà Nội, tôi "được" hai cán bộ an ninh văn hóa "trao đổi" hơn 90 phút và ba ngày sau tại khách sạn cũng "được" nhân viên an ninh chiếu cố hơn 4 giờ đồng hồ. Tôi sẽ tường trình nội vụ này vào một dịp khác. Từ Hà Nội, tôi gọi điện thoại cho một người bạn học từ thời tiểu học báo tin tôi đang ở Hà Nội. Bạn tôi ban đầu không tin, vì nghĩ rằng tôi không dám về.

Đúng thế! Từ lâu tôi không về nước vì vợ tôi ngăn cản. Nàng sợ nhỡ tôi bị bắt giam thì nàng sẽ phải tốn tiền để chuộc tôi ra. Nay, duyên nợ giữa nhau đã dứt. Nàng không còn trách nhiệm gì với bản thân tôi, nếu tôi về để bày tỏ sự hối hận với vong linh Mẹ mà bị bắt giữ thì tôi cũng cam lòng.

Bạn tôi biết đích xác tôi đang ở Hà Nội, sau khi nhìn vào "caller ID" hiện ra trên điện thoại của anh. Bạn tôi nói (xin lặp lại nguyên văn ngôn ngữ địa phương Huế): "Mi có về Huế thăm mộ O (tức Mẹ tôi) thì nhớ gọi cho hắn nghe!". Chữ "hắn" trong câu nói của bạn tôi là vị hôn thê mà tôi đã bội tình thưở trước. Anh bạn cho tôi số điện thoại của nàng. Có số điện thoại được bạn cho, tôi vẫn không dám gọi nàng, vì tự hỏi: "Gọi để nói gì bây giờ? Nhỡ khi nghe mình xưng tên, nàng sẽ thốt lên những lời xỉ mắng vì sự bội bạc của mình hoặc nàng cúp máy không thèm nói chuyện thì bẽ bàng vô cùng".

Hai ngày sau, bạn tôi gọi và hỏi: "Mi đã gọi cho hắn chưa?". Tôi đáp: "Chưa!" Bạn tôi có vẻ nôn nả: "Tại răng mi không gọi cho hắn?". Tôi nói về lý do sự ngại ngùng do dự của tôi, bạn tôi cười: "Mi còn nhớ đến chuyện hai đứa bây đi xem bà thầy bói Bụi không?". Tôi đáp: "Chừ mi nhắc thì tau mới nhớ, nhưng có liên quan gì trong việc tau gọi điện thoại cho hắn?". Bạn tôi trả lời một cách quả quyết: "Hắn còn yêu mi và chờ mi về đó. Tính đến nay đã là 38 năm kể từ ngày hắn ly dị chồng hắn. Tau đã giới thiệu mấy thằng bạn giáo sư đồng nghiệp của tau cho hắn mà hắn không bằng lòng đứa nào hết. Hắn nhất quyết đợi ngày mi trở về đó. Mi hãy mau mau mà gọi cho hắn đi". Nói xong một hơi dài, bạn tôi cúp máy điện thoại.

Hồi tưởng lại chuyện quá khứ. Năm 1963, chúng tôi sửa soạn làm đám cưới. Hôn thê của tôi kéo tôi đi xem bói bà thầy bói Bụi, vì bà nổi tiếng bói rất đúng. Chiều lòng người yêu, tôi cũng đi, nhưng tôi chẳng bao giờ tin nhảm. Sau khi hỏi tuổi tác chúng tôi, bà thầy gieo quẻ, rồi đoán: "Cuộc hôn nhân của hai anh chị sẽ không thành!". Nghe bà thầy nói thế, gương mặt người yêu tôi tái đi, còn tôi tỏ ra giận dữ: "Bà thầy nói bậy, chúng tôi yêu nhau, cha mẹ hai bên đều đồng ý. Lý do nào mà bà nói không thành? Tôi đập mu rùa của bà bây giờ!". Bà thầy bình thản trả lời: "Chừng nào cuộc hôn nhân của hai anh chị thành thì anh trở lại đây đập mu rùa của tôi cũng chưa muộn!". Trước sự quả quyết của bà thầy bói, vị hôn thê của tôi khóc nức nở. Tôi xoa lưng nàng và trấn an: "Bói toán nhảm nhí, em tin làm gì?". Có lẽ cảm động vì những giọt nước mắt của người yêu tôi, bà thầy nói: "Tình duyên của hai anh chị phải trải qua một đoạn đường dài chia ly rồi mới thành tựu. Anh này có đi cùng vành non nước đi nữa thì sau tứ tuần hoa giáp, anh cũng sẽ trở về với chị thôi!". Đang bực tức vì lời tiên đoán của bà thầy làm người yêu tôi khóc, tôi hỏi: "Tôi không rành chữ Nho. Bà nói tứ tuần hoa giáp là nghĩa lý gì?". Bà thầy lại bình thản giải thích: "Hoa giáp là 12 năm, tứ tuần hoa giáp là 48 năm. Tôi quả quyết rằng 48 năm sau anh sẽ về tác hợp tình duyên với cô này".

Tôi vẫn cho rằng bà thầy bói nói nhảm. Nhất định không tin. Chẳng ngờ cuộc hôn nhân giữa hai chúng tôi bất thành. Vì tuổi trẻ thiếu bản lĩnh, tôi đã phạm vào một trọng tội mà thâm tâm tôi không bao giờ dụng ý phản bội ý trung nhân của tôi. Khi tôi thú nhận với vị hôn thê của tôi rằng tôi trót rơi vào một tình trạng khó xử, nàng nói trong nước mắt: "Số trời đã định vậy, em chấp nhận hy sinh". Tôi quá hổ thẹn trước tấm lòng quảng đại, vị tha của người yêu. Tôi quá xót xa cho nàng, nhưng chẳng biết làm sao hơn.

Tuân theo lời khuyên của bạn, tôi bấm số điện thoại gọi cho nàng và hy vọng không bị nàng buông những lời nói phũ phàng hay gác máy không thèm tiếp. Khi tôi nói tôi là ai qua máy điện thoại thì đầu dây phía bên kia có tiếng cười thật tươi reo lên: "Anh đó à? Anh về rồi đó à? Em đây! Đúng 48 năm rồi đó anh hí!".

Năm 1963 tôi chia tay nàng. Năm 2011 tôi lần đầu tiên gọi điện thoại cho nàng từ Hà Nội đúng 48 năm sau. Không còn do dự gì nữa, khi về Huế lạy tạ lỗi vong linh Mẹ, tôi sẽ tìm gặp người yêu xưa. Nếu định mệnh dun dủi, tôi có cơ duyên sẽ tiếp nối cuộc sống còn lại với người vợ (sắp cưới) đầu đời thì cũng là ý trời. Tôi nghĩ thế! Bốn mươi tám năm trước tôi thú tội với người yêu, nàng không một lời trách móc, giận hờn. Bốn mươi tám năm sau gọi điện thoại thăm người yêu xưa, nàng đã không buông lời giận hờn trách móc mà còn reo lên một cách sung sướng giống như người thiếu phụ chờ chồng sau cuộc vạn lý trường chinh.

Gặp người yêu xưa, tôi đã quỳ xuống xin lỗi nàng và xin nàng rộng lòng tha thứ. Nàng vội cầm lấy hai tay tôi và nâng tôi đứng dậy, rồi ôm tôi một cách âu yếm nồng nàn. Xưa nay, tôi chưa bao giờ được nàng ôm chặt đến như thế. Trong giờ phút ấy, trước mắt tôi, nàng là hiện thân của Phật Bà Quan Âm hay Đức Bà Maria. Vì chỉ có con người bao dung thánh thiện mới tha thứ cho tôi một cách dễ dàng như thế!

Tôi kể cho nàng nghe chuyện tôi và vợ tôi đang trong tiến trình ly dị. Người yêu tôi nhẹ nhàng khuyên: "Anh hãy cố gắng về hòa giải với chị. Cả hai đã ở tuổi ngoài 70, chẳng còn sống được bao lăm! Em thui thủi một mình gần 40 năm nên quen rồi! Chỉ khi nào sự cố gắng hòa giải của anh bất thành, anh bị ruồng rẫy, hất hủi, gục ngã thì em sẽ vực anh đứng dậy! Chưa lúc nào em giận anh vì em tin cái số em như thế! Chưa lúc nào em thôi yêu anh!"

Sau cuộc chia tay giữa hai chúng tôi, nàng ngày ngày đi dạy học, nuôi Mẹ già và đứa em bị bệnh tâm thần. Nàng quyết sẽ không kết hôn với bất cứ ai. Nhưng cuối cùng nàng phải vâng lời yêu cầu của Mẹ vì nàng là người con chí hiếu. Nàng đành kết hôn với một người mà nàng không hề yêu. Tiếc thay! Người đàn ông ấy mắc chứng bệnh ghen tuông một cách kỳ lạ. Anh ta nhiều lần bạo hành với vợ một cách tàn nhẫn vì nghĩ rằng nàng còn ngoại tình trong tư tưởng, nghĩa là còn yêu tôi. Riêng tôi, tôi không hề liên lạc với nàng bằng dưới mọi hình thức nào để nàng yên thân bên chồng, bên con.

Không thể chịu đựng nổi người chồng vũ phu, nàng về sống với Mẹ và ly hôn chồng. Tin tưởng vào lời tiên đoán của bà thầy bói, nàng cương quyết chờ tôi. Chưa lúc nào tôi tin vào thuyết định mạng hay duyên nghiệp như thế, sau khi gặp gỡ nàng. Giả sử chồng nàng biết cách xử sự như một người có văn hóa đối với vợ thì dù không yêu chồng, nàng cũng không ly hôn vì cổ tục hoặc lễ giáo Huế không bao giờ chấp nhận người đàn bà ly dị chồng. Giả sử vợ chồng tôi có chuyện bất hòa dù nặng nề đến đâu, tôi cũng không thể bỏ vợ. Chẳng qua bị vợ xua đuổi, sỉ nhục mà tôi không thể chấp nhận là do số trời đã định đoạt để cho tôi trở về quê nhà và được biết người yêu xưa vẫn chờ mình. Bốn mươi tám năm sau tôi trở về quê để bái lạy hương hồn Mẹ tha thứ, tôi lại được người yêu xưa tha thứ. Biết đâu Ơn Trên đã dẫn đưa hai anh em chúng tôi về lại với nhau như bà thầy bói năm xưa đã dự đoán? Tôi rất ao ước được sống phần đời còn lại bên người yêu xưa. Chúng tôi không phải là hai kẻ bỏ vợ bỏ chồng để lấy nhau ở tuổi xế chiều. Chúng tôi trở về với nhau do sự an bài của định mệnh hay duyên nghiệp, tùy theo tín ngưỡng của mỗi người.

Tôi không ghi xuống đây chức vụ của mình từng đảm nhiệm trong quân ngũ, vì tôi nhớ đến Đặng Trần Thường, kẻ phò Nguyễn Ánh đắc thắng, đã hành xử thiếu quân tử đối với kẻ ngã ngựa vì mối thù trước kia. Thường ra câu đối buộc kẻ bại trận phải đáp:

"Ai công hầu, ai khanh tướng. Trong trần ai, ai dễ biết ai?". Ngô Thời Nhậm, kẻ phò vua Quang Trung trả lời:

"Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu. Gặp thời thế, thế thời phải thế!"

Đặng Trần Thường có cái vẻ vênh váo của kẻ chiến thắng với cái chức vị công hầu khanh tướng của mình. Trái lại, Ngô Thời Nhậm không tỏ ra hèn vì thua trận. mà phải khúm núm xin tha tội. Chẳng qua cái thời cái thế xoay vần xui nên đấy thôi!

Cái thời, cái thế, cái định mệnh, cái duyên nghiệp đã khiến cho chúng tôi đánh mất nhau. Rồi cũng chính cái thời, cái thế, cái định mệnh, cái duyên nghiệp đưa chúng tôi về lại với nhau. Tôi quỳ xuống xin lỗi người yêu xưa của tôi không phải tại vì tôi hèn, mà tại vì tôi sám hối và tôi ngưỡng mộ tấm lòng bao dung, cao cả, vị tha của nàng đã tha thứ cho tôi.

Nghĩ cho cùng, công hầu hay khanh tướng như Đặng Trần Thường tỏ ra kiêu hãnh, đối với tôi cũng chỉ là trò bãi biển nương dâu, chỉ là phù vân gió cuốn mây trôi. Tôi cho rằng cách ứng xử độ lượng giữa người với người với nhau mới là vĩ đại. Tôi rời Houston, Texas để về định cư tại Quận Cam của California. Bạn bè, bà con giúp đỡ tôi rất nhiều nên chỉ trong một thời gian rất ngắn tôi đã thu xếp cuộc sống tạm gọi là ổn định với đầy đủ tiện nghi. Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn chân thành của tôi đến tất cả bà con, bạn bè. Xin xác nhận rằng câu nói "Ở hiền gặp lành" của tiền nhân rất chính xác. Tôi đã được bà con, bạn bè giúp đỡ tận tình. Mỗi ngày tôi đều đọc Kinh Chú Đại Bi và đọc sách Phật để thấm nhuần lẽ vô thường của Tạo Hóa. Bài kinh sám hối đọc từ thưở còn là đồng niên Phật tử Gia đình Chơn Tuệ tôi vẫn nhớ:

"Đệ tử kính lạy Đức Phật Thích Ca, Phật A Di Đà, thập phương chư Phật cùng Thánh, Hiền, Tăng. Đệ tử lâu đời lâu kiếp, nghiệp chướng nặng nề, tham giận, kiêu căng, si mê, lầm lạc. Ngày nay nhờ Phật, biết sự lỗi lầm, thành tâm sám hối. Thề tránh điều dữ, nguyện làm việc lành... Ngửa trông ơn Phật, từ bi gia hộ, thân không tật bệnh, tâm không phiền não, ngày ngày an vui tu tập, phép Phật nhiệm mầu để mau ra khỏi luân hồi..."

Thiết nghĩ, chỉ có tình yêu thương gồm có lòng bao dung, sự quảng đại, tính vị tha, tình lân tuất thương yêu kẻ nghèo khó, hoạn nạn là trên hết mọi sự trên đời, vì nó giúp ta quên được cái "NGÃ" vị kỷ thì tự khắc mình sẽ cảm thấy hạnh phúc trong đời.

Thưa tất cả bằng hữu,

Tôi đang hành trì đạo Từ Bi của Đức Phật. Xin các bạn cầu nguyện cho tôi có ý chí bền bỉ. Xin cảm ơn tất cả. Xin cầu nguyện gia quyến của mọi người đều được an vui, hạnh phúc.


Bằng Phong Đặng văn Âu

Kỳ tới: “Nêu Có Kiếp Sau”, được viết bởi người mà tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu gọi là “người yêu đầu đời và cũng là người vợ hiện thời của tôi.”

============================================
 
 
NẾU CÓ KIẾP SAU


Tác giả: Nguyễn Thị Hồng


Tác giả là một nhà giáo, tốt nghiệp thủ khoa khoá 2 Sư Phạm Qui Nhơn. Sau đổi đời 1975, bà là cô giáo trường cấp 2 Thuận An. Bà cũng chinh là nhân vật mà trong bài viết “Định mệnh đã an bài,” tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu gọi là ““người yêu đầu đời và cũng là người vợ hiện thời của tôi.” Hai ông bà hiện là cư dân Westminster, CA. Sau đây là bài viết của bà.


* * *

Tháng 8 năm 1963, tôi xách chiếc va li nhỏ vào trường Sư phạm Quy Nhơn trước sự ngạc nhiên của bạn bè cùng lứa: "Con Hồng mà học Sư phạm Quy Nhơn ni à?".

Vâng, các bạn tôi không ngạc nhiên sao được, khi con bé Hồng tuy nhà quê, nhưng khi vào trường nữ trung học Đồng Khánh, từ Đệ thất đến Đệ nhị luôn giành ngôi vị đứng nhất lớp; chỉ khi qua Đệ nhất Quốc học mới chịu đứng thứ hai, (nên dỗi không đi lãnh phần thưởng thật là trẻ con!).

Thành tích học ấy là niềm mơ ước của các phụ huynh khá giả hồi đó để mong đưa con vào trường Dược, trường Y. Và chính tôi cũng từng ôm mộng như thế, nên khi vào lớp Đệ tam tôi đã không chọn ban Văn chương (ban C) dù tôi rất thích và khá giỏi hai môn Anh và Pháp ngữ, mà ghi vào ban Vạn vật (ban A), vì ông anh Cả ở Sài Gòn ra thăm bố mẹ tôi, biết thành tích học của tôi, nên hứa sẽ "nuôi" cho tôi học Dược ở Sài Gòn. Thế là tôi chúi đầu vào "gạo" Vạn vật và Lý Hóa để chuẩn bị được cầm cái bằng Tú tài II, hầu bước vào Đại học. Tôi vui mừng bay ngay vào Sài Gòn (với tấm vé mà cha tôi phải mượn tiền để mua). Nhưng oái ăm thay, ông anh Cả tôi đã quên lời hứa, kèm lời phán của bà chị Dâu: "O Hồng con gái học chi cho lắm, chỉ ích lợi mai sau chồng nhờ, thôi để tiền nuôi chú T (em trai tôi)..." Và khi tôi trở lại Huế thì đã quá muộn để ghi tên vào phân khoa Đại học, chỉ còn Sư phạm Quy Nhơn nhận đơn, tôi ghi danh thi và đậu ngay.

Các bạn ơi! Giờ đây tôi kể dông dài như trên không phải là nhằm mục đích khoe mẻ thành tích của người về già còn tiếc nuối cái quá khứ học giỏi của mình (để làm gì cơ chứ?!), mà chỉ để các bạn biết cho lòng tôi miễn cưỡng thế nào khi vào Sư phạm Quy Nhơn buồn tủi vì cha mẹ nghèo không đủ tiền cho con học cao, lại tự ái và sỉ diện hão với bạn bè cùng lớp tôi đã từng ray rứt với ý muốn bỏ trường bỏ bạn, rời xứ dừa sau mỗi biến cố của đời tôi. Nhưng ân tình sâu đậm của Thầy, của bạn mà tôi sắp kể dưới đây đã gắn số phận tôi với trường Sư phạm, với nghề giáo thân thương mà đến nay tôi rất đỗi tự hào.

Hai năm học ở trường Sư phạm Quy Nhơn tôi đã phải gánh chịu hai cái đại tang hai cái tang quá lớn trên đôi vai gầy của một cô gái ngây thơ bé bỏng. Có lẽ linh cảm điều đó không vui cho tương lai của tôi, nên chuyến tàu lửa mang tôi vào xứ dừa thật ảm đạm, tiếng bánh xe sắt của con tàu đều đặn lăn trên đường rầy hòa với tiếng chong chóng quay ầm ào của hai chiếc trực thăng hộ tống vần vũ trên đầu toa xe (đề phòng VC tấn công).

Nhập học tháng 9 thì một chiều tháng 12, tôi được điện tín báo tin cha tôi qua đời vì đột biến. Sóng biển, hàng dương bên trường than khóc cùng tôi suốt đêm. Các bạn nội trú xúm xít an ủi vỗ về tôi. Trong đầu tôi lởn vởn ý tưởng về Huế rồi sẽ không quay trở lại vì mục đích học Sư phạm của tôi là vừa có học bổng, vừa chóng ra trường có tiền để giúp cha già không còn nữa. Nay cha mất rồi thì tôi học tiếp ở đây làm gì? Về Huế sang năm thi vào Đại học Sư phạm hoặc học SPCN để chuẩn bị vào trường Y khoa.

Sáng hôm sau, bạn bè cùng phòng nội trú, cùng lớp và cảm động nhất là thầy Lương, Hiệu trưởng, cùng tiễn tôi tận chân cầu thang lên máy bay. Thầy xoa đầu tôi an ủi thật trìu mến như cha tôi thường làm với tôi. Thầy còn cử anh Võ trị Hà, người trưởng tràng, lại là hàng xóm của tôi tháp tùng theo tôi để đại diện trường phúng điếu cha tôi và giúp đỡ tôi trở về trường. Anh Hà cũng thích vì được dịp về thăm Mạ. Nhìn xuống sân bay tôi thấy mái tóc thầy như bạc thêm, cùng những cánh tay vẩy vẩy của bạn bè mờ đi sau làn nước mắt. Trước ân tình ấy, ý nghĩ sẽ bỏ trường bỏ lớp bỗng tan biến trong đầu. Tôi trở lại trường tìm vui trong tình thương của thầy, của bạn. Tôi lại vô tư gây cười cho các bạn, thường tự xưng mình là Hồng Thất Công (trong Thần Điêu Đại Hiệp) khi ngồi trên lầu hai, lầu ba mà dùng tài đánh hơi của lão "Cái Bang" đoán trúng phóc trưa nay Mệ Huế cho ăn món gì, khiến các bạn phục lăn và cười như "nắc nẻ" khi xuống tới phòng ăn. Tại đây, cả nhóm ăn lại nhỏng nhẻo với Mệ Huế là không ăn được cá ngừ, cà nướng... v...v.. Tội nghiệp Mệ Huế lại trìu mến sai đổi cho thành món chả trứng, cá thu chiên... Thế là các nàng dù là Hoàng Dung xinh đẹp, dù là "Phật tổ" Như Lai, dù là nàng Tôn Nữ Âu Dương Phong e lệ... (biệt hiệu của các bạn cùng phòng nằm cạnh giường tôi) đều ăn ào ào như tằm ăn rỗi, đem soong vào xin thêm cơm. Các chị bếp vui vẻ xới thêm rất tự nhiên để các cô khỏi thẹn, chỉ một nhát xúc của chiếc đũa bếp to như cái "xẻng xúc đất" là đủ đầy soong cơm. "Kílô" của các nàng tăng vùn vụt, vì sáng nào cũng "nhón" sạch hai thúng khoai lang luộc, bánh ú của hai nhóc con bác cai đội lên bán. Khỏi rao, khỏi mời, hai chú đã được các nàng ngóng từ thật xa, rồi đón ở cầu thang và thoáng một chốc chỉ còn hai cái thúng không. Các chú chỉ việc ngồi chờ, một lát sau các nàng đem tiền ra trả đủ. "Này chị hai xâu (khoai)..., này chị hai cặp (bánh ú)...". Các nhóc chỉ việc đếm tiền, xong đội thúng ra về. Hỉ hả!!! Giành nhau mua vậy, nhưng ai chậm chân không mua được đều có phần chia cho. Vui như hội! Ăn, ngủ, cười và... chờ thư. Chỉ khi nào đọc thư người yêu thì mỗi nàng lui về một thế giới xa xôi với khóc, cười, trăn trở...

Nhưng số phận lại không mỉm cười với tôi vào năm sau, tôi lại chịu cái đại tang thứ hai. Lần này không phải là vành khăn trắng lên mái tóc, mà là mảnh khăn đen vắt qua "con tim vừa vui trở lại" của tôi: Người yêu của tôi, mối tình đầu trong sáng của tôi, vị hôn phu của tôi đã phụ tình tôi. Đời phi công hào hoa, đời lính cận kề bên cái chết, cùng với thái độ tránh né giữ gìn thái quá của người con gái Huế như tôi, cộng thêm không gian xa cách, khiến chàng sa ngã vào ánh sáng phù hoa, vào niềm đam mê vội vã mà nói lời bội ước với tình xưa. Trước lời thú nhận đã lỡ lầm của vị hôn phu, dưới sự chứng kiến của gia đình hai bên, dù mẹ chàng cố nói ra lời hàn gắn, nhưng tôi đã bình tĩnh chúc chàng hạnh phúc (không một giọt nước mắt van vỉ, không một lời oán trách hờn ghen), vì tôi nghĩ rằng bất cứ thái độ nào khác cũng sẽ đánh đổ thần tượng của chàng trong tôi. Và tôi cũng không cần một chút nào lòng thương hại của kẻ khác. "Người ta phụ mình, nhưng làm sao cho người ta vẫn tôn trọng mình", tôi nghĩ thế.
Từ Sài Gòn trở lại Quy nhơn với con tim băng giá, với đôi mắt ráo hoảnh, tôi lại có ý nghĩ bỏ Sư phạm, rồi về Huế ghi danh học Đại Học để trở thành một bác sĩ, hơn hẳn" người ta" cho bõ tức. Nhưng anh lớp trưởng nhận ra nỗi buồn vời vợi trong tôi. Chờ lớp về hết, anh ở lại hỏi tôi "Sao em có vẻ buồn thế?". Anh lớp trưởng đã có vị hôn thê ở Quảng trị và xem tôi như người em gái nhỏ. Tôi cũng xem anh như anh mình, nên khi anh hỏi chạm đến vết thương lòng, tôi đã òa lên khóc nức nở và kể cho anh nghe về mối tình tan vỡ của mình. Anh để yên cho tôi khóc, rồi dùng lời an ủi động viên tôi. Sau đó anh cùng các bạn trong lớp tổ chức nhiều chuyến du ngoạn ngoại thành: thăm Tháp Chàm ở Quy nhơn, trại cùi Quy hòa, viếng mộ Hàn Mặc Tử..., để tôi thấy nhiều cảnh khổ gấp bội mình. Rồi chuyến đi về Tuy Phước, thăm sâu vào làng quê Bình Định với những phong cảnh thật nên thơ, nhưng thấp thoáng những bộ quần áo đen lầm lũi (VC đó). Thấy thật rùng mình, may mà có anh trong đoàn, sinh trưởng ở vùng đó nên không việc gì. Rồi những phút cùng các bạn nội trú lầu ba ôm nhau lăn xuống gầm giường khi VC tấn công nổ bom tự sát làm sập lầu Việt Cường dưới phố (nơi có binh lính Mỹ đến đó ăn uống sau mỗi cuộc hành quân). Khi lầu hết rung chuyển, chúng tôi cùng chui ra một cách khó khăn gấp bội so với khi chui vào. Thầy Giám học lên bảo: "sao lại chui xuống gầm giường, sao không chạy xuống núp trong các hố cát ngoài sân, nhỡ lầu sập thì sao?"

Thì ra khi hoảng hốt, chúng tôi đã hành động giống như những con đà điểu rúc đầu vào cát lúc gặp hiểm nguy. Nhưng nằm trong hố cát ở sân nhìn lên trời càng đáng sợ hơn: những lằn đạn xanh đỏ bay vèo vèo trên bầu trời do VC tấn công vào thành phố, bên ta chiến đấu đẩy lui. Thế là cái khổ, cái chết lại giúp tôi gắn bó với trường với bạn, chúi mũi tìm quên trong việc học, uống từng lời dạy dỗ của thầy cô để ra trường với hạng thủ khoa (mà các bạn cứ trêu là "thủ khôi" khiến tôi hờn giận mãi thật là trẻ con!). Tôi được chọn giữ ở lại trường làm giáo sư hướng dẫn các khóa sau, nhưng tôi chỉ muốn về Huế để được sống bên mẹ già.

Rồi chính nhờ được làm một cô giáo hiền hòa, mẫu mực mà tôi đã vượt qua những nghiệt ngã của số phận do sự đối xử hà khắc của gia đình chồng và những tai ương của đất nước tạo nên. Môn tâm lý giáo dục của thầy Mẫn dạy tôi biết nói những lời ái ngữ với học trò trước khi phê bình cái sai của chúng. Nhớ lời thầy, tôi không bao giờ phê "chữ cẩu thả" mà "em cần viết cẩn thận hơn", hoặc không phê "vở nhớp quá" mà là "vở sạch mới đẹp"...

Những năm dạy tiểu học, trong cặp tôi lúc nào cũng có hộp kim chỉ để khâu áo cho những em nào nhỡ rách, có cả lượt dày để chải chí cho mấy em gái nghèo thiếu bàn tay mẹ chăm sóc, có cả kéo để cắt tóc cho các em khỏi bị tóc che mắt...

Khi được chuyển về trường cấp II Thuận An thì nơi đây là quê hương thứ hai che chở giúp tôi vượt qua những khổ ải do gia đình chồng đọa đày. Lúc phải rời bỏ gia đình chồng do bị đàn áp quá đáng, các phụ huynh ở Thuận An đã đùm bọc, an ủi xoa dịu cho tôi những vết thương từ thể xác đến tâm hồn. Thậm chí có người mở lời cho tôi và hai con vượt biên cùng con của họ mà không phải đóng một cắc bạc, nhưng tôi không thể bỏ mẹ già và cậu em bị tâm bệnh để ra đi. Các học sinh của tôi đều mê môn Văn tôi dạy, phải chăng do tôi đã trao truyền cho các em tất cả tình cảm thương yêu và trải nghiệm của bản thân vào trong mỗi bài giảng?

Thời bao cấp, nhà giáo đều thiếu thốn, nhưng tôi biết tranh thủ thời gian để chạy chợ nuôi mẹ, em và các con no đủ. Thấy các cô giáo mà phải vất vả ngược xuôi, các cô dì chủ hàng cũng thương, dành cho sự nhẹ nhàng, ưu ái. Một số bạn tôi bỏ nghề, vì nghề giáo cơ cực quá, nhưng tôi thì không. Tôi nghĩ rằng nhờ giữ nghề dạy học mà một người mẹ đơn thân như tôi mới có thể giáo dục các con chăm ngoan, thành đạt và có cuộc sống gia đình hạnh phúc hơn bố mẹ chúng. Tôi cảm thấy lời Phật dạy "sống từ bi, hỉ xả" như thấm từ lúc nào vào cuộc đời làm cô giáo của tôi, tự nhiên như cây cỏ hấp thụ khí trời. Tôi không hề oán hận ai, thậm chí cả với người đã hành hạ mình.

Có lẽ cuộc đời nhà giáo của tôi chỉ biết gieo nhân lành nên cuối đời gặp quả ngọt: người yêu đầu đời của tôi đã trở về quỳ xuống xin tạ tội vì đã để đời tôi bấy lâu chịu khổ đau. Anh đã đón tôi sang đất nước Hoa Kỳ để tôi được sống sung sướng quãng đời còn lại. Tôi được học sinh cũ của trường Trung học Thuận An từ nhiều tiểu bang về chào mừng hoặc gọi điện thăm hỏi, dẫn cô đi thăm thú cảnh đẹp nhiều nơi.

Ôi, còn gì sung sướng hơn khi thấy những học sinh bé bỏng ngày xưa của mình, giờ đây đã trở thành những trung niên khôi ngô, thành đạt, những thiếu phụ xinh đẹp, lịch lãm nơi xứ người. Vậy mà đối với cô giáo cũ, các em vẫn một tiếng "thưa" hai tiếng "dạ" rất đỗi lễ phép, khiến lòng tôi cảm thấy xúc động nao nao, tự hào về mình và về các học sinh thân yêu.

Tôi còn được gặp lại các bạn nội trú trường Sư phạm Qui nhơn ngày xưa, nay các nàng đều xấp xỉ ở ngưỡng "thất thập cổ lai hi", nhưng vẫn xinh đẹp, vẫn yêu đời và nhất là tình bạn vẫn nồng nàn, thắm thiết như xưa. Phải chăng, nhờ ngành Sư phạm mà vẻ đẹp truyền thống của nền văn hóa Việt nam vẫn nở hoa trên xứ người!

Chính vì thế, như đầu bài viết, tôi có kể lể là tôi miễn cưỡng thi vào trường Sư phạm, thì nay tôi xin sửa sai để khẳng định: Nếu có kiếp sau, tôi lại cố gắng học để được thi vào ngành Sư phạm, được làm một cô giáo mẫu mực, dịu hiền, để trao hết tri thức và tình cảm yêu thương của mình cho thế hệ mai sau: gieo những nhân lành nhằm tạo quả ngọt cho đời.


Nguyễn thị Hồng

---------------------------------------------------------------

Định Mệnh Đã An Bài

 

 

 

 

 

 

 

Định Mệnh Đã An Bài

Trước 1975, tác giả là một phi công chiến đấu. Tại Hoa Kỳ, nhiều bài viết của ông thường được phổ biến trên báo giấy, báo mạng trong sinh hoạt cộng đồng và các hội ...

View on vietbao.com

Preview by Yahoo

 

 

 

Saturday, May 25, 2024

TRẢ LỜI MỘT BẠN ĐỌC YÊU CẦU GIẤU TÊN - BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

TRẢ LỜI MỘT ĐỘC GIẢ VỀ TƯƠNG LAI NƯỚC MỸ.

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU.

Có một độc giả yêu cầu giấu tên, viết cho tôi một Email như sau: “Chào bác Bằng Phong Đặng văn Âu, Cháu thường đọc những bài bình luận thời cuộc của bác và rất tâm đắc. Là người trên thông thiên văn, dưới thông địa lý, xin bác vui lòng lý giải cho cháu biết rồi đây nước Mỹ sẽ đi về đâu?” Tôi xin mạn phép trả lời:

Chào cháu độc giả giấu tên,

Cháu đang sống ở xứ sở tự do, đặt cho tôi một câu hỏi rất bình thường mà thiết tưởng bất cứ ai cũng muốn biết. Hà cớ gì cháu phải yêu cầu tôi giấu tên? Một người anh em Không Quân của tôi – Vương Tấn Đạt – ở bên Pháp cũng từng “chế giễu” tôi là người trên thông thiên văn, dưới thông địa lý. Nay cháu là người thứ hai phong cho tôi cái danh hiệu ấy, có phải để … chế giễu tôi một lần nữa chăng? Không! Tôi chỉ là người có kiến thức bình thường, nhưng luôn luôn ưu tư đến thời cuộc, thì viết lên “nỗi lòng” của mình, để may ra có một độc giả thông thái nào đó, có nhân cách, công khai chỉ ra cái sai của mình để học hỏi mà thôi! Biển học mênh mông, chẳng ai dám tự cho mình là trên thông thiên văn, dưới thông địa lý cả, cháu ạ!

Rất có thể “cháu” bằng hoặc hơn tuổi tôi, nhưng dùng cách xưng hô “bác, cháu” để ngụy trang? Vì nhận thấy đây là câu hỏi rất có ý nghĩa, dù không biết đối tượng nêu lên câu hỏi cho mình là ai, tôi cũng xin đánh bạo trả lời để vừa tỏ ra lịch sự đối với người đặt ra câu hỏi chính đáng, vừa thăm dò dư luận để biết thiên hạ nghĩ gì về những luận điểm của mình.

Là một nạn nhân bị mất nước vào tay bè lũ man rợ, tôi tin chắc rằng chẳng cần phải là nhà tiên tri, tôi cũng dự đoán được nước Mỹ sẽ bị mất vào tay bọn ma quỷ, nếu nhân dân Mỹ cứ thờ ơ, vô cảm, sống chết mặc bay giống như nhân dân Miền Nam Việt Nam.

Dưới thời Đệ nhất Cộng Hòa, nhà lãnh đạo Ngô Đình Diệm thường xuyên lên án bọn lãnh tụ cộng sản ở Miền Bắc về cái tội “rước voi về giày mồ”. Tưởng rằng một dân tộc từng bị một ngàn năm đô hộ bởi giặc Tàu, thì sự lên án đó đã đủ để thức tỉnh đồng bào của mình phải chung lưng đấu cật để bảo vệ phần đất còn lại của cha ông. Không ngờ, dân Miền Nam – đặc biệt thành phần trí thức – “chì” đến nỗi bỏ ngoài tai, bất chấp lời cảnh báo đó.

Tôi xin giải thích chữ “chì” mà tôi vừa nói tới. “Chì” không có nghĩa là can đảm, là hào hùng, mà có nghĩa là ngu, là thấy quan tài trước mắt mà không đổ lệ.

Là người có học vấn, ít nhất phải hiểu rằng người Mỹ nhảy vào giúp Miền Nam là hết sức may mắn. Bởi vì nếu nước ta nằm ở một góc khuất của thế giới như Tân Cương, Tây Tạng thì Mỹ đâu có cần nhúng tay vào? Người ta giúp mình thì phải hiểu mình có thế nào mới được người ta giúp, chứ chẳng có Quốc Gia nào thương yêu đất nước mình vô điều kiện cả. Thậm chí nếu dân ta bị Mỹ đô hộ, vẫn hơn là bị Tàu đô hộ, bởi vì ông bà ta đã dạy “thà làm đầy tớ nhà giàu tử tế, còn hơn đi ở đợ thằng nhà nghèo có bản chất độc ác”. Nhưng trí thức Miền Nam ngu (tôi nói sự thật, chứ không phỉ báng trí thức) nên mới tin tưởng vào khẩu hiệu “Chống Mỹ cứu  nước” hoặc “Diệm Nhu là tay sai Đế quốc Mỹ” của bọn Việt Cộng tuyên truyền. Nước Nhật là kẻ thù của Mỹ, từng bị Mỹ đánh bại. Nhưng Mỹ có đối xử với nước Nhật giống như bọn Thực dân đối xử với các nước thuộc địa (colonies) không? Lòng tự ái dân tộc của Nhật rất cao. Nhưng họ khi nào lải nhải câu “Chống Mỹ cứu nước” đâu? Sở dĩ có sự kiện “Một chế độ man rợ đã đánh bại một nền văn minh” là vì “nền văn minh” đó gồm những trí thức ngu, tướng lĩnh phản phúc, cho nên mới bị bọn man rợ đánh bại. Dù chẳng phải là nhà tiên tri, tôi đã thấy cái gọi là “Cuộc Cách Mạng Ngày 1 Tháng 11” sẽ khiến cho Miền Nam sẽ mất vào tay giặc chỉ còn là vấn đề thời gian.

Hiện tượng Tướng lĩnh đua nhau làm chỉnh lý, đảo chánh liên tục nói lên điều gì? Là hiện tượng “rắn mất đầu”, bởi vì ông Tướng nào cũng nghĩ mình là lãnh tụ, thì đưa đến tình trạng cá mè một lứa. “Cá mè một lứa”, thì Quốc gia không còn kỷ cương, tất yếu đưa đến nội loạn, anh em một nhà chém giết lẫn nhau. Các ông Tướng phản loạn không thấy kẻ thù phương Bắc đã dùng bọn ma tăng nằm vùng chống “chế độ Ngô Đình Diệm” đàn áp Phật giáo là một sự vu khống cực kỳ thô bỉ, thì làm sao các ông Tướng có đủ trí tuệ để biết tương lai xứ sở đi về đâu?

Sau khi Liên Xô sụp đổ, Nghị viện Âu châu ra Nghị Quyết 1481 lên án chủ nghĩa cộng sản phạm tội diệt chủng, chống nhân loại. Tại Thủ đô Hoa Thịnh Đốn, người ta dựng lên bức tường tưởng niệm 100 triệu nạn nhân vô tội bị chết oan dưới gót giày cộng sản. Tại sao đảng Dân Chủ và một số đảng viên Cộng Hòa (RINO) không thấy Cộng sản là tai họa cho Đất Nước, lại phản bội lý tưởng “One Nation Under God” và tâm niệm “In God We Trust” của tiền nhân? Trí thức, Tướng lĩnh Mỹ phải hiểu rằng Hoa Kỳ là Quốc Gia tập hợp nhiều chủng tộc, khác nòi giống mà nhanh chóng trở thành siêu cường đệ nhất thiên hạ là nhờ Đức Tin tôn giáo mạnh mẽ. Ngày nay Nhà Nước Ngầm (Deep State) dùng tiền bạc mua chuộc đảng Dân Chủ và bọn RINO làm tay sai để chống lại Chúa Jesus Christ (Antichrist) như phá thai, hôn nhân đồng tính, chuyển giống, thì nền đạo đức do các Tổ phụ xây lên nước Mỹ sẽ không còn. Một khi đạo đức của một Quốc Gia không còn, thì Quốc Gia sẽ đi đến tình trạng “cá mè một lứa” vô pháp, vô thiên và bọn lưu manh, láu cá, đạo đức giả bước lên địa vị lãnh đạo, giống như bộ máy cầm quyền Việt Cộng hiện nay!

Nền dân chủ của nước Mỹ gọi là Pháp trị với phương châm “không một ai có quyền ngồi trên luật pháp”. Nhưng ngày nay đảng Dân Chủ đã biến luật pháp thành một khí giới (Weaponize) để triệt hạ đối thủ, thì tính chất “dân chủ pháp trị” sẽ bị triệt tiêu và nền độc tài lên ngôi thống trị. Chỉ có kẻ nào ngu mới không thấy thủ đoạn gắp lửa bỏ tay người của đảng Dân Chủ, chẳng khác nào chiêu trò của bọn Cộng sản một ly nào cả.

Năm 2016, Tổng thống Barack Hussein Obama – một người có gốc Hồi giáo và có tư tưởng Cộng sản – hết nhiệm kỳ theo luật định, đã chuẩn bị cho con gà của mình, bà Cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton – về mọi mặt như bọn Truyền thông Cánh tả (hay Thổ tả) chụp mũ ông Trump các thứ tội, Giám đốc FBI – James B. Comey – bao che, dù bà Hillary Clinton xóa tới 31 ngàn Emails, đập bỏ các thiết bị điện tử nhưng không đủ yếu tố buộc tội, đã thất cử. Tổng thống Donald Trump đắc cử là do Ý Trời và Lòng Dân, chứ gì nữa? Trong bốn năm cầm quyền, Tổng thống Donald Trump, theo báo chí, đạt được những thành tích cho nước Mỹ hơn tất cả các vị Tổng thống tiền nhiệm. Bởi vậy, năm 2020, Deep State phải giở thủ đoạn bôi nhỏ đối thủ, gian lận để đoạt chức Tổng thống cho – đảng Dân Chủ – tay sai của mình. Tất nhiên, đảng Dân Chủ đã chuẩn bị bỏ tù bất cứ ai tố giác sự gian lận của mình, chẳng khác gì hành vi của Cộng sản. Dân Mỹ có truyền thống dân chủ lâu dài, chắc chắn họ không ngu đến độ bầu phiếu cho một kẻ bất tài, phạm tội đạo văn và tham nhũng. Chính các đối thủ tranh cử nội bộ đảng Dân Chủ nói lên khả năng của ông Joe Biden, chứ không phải tôi miệt thị ông Joe Biden, vì tôi ủng hộ Tổng thống Donald Trump!

Tại sao một Quốc Gia có nền dân chủ lâu đời, mà lại có trường hợp gian lận bầu cử xảy ra? Tại vì một khi đạo lý không còn, thì cơ quan FBI và Truyền thông không còn lương tri, đưa đến chuyện làm tay sai cho thế lực ma quỷ không còn biết xấu hổ. Ai đã từng đọc hay xem phim “Godfather” của nhà văn Mario Puzo viết về đảng cướp Mafia, đều nhớ lời ông Bố Don Corleone (Marlon Brando đóng) khuyên cậu con trai út Michael Corleone (Al Pacino đóng), có đại ý như sau: “Thời đi ăn cướp với dao, với súng của Bố qua rồi. Ngày nay con hãy đi học Luật để làm Luật sư, sẽ lợi hại gấp trăm lần tên tướng cướp thời của Bố”. Chúng ta đang chứng kiến hiện tượng phần lớn những nhà làm Luật phản bội Tổ Quốc (Nghị sĩ, Dân biểu) và Tòa Án (Chánh Án, Luật Sư) đều hành xử theo lời khuyên của Bố Già Don Corleone, Chúa đảng cướp Mafia, cho cậu con trai út Michael đi học nghề Luật sư.

Bạn độc giả giấu tên thân mến,

Miền Nam Việt Nam, một chế độ văn minh đã bị một chế độ man rợ đánh bại, là vì trí thức, Tướng lĩnh Miền Nam không ý thức hiểm họa Cộng sản, nên không quyết tâm sống chết với nền văn minh của mình. Nếu bạn trách Hoa Kỳ phản bội Đồng Minh bỏ rơi Miền Nam, tôi sẽ hỏi lại bạn, tại Hoa Kỳ không phản bội Đại Hàn, Đài Loan, có lẽ bạn sẽ không trả lời được? Muốn trưởng thành trong nếp suy nghĩ, trước hết hãy tự trách mình, sau đó mới trách người, giống như cổ nhân đã dạy “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Cuộc chiến đấu không mệt mỏi của Tổng thống Donald Trump trong những ngày qua đã thức tỉnh và dấy lên tình yêu nước của người dân Mỹ.

Khi người dân Mỹ thức tỉnh, bọn Dân Chủ và tay sai liền đổ tội cho Tổng thống Donald Trump chia rẽ dân Mỹ. Chính đảng Dân Chủ đẻ ra “Phong trào KKK” và Barack Hussein Obama khai sinh ra “Black Lives Matter”, chứ không phải Tổng thống Donald Trump! Ai đổ tội cho Tổng thống Donald Trump chia rẽ nước Mỹ là ăn phải bả của đảng Dân chủ thải ra!

Người Da Đen và khối Latino lâu nay bị chính sách mị dân của đảng Dân Chủ dụ dỗ, đã nhắm mắt bỏ phiếu cho đảng Dân Chủ. Ngày nay những hành vi đồi bại của đảng Dân Chủ cấu kết với bọn Truyền thông Thổ tả và với bọn hành nghề Luật bất lương kiểu Godfather dạy con, đã khiến dân Mỹ bừng tỉnh. Trên Youtube, ai ai cũng thấy nhiều nhân vật Da Đen hay Latino ngày trước nhắm mắt ủng hộ Dân Chủ, thì ngay nay tưng bừng ủng hộ Tổng thống Donald Trump. Chỉ có bọn Vẹt (chữ của nhà báo Vũ Linh) bất lương, vô giáo dục mới đặt điều mạt sát Tổng thống Donald Trump một cách thô bỉ và ủng hộ một Chính Quyền mở cửa biên giới để cho thành phần bất hảo tràn vào phá hoại an ninh và nền dân chủ nước Mỹ. Lạm phát phi mã, giá thực phẩm, giá hàng tiêu dùng, giá nhiên liệu, giá tiền thuê nhà tăng vọt là những bằng chứng rõ ràng nền Kinh tế đang xuống dốc trước mắt, dù bọn truyền thông dòng chính bất lương và bọn Vẹt vô giáo dục có ra sức bôi nhọ Tổng thống Donald Trump đến thế nào cũng không thể che giấu Sự Thật. Vấn đề là bọn Vẹt vô giáo dục không có sự lương thiện tối thiểu để hoàn lương mà thôi!

Tổng thống Abraham Lincoln bị ám sát, nhưng nước Mỹ không sụp vì thời bấy giờ thế giới chưa có chủ nghĩa Cộng sản.

Tổng thống John F. Kennedy bị ám sát, nước Mỹ từ từ đi đến tình trạng suy đồi về đạo đức, là vì chủ nghĩa Cộng sản đang trong tiến trình bí mật chui vào ba ngành Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp của bộ máy Công quyền Mỹ và Truyền thông dòng chính từ bỏ thiên chức của người cầm bút với phương châm đạo đức “Fair, Balance, Accuracy” (Vô tư, cộng bằng, chính xác).

Tổng thống Bill Clinton làm chuyện dâm ô trong Tòa Bạch Ốc với một cô nữ sinh nội trú Monica Lewinsky đáng tuổi con gái mình, lên đài TV chối bai bải cho tới khi cô Monica đưa ra vất chứng, nhưng không bị truất phế vì tội nói dối hữu thệ. Ông Barack Hussein Obama là con của một người Da Đen thuộc xứ Kenya, Phi châu, với tờ giấy khai sinh mập mờ, ảnh hưởng tư tưởng Cộng sản vô thần từ người cha tên Barack Hussein Obama Sr. và người Thầy Cộng sản có tên là Frank Marshall Davis , nhưng vẫn được ông cộng sản George Soros đưa lên làm lãnh tụ của nước Tư Bản, lãnh đạo thế giới tự do mà không bị phản ứng của truyền thông và cơ quan FBI, thì đủ cho chúng ta thấy sự xâm nhập của Cộng sản vào nền dân chủ của Mỹ đã quá sâu đậm. Sự xuất hiện của một doanh nhân Donald Trump là nước Mỹ còn có may mắn, đã ông Donald Trump giúp cho quần chúng Mỹ thức tỉnh để thấy hiểm họa Cộng sản đang lù lù trước mặt.

Tổng thống Donald Trump đã mấy lần bị mưu sát, nhưng không chết, phải chăng ông được Thượng Đế quan phòng? Chỉ có phép lạ từ Trời cao, nước Mỹ mới có thể tránh khỏi nạn mất nước giống Việt Nam Cộng Hòa mà thôi. Bởi vì thủ đoạn của con Quỷ Cộng sản cực kỳ ghê gớm. Chỉ có ai từng là nạn nhân của chúng và còn có lương trị thì may ra mới nhìn thấy dã tâm “Antichrist” của Cộng sản. Nếu ngày tổng tuyển cử mùng 5 tháng 11 năm 2024, mà đảng Dân Chủ dùng sự gian lận thành công, thì tôi bảo đảm rằng “No more America” (Giấc mơ Mỹ sẽ biến mất). Cho nên, ông David Horowitz – một người từng tham gia đảng Cộng sản Mỹ lúc còn trẻ – viết cuốn sách “The Last Battle” (Trận chiến cuối cùng) là tất yếu, chứ không phải là lời tiên tri. Hằng đêm, tôi cầu xin Ông Trời ra tay tru diệt cái bọn Ma Quỷ thành công, để tương lai nước Mỹ còn tồn tại.

Miền Nam – một chế độ văn minh – bị một chế độ man rợ đánh bại là do những nhân vật có trách nhiệm lớn với Đất Nước bị quỷ ám, phạm tội NGU, vì không nhìn ra hiểm họa Cộng sản; tội PHẢN BỘI lý tưởng tự do và tội CHIA RẼ, vì căn bệncá nhân chủ nghĩa. Các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ như Tổng thống George W. Bush, như Phó Tổng thống Dick Cheney, như Nghị sĩ Mitt Romney đang mắc phải những bệnh giống như những tai to mặt lớn Việt Nam Cộng Hòa, mà để cho Nhà Nước Ngầm (Deep State) sai khiến, im lặng trước sự tàn phá của đảng Dân Chủ, thì tôi bảo đảm với vị độc giả giấu tên rằng nước Mỹ khó lòng thoát khỏi tai họa.

Mới đây, bà Cựu Đại sứ Nikki Haley dù muộn màng tuyên bố sẽ bỏ phiếu cho Tổng thống Donald Trump. Dù muộn màng cũng còn hơn ngậm miệng ăn tiền như George W. Bush, Dick Cheney, Mike Pence, Mitt Romney!!! Nhân cách của một con người được đánh giá vào lòng trung thành với Tổ Quốc Non Sông, chứ không phải quyền cao chức trọng. Tôi hy vọng những lời giải thích đơn sơ của tôi cũng đủ làm cho người nêu lên câu hỏi hài lòng. Nếu có nhà trí thức danh giá nào nhận thấy luận điểm của tôi sai, xin vui lòng lên tiếng. Mong lắm thay!

Người Mỹ yêu nước hãy cầu mong anh linh của chiến sĩ Hoa Kỳ đã nằm xuống vì lý tưởng Tự Do, hãy soi sáng lương tri của nhân vật từng lãnh đạo nước Mỹ hiệp lực với Tổng thống Donald Trump để chiến thắng mưu ma chước quỷ của những thành phần bất hảo đang tàn phá nước Mỹ.

Bằng Phong Đặng văn Âu – Telephone 714 – 276 – 5600.

Tái bút: Bạn đọc giấu tên muốn biết lòng dân Mỹ ra sao sao thì hãy mở Youtube về cuộc tiếp xúc của Tổng thống Donald Trump với đồng bào cử tri tại Tiểu bang New Jersey với cả trăm ngàn người tham dự, cuộc nói chuyện ở Khu Bronx ở New York ước chừng có 20 ngàn người tham dự chiều nay với tổ chức Libertarian tại Washington DC. Những tiếng hô “We Love Trump” vang dội là đủ biết sự thức tỉnh của quần chúng Hoa Kỳ đã bắt đầu.

Tại New Jersey, Trump rally cách nhà của Joe Biden chừng ba mươi dặm:

https://www.youtube.com/watch?v=t1Iv1PDWKZQ

Tại xóm Bronx có 20 ngàn người tham dự:

https://www.youtube.com/watch?v=07kQVN_7H88

Tại Thủ đô Washington DC, với tổ chức Libertarian:

https://www.youtube.com/watch?v=jhF1DdVY4cA

Hy vọng Tổng thống Donald Trump đánh bại bè lũ ma giáo.

Ngày 25 tháng 5 năm 2024